Lão Bà Fan Hiểu Biết Một Chút

Chương 108: Chương 108




Âm thanh thông báo của tiếp viên hàng không vang lên.

“Quý bà và quý ông, chuyến bay của chúng ta sắp cất cánh, vui lòng tắt điện thoại di động và các thiết bị điện tử khác, hoặc chuyển sang chế độ máy bay, vui lòng xếp bàn nhỏ về vị trí cũ, dựng thẳng lưng ghế và đeo đai an toàn. Xin cảm ơn.”

Hoắc Hi nghe được âm thanh thông báo ở bên kia đầu dây, nhẹ giọng nói.

“Tới nơi thì gửi tin nhắn cho anh.”

Mặc dù lưu luyến không rời nhưng hai người chỉ có thể cúp máy. Thịnh Kiều buồn bã ngồi thẳng lên, vừa quay đầu kéo đai an toàn liền thấy người ngồi bên cạnh là Kỳ Liên, đang cầm tạp chí, giả mặt quỷ hỏi.

“Tiểu Kiều, đang yêu đương à?”

Thịnh Kiều vội vàng phủ nhận.

“Dạ không có.”

“Vậy em lén lút nói điện thoại làm gì?”

“… sợ ồn tới mọi người ạ…”

Cập nhật sớm nhất tại.

Tiếp viên hàng không đi một vòng kiểm tra, có một người không nhịn được xúc động, lúc đi ngang thì nói nhanh với Thịnh Kiều.

“Tiểu Kiều, có yêu cầu gì em cứ nói với chị nhé. Chị là fan của em.”

Kỳ Liên thở ra một hơi.

“Thiệt hâm mộ mấy ngôi sao ngồi máy bay thôi cũng gặp được fan. Cả đời này anh cũng không có cái mệnh ấy.”

“Kỳ lão sư, em là fan của anh nè. Một lát anh ký tên cho em nhé.”

“Haiz… tiểu cô nương đã lên tiếng thì anh chỉ có thể hầu hạ bút mực tận tình thôi.”

Máy bay cất cánh, sau khi bay vững trên bầu trời rồi, tổ đạo diễn muốn quay một ít hình ảnh ở trên máy bay. Nhưng dùng máy quay phim thì cồng kềnh quá, cho nên họ chuyển qua dùng máy quay cá nhân nhỏ.

Sư Huyên và Lương Khâu Ngọc ngồi gần nhau, đang xem phim điện ảnh. Lê Nghiêu và Hồ Duệ Văn ngồi gần nhau, đang cầm ipad chơi game. Lúc quay tới Thịnh Kiều thì thấy cô đang làm bài tập. Kỳ Liên ở bên cạnh chống cằm nhìn nhìn, lâu lâu lại nhăn nhó kêu lên.

“Ai nha… đề này không đúng, giải sai rồi. Nhìn đáp án xem… đây bước này phải giải thế này… ai nha, anh đây xem cũng không hiểu, em tự xem đi.”

“…”

Đạo diễn nghẹn cười hỏi.

“Tiểu Kiều, có khó lắm không?”

Thịnh Kiều nhìn về máy ảnh, cười cười.

“Y như hu hi, nguy cơ cao ngất. Vật lý khó khăn, khó như lên trời.”

“Chà… ngữ văn thì không tồi nha.”

Trải qua mười mấy tiếng bay đường dài, rốt cuộc bọn họ đáp xuống trạm thứ nhất – Barcelona. Xuống phi trường đã là 7g tối giờ địa phương. Nhiệt độ ở đây thấp hơn TQ một chút, nhất là buổi tối, nhiệt độ chênh lệch giữa ngày và đêm rất lớn. Khách mời đều mặc áo ngắn tay, cho nên ai cũng vừa đi vừa run.

Tổng cộng có 9 vali hành lý, cộng thêm túi lớn túi nhỏ. Mọi người tụ tập đứng chung một chỗ. Xung quanh đều là người lạ, ngôn ngữ cũng xa lạ, vừa mệt vừa lạnh, vẻ mặt ai cũng mơ màng ngơ ngẩn.

