Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 275: Chương 275: Thí Nghiệm




– Chó mà không sủa sẽ cắn người.

Đại Ngưu ở một bên than thở một câu, đưa ra một định nghĩa cho Lâm Dật Phi:

– Thực ra Tiểu Phi chính là người như vậy.

Tô Yên Nhiên không kìm được lại mỉm cười nhưng ánh mắt nhìn Lâm Dật Phi đã hoàn toàn khác biệt. Lúc trước cô coi trọng Lâm Dật Phi chỉ là do hắn rất xuất sắc mà cũng không có suy nghĩ gì khác, hiện giờ nghe hắn vô tình hữu ý kể lại một giấc mơ lại có chút giống với giấc mơ cô hay mơ, sao cô không kinh ngạc được chứ?

Giấc mơ này quấy nhiễu cô quá lâu, biết Lâm Dật Phi cũng có giấc mơ như thế này, đương nhiên cô phải cố ý lưu lại, đừng nói là Tô Tình đến đây thêm phiền phức, cho dù Tô Tình có đến cô cũng phải kể xong đã.

– Đó chắc là vào lúc cuối mùa xuân.

Trong ánh mắt Tô Yên Nhiên tràn đầy thê lương:

– Hình như tôi nằm trong một cái đình viện kiểu cổ, một cơn gió thổi đến, ở đó có màu đỏ tươi của hải đường, gấm vóc bay bay xuống, không biết hoa lê bay từ đâu tới như hoa tuyết.

Nếu như nói tiếng đàn của Tô Yên Nhiên có thể đưa con người tới một loại cảnh giới chân thực tri âm tri kỷ, mây trắng núi xanh thì giấc mơ của cô có thể đưa người ta đến sự hư vô mờ mịt nhưng lại khiến con người hướng tới nghệ thuật.

Khi tất cả mọi người đều tưởng tượng đến cảnh giới khắp sân là gió xuân, hải đường phô vẻ đẹp và hoa lê bay như tuyết thì đều không chú ý đến vẻ mặt Lâm Dật Phi có chút khác thường.

Tuy ánh mắt của Tô Yên Nhiên mơ màng nhưng vẫn luôn nhìn Lâm Dật Phi, giọng nói hơi run rẩy:

– Dật Phi, không biết anh có mơ thấy cảnh vật như thế này không?

Lâm Dật Phi thấp giọng nói:

– Tôi phần nhiều mơ thấy đao quang kiếm ảnh, những cảnh vật như thế này không mơ được.

Tô Yên Nhiên thở dài một tiếng, rất nhẹ rất nhạt nhưng lại nặng nề rơi vào lòng A Thủy. Đột nhiên cậu thấy căm hận chính bản thân mình, mặc dù có thể nói là cậu rất thông thạo internet nhưng tại sao quen Tô Yên Nhiên lâu như vậy mà cậu chỉ có thể nghe được cô đàn Như Kích Ngọc Phượng Minh nhưng vẫn không hiểu được một nửa suy nghĩ của cô?

– Tôi nằm trong khung cảnh đẹp dẽ đó, rất huyền diệu, cũng rất mê muội.

Tô Yên Nhiên hạ giọng nói:

– Đây vốn là một nơi lạ lẫm, cho dù bây giờ có mô phỏng theo, có phục cổ như thế nào thì ý cảnh như thế cũng chỉ có thể gặp được mà không cầu được, giống như thời gian trôi qua, anh vĩnh viễn không thể nắm bắt được nhưng lại thấy vô cùng quen thuộc, dường như đã lưu luyến với nơi này rất lâu.

Đại Ngưu định nói đây chắc hẳn không phải là mơ mà do cô đánh đàn nhiều quá nên gây ra ảo giác, nhưng nhìn thấy vẻ mặt Thúy Hoa chăm chú thì trong lòng lại động, bừng tỉnh đại ngộ, lẽ nào đây chính là cái mà con gái gọi là lãng mạn?

– Có lẽ kiếp trước của cô chính là ở đó.

A Thủy hạ giọng đưa ra nhận định:

– Yên Nhiên, cô xem cô kìa, cô đánh đàn hay như vậy, cứ như là trời sinh vậy, tôi nghĩ cho dù là kiếp trước thì cô cũng là một tài nữ đấy.

