Lãng Tử Tại Đô Thị

Chương 261: Chương 261: Thủy Long Ngâm




– Vậy cứu ông trước đi.

Lâm Dật Phi cảm thán:

– Tôi chết đuối cũng không sao, nhưng không chết đuối thì cũng bị ông làm ồn chết đi được.

Giang minh chủ cười ha ha, không chút phật lòng, Dương Tu Vũ nhướn mày:

– Có thứ nhất, thứ hai, đương nhiên còn có thứ ba, không biết điều kiện thứ ba để cô được nhận là gì?

Cô cười:

– Thứ ba thì sao cũng được, chính là học một vài điệu về Tây Hồ, có thể hát cho khách nghe thì tốt.

Dương Tu Vũ vỗ tay cười:

– Cô nói thế, thiết nghĩ có biết chút ít.

Cô cũng không từ chối, cười cười nhìn thiếu nữ đang ngồi trước đàn tranh:

– Uyển Như, phiền em rồi.

Thiếu nữ cười áy náy:

– Chỉ sợ làm phiền các anh nói chuyện thôi.

Cô bé đã chuẩn bị sẵn, tập trung thả lỏng cổ tay. Ngón tay búng lên dạo khúc đầu.

Cô gái chèo thuyền bắt đầu cất tiếng hát.

Lăng diệp oanh ba hà triển phong,

Hà hoa thâm xử tiểu chu thông.

Phùng lang dục ngữ đê đầu tiếu,

Bích ngọc tao đầu lạc thủy trung...

Lời ca dịu dàng thanh thoát, tiếng nhạc uyển chuyển êm dịu, theo cùng là những gợn nước vẽ ra từ mái chèo, từng vòng từng vòng nhịp nhàng, chầm chậm lan ra từ đằng xa.

Khi lời ca dứt hẳn, mọi người vỗ tay khen hay, nhất thời quên mất mình đang ở đâu.

– Cô hát hay quá, lời nghe cũng rất hay.

Giang minh chủ định hỏi có phải là do cô tự viết lời, Dương Tu Vũ biết ông hay giấu trong bụng, bèn tiếp lời:

– Khúc Hái sen này của Bạch Cư Dị là dùng đề cũ nhạc phủ (thơ ca dân gian), nhưng miêu tả thần thái nữ nhi rất chân thật, ý vị súc tích. Hơn nữa cô hát rất hay, em gái đàn cũng tốt, đúng là khiến người ta thấy vui vẻ, chuyến này không phí chút nào.

Giang minh chủ cũng biết Bạch Cư Dị là ai, không hề lỡ miệng gọi là lão Bạch. Hiểu tâm ý của Dương Tu Vũ, ông cười ha ha:

– Tu Vũ giải thích rất hay, lão Giang tôi nghe cũng được. Dật Phi, cậu nói phải không?

Lâm Dật Phi cười:

– Nói có lý.

Thấy Lâm Dật Phi không yên lòng, Thuyền nương cười:

– Chắc là vị này thấy tôi hát không hay nên luôn ngẩn người, có nên phạt không?

Cô nói phạt cũng chỉ là đùa mà thôi, khiến người ta cảm thấy phải nên như thế. Giang minh chủ lớn tiếng:

– Đương nhiên, đương nhiên, dù sao trong hồ cũng không có việc gì làm, để Dật Phi hát một khúc đi.

Cô gái cười khúc khích, ngay cả thiếu nữ đàn tranh đang ngồi nhíu mày, hình như có tâm sự gì đó, nghe rồi cũng bật cười:

– Được, vị này muốn hát bài nào, để tôi chuẩn bị trước.

Lâm Dật Phi gần như muốn nhảy xuống hồ cho rồi:

– Tôi có biết hát gì đâu. Nếu biết thì tôi đã ứng tuyển làm thuyền phu rồi.

Mọi người lại cười rộ, muốn Lâm Dật Phi biểu diễn gì đó cho bằng được. Nhất thời bầu không khí trên thuyền nhỏ trở nên vui tươi, thu hút sự chú ý của thuyền bên cạnh. Bọn Trang Bố Kỳ dĩ nhiên cũng thấy thuyền nhỏ mà nhóm Lâm Dật Phi mướn. Họ cũng không ngồi thuyền điện mà mướn thuyền gỗ, Vạn Minh còn đích thân chèo, hắt hủi Thuyền nương ngồi ở một bên.

Lâm Dật Phi không từ chối được, đành cười:

– Vậy tôi mượn một bài từ của cổ nhân đọc, xong chuyện thì đừng ép tôi nữa.

