Kỳ Thiên Lộ

Chương 2: Q.4 - Chương 2: THIÊN DIỄN TAM BIẾN




Tế Vô Nhai mở mắt ra, vừa nhìn thấy Lý Cường, kinh ngạc nói: " Di, ngươi là ai? Sao lại quen mặt như vậy." Trong lòng nói thầm: " Hay thật, người này khẳng định đúng là siêu cấp cao thủ, tu vi so với đầu trọc còn cao hơn gấp nhiều lần."

Rất nhiều năm không nhìn thấy Lý Cường, ấn tượng đối với vị đại ca tiện nghi này đã trở nên rất nhạt nhòa, hơn nữa ngoại hình của Lý Cường biến hóa rất lớn, trong lúc nhất thời dĩ nhiên hắn cũng không nhận ra người này là ai.

Nạp Thiện kêu lên quái dị: " Hỏng rồi, tiểu sư thúc...chẳng lẽ ngươi chơi trò mất trí nhớ hay sao?"

Lý Cường nói một chữ: " Đốt!"

Trong đầu phảng phất như bị một cây chùy lớn đập trúng, Tế Vô Nhai trở nên sáng sủa, lay động thân thể nói: " Hà hà, nguyên lai là đại ca a, tiểu đệ thất lễ rồi, hải hải, đại ca, ta mới vừa rồi...là đang ở chỗ nào vậy?"

Lý Cường thở dài nói cho hắn nghe, rồi lại nhịn không được mắng: " Huynh đệ, lá gan ngươi cũng quá lớn, Phật tông di chỉ cũng dám xông loạn, lâm vào trong Mộng Kiền Khôn, bằng tu vi bây giờ của ngươi, căn bản đừng nghĩ thoát thân...bỏ đi, chửi mắng ngươi cũng như không, sau này tự mình cẩn thận, ta lập tức phải đi tiên giới, ngươi có muốn đi hay không?"

Tế Vô Nhai cẩn thận đánh giá Lý Cường.

Hắn và Lý Cường cơ hội gặp mặt cực ít, mỗi lần đều là vội vàng mà gặp, vị tiện nghi đại ca này không biết sẽ chạy đi chỗ nào, mười mấy năm, hơn mười năm không thấy mặt là hiện tượng bình thường, hơn nữa mỗi lần gặp mặt, Lý Cường đều có chút ít biến hóa.

Đầu buộc cao, khuôn mặt anh tuấn luôn mang theo một tia mỉm cười, một bộ trường sam màu đen, nhìn không ra là do chất liệu gì tạo thành.

Trường sam có một tầng hỏa diễm lưu động nhàn nhạt, hỏa lưu hình thành một dòng suối chảy, thỉnh thoảng thoáng hiện xuất ra hoa văn hỏa diễm xinh đẹp.

Chân mang một đôi giày năm màu, dưới chân tựa hồ cũng có hỏa diễm vo tròn màu xanh nhạt, bên hông đeo một sợi dây lưng màu đỏ như lửa, dùng một khối ngọc phù màu đỏ đính lên đai lưng, bên hông còn đeo một bình ngọc nho nhỏ.

Tế Vô Nhai nhịn không được khen: " Đại ca đích xác rất khác, ha ha."

Lý Cường thấy hắn đáp không đúng câu hỏi, lại nói: " Có muốn đi tiên giới hay không?"

" Đi, ha ha, ta đã sớm muốn đi tiên giới nhìn xem, nhưng...làm sao đi? Nghịch Hành thông đạo...thân thể ta không vào được."

Nạp Thiện giở khuôn mặt tươi cười nói: " Lão Đại, cho ta đi với."

Lý Cường nói: " Đi cùng đi."

Tế Vô Nhai hốt nhiên như nhớ ra gì đó, hét lớn: " Chờ một chút! Chờ một chút...Ngô, ta muốn nói gì đây? A, đúng rồi, Tiểu Thiên ở đâu?" Không ngờ hắn còn có thể nhớ ra tiểu sư điệt này.

" Ở tiên giới."

Tế Vô Nhai cả kinh nói: " Lợi hại! Hắn làm sao đi tới đó?"

Lý Cường nói: " Đừng để ý đến việc hắn làm sao đi tới, a a, bất quá ta biết, bây giờ hắn đang ở chỗ sư tôn Thanh Đế."

Thanh Đế nhìn thấy Lý Cường đến, nhịn không được thở dài nói: " Tiểu tử, chuyện tốt nào ngươi cũng muốn chen vào một chân...đi theo ta."