– Kiếp trước?

Rốt cuộc ánh mắt của Tô Yên Nhiên cũng chuyển qua:

– Mấy người cũng cho rằng là có kiếp trước sao?

A Thủy cười nói:

– Thực ra quan điểm về kiếp trước của tôi không giống với mọi người, nên nói là khá khoa học bởi vì không ai biết được trí nhớ trong não có giấu cái gì, chúng ta cũng không ngại đưa ra giả thiết.

Lúc cậu ta nói đến đây thì thấy Lâm Dật Phi nhìn sang, ánh mắt có chút kì lạ thì không khỏi hỏi:

– Sao thế Dật Phi? Không cho phép à?

– Cứ nói đi.

Lâm Dật Phi cười lắc đầu nhưng lại nghĩ đến giả thiết của Bách Lý Băng nói cách đây không lâu, hóa ra hai người này đều thích dùng một kiểu.

– Thực ra giả thiết của tôi đã có các nhà khoa học đưa ra từ lâu rồi.

A Thủy cười nói:

– Vì bắt đầu từ mấy chục năm trước họ đã phát hiện ra sự tồn tại của sóng điện não, cũng chính là cái điện não đồ gì đó mà bệnh viện hiện giờ hay dùng, nhưng chúng chỉ cho biếtmột cách sơ qua một số dấu hiệu của cơ thể sống nhưng lại không thể biết được những gì sóng điện não thể hiện có ý nghĩa gì. Đến như sóng âm, sóng điện từ hay các tần phổ mà các nhạc khí phát ra, con người đều có thể đo được nhưng muốn biết một đoạn tần phổ trên một trang giấy trắng biểu đạt ý nghĩa gì thì lại là một việc rất khó, có thể nói là việc mà các nhà khoa học hiện nay vẫn không thể làm được.

– A Thủy, cứ coi hồi ức của Yên Nhiên là cảnh trong mơ đi.

Đại Ngưu không kìm được xen vào nói:

– Những lý luận tiên tiến này của cậu nên đem đi thảo luận với những người làm về điện tử hay các nhà khoa học nghiên cứu về sinh mạng đi.

– Để A Thủy nói tiếp đi.

Ánh mắt Tô Yên Nhiên bắn ra một tia thỉnh cầu về phía Đại Ngưu, hiển nhiên là cảm thấy rất hứng thú với lý luận này của A Thủy.

Nhận được sự khích lệ của Tô Yên Nhiên, A Thủy như được phục hồi tinh thần:

– Chỗ này tôi nói ngắn gọn, lấy ví dụ đơn giản như là cái radio, đương nhiên ở đây vẫn còn thiếu một điều kiện nữa nhưng đại khái có thể giúp mọi người hiểu được hàm ý của lý luận này.

Trong lòng Lâm Dật Phi có chút buồn cười, rõ ràng Bách Lý Băng và A Thủy đều rất thận trọng, cũng có chút thiên phú về diễn thuyết bởi vì những người như thế này có bản lĩnh cao thâm, nói các lý luận đến mức người đi đường cũng đều hiểu.

A Thủy giơ nắm tay lên không trung:

– Mọi người nhìn xem, đây là không khí, trong mắt chúng ta là trong suốt, không màu, hơn nữa cũng không có gì, đúng không?

Thấy Đại Ngưu gật gật đầu, A Thủy cười nói:

– Thật ra bên trong có rất nhiều thứ, ví dụ như là tro bụi, các phân tử, nguyên tử, đương nhiên còn có sóng điện từ, nếu không tại sao chúng ta lại nghe được các chương trình của đài truyền hình chứ?

Thấy mọi người vẫn có dáng vẻ mờ mịt thì A Thủy lại kiên nhẫn giải thích:

– Nếu đã như vậy thì trong não của con người có thể kiểm tra đo được sóng điện từ mà tại sao lại không thể phóng xạ chứ? Não người có thể nói là một máy móc rất tinh vi, nói vậy thì việc tiếp nhận sóng điện từ từ người khác cũng là chuyện có khả năng.

– Vậy theo như cậu nói thì chúng ta có thể biết được trí nhớ của nhau, tôi biết anh nghĩ gì, anh cũng biết tôi nghĩ gì sao?

