Làm Bố Tuổi 20

Chương 23: Chương 23: Con xin lỗi!




Sau bao nhiêu năm sống ở Pháp, đây là lần trở về Trung Quốc sau ngần ấy năm dài đằng đẵng. Lục Tử Anh ngẩn đầu nhìn căn biệt thự uy nga tráng lệ đầy ấp kỹ niệm thuở bé đến khi trưởng thành, trong lòng vừa vui vẻ, hạnh phúc nhưng lại không kém phần lo lắng.

Không biết sắp tới đây ông bà Lục sẽ như thế nào khi nhìn thấy đứa trẻ này, cô hi vọng ba và mẹ sẽ chấp nhận cô bé, tâm trạng của trẻ con rất dễ bị ảnh hưởng bởi những tác động xấu, cô không mong con bé sẽ nghe được những lời lẽ không hay ho của người lớn.

Trong khi cô còn đang lo lắng, thì Eri lại rất vô tư khám phá những thứ xung quanh.

- “Wow, đẹp quá!”

Nhìn mọi thứ đồ sộ trước mắt, cô bé Eri không ngăn được mà cảm thán.

- “Eri à, chút nữa vào trong, nếu như con nghe thấy những lời không vui thì hãy bịt tai lại, như thế này nhé!”

Vừa nói, cô vừa đưa hai tay lên bịt kín tai mình làm mẫu cho cô bé thấy.

Cô bé Eri rất phối hợp, ngoan ngoãn gật đầu.

- “Vâng ạ!”

Cô mỉm cười, nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé chuẩn bị tiến vào trong cánh cổng.

Trung Quốc đón chào cô trở về bằng cơn thịnh nộ của ông Lục.

Lục Tử Anh quỳ trên sàn nhà, cúi đầu xin lỗi với ông bà Lục. Cô chấp nhận gánh chịu hết tất cả, cô không dám mong được ba mẹ tha thứ, cô chỉ xin họ một điều đừng bắt cô phải rời xa con, hi vọng ông bà Lục có thể đón nhận cô bé.

Bà Lục nhìn thấy con gái trở về còn mang theo một đứa trẻ, cảm xúc của một người làm mẹ nhìn thấy đứa con mà bà luôn tự hào khoe khoang với mọi người, giờ đây lại làm ra chuyện này, bà rất đau lòng, tức giận đến phát khóc. Nhưng lại nghĩ đến con gái một mình nơi đất khách quê người tự mình sinh con, học cách làm mẹ mà không có gia đình bên cạnh...so với cơn giận dữ thì ngược lại bà thấy thương con nhiều hơn.

- “Bà nhìn đi, cho nó sáng Pháp du học để nó làm ra chuyện xấu hổ đến mức này đấy. Ai đời còn chưa kết hôn lại sinh con, sau này mặt mũi nhà họ Lục còn biết để đâu đây?

Ông Lục tức giận quát, ông vốn dĩ định nói thêm gì đó, nhưng rồi lại nhìn thấy cô bé Eri đang đứng cạnh đó. Ông tạm gác lại cơn thịnh nộ, nghiêm giọng nhìn sang phía Bạch Dĩ Thần.

- “Dĩ Thần, mau đưa con bé ra ngoài đi. Những chuyện này hay ho lắm hay sao?”

- “Dượng à, chuyện cũng có phần lỗi của con. Dượng đừng trách chị được không? Những ngày ở bên đó, chị thật sự rất vất vả đấy ạ!”

Bạch Dĩ Thần nhận hết lỗi về mình, chỉ mong có thể giúp cô xoa dịu được vài phần thịnh nộ của ông Lục.

- “Đương nhiên con cũng có lỗi. Lỗi của con chính là bao che, là đồng lõa với nó đấy. Dượng chắc chắn sẽ không quên phần của con, còn bây giờ thì mau đưa đứa trẻ đó đi đi.”

Lục Hải Sơn tức giận quát.