Nói chuyện với Lý Cường chính là phân thân của Thanh Đế, Lý Cường cũng dùng phân thân mà đến, bản thể còn đang bế quan tu luyện. Hắn mang theo Nạp Thiện và Tế Vô Nhai, thuận theo Thanh Mộc Bí Huyệt trực tiếp đi tới nơi ở của Thanh Đế.

Lý Cường cười nói: " Sư tôn, ta xem hay là sớm phong bế lại Thanh Mộc Bí Huyệt mới tốt, không nghĩ tới tiên giới còn có sơ hở như thế, ha ha, may là chỉ có đệ tử biết, nếu để cho người ngoài biết, con đường này chính là nơi đột phá rất tốt."

Thanh Đế như có suy tư, trầm mặc không nói.

Đối với đồ đệ này, hắn không có cách nào ra vẻ của một sư tôn, với tu vi bây giờ của Lý Cường, chỉ kém hắn một chút, nhất là sau khi Lý Cường trở thành Nguyên Giới chi chủ, tu vi càng đột nhiên tăng mạnh.

Lý Cường từng lịch lãm trong tổng xu nữu của Huyễn Tinh Thần Trận, hiệu quả lúc ấy còn không rõ ràng, nhưng trải qua thời gian dài tu luyện và lĩnh ngộ, thu hoạch thật to lớn mắt thường không thể nhìn thấy.

Lý Cường vừa nhìn thấy Thiên Diễn, kiến thức bây giờ của hắn không tầm thường, kinh ngạc nói: " Thần khí này không tưởng nổi thần kỳ, là từ Hâm Ba Cổ Thần Tàng có được hay sao?"

" Đúng vậy, tên là Thiên Diễn, xưng là Thiên Diễn, tổng cộng có tam biến, ta mới vừa tìm hiểu ra đệ nhất biến – Thương Hải Tang Điền, a a, mới bắt đầu thí nghiệm công năng thứ nhất – Đạn Chỉ Thiên Niên. Vốn định nhìn thấy kết quả xong, thì sẽ mời bằng hữu đến cùng nhau nghiên cứu."

" Nếu ngươi đã đến rồi, ta sẽ thông tri cho Thiên Cô và Bác Tụ, tất cả mọi người cùng tìm hiểu, nếu như có thể hoàn thành đệ nhị biến, đối với tu vi của chúng ta có lẽ sẽ có trợ giúp, có muốn gia nhập hay không?"

Ngữ khí của Thanh Đế không giống như đang nói chuyện với đệ tử, ngược lại giống như đang tham khảo ý kiến của bằng hữu.

Trong lòng Lý Cường rung động không thôi.

Thương Hải Tang Điền? Thiên Diễn đệ nhất biến, cũng là ý nghĩa thời gian thay đổi, nói giỡn, thần khí này thật quá lợi hại, đệ nhị biến sẽ lại là thứ gì? Đệ tam biến chẳng lẽ có thể thay đổi cả thiện địa?"

Lòng hăng hái của hắn lập tức bị kích phát lên, nói: " Ta tham gia, a a, ta cũng muốn biết, đệ nhị biến và đệ tam biến sẽ như thế nào."

Nạp Thiện và Tế Vô Nhai đứng ở xa xa, hai người phát hiện linh khí nồng nặc đến như muốn ngưng kết, hơn nữa bọn họ không cách nào tới gần Thanh Đế, không thể làm gì khác hơn là trốn ở một bên lặng lẽ tu luyện. Ở chỗ này tu luyện chỗ tốt không phải tầm thường, tĩnh tọa một giờ, có thể so với việc tu luyện một tháng bình thường.

Lý Cường quay đầu nói: " Vô Nhai, Nạp Thiện, đừng tu luyện ở chỗ này, tu vi các ngươi cũng đủ cao, nhưng cảnh giới lại kém rất nhiều, bây giờ không cần tăng lên tu vi, mà là tăng lên cảnh giới."

Trong lòng hai người đều cảm thấy tiếc nuối, linh khí nơi này thật sự mê người, nhưng lời của Lý Cường không thể không nghe, đây cũng không phải là lúc ngang bướng.