Đại Ngưu phất tay, ra vẻ khinh thường:

– Đây không phải là sai lầm hoang đường, là trò cười lớn nhất thiên hạ sao?

Cậu ta nói ra một câu cổ ngôn, cảm thấy rất đắc ý mà không thấy ánh mắt A Thủy nhìn mình có chút khinh thường, nhưng chớp mắt cậu lại thở dài:

– Tôi cũng nói một khả năng lý luận, nếu như cậu không nghe, luôn mồm nói là vớ vẩn, không có khả năng thì chúng ta đừng nói về sự giao lưu giữa não nữa, cho dù nói đến sự giao tiếp ngôn ngữ thì cũng có trở ngại đấy.

– Nghe A Thủy nói tiếp đi.

Thúy Hoa có chút không kiên nhẫn nói:

– Đại Ngưu, anh rất coi trọng thực tế, điều này là tốt nhưng anh có biết rằng khuyết điểm lớn nhất của anh chính là thiếu sự tưởng tượng, luôn bó mình trong một cái vòng nhỏ hẹp, hơn nữa lúc nào cũng tự cho là mình đúng không? Đây mới là điều đáng buồn cười.

Lần này Đại Ngưu không nói gì, ai nói cậu ta cũng có thể phản bác lại nhưng rõ ràng Thúy Hoa chính là khắc tinh định mệnh của cậu.

– Nhưng cậu ấy cũng phải nói cái gì khiến người khác tin chứ, đừng nói mấy cái giả thiết như có như không nữa.

– Chắc chắn là A Thủy đã nghiêm túc nghĩ qua rồi, chúng ta cứ nghiêm túc nghe là được rồi.

Tô Yên Nhiên một bên nói xen vào.

A Thủy cũng hơi ngại, liếc nhìn Lâm Dật Phi một cái, thực ra những quan niệm này không phải do cậu nghĩ ra, chẳng qua là một thời gian trước, sau khi phát hiện ra chuyện bí mật của cái nhà khoa học bị mất tích kia, cậu cũng lật xem một chút tổng thể lý luận của nhà khoa học đó. Cậu thấy rất có hứng thú nên cũng ghi lại, điều mà cậu nói cũng chính là một trong những giả thiết của một nhà khoa học nổi tiếng.

– Đại Ngưu nói giữa người với người không thể biết được ý thức của nhau, điều này cũng dễ giải thích.

A Thủy cười nói:

– Ví dụ như một cái radio có tần số cao thì chắc chắn sẽ không bắt được tín hiệu của tần số thấp. Não của mỗi người là một máy móc rất tinh vi, khi sinh ra đã định ra bước sóng ngắn, có lẽ là rất khó để thay đổi. Điều này khiến cho việc giao lưu giữa chúng ta dựa vào sóng điện não là không có khả năng lắm nhưng cũng có những trường hợp đặc biệt, ví dụ như là cảm ứng tâm linh của bào thai song sinh.

Tất cả mọi người vừa sửng sốt thì Tô Yên Nhiên đã cướp lời:

– Bởi vì nhiều lúc bào thai song sinh có thể nói là phục chế phẩm, tuy có sự khác nhau rất nhỏ nhưng sự giống nhau trong cấu tạo của não lại khá lớn nên nhiều lúc một người học ở trường, cảm thấy bị đau trên người thì một người khác ở rất xa cũng có cảm ứng rất mạnh. Có phải anh muốn nói những điều này là do sóng điện từ của hai người xảy ra cảm ứng, từ đó dẫn đến tác dụng tâm lý cho người khác chứ?

– Đúng vậy.

A Thủy hưng phấn nói:

– Đây chính là ý của tôi, không ngờ một người cổ điển như Yên Nhiên lại có thể hiểu được. Đại Ngưu, cậu có hiểu không?

Đại Ngưu cười lạnh nói:

– Vậy cậu giải thích thế nào về việc người kia cũng cảm thấy đau, hơn nữa còn đau ở cùng vị trí?

Bởi vì trên báo nói nhiều về hiện tượng cảm ứng song sinh, hơn nữa cũng có lúc cậu ta nghe thấy mấy người bạn hay người thân đề cập đến nên cũng cảm thấy hình như là có chuyện này thật.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.