Lâm Tổng Chúng Ta Là Gì Của Nhau?

Chương 56: Chương 56: Kì Hân gặp tai nạn (H)




Lưu luyến nơi môi của cô một hồi, Quản Nhạc luồng tay xuống bên dưới của Uyển Nhi.

Đúng là mẫn cảm mà, chiếc quần duy nhất cũng bị t.i.ể.u h.u.y.ệ.t nhỏ này làm ướt cả rồi.

Tay Quản Nhạc cứ thế thuần thục mà cởi chiếc quần của cô ra. Ngón tay cứ được dịp tha hồ mà vờn trước cửa hang động bí ẩn trêu ghẹo.

“Ưm...ưm...”

Từng âm thanh cứ thế hòa quyện vào nhau mà vang lên.

D.â.m d.ị.c.h chảy ra ngày càng nhiều, ướt đẫm cả bàn tay Quản Nhạc mà thấm xuống sofa.

Rời môi cô, Quản Nhạc tìm đến nơi vùng đất của riêng cô mà thưởng thức. Đầu lưỡi của anh cứ điêu luyện mà quấn chặt lấy cô bé nuốt sạch từng dòng nước trào ra.

“Ưm...Quản Nhạc...Ưm...đừng...liếm nữa...ưm...”

Cứ như thế này sẽ bức chết cô mất. Bên trong cô bây giờ cứ trống rỗng đến khó chịu.

Nước mắt đã chèm nhem khắp khuôn mặt cô đến đáng thương. Nhưng Quản Nhạc anh vẫn cứ thích trêu đùa cô như thế.

“Ưm...cho...ưm...em”

Quản Nhạc liền dừng lại động tác đôi môi treo ý cười. Thì ra, Uyển Nhi của anh cũng sẽ có lần chủ động đến như thế.

Vòng chân Uyển Nhi qua eo mình, Quản Nhạc khó khăn mà đi vào. Không biết phải vì khi nảy trêu chọc cô quá lâu hay không, mà nơi này của cô hôm nay thật khó vào, nó cứ thế mà xiết chặt lấy anh đau đến tê dại.

“Nào, thả lỏng ra, anh vào không được”

Đôi tay đang xiết chặt trên lưng Quản Nhạc cũng dần nới lỏng ra, từ từ mà tiếp nhận lấy tiểu Quản Nhạc.

Một lúc sau, tiểu Quản Nhạc liền nằm gọn trong cô, từng hồi luân động nhịp nhàng mà ra vào.

Có lẽ đã quá chán với những tư thế như thế này, mà mới chỉ năm phút sau đó, Quản Nhạc vẫn còn ở bên trong Uyển Nhi mà bế sốc cô lên đi đến bàn làm việc.

Uyển Nhi lo lắng nhìn anh.

“Nơi này là chỗ để làm việc”

Không quan tâm đến lời Uyển Nhi, anh liền một tay gạt tất cả gấy tờ trên bàn xuống, đặt cô ngồi lên trên.

Uyển Nhi cứ thế xấu hổ mà ưỡng người chống hai tay ra sau, thuận thế hai chân cũng ngồi hẳn bàn, hướng nơi tư mật của mình về phía Quản Nhạc, có vẻ tư thế này thật sự rất kích thích.

Quản Nhạc một tay ôm lấy eo cô để tránh cô bị ngã, ta còn lại bóp lấy đầu ngực cô mà mạnh bạo ra vào.

“Ưm...ưm...ưm...”

Căn phòng cứ thế mà chìm trong lửa tình. Tất cả đều như không tồn tại. Chỉ còn nghe thấy tiếng da thịt va chạm vào nhau đến đỏ mặt.

.....

“Cốc...cốc...”

“Vào đi”

Nghe được sự đồng ý, Trương Duệ liền mở cửa bước vào.

Căn phòng giờ đây, mọi thứ đều trở về như cũ, không có bất kì dấu hiệu nào của sự bất thường. Có chăng chỉ là nơi sofa đang có một cô gái nhỏ mệt mỏi nằm dài ra đó yên giấc mà thôi.

Trương Duệ chỉ đi thẳng đến chỗ của Quản Nhạc một khắc cũng không dám liếc dòm người đang nằm đó.

“Có chuyện gì?”

“Lâm tổng, tôi vừa mới nhận được tin cô Kì Hân gặp tai nạn trên đường cao tốc, hiện tại đang trong phòng hồi sức”

Tai nạn sao?

“Cậu có điều tra được gì không?”

“Hiện trường vụ tai nạn chỉ có xe của cô Kì Hân, theo xác định ban đầu thì phanh xe có vấn đề”

“Phanh xe có vấn đề sao?”

“Vâng”

Quản Nhạc liền nghĩ ra được gì đó. Anh chỉ mong suy nghĩ của mình là sai.

“Cậu cho người thăm dò tình hình trước khi xảy ra tai nạn giúp tôi”

Tại sao hết chuyện này đến chuyện khác cứ lầm lượt ập đến một lúc như thế?

Nhìn sang cô gái nhỏ đang tĩnh lặng nằm bên kia lòng Quản Nhạc lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Không biết nếu bây giờ không có cô ấy bên cạnh, anh sẽ trở nên như thế nào đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.