Ánh mắt Thanh Đế đảo qua hai người, hốt nhiên chợt cười nói: " Có Thiên Diễn, bọn họ cũng có thể đi vào tu luyện, thuận tiện đem bản thể đặt ở Thiên Tương Luân...Ngô, thân thể quá yếu..." Hắn suy nghĩ chốc lát, lại nói: " Ngươi có thể dùng phân thân tới chiếu cố hai bản thể, có Thiên Tương Luân đoán liên, a a, tu vi hai người nhất định sẽ đột nhiên tăng mạnh."

Lý Cường cẩn thận hỏi lại quá trình tu luyện một chút, hỏi: " Trong Thiên Diễn...sẽ có ảnh hưởng trực tiếp gì đến tu chân giới hay không?"

Thanh Đế nói: " Ta cũng không rõ ràng, chỉ có hoàn toàn nắm giữ Thiên Diễn mới có thể biết, còn có...ân, cũng đợi Thiên Cô và Bác Tụ tới rồi thảo luận thêm, hai người bọn họ có thể tiến vào Thiên Diễn trước."

Nhưng thật ra Thanh Đế cũng không biết, thế giới trong Thiên Diễn đến tột cùng là thật hay là hư ảo, cho nên hắn mới để cho Tần Tiểu Thiên đi vào thí nghiệm, mục đích thí nghiệm chính là muốn chứng thật kết quả của Thiên Diễn đệ nhất biến là thế nào.

Nạp Thiện và Tế Vô Nhai cũng có lựa chọn, cũng giống như Tần Tiểu Thiên, đều lựa chọn đi địa cầu.

Nạp Thiện đi đến đời nhà Thanh, còn Tế Vô Nhai nguyên lai vốn muốn đi đời nhà Hán, nhưng công năng của Thiên Diễn còn chưa phát quật ra hoàn toàn, đi tới thời Đường thì đã là cực hạn, cho nên hắn bị đưa đến thời Nguyên, nhập vào trên thân xác của một nô đãi vừa mới chết.

Lý Cường phân ra làm tám ngoài thân hóa thân, bản thể của hắn vẫn còn đang bế quan tu luyện. Có tám hóa thân cũng đủ ứng phó hết thảy, bốn hóa thân chịu trách nhiệm bảo vệ và đoán liên cho bản thể của Nạp Thiện và Tế Vô Nhai, mặt khác ba hóa thân trợ giúp Thanh Đế ổn định Thiên Diễn, cuối cùng một hóa thân cùng với hóa thân của Thanh Đế thảo luận biến hóa của Thiên Diễn.

Thiên Cô cùng Bác Tụ tới rất nhanh, quan hệ giữa hai người và Thanh Đế không tầm thường, đối với Thanh Mộc Lâm cũng rất quen thuộc.

Thiên Cô mỉm cười nói: " Bắt đầu tìm hiểu Thiên Diễn đệ nhất biến rồi?"

Thanh Đế lắc đầu nói: " Có thể khởi động đệ nhất biến, nhưng không biết có hậu quả gì, bây giờ cho ba người tiến vào trong đó, đều là kí sinh phụ thể, để thử quấy nhiễu thế giới trong Thiên Diễn, a a, có lẽ nhờ vậy có thể phá vỡ tầng sương mù trong lòng ta, gần đây...Thiên Diễn biến hóa càng ngày càng nhiều, tạm thời còn có thể khống chế, bất quá không biết có thể khống chế bao lâu, cho nên mời hai người tới hỗ trợ."

Ánh mắt của Bác Tụ Thượng Nhân nhạy cảm, cười nói: " Đồ đệ ngươi cũng tới hỗ trợ? A a, thực lực của hắn không tệ, có thể giúp rất lớn."

Thiên Cô cười khanh khách nói: " Tiểu tử kia chết rồi..."

Tế Vô Nhai nhập vào trên người một nô đãi, vừa mới hồi tỉnh không tới vài ngày, còn chưa bắt đầu tu luyện, đã xúc phạm vị đại thiếu gia, làm việc khó tránh khỏi sai lầm, lại bị chủ nhân dùng roi đánh chết, phẫn nộ đến linh hồn cuồn cuộn nổi lên một cỗ oán khí, làm cho Thiên Cô cũng cảm nhận được.

Nàng nói: " Đế Quân, với tu vi của ngươi, chẳng lẽ không thể tìm cho hắn một bộ túi da tốt một chút?"

Mọi người nhìn thấy linh hồn của Tế Vô Nhai tiến vào trong cơ thể của một binh lính vừa mới chết.