Bạch Dĩ Thần lo lắng cho Lục Tử Anh nên vẫn còn bịn rịn. Mãi đến khi nhìn thấy nét mặt giận dữ của ông Lục, cậu ta mới bế lấy cô bé rời đi.

- “Vâng ạ, con đi ngay đây.”

Dù sao trẻ con không có lỗi, cô bé còn quá nhỏ, không nên bị những lời này làm ảnh hưởng.

- “Tử Anh, ba của đứa bé đó là ai? Cậu ta tại sao lại không về cùng con.”

Bà Lục đi đến bên cạnh cô, mỗi lần nghĩ đến cảnh con gái phải tự mình sinh con bà không khỏi xót xa. Bà rất muốn biết những năm qua cô đã sống như thế nào, và người đàn ông cô chọn bên cạnh, chấp nhận sinh con cho cậu ta là người ra sao? Có xứng đáng với sự hi sinh mà con gái của bà đã bỏ ra hay không.

Cô không dám kể cho bà nghe những chuyện mà cô đã gặp phải. Chỉ sợ khi kể rồi, bà lại càng đau lòng hơn.

- “Mẹ, Eri là con của một mình con mà thôi.”

Lục Tử Anh cố gắng mỉm cười, kiên quyết không nhắc đến cái tên đó cho bà biết. Chính vì cô không muốn dính dáng gì đến hắn nữa, như vậy có thể bắt đầu một cuộc sống mới.

Ông Lục càng thêm tức giận, ông đã cố gắng giữ bình tĩnh để nghe cô kể rõ mọi chuyện, nhưng cô vẫn không một chút giải thích, kiên quyết không hé nửa lời. Ông sẵn giọng quát.

- “Bà nghe thấy không, nghe thấy nó nói gì không. Đến ba của đứa trẻ đó là ai nó còn không biết đấy! Ông Lưu, mau mang roi ra đây. Hôm nay tôi nhất định phải dạy dỗ nó. Lục Hải Sơn tôi sao lại sinh ra đứa con gái như nó chứ? Đúng là tức chết mà!”

Cô biết bản thân cô đã gây ra chuyện rất nghiêm trọng, không chỉ ảnh hưởng đến ba mẹ mà còn có khả năng sẽ liên lụy đến việc làm ăn của ông Lục.

- “Ba, mẹ, con thật sự xin lỗi. Con biết dù cho con có giải thích gì đi nữa cũng đều vô dụng. Lỗi lầm còn gây ra, con sẽ chịu hết trách nhiệm.”

- “Lão gia, tiểu thư đi đường xa. Ngồi máy bay cũng đã mệt, tôi thấy vẫn nên để tiểu thử trở về phòng ng...”

Ông Lưu đứng đó ra sức khuyên ngăn, thậm chí còn không đi lấy roi theo lời ông Lục đã dặn trước đó.

- “Đến cả lời tôi nói, ông không xem ra gì đúng không?”

- “Ý tôi không phải vậy đâu ạ!”

Ông Lưu lập tức khua tay giải thích

- “Còn không mau đi đi.”

Phận làm quản gia, người ăn kẻ ở trong nhà làm sao có thể lên tiếng chứ? Mặc dù ông Lưu có chút không đành lòng nhưng cuối cùng cũng phải nghe theo lệnh ông Lục.

Bà Lục hốt hoảng ôm lấy con gái, luôn miệng nài nỉ.

- “Lão gia, tôi biết Tử Anh đã gây ra chuyện lớn. Nhưng chuyện cũng đã xảy ra, những năm qua con phải một mình gánh vác trách nhiệm ở bên đó, ông không thấy nó đáng thương hơn đáng trách hay sao? “

- “Chính vì tôi nuông chiều, thương yêu nó quá mức nên nó mới đâm ra to gan như vậy đó. Sinh con thì đã đành, đằng này còn không biết ba của đứa trẻ đó là ai. Hôm nay tôi nhất định phải dạy lại nó, bà mau tránh ra đi!”