Tổ tiết mục sắp xếp camera xung quanh, bắt đầu quay chụp. Vẻ mặt của tổ đạo diễn cực kỳ lạnh nhạt, giống như trên trán dán một cái bảng đề 4 chữ: đừng tìm chúng tôi.

Khách quý 2 mặt nhìn nhau, Kỳ Liên hỏi.

“Hiện tại phải làm sao? Anh đây một chữ tiếng Anh bẻ đôi cũng không biết.”

Lê Nghiêu nói.

“Trước tìm xe đã, quá nhiều hành lý, đến xe đẩy cũng không có, thật phiền toái.”

Sư Huyên cười như không cười nhìn cái người vẫn luôn chúi đầu xem bản đồ là Thịnh Kiều.

“Đội trưởng, nói gì đi chứ.”

Thịnh Kiều lúc này mới ngẩng đầu, thu hồi bản đồ, nhét vào balo.

“Mọi người mở hành lý lấy áo ấm mặc vào trước đã, đừng để bị cảm. Mọi người ở đây đợi, tôi ra ngoài thuê xe.”

Thịnh Kiều chìa tay về phía Sư Huyên.

“Trước đưa cho tôi 100 Eu-rô.”

“Sao nhiều vậy?”

“Hành lý quá nhiều, mọi người đều mệt. Về khách sạn trước rồi nói sau, phí giao thông này không ra không được.”

Sư Huyên chầm chậm móc tiền, lại hỏi.

“Cô biết thuê xe ở đâu sao?”

Thịnh Kiều chỉ vào tấm bảng thông tin bên cạnh.

“Trên đây không phải viết rất rõ sao?”

Bảng thông tin viết bằng tiếng Anh, có tuyến xe buýt, xe điện ngầm, xe taxi cùng phần chỉ dẫn hướng đi từng nơi. Sư Huyên còn tưởng Thịnh Kiều xem không hiểu, tưởng Thịnh Kiều sẽ gặp chút khó khăn.

Thịnh Kiều nhận tiền, nhanh chân rời đi. Những người còn lại đều tự mở vali lấy áo ấm mặc vào, lúc này mới đỡ lạnh. Trong lúc chờ đợi thì mở điện thoại chơi game hoặc nói chuyện phiếm. Rất nhanh, Thịnh Kiều trở lại.

“Tìm được xe rồi, chúng ta đi thôi.”

Thế là mọi người đẩy vali cùng đi. Lương Khâu Ngọc chợt nhớ tới cái gì, nói với Thịnh Kiều.

“Tiểu Kiều, em cũng lấy áo ấm mặc vào đi.”

Thịnh Kiều xua tay, quay đầu cười nói.

“Không cần đâu ạ, sắp lên xe rồi.”

Kỳ Liên tự trách.

“Ái chà, quên lấy áo khoác cho Tiểu Kiều. Mấy đứa cũng không thèm nhắc nhở anh đây một chút… đoàn đội thế này… đoàn đội thế này thật là không có… cái từ kia gọi là gì ấy nhỉ?”

Hồ Duệ Văn lên tiếng.

“Đoàn hồn?” (Linh hồn của đoàn đội)

“Đúng! Là đoàn hồn. Không thể không có đoàn hồn a~ Chúng ta ở nơi trời xa đất lạ, về sau cần phải giúp đỡ lẫn nhau, cho nhau nương tựa a~”

Một đường cười cười nói nói, rất nhanh đi tới điểm thuê xe. Thịnh Kiều đã thương lượng xong với 3 tài xế, 3 chiếc taxi đang đứng chờ nơi đó. Bởi vì hành lý rất nhiều, cho nên chỉ có thể ngồi 2 người 1 xe. Sau khi mọi người lên xe rồi, Thịnh Kiều đưa địa chỉ khách sạn cho tài xê rồi nói.

