Lạc Đao Mai Phong

Chương 8: Chương 8: Câu chuyện thứ tám




(*)Triêm y thập bát điệt: là một môn võ thuật có lịch sử lâu đời của người Hán; bộ võ thuật này gồm mười tám chiêu, tinh túy ở chỗ bốn lạng đẩy ngàn cân.

Đời này Mai Sơ Cửu hận nhất chính là đàn ông đánh vợ!

Đàn ông! Phải đội trời đạp đất, lấy bảo vệ phụ nữ và trẻ em nhỏ yếu làm nhiệm vụ của mình! Mai Sơ Cửu y tuy rằng đời này không có cơ hội trưởng thành đàn ông bề ngoài đội trời đạp đất, nhưng về mặt nội tại tuyệt đối mười phần mười ĐÀN ÔNG! CHÂN CHÍNH!

Mấy ngày nay Lạc Vô Thanh nhập viện, Đào Quan chỉ còn lại y và sở trưởng, có điều cũng may bọn họ trước kia tạo nền móng tốt, anh em trên đường nhắc tới Đào Quan, cũng biết nơi đó một Lạc Vô Thanh một Mai Sơ Cửu, đó là Hắc Bạch vô thường trước điện Diêm Vương, hạng người đi kẻ nào diệt kẻ đó, trừ mấy tên trộm nhãi nhép không biết trời cao đất rộng không tin tà đi chịu chết, về cơ bản có chút danh tiếng hiểu chút chuyện đều đi vòng qua Đào Quan.

Cho nên, Mai Sơ Cửu rất nhàn nhã, kết quả, vào một thứ bảy, y đã nhận được điện thoại báo cảnh sát.

Là thím Vương nhà 136 gọi điện thoại tới. Nói Tiểu Cửu ơi cháu mau tới đây đi, sắp không được rồi rồi!

Mai Sơ Cửu vừa nghe liền lên tinh thần, xoa tay: Cuối cùng không có ai giành cơ hội làm anh hùng với y rồi!

“Bác gái, ngài từ từ nói, rốt cuộc làm sao vậy?”

“Tiểu Cửu, cháu mau tới đi, đôi vợ chồng mới chuyển đến tầng bốn nhà các bác cãi lộn, đánh nhau rồi! Người vợ bị người chồng ném ra ngoài cửa, bây giờ đang ngồi dưới đất khóc đây nè!”

Mai Sơ Cửu luôn là người rất lạnh nhạt, nhưng lúc để điện thoại xuống chạy tới tòa nhà 136, y vẫn không nhịn được ở trong đầu dùng Đại La châm đâm đi đâm lại người đàn ông đánh phụ nữ kia mười lần trở lên.

Tới hiện trường, đó được gọi là một mớ hỗn độn, cửa chống trộm đều nửa treo lắc lư ở trên khung cửa, trên mặt đất một đống lớn đồ ngổn ngang, xung quanh một đám cục khác đang vây xem.

Mai Sơ Cửu chen qua, đám bà cô bà thím vừa nhìn là đồng chí cảnh sát đã tới, lập tức dẫn y tới nhà hàng xóm bên cạnh trước. Mai Sơ Cửu vào nhà liền thấy được một cô gái thanh tú nước mắt đầy mặt co rúc ở một góc sô pha không ngừng rơi nước mắt, trên đùi, trên cánh tay lộ ở bên ngoài đều là xanh tím từng bãi từng bãi, bên cạnh mấy người vây quanh cô ấy an ủi, cô ấy không ngừng gật đầu, nước mắt lăn không ngừng. Xa hơn một chút, một người đàn ông đeo kính mắt trắng tinh ngồi xổm ở góc tường run cầm cập, xung quanh một đám đàn ông vây quanh, tựa hồ sợ anh ta xông tới đánh vợ nữa.

Mai Sơ Cửu chỉ cảm thấy ngực nóng lên, y ý thức được, mình nổi giận rồi, mà y, không định khống chế.

Cái gọi là cao thủ, tự có sát khí, lúc bình thường cả người đầy hàn khí cũng đủ để phi hoa ngắt lá, huống chi hiện tại?

Sát khí như miếng băng mỏng chậm rãi dập dờn mở ra, Mai Sơ Cửu mặt trầm như nước, trừng người đàn ông trong góc kia.

Đàn ông? Anh ta còn xứng làm đàn ông? ! Thứ sau khi đánh vợ ngồi xổm ở đó như bị đánh như anh ta cũng gọi là đàn ông? Nực cười!

Mai Sơ Cửu kiềm chế cơn giận của mình, đi thẳng về phía trước, hai tay bắt ở sau lưng, chỉ sợ mình không khống chế nổi một cái khâu thằng trước mắt này thành bao tải tròn vo.

Nhìn thấy Mai Sơ Cửu tới gần, người đàn ông bị dọa co thành một cục, Mai Sơ Cửu chậm rãi cúi người, nhìn thẳng vào đôi mắt không ngừng dao động kia của người đàn ông: “Nói, vì sao anh lại đánh vợ?”

“... Tôi, tôi không đánh...” Người đàn ông nhỏ giọng lẩm bẩm.

“...” Bầu trời thật xanh, thế giới thật là tốt đẹp, Mai Sơ Cửu dõi mắt nhìn trời một cái, ở trong lòng sau khi dùng Bạo Vũ Lê Hoa Châm ân cần thăm hỏi toàn thể thân thuộc nam giới của người đàn ông này một cái, bình tĩnh lại, “Hóa ra một thân toàn vết thương của vợ anh là tự mình làm?”