Thanh Đế lắc đầu nói: " Rất khó khống chế, lúc ban đầu có thể trợ giúp cho một lần, nhưng nếu kí sinh một lần nữa thì linh hồn sẽ tiêu tán đi một bộ phận trí nhớ, nếu có thể tu luyện thành, lại kí sinh lần nữa mới có thể càng mạnh hơn."

Bác Tụ Thượng Nhân nói: " Nói cách khác...ngươi cũng không cách nắm giữ Thiên Diễn đệ nhất biến, a a, thật sự là chờ mong a."

Thiên Cô nhìn Nghịch Thiên Bảo Kính một chút, lắc đầu nói: " Dùng biện pháp linh hồn phụ thể để thiên nhiễu sự vận chuyển của Thiên Diễn, có ý tứ, được, ta gia nhập!"

Tần Tiểu Thiên không biết biến hóa trong Thanh Mộc Lâm, không ngờ nơi đó lại tụ tập bốn vị cao thủ cao nhất đã sắp thành thần. Hắn ở lại Lục gia trang mười năm, từ Yên Cảnh tu nhập vào Lan Cảnh. Gần đây, tâm thần hắn bắt đầu bất an, biết mình không thể tiếp tục ngồi tu luyện như vậy nữa.

Sau khi tới Lan Cảnh, lực tự bảo tăng nhiều, cho dù đối phương là cao thủ Nguyên Anh kỳ, cũng có lực liều mạng, cho nên hắn sinh ra ý nghĩ đi ra ngoài du lịch.

Trong mười năm, Tần Tiểu Thiên cơ hồ vẫn ở trong gian nhà cỏ, rất ít đi ra ngoài, trong một năm ước chừng chỉ có hơn mười ngày ở bên ngoài. Người của Lục gia trang trừ phi gặp phải khó khăn nào không thể giải quyết, mới có thể đến nhà cỏ cầu viện, còn lại thời gian không ai quấy rầy hắn. Trong mười năm này hắn cũng giúp Lục gia trang vượt qua mấy lần cửa ải khó khăn.

Những năm gần đây, Tần Tiểu Thiên khắc ý bảo trì cô tịch, không muốn cùng bất luận kẻ nào có sự quan hệ thân mật, trong lòng cho rằng mình lẽ tất nhiên có thể trảm tình tuyệt nghĩa.

Tu hành chính là nghịch thiên mà đi, bỏ hết tất cả, phần này lĩnh ngộ, là do hắn tĩnh tọa suốt một năm mà thể ngộ ra.

Trong một năm, tu vi của hắn đột nhiên tăng mạnh, bởi vậy hắn cảm giác được tự mình tìm được cánh cửa tu hành, cho tới bây giờ tu hành cũng không có được cảm giác đó, hắn bây giờ có được một phần thể ngộ, mà là một phần trước kia cho tới bây giờ hắn chưa từng thể nghiệm qua cảnh giới này mà thôi.

Hắn cởi áo ngoài, thay một bộ bố y màu xám, tóc buộc trên đỉnh đầu, dùng mảnh vải bố màu lam bao trụ, một cây trâm gỗ cài ngang, viết một phong thư đặt lên bàn.

Hắn không định cáo biệt ngay mặt trang chủ, cầm một cây gậy, xoay người đi ra khỏi nhà cỏ, tiện tay thu đi cấm chế bên ngoài phòng, đi ra sau núi.

Trong lúc nhất thời, Tần Tiểu Thiên có chút mê võng, không biết nên đi chỗ nào, duy nhất biết được, chính là muốn tìm kiếm linh mạch và tài liệu luyện khí.

Đi dọc theo quan đạo về phía trước, không có mục đích mà đi mãi.

Tần Tiểu Thiên đích thật là mù đường, hắn chỉ có thể phân biệt ra phương hướng đại khái, bất quá đi phương hướng nào hắn cũng không sợ, trong chiếc nhẫn đầy vàng bạc châu báu, ăn cơm uống rượu thuần túy là vì cho giống một phàm nhân, nhưng thật ra gần đây uống rượu thật nhiều, trong nhẫn còn tàng trữ mấy vò rượu ngon.

Đi tới Tống triều đã mười mấy năm, Tần Tiểu Thiên đối với tình huống chung quanh cũng không quá hiểu rõ, trước kia khi đi học hắn cũng học không giỏi lắm, lịch sử thì lại càng hồ đồ, rồi lại nói, thế giới này cũng chưa chắc đã đúng với lịch sử thật sự của Đại Tống triều. Hắn cũng không muốn phí tâm tư hiểu rõ, chỉ cần có thể tu hành, có thể tự do tự tại tu hành, những chuyện khác hắn bất kể.