Mọi người đều gật đầu. Thiếu nữ đàn tranh thì mở to mắt nhìn Lâm Dật Phi, không biết hắn đọc bài từ của ai. Cô ở đây lâu rồi, đương nhiên cũng thuộc các bài mà Thuyền nương hát. Lần này cô không biết phải gảy bài nào, Lâm Dật Phi biết ý nên nhẹ giọng đọc:– Đông nam đệ nhất danh châu, Tây Hồ tự cổ đa giai lệ.

Bài “Thủy long ngâm” này vốn là tác phẩm của Trần Đức Ngũ hoài cổ Tây Hồ ở năm cuối Nam Tống, hắn vô ý nhìn thấy rồi ghi nhớ. Có điểu Nhạc vương miếu không xa, nhất thời cảm khái nên đọc lên. Vốn nghĩ học sinh thời nay chỉ biết Toán, Lý Hóa, hơn phân nửa không biết những thứ này. Nhưng không ngờ sắc mặt thiếu nữ lại kinh ngạc, gảy vài tiếng vẫn chưa thành khúc, nghe ra ý tứ u uất.

Lâm Dật Phi lấy làm ngạc nhiên, biết cô nhóc này chắc hẳn đã nghe qua “Thủy long ngâm”, hơn nữa còn biết âm vận của bài từ. Trông cô có vẻ trẻ tuổi, song điệu khúc lại khá lão luyện, so với Tô Yên Nhiên đương nhiên còn kém xa, nhưng với tuổi của cô thì hiếm thấy. Hắn nghĩ đến đây, lời đọc ra cũng hào sảng hơn:

– Lâm đê đài tạ, họa thuyền lâu các, du nhân ca xuy. Thập lý hà hoa, tam thu quế tử, tứ sơn tình thúy. Sử bách niên nam độ. Nhất thì hào kiệt. Đô vong khước, bình sinh chí!

Khi hắn đọc đến câu cuối, cô bé nhíu mày, tiếng đàn cũng trở nên dồn dập réo rắt hơn. Mọi người lắng tai nghe, cảm thấy tiếng đàn cùng lời từ đọc lên phối hợp rất tài tình, song cụ thể hay ở chỗ nào lại không nghe ra được. Điều này đương nhiên có liên quân lớn đến tâm cảnh. Có người cả đời sống trong xa hoa, bạn nói với người ta rằng vẫn còn rất nhiều người đói kém, đương nhiên người ta khó mà thông cảm. Thuyền nương cũng buông mái chèo, lặng lẽ lắng nghe. Người ngồi thuyền thì nhiều, nhưng giống Lâm Dật Phi thì ít. Hắn không chỉ đọc hay, đến cả thần sắc cũng rất tuyệt, lẽ nào đây là thứ mà người ta gọi là tức cảnh sinh tình?

Tiếng đàn đang mãnh liệt, qua phần thượng khuyết (*) thì đột ngột biến chuyển, trở nên bi phẫn:

– Khả tích thiên toàn thì dị. Tạ hà nhân, tuyết đương niên sỉ. Đăng lâm hình thắng, cảm thương kim cổ, phát huy anh khí.

Lâm Dật Phi đọc tiếp. Cô bé cắn môi, thấy người này không phải học đòi văn vẻ, tâm cảnh chuyển biến lại tương đồng với tiếng đàn của mình. Cô chợt cảm thấy gảy đàn bên bờ hồ đã lâu, song lần này mới thực sự gọi là tâm tình sảng khoái.

(*) Bài từ chia ra hai phần là thượng khuyết và hạ khuyết.

– Lực sĩ thôi sơn, thiên ngô di thủy, tác nông tang địa. Tá tiền đường triều tịch, vi quân tẩy, nhạc tương quân lệ.

Lâm Dật Phi trầm tiếng kết thúc, ngóng về Nhạc vương miếu ở đằng xa. Hắn chỉ nghĩ bài từ tuy hay, nhưng tiếc là không làm được gì. Có điều Nhạc nguyên soái công danh thiên cổ, có người nhớ đến, nếu ở dưới suối vàng mà biết thì hẳn cũng an ủi phần nào.

Thuyền nương vỗ tay trước nhất:

– Vị này đọc rất hay, khiến người ta cao hứng, dù tôi có chèo tiếp thì sau này cũng thấy toàn thân khỏe mạnh.

Đương nhiên cô một nửa là thật lòng, cũng có đôi chút là hứng thú. Trang Bố Kỳ ở đằng xa lại muốn gây sự, thì ra thuyền nương của họ không biết hát tiểu khúc Tây Hồ, một cô bé đánh đàn cũng bị họ đuổi đi. Lần này tranh chấp muốn ngồi thuyền gỗ giống Lâm Dật Phi, vốn tưởng so đo ai chèo nhanh hơn, không ngờ người ta lại cho thuyền lướt là đà, còn gảy đàn ngâm thơ nữa.