“Please take them to this address.” (Nhờ anh đưa họ tới địa chỉ này)

Lương Khâu Ngọc ngồi trên xe, gật đầu cười nói.

“Tiểu Kiều làm đội trưởng rất đáng tin cậy.”

Sư Huyên ngồi bên cạnh giả vờ phối hợp cười một cái, khẽ rũ mắt, đáy mắt lại gợn gió gợn sóng.

Xe đưa họ tới khách sạn mà tổ tiết mục đã đặt phòng sẵn. Trước khi tới, mọi người còn tưởng sẽ được ở trong nhà cao cửa rộng, hoặc ít nhất là mỗi người ngủ một phòng. Ai ngờ, ông chủ khách sạn dẫn bọn họ lên lầu, chỉ vào 4 gian phòng, 2 phòng đơn, 2 phòng đôi. Như vậy sẽ có 4 người phải ngủ cùng nhau, lại không thể để nam nữ ở chung.

Thân phận của Lương Khâu Ngọc cao nhất, cho nên 1 gian phòng đơn được phân cho cô ấy. Thịnh Kiều và Sư Huyên phải ở phòng đôi. Bên nam cũng tính chia như vậy, nhưng Kỳ Liên xua tay từ chối, còn nói.

“Đổi qua đổi lại cho công bằng, không phải ở đây 3 ngày sao, mỗi người ngủ phòng đơn một đêm đi.”

Sau đó mỗi người tự về phòng soạn đồ và rửa mặt. Bay đường dài, còn lệch múi giờ, ai cũng mệt. Sư Huyên không nói tiếng nào với Thịnh Kiều, tự động kéo vali vào phòng, sau đó vào nhà vệ sinh, khóa trái, ở trong đó hơn 1g chưa ra.

Thịnh Kiều cầm một quyển sổ nhỏ nằm trên giường cắn bút, một bên xem bản đồ, một bên tra tư liệu. Ở Barcelona 3 ngày, tổ tiết mục yêu cầu bọn họ hoàn thành nhiệm vụ tham quan 3 thắng cảnh. Thịnh Kiều chưa từng tới đây, cho nên đầu tiên phải xem đường đi như thế nào, vé tham quan thế nào, giờ giấc mở cửa ra làm sao. Cô bị tổ đạo diễn ép nhận chức đội trưởng, cõi lòng đúng là có chút tan nát.

Chờ cô lên kế hoạch hoạt động cho ngày hôm sau đâu vào đó, Sư Huyên vẫn còn trong nhà vệ sinh. Thịnh Kiều đứng lên, đi tới gõ cửa, thong thả ung dung hỏi.

“Sư Huyên, cô bị táo bón hả?”

Sư Huyên ở bên trong: “???”

Tiếng nói của Thịnh Kiều rất thân thiết.

“Khí hậu thay đổi đột ngột đúng là dễ khiến người ta bị táo bón, cô có cần uống thuốc trị táo bón không?”

“Lập tức ra ngay!!!!”

Các khách quý khác đều đã yên giấc nồng, lúc này Thịnh Kiều mới được tắm rửa. Tẩy trang xong, tóc còn ướt, xung quanh yên tĩnh, Sư Huyên đã lên giường trùm chăn quay mặt ra ngoài. Cô nhìn nhìn, lấy máy sấy, sau đó nhón chân đi xuống lầu, đến bàn đăng ký cấm điện sấy tóc xong mới trở lên lầu đi ngủ. Lúc này đã gần rạng sáng, nằm xuống giường, cảm giác mệt mỏi kéo ập tới, cô nhẩm tính múi giờ, phía bên Hoắc Hi hẳn là vừa sụp tối, mặc dù rất buồn ngủ nhưng cô vẫn híp mắt mở điện thoại nhắn tin báo bình an.

TK >> Em đã đến khách sạn.

Vài phút sau Hoắc Hi hồi âm.

HH >> Có tiện nhận điện thoại không?

Cô ráng mở mắt, viết tin.

TK >> Không. Mọi người đều đã ngủ. Em ở chung phòng với Sư Huyên.