Tần Tiểu Thiên cho tới bây giờ không có cuộc sống tự tại như vậy, một đường đi tới, du sơn ngoạn thủy, hắn dùng tâm tính của người ngoài cuộc, quan sát thế giới này.

Triều đại này tương đối dường như giàu có, giàu nghèo chênh lệch rất lớn, buôn bán rất phát đạt, đương nhiên không thể so sánh với xã hội hiện đại. Thổ phỉ cường đạo rất nhiều, quan phủ thường xuyên tiêu trừ phiến loạn, thủ đoạn chủ yếu cũng là chiêu hàng.

Tần Tiểu Thiên dần dần bắt đầu hiểu được, thế giới này vì sao có quá nhiều lục lâm thổ phỉ. Nông dân bình thường đừng nói là ăn thịt, dù là cơm cũng thành vấn đề, có những người đã sống hơn mười năm, cho tới bây giờ cũng chưa từng hưởng qua hương vị của thịt, nếu như đi làm thổ phỉ, tuy không thể được ăn thịt thường xuyên, nhưng ít nhất được ăn cơm no.

Dọc theo đường đi, gặp phải vô số lần thổ phỉ cường đạo đánh cướp. Tần Tiểu Thiên một thân áo vải rách rưới, hơn nữa còn một cây gậy, chỉ cần cường đạo thổ phỉ không quá đáng, hắn cũng sẽ không phản kháng.

Nhưng cũng có những thổ phỉ không có tầm mắt, ngay cả bộ quần áo rách trên người hắn mà cũng không buông tha, lúc đó, hắn sẽ nhịn không được mà ra tay, sau đó xông lên núi cướp bóc.

Đối với những thổ phỉ muốn lấy mạng của hắn, thì chắc chắn sẽ gãy chân gãy tay, nhưng hắn chỉ đả thương mà không giết người. Rất nhanh, danh khí của hắn trong lục lâm truyền khai, được xưng Tiểu Quỷ Thủ, một khi bị chọc cho nổi nóng, chuyên môn đánh tàn phế chân tay người khác.

Tần Tiểu Thiên vốn định đi đến Đại Danh phủ tìm Hầu tử Trương Hậu, nhưng sau một tháng, lại phát hiện mình đã lạc đường. Hắn không có bản đồ của Tống triều, đối với những địa danh cũng không quen thuộc.

Ngày nọ, đi tới một tòa thành thị, ở cửa thành nổi lên một dòng chữ: " Phần Châu."

Tần Tiểu Thiên gãi đầu, nghĩ thầm: " Kháo, Phần Châu là địa phương nào?"

Phần Châu thành, có một vòng hào sâu bao quanh, còn có Úng thành.

Thành thị cổ đại và hiên đại hoàn toàn khác hẳn, tựa như một xác rùa phong bế, cửa thành càng phòng ngự trọng trọng, Úng thành giống như một hình cung, đột khởi ra khỏi cửa thành. Thành thị cô linh linh độc lập nằm trên mặt đất, ngoài thành có rất ít phòng ốc, chung quanh là cây rừng thưa thớt và cỏ dại bụi rậm.

Trong thành Phần Châu là cổ lâu, cửa thành có bốn cửa, hoàn toàn theo cách cục phòng ngự hoàn toàn. Ở thời đại chiến tranh, ước chừng để cố thủ mà trốn trong thành, bên ngoài công kích rất khó phá vỡ được phòng ngự kiểu ô quy này.

Cửa thành có không ít người ra vào, Úng thành lại càng nhiều người, còn có ngựa, lạc đà đi lại. Đều đang chờ đợi sự kiểm tra khi chuẩn bị vào thành.

Tần Tiểu Thiên xen lẫn trong đám người, lén lút đi vào, độc thân một mình, trong tay lại không có hành lý gì, binh đinh thủ thành cũng không có chú ý.

Vị trí của Phần Châu thành nằm tại tỉnh Sơn Tây, bên trong có chín con đường và mười tám hẻm, đường lót đá, trên đường có tửu lâu, phạn điếm và khách sạn. Ở Tống triều là một tòa thành thị khá lớn, tới gần đường phía đông là Nguyên phủ, cũng là thành thị biên giới, đi tiếp sẽ là biên giới Tây Hạ quốc.