Tuy trong mắt họ, nhóm Lâm Dật Phi chỉ giống như ra vẻ ta đây, nhưng họ lại không làm được. Buồn bực uất nghẹn trong lồng ngực không xả được, thiếu điều muốn hộc máu, nhìn thế nào cũng thấy người ta ra vẻ rất giỏi, họ thì lại không có hứng thú. Phong cảnh thanh sơn thủy tú cũng mất đi ý vị, Vạn Minh thấy không sao, Trang Bố Kỳ lại đoạt lấy mái chèo ra sức đẩy.

Công phu chân của gã không tệ, nhưng chèo thuyền thì không chuyên nghiệp. Thuyền lướt thì nhanh đấy, nhưng cứ lắc lư tròng trành, thuyền nương giật mình:

– Để tôi chèo cho.

– Không cần cô lo.

Trang Bố Kỳ hung hăng:

– Lão tử bỏ tiền ra, muốn chèo sao thì chèo.

Gã lại chèo, thân thuyền vẫn đung đưa, song đã vững hơn. Gã dương dương đắc ý:

– Đây đã là gì, quá đơn giản. Công việc của mấy cô cũng nhẹ nhàng lắm.

Thuyền nương cắn môi, trong lòng không vui nhưng chỉ im lặng. Thấy Trang Bố Kỳ chèo khá vững, cô cũng yên tâm. Cô nàng Mắt gấu trúc bên cạnh Trang Bố Kỳ lại nhảy dựng, nhắng nhít chạy qua chỗ Trang Bố Kỳ, đạp lạch bạch trên mặt thuyền:

– Vui quá, em cũng muốn chèo, em cũng muốn chèo.

Cô nàng chạy đến làm thuyền lung lay. Trang Bố Kỳ đang chèo say mê, bèn đưa tay đẩy ra:

– Tránh xa chút, đừng phiền anh.

Mắt gấu trúc làm sao biết gã đột nhiên ra tay. Cô bị đẩy sang một bên lui lại mấy bước, nếu ở đất liền thì không sao, nhưng thuyền này không lớn. Vừa lui lại thì chân cô đụng mép thuyền, va vào thân thuyền, cả người ngả ngửa ra sau rồi rơi xuống nước.

– Không ổn.

Vạn Minh kêu lên, đưa tay muốn kéo nhưng chậm một bước. Kế bên y cũng có một bạn nam muốn cứu người, vì thế cũng xông lên.

“Bõm” một tiếng, nước văng tung tóe, mắt gấu mèo đã chìm xuống nước. Một tiếng kêu cứu mạng thê lương phát ra, rồi chìm xuống hồ.

Trang Bố Kỳ ngây người, tay buông hai mái chèo. Tính cách gã tuy hung bạo, còn lần này có thể nói là vô tâm. Vừa thấy bạn gái rơi xuống hồ, hắn nhất thời hơi hoảng, liền xông lên áp sát mép thuyền. Quá trình này chỉ phát sinh trong mấy phút, mọi người đều phản ứng. Thuyền nương thấy không ổn, vội hét:

– Mau qua đây!

Vạn Minh quay đầu hỏi:

– Làm gì?

Y bỗng nhiên biết vì sao thuyền nương hét kên. Thuyền vốn nhỏ, chỉ khoảng sáu người ngồi được, giờ có ba người đổ về một bên, thuyền nương ngồi ở bên đó thì làm sao thuyền chịu nổi?

Nhưng khi y ý thức được, chỉ cảm thấy người đảo nghiêng, thuyền lật qua. Trong phút chốc, thuyền xoay nghiêng xuống mặt nước, lần này không chỉ có Mắt gấu trúc, cả bọn Trang Bố Kỳ cũng rớt tõm xuống nước giống như những viên sủi cảo.

Khi tiếng thét vang lên, xung quanh không xa còn có ba bốn chiếc thuyền nhỏ, hai thuyền khí đệm, song chỉ có một chiếc ở khá gần chèo đến. Nhưng vừa được nửa đường, khách trên thuyền lên giọng:

– Đừng qua, đừng qua, thuyền không chứa được nhiều người như thế, lật rồi thì biết làm sao!

Người đó nói thế làm hai chiếc khác cũng ngừng lại. Thực ra ở đây, thuyền nhỏ chỉ chở được vài người, giờ trong hồ có năm người, nếu không cẩn thận có thể khiến thuyền khác bị lật. Tính mạng của người khác quan trọng, vậy mình rơi xuống hồ thì có ai cứu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.