Không có một người làm cha làm mẹ nào lại không thương yêu con của mình. Ông Lục rất thương cô là đằng khác, chính vì con gái đã làm ra chuyện xấu hổ, bao nhiêu kỳ vọng của ông đều đổ sông đổ biển khiến ông không thể không giận.

Nhưng ông cũng không phải lòng dạ sắt đá mà không biết con gái mình đã phải trải qua những chuyện gì. Chỉ là cơn giận quá lớn khiến ông không thể kiểm soát.

Ông Lục cầm lấy cây roi mây mà ông Lưu vừa mang đến. Giơ cao cánh tay định quất vào người cô, nhưng rồi lại có chút không nỡ xuống tay.

Bà Lục gương mặt thấm đẫm nước mắt, một mực ôm chặt lấy con gái, kiên quyết che chở, bảo vệ con đến cùng.

- “Lão gia, nếu ông muốn đánh thì đánh luôn tôi đi. Lỗi là do tôi, vì tôi làm mẹ lại dạy con không nghiêm. Tôi cũng nên có một phần trách nhiệm.”

Ít ra vẫn còn có bà Lục bên cạnh.

Lục Tử Anh mỉm cười, thấp giọng an ủi bà.

“Mẹ, lỗi là do con, con khiến hai người phải thất vọng. Hôm nay ba đánh con, con chấp nhận chịu phạt. Mẹ, mẹ mau đứng dậy đi.”

- “Tử Anh, có mẹ ở bên rồi con đừng sợ ha, đừng sợ. Mẹ sẽ bảo vệ con.”

Bà Lục vội vã trấn an cô.

Nhìn thấy cảnh tượng này ai lại không thấy xót xa. Cây roi mây trên tay ông Lục cũng đã nằm lăn lóc dưới sàn nhà, ông bất lực thở dài.

- “Tôi không phải không thương con. Tôi chỉ là giận nó, giận nó tại sao lại có thể giấu giếm chúng ta, giận nó tại sao lại cắn răng chịu đựng như vậy. Bà biết không, sinh ra là phận nữ nhi đã rất bất công rồi. Đằng này còn một mình nuôi con, bà không nghĩ đến cuộc sống tương lai của nó sau này sao? Thể diện của tôi không quan trọng, quan trọng vẫn là đứa con gái mà tôi luôn luôn thương yêu. Rồi nó sẽ phải vô duyên vô cớ chịu sự chỉ trích của người đời, chúng ta không thể chịu thay nó. Còn có đứa trẻ kia nữa, nó sẽ như thế nào khi bị những bạn bè đồng trang lứa chế nhạo, gièm pha, nói những lời lẽ không hay ho. Tất cả bà có nghĩ đến hậu quả chưa vậy?”

Ông Lục ngồi trên sofa, ôn tồn nói ra những suy nghĩ của bản thân. Ông không dám nhìn vào hai mẹ con bà Lục đang quỳ trên sàn nhà, bởi vì ông không muốn để họ nhìn thấy ông đang khóc.

Đứa con gái này của ông đã thật sự làm ông tổn thương.

Nghe những lời này của ba, Lục Tử Anh chỉ biết lặng lẽ cúi đầu, cô không còn mặt mũi đến có thể đối diện với ba mẹ, cô đã khiến họ đau lòng, thất vọng quá nhiều.

Ở thời điểm khi biết mình mang thai, cô rất sợ. Điều đầu tiên cô nghĩ đến chính là ba mẹ, cô đã từng có ý định bỏ đi thai nhi trong bụng, nhưng rồi cô lại không nỡ. Dù cho có phải như thế nào cô cũng quyết định sinh đứa bé ra một cách khỏe mạnh.

- “Ba, mẹ. Con biết con đã làm hai người tổn thương rất nhiều, con thật sự xin lỗi.”

Ông Lục đã phải do dự, suy nghĩ rất lâu mới có thể tìm ra được phương án tốt nhất.

- “Chỉ còn cách này thôi, con không được nhận đứa trẻ đó là con của mình.”

Nghe ông Lục đề nghị, cô không một chút do dự lập tức phản đối.