Tần Tiểu Thiên dọc theo đường cái đi tới. Phần Châu thành có không ít tửu lâu, đều là kết cấu bằng gỗ thành hai tầng, hắn lựa chọn tửu lâu nhiều khách nhất. Ở bên ngoài lăn lộn lâu như vậy, biết phạn điếm tửu lâu có nhiều người, thức ăn nhất định có đặc sắc.

Buổi trưa, là lúc nhiều khách nhân nhất.

Tần Tiểu Thiên vừa mới đi tới cửa, còn chưa vào, một tên tiểu nhị đã chặn lại đường đi, không nhịn được nói: " Đi! Đi! Xin cơm thì ra bên ngoài, chờ ta thu dọn xong thì ngươi dùng chén mà đựng, lúc này không có cơm thừa canh cặn đâu."

Lại bị người xem thành tên ăn mày, trong lòng Tần Tiểu Thiên cực độ khó chịu, chụp lấy cổ tên tiểu nhị ném ra ngoài, nói: " Tìm cho đại gia một chỗ ngồi."

Tiểu nhị rơi xuống mặt đất cũng không té ngã, chỉ lảo đảo vài bước. Đây là Tần Tiểu Thiên hạ thủ lưu tình, ra tay có phân tấc rất tốt.

Tên tiểu nhị kia vừa muốn kêu to, một tiểu nhị lớn tuổi hơn nói: " Ai, tiểu Khỏa a, ngươi làm gì đây? Làm gì có người đuổi khách ra ngoài chứ?"

Tên tiểu nhị kia vội la lên: " Hắn là...hắn là tên ăn mày."

Lão tiểu nhị kia nói: " Trên mặt hắn có khắc chữ ăn mày hay sao? Mau nhanh dẫn khách đi tìm chỗ ngồi, để cho chưởng quỹ nhìn thấy là ngươi không xong đâu."

Trong lòng tên tiểu nhị tức giận, con ngươi vừa chuyển đã nghĩ ra một cách, nói: " Dưới lầu không còn chỗ, khách quan, thỉnh lên lầu!"

Trên lầu có ba bàn bát tiên, trong đó có một bàn kê ngay cửa sổ, Tần Tiểu Thiên nhìn trúng, hắn đặt mông ngồi xuống, nói: " Rượu ngon thức ăn ngon tùy ý, phải nhanh a."

Tên tiểu nhị nói: " Khách quan, ba bàn này có người đặt rồi, thỉnh tới đây." Hắn chỉ định chỗ ngồi là một bàn ngay góc khuất, chỉ là cái bàn nhỏ xíu và ghế thấp lùn, cho dù là ban ngày, cũng tối thui khó thấy.

Tần Tiểu Thiên nổi giận, nói: " Không đi, nơi này tốt hơn!"

Tiểu nhị kia có chút mắt chó nhìn thấp người khác, nói: " Đây là Phần Châu thành, là vị trí do Chu đại gia chỉ định, ngươi ngồi...coi chừng bị người đánh!"

Tần Tiểu Thiên nghe được dở khóc dở cười, vô lực khoát khoát tay, nói: " Rượu ngon, thức ăn ngon, uy, ngươi mau tới." Nhìn thấy bộ dáng không vui của hắn, Tần Tiểu Thiên nhịn không được muốn cho hắn chịu chút đau khổ.

Tiểu nhị nói thầm: " Cái gì? Chạy tới làm gì a?" Vừa nói vừa đi tới cạnh Tần Tiểu Thiên. Nhìn thấy khách nhân ngoắc ngón tay, hắn hiểu là muốn cho mình phải cúi xuống, cúi người nói: " Cái gì?"

Tần Tiểu Thiên quát lớn một tiếng: " A! Nhanh mang món ăn lên một chút!"

Phác thông!

Tiểu nhị đặt mông ngồi dưới đất, bụm lỗ tai kêu lên: " Ai, ta nghe không được rồi...nghe không được rồi!"

Khách nhân trên lầu đều cũng nhìn qua, một lão nhân nói: " Tên tiểu nhị này cố tình khi dễ người, thanh âm lớn như vậy, lỗ tai ta không tốt mà còn nghe thấy được, hắn lại nói không nghe thấy, đây không phải là nói càn hay sao?"

Tiểu nhị không dám đấu với Tần Tiểu Thiên nữa, bụm lỗ tai đi xuống lầu.