“... Nói như vậy... cũng đúng...” Người đàn ông ủ rũ trả lời.

Tao XXXX! Mịa lại còn dám nói phải? Một cái thuấn châm đang trong lòng bàn tay suýt nữa thì nện thẳng vào trong huyệt Thái Dương của người đàn ông này, đúng lúc này, phía sau truyền đến một tiếng nức nở nhỏ bé yếu ớt, “Đồng chí cảnh sát, họa là tự mình tôi gây nên không sai...”

Quay đầu lại, nhìn về phía cô gái còn đang khóc kia, Mai Sơ Cửu đau lòng nhíu mày.

Cô gái lấy khăn tay lau mặt, nói đứt quãng: “Đồng chí cảnh sát, đều, đều là lỗi của tôi... Thật... Ngài đừng trách anh ấy...”

Loại này thời điểm còn chỉ biết nói chuyện thay chồng mày nói mày mịa đánh người phụ nữ như vậy có chột dạ hay không hở?

Càng nghĩ càng cảm thấy cô gái này đáng thương, Mai Sơ Cửu giận từ trong lòng bốc lên, kéo phắt người đàn ông từ trên mặt đất lên, “Ngồi làm gì chứ? Còn không đi xem thử vợ thế nào ——” Còn chưa dứt lời, Mai Sơ Cửu chỉ nghe được trước người sau người hai tiếng hô kinh hoảng!

“Đừng đụng vào anh ấy!”

“Đừng đụng vào tôi!”

Nhưng là, hiển nhiên, đã chậm rồi.

Mai Sơ Cửu chỉ cảm thấy mình “vù” một tiếng bay vút ra ngoài, một trận trời đất quay cuồng trực tiếp nhào vào trên mặt đất, dù sao người học võ khá chịu được ngã, gắng gượng giương mắt, nhìn người đàn ông quăng y ra kia đang ôm đầu ngu ngốc ở đó, sau một lúc lâu, rốt cục rống to như bùng nổ: “Tôi cũng không muốn biết triêm y thập bát điệt gì đó mà!”

... Thì ra...là như thế...

Trước mắt Mai Sơ Cửu tối sầm, rốt cục không gượng được.

Một cái tay, một cái tay phụ nữ thanh tú.

Trong tay có một thanh kiếm mỏng cực mảnh cực ngắn, giống như lá liễu.

Vật thể đỏ tươi không ngừng từ dưới kiếm mỏng tuôn ra, sau đó, rơi xuống trần ai.

Khi một mảnh mỏng đỏ cuối cùng rơi xuống, cùng với một tiếng thở dài tịch mịch, một quả táo gọt xong bày trong cái đĩa ở đầu giường Mai Sơ Cửu.

Trên mặt cô gái còn có ứ bầm, cô thu lại đoản kiếm, lấy một loại âm thanh không cách nào hình dung nói với y.

“Anh ấy lớn hơn tôi ba tuổi.”

“Chúng tôi là thanh mai trúc mã.”

“Tôi học chính là Lang Hoán kiếm pháp, anh ấy học chính là công phu ngoại gia, học được tốt nhất, chính là triêm y thập bát điệt.”

“Tôi và anh ấy mến nhau bảy năm, kết hôn đến bây giờ, anh ấy lại ngay cả tay của tôi cũng chưa từng dắt.” Tiếng con gái mang theo oán giận thật sâu.

“Tối hôm qua anh ấy tăng ca cả đêm, sáng hôm nay mới trở về, tôi thừa dịp anh ấy không còn sức lực, trói anh ấy ở trên giường, cho là lần này được rồi, kết quả...” Cô gái giương mắt, trong đôi mắt đen nhánh có vị đạo đìu hiu như gió thu, “Anh ấy... lại vẫn ném tôi ra ngoài...”

Sau đó, tôi cũng bị ngã văng ra ngoài, nhân tiện còn gãy chân. Nằm ở trên giường bệnh nghe người ta nói tình sử bi thương, Mai Sơ Cửu lòng có ưu sầu mà gật đầu.

Đặt hết hoa quả mình mang đến ở đầu giường Mai Sơ Cửu rồi, cô gái chậm rãi đứng dậy, trên gương mặt trắng nõn thanh tú hiện lên một thứ phụ nữ mới có, tên là ánh mắt kiên nghị.

“Lần này làm liên lụy đồng chí cảnh sát ngài vào thật sự là tình thế bất đắc dĩ. Có điều... tôi sẽ không buông tay.” Nói xong, cô cúi đầu một cái thật sâu với Mai Sơ Cửu, xoay người rời đi, nện bước như đạp đi chịu chết, đi về phía nơi xa.

Phụ nữ, thật sự là sinh vật kiên cường tới mức không giải thích được.

Mai Sơ Cửu có chút ngẩn người nhìn theo cô gái rời đi, y lại nhìn bầu trời xanh ngoài cửa sổ một lúc, sau đó lại nhìn cái chân bó thạch cao treo ngược lên của mình, đưa tay, gọi một cú điện toại.

“... Thanh Tử à? Tôi, Tiểu Cửu, một lát nữa phiền cậu để cho Tiểu Nhu đưa cuốn《 Kim Chung tráo 》 kia của cậu xuống cho tôi mượn xem thử, tôi cũng muốn luyện một chút.”

Võ đạo, theo đuổi vĩnh viễn không bờ bến.

Nghĩ như vậy, Mai Sơ Cửu mang chút khí thế bi tráng, để điện thoại xuống——

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.