- “Con không đồng ý. Tại sao vậy chứ? Eri là con của con, con không thể bỏ con bé.”

Nói đến đây, cô có chút ngập ngừng. Bởi vì những lời mà cô sắp nói ra có lẽ sẽ khiến ông bà Lục càng không vui. Nhưng cô cũng không còn cách nào khác.

- “Ba, nếu như ba cảm thấy xấu hổ vậy thì con sẽ đưa Eri trở lại Pháp.”

Ông Lục kinh ngạc nhìn cô. Ông không tin cô lại dám nói ra những lời này.

- “Con vừa nói gì?”

Ông kiên nhẫn hỏi cô thêm một lần nữa. Lục Hải Sơn đã cho cô thêm một cơ hội suy nghĩ kỹ trước khi trả lời, nhưng Lục Tử Anh vẫn ngoan cố nhắc lại một lần nữa.

- “Con nói,... Con sẽ đưa Eri quay lại Pháp.”

Rầm!

- “Hoang đường!”

Lục Hải Sơn tức giận đập tay xuống bàn, quát tháo.

- “Lục Tử Anh, con đã gây ra chuyện thì thôi đi. Bây giờ ba đã cho con thêm một cơ hội con còn tiếp tục ngoan cố hay sao?”

- “Eri là đứa con mà con mang nặng đẻ đau mới sinh ra được. Ba à, ba có nghĩ đến việc một đứa trẻ không ai cần sẽ như thế nào không?”

Lục Tử Anh bất mãn lên tiếng.

- “Con có từng nghĩ đến cảm nhận của ba và mẹ con không? Tất cả những gì ba làm đều là vì lo lắng cho con. Không nói nhiều nữa, con cứ từ từ mà suy nghĩ đi. Đừng để ba chờ quá lâu.”

Nói rồi ông Lục hậm hực bỏ đi, bởi vì nếu còn ở đây thêm vài giây nữa chắc chắn sẽ bị Lục Tử Anh chọc cho tức chết.

Chứng kiến toàn bộ những cuộc tranh cãi của hai ba con. Bà Lục thở dài, thấp giọng khuyên nhủ.

- “Chúng ta lên phòng nghỉ ngơi thôi, đi cả ngày rồi. Mẹ sẽ bảo vú Trương nấu những món con thích được không?”

Như biết cô vẫn còn đang lo lắng chuyện gì, bà Lục lại nói thêm.

- “Chuyện của Eri, mẹ sẽ tìm cách khuyên bảo ba con. Dù sao cũng là cháu gái duy nhất, ông ấy sẽ không nhẫn tâm vậy đâu. Con biết ba còn rồi đó, bề ngoài cứng nhắc vậy thôi, nhưng rất dễ mềm lòng. Đừng lo lắng, mẹ sẽ giúp con mà!”

Vẫn là bà Lục thấu hiểu cô nhất.

Những năm qua, tuy Lục Tử Anh không có ở nhà, nhưng căn phòng mà cô ở vẫn được bà Lục cho người hằng ngày đến dọn dẹp, lau chùi, thay hoa... Tất cả mọi thứ đều không khác gì có người hiện diện trong căn phòng. Nên khi cô trở về, mọi thứ đều đã chuẩn bị sẵn sàng đâu vào đấy, không cần phải mất thời gian dọn dẹp chuẩn bị.

- “Mẹ, con cảm ơn mẹ!”

Cô mỉm cười, ánh mắt đầy hạnh phúc ôm lấy bà Lục. Bờ vai, hơi ấm của mẹ luôn luôn là thứ khiến cô cảm thấy an tâm nhất. Không phải bất cứ ai trên đời này đều may mắn có cả ba và mẹ, cô cảm thấy bản thân mình rất may mắn, rất tự hào. Bà Lục từ trước đến giờ đều như thế, bà luôn luôn cư xử dịu dàng, nhỏ nhẹ, ấm áp với cô.

- “Chỉ cần con hạnh phúc và sống vui vẻ với những quyết định của mình, mẹ đều sẽ ủng hộ con.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.