Quy củ của tửu lâu, khách nhân tới, trước tiên bưng lên bình trà nóng, sau đó bày ra dĩa trái cây, rồi chờ bọn họ mang món ăn lên. Tiểu nhị ghi hận Tần Tiểu Thiên, sau khi xuống lầu thì lại lo bưng bê món ăn và rượu cho khách khác, chỉ chốc lát sau đã quên trên lầu còn có một người khách đang chờ món ăn, rất nhanh đã hai mươi phút đồng hồ trôi qua.

Tần Tiểu Thiên một mình ngồi nơi đó, hắn cũng không đói, chẳng qua là thèm rượu, muốn nếm thử chút mùi vị của rượu Phần Châu. Lửa giận của hắn từ từ dâng lên, khoảng mười phút nữa trôi qua, một cỗ lửa giận vô danh trực trùng lên ót.

Vị tu hành là tu tâm, chính là vì thể nghiệm cuộc sống nhân sinh, không thể khắc ý áp lực tâm tình của chính mình. Đoạn thời gian trước kia tu luyện có thể tăng lên tu vi, nhưng cảnh giới lại không cách nào tăng lên, tới cuộc sống, tâm tình cần phải điều chỉnh, hẳn là phải tùy tâm sở dục, nếu như Tần Tiểu Thiên cường ép đè lửa giận xuống, đối với việc tu hành ngược lại vô cùng bất lợi.

Ba sát! Một cái tát vỗ xuống, bàn bát tiên bằng gỗ cứng phân thành bốn, năm mảnh, ngay sau đó là một tiếng gầm lên: " Chưởng quỹ! Mau cút lên đây cho lão tử!"

Thanh âm đột nhiên nổ vang, khách nhân trên lầu đột nhiên giống như lọt vào sét đánh, một đám bưng lỗ tai ôm đầu trốn chui như chuột. Khách nhân dưới lầu thấy thế, cũng thừa dịp rối loạn chạy trốn, bảy tám tên tiểu nhị vội lôi kéo thật khẩn trương, bận rộn đến lúc này, chẳng những còn chưa tính tiền, ngay cả tiền boa cũng chưa nhận được, vội vàng cả nửa ngày cũng thật uổng công.

Chưởng quỹ cũng bị hù dọa kinh hãi, thanh âm kia giống như tiếng sét đánh chấn động cả tòa tửu lâu, tro bụi tứ tán. Hắn run run nói: " Trên lầu...trên lầu...là ai a..."

" Đem món ăn! Đem rượu!"

Binh ba! Khách sát!

Trên đầu chưởng quỹ rơi xuống bốn cái chân bàn, đó là do vừa rồi Tần Tiểu Thiên vỗ xuống, bàn bát tiên không có tản mất, mà là cắm xuống mặt sàn, còn bốn cái chân bàn trực tiếp xuyên thấu qua mặt sàn nhô xuống tầng dưới.

Khách nhân lầu trên lầu dưới lại hống lên chạy tán, chưởng quỹ vừa giận vừa sợ, dẫn theo một đám tiểu nhị cầm dao cầm gậy, run run bò lên lầu.

Tiểu nhị kia nhìn thấy Tần Tiểu Thiên, tức giận kêu lên: " Lại là ngươi! Ngươi...ngươi muốn làm gì?"

Tần Tiểu Thiên nhàn nhạt nói: " Đem món ăn, rượu ngon! Ngươi muốn cho khách phải chờ bao lâu?"

Tiểu nhị kia vội la lên: " Ngươi có tiền ăn hay sao?"

Tần Tiểu Thiên mỉm cười, ném ra một thỏi hoàng kim chừng mười lượng, nói: " Nga, đây là cái gì?" Hắn vỗ một chưởng lên bàn, quát: " Rượu ngon, thức ăn ngon! Nhanh lên một chút! Đừng chọc cho đại gia nổi nóng dẹp luôn điểu điếm của ngươi!" Cùng ở chung một chỗ với đám thổ phỉ quá lâu, nói chuyện khó tránh ngữ khí của đám thổ phỉ.

Rất nhanh chưởng quỹ đã hiểu rõ ràng đã xảy ra chuyện gì, tức giận đến gương mặt đầy thịt run run, chỉ vào tên tiểu nhị không ngừng mắng chửi.

Từ lúc Tần Tiểu Thiên ném ra một thỏi vàng, tiểu nhị kia sợ ngây người, tự mình chẳng những đắc tội khách nhân, còn phải tội với chưởng quỹ, sau này cuộc sống cũng thật khó qua, hắn không nhịn được òa khóc lớn.

Tần Tiểu Thiên thở dài, nói: " Tốt lắm, hết thảy tổn thất ta sẽ bồi thường, nhanh mang món ăn, mang rượu! Ai, gặp quỷ rồi!"

Chưởng quỹ đá ra một cước, mắng: " Còn nhìn cái gì! Mau đi lấy thứ rượu tốt nhất, đem món ăn ngon nhất! Tiểu Khỏa, tới phòng ta đem trà ngon tới đây!"

Thức ăn rượu ngon cùng trà ngon liên tục được đưa lên, Tần Tiểu Thiên ngồi một mình, trước mặt là một bàn ăn thịnh soạn cực kỳ.

Chưởng quỹ sau khi bận rộn một hồi mới nghỉ ngơi, ngoài cửa đột nhiên tiến vào một đám người, hắn đột nhiên nhớ ra một chuyện, tay cầm bút lông không khỏi run lên, số bạc bồi thường liền viết ra khá lớn.

Trong lòng hắn thầm mắng tên tiểu nhị kia, để bút lông xuống, xuất ra vẻ mặt tươi cười, nói: " Chu lão gia, ngài đã tới."

Chu lão gia ở trong Phần Châu thành có thể xem như một nhân vật đệ nhất, họ Chu tên Đại La, xước hào là lão Diêm la. Hắn là một thương nhiên nổi danh của Phần Châu, ngầm vụng trộm buôn lậu phiến với Tây Hạ quốc, cũng chính là mã tặc đầu mục nơi giao giới giữa Phần Châu và Tây Hạ quốc. Thủ hạ dưới tay có một đám hảo hán võ nghệ cao cường, chuyên môn đánh cướp thương đội.

Vẻ mặt chưởng quỹ đầy mồ hôi, không biết làm sao hướng Chu Đại La giải thích.

Chu Đại La nói: " Lý chưởng quỹ, thức ăn phải nhanh một chút, mang rượu trước, loại lão phần tửu, ngươi biết quy củ, đừng là nước lã đó, ha ha, Cư Địa huynh, mời!"

Chưởng quỹ khẩn trương đến cả người phát run, gấp quá sinh trí, nói: " A a, Chu lão gia, hôm nay khách nhiều..."

Chu Đại La cắt đứt lời hắn: " Cái gì? Đông khách? Đông khách sao lại trống rỗng vậy?"

Vẻ mặt chưởng quỹ tươi cười: " Chính là vì chiêu đãi Chu lão gia, tiểu điếm cố ý mời họ đi ra trước, đặc ý vì Chu lão gia sắp xếp, phía dưới vừa rộng mở lại thư thích, Chu lão gia, ngồi dưới lầu thoải mái hơn so với bên trên."

Chu Đại La không quan tâm ngồi nơi nào, hắn nói: " Được, vậy an bài bên dưới lầu, phải nhanh!"

Chưởng quỹ thở dài một hơi, lập tức an bài tất cả tiểu nhị ở dưới lầu dọn dẹp sửa sang lại, bày chiếc bàn lớn, trong phòng bếp cũng hùng hùng lửa, chỉ vì như vậy, cũng quên mất Tần Tiểu Thiên, tiểu nhị bên trên sau khi đi xuống dưới cũng không trở lên nữa.

Tần Tiểu Thiên đối với thức ăn không đòi hỏi, nhưng rượu không thể không có.

Lão Phần tửu nơi này không tệ, trên bàn bày ra bốn bầu rượu, một bầu là một cân, hắn uống rất nhanh, nửa giờ sau đã uống hết sạch sẽ, lại bắt đầu ngồi đợi.

Chưởng quỹ và tiểu nhị không ai đi lên, cũng không biết bọn họ đang bận rộn làm gì.

" Đem rượu!" Một tiếng sét đánh rung trời vang lên.

Chu Đại La vừa mới bưng chén rượu lên, chợt nghe trên lầu có một tiếng hống, sợ đến tay run lên, chén rượu " ba tháp" một tiếng rơi xuống bàn! Mặt của hắn phút chốc đỏ bừng.

Chân của chưởng quỹ mềm nhũn ngồi dưới đất, trong lòng thầm kêu rên: " Sao ta lại quên vị khách trên lầu đó chứ..." Thương cảm cho hắn lần này không biết nên làm sao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.