Hoắc Hi bên kia khẽ nhíu mày, sau đó viết.

HH >> Vậy em ngủ đi. Ngoan, nhớ đắp chăn nhé.

Cô không hồi âm nữa, có lẽ đã ngủ mất rồi. Hoắc Hi nhìn giao diện cuộc trò chuyện, tưởng tưởng cảnh cô cầm di động ngoẻo đầu ngủ gật, bất chợt cười lên.

Sáng hôm sau, tổ tiết mục dựng đầu khách quý dậy hết. Nói cho bọn họ biết cần phải đi làm nhiệm vụ. Mọi người đồng loạt phát ngốc.

Nhiệm vụ gì? Còn có cái này hả?

Đạo diễn nói.

“Địa điểm đầu tiên cần đến là Sagrada Familia.”

Lê Nghiêu vừa ăn bánh mì vừa hỏi.

“Như thế nào đi tới đó? Có xa không?”

Kỳ Liên còn đang đánh răng, miệng đầy bọt kem, chạy ra ồn ào nói.

“Chỗ đó cần phải mua vé vào cổng đúng không? Chúng ta đủ tiền sao?”

Lương Khâu Ngọc hỏi.

“Đội trưởng đâu?”

Sư Huyên cười nhẹ.

“Còn ngủ trên giường.”

Lương Khâu Ngọc thúc giục.

“Mau, mau gọi cô ấy dậy. Chúng ta phải thương lượng hành trình hôm nay một chút.”

Sư Huyên nói.

“Em không dám gọi. Tổ tiết mục còn gọi không nổi.”

Lương Khâu Ngọc chạy qua. Ở trên giường, Thịnh Kiều trùm chăn kín mít, đang ăn vạ. Lương Khâu Ngọc vỗ vỗ, gọi.

“Tiểu Kiều, mau đứng lên. Chúng ta cần thương lượng hành trình kế tiếp, hiện tại còn chưa có kế hoạch gì nè.”

Thịnh Kiều vươn một bàn tay từ trong chăn ra, duỗi duỗi sờ sờ dưới gối nằm, nửa ngày mới lôi ra một quyển sổ nhỏ.

“Đều ở đây. Cho em ngủ thêm nửa tiếng nữa đi.”

Lương Khâu Ngọc mở sổ ra xem, trên đó viết toàn bộ tư liệu liên quan tới Sagrada Familia, cực kỳ chỉnh tề trật tự, vị trí ở đâu, từ đây đi thì nên ngồi loại phương tiện gì, đường đi bao lâu, vé xe bao tiền, vé vào cổng bao tiền, thời gian tham quan là bao nhiêu, giá cả các quán ăn trong vùng phụ cận. Trình bày rất rõ ràng. Ngay cả chuyện mỗi người một ngày có thể tiêu bao nhiêu tiền cũng được Thịnh Kiều tính toán trước luôn rồi, còn khoanh một vòng tròn đẹp mắt nữa.

Lương Khâu Ngọc trừng lớn, cầm quyển sổ chạy ra, giống như phát hiện bảo tàng.

“Trời ơi, Tiểu Kiều thật là lợi hại. Toàn bộ đều đã an bài xong hết rồi.”

Mọi người thay nhau đọc. Kỳ Liên cười nói.

“Con bé này, đúng là làm người ta bớt lo. Vậy tôi về ngủ thêm một lát.”

Hồ Duệ Văn nhìn di động. “Bây giờ mới 7g rưỡi. Tiểu Kiều tỷ tỷ tối hôm qua tra tư liệu khẳng định ngủ rất muộn, chúng ta lại để chị ấy ngủ thêm một lát đi.”

Lương Khâu Ngọc quay đầu nói.

“Sư Huyên, em qua phòng chị ngồi chơi đi. Để Tiểu Kiều nghỉ ngơi một chút.”

Sư Huyên: “…”

Thế là Thịnh Kiều thành công ngủ đến 9g mới bò dậy, tinh thần tốt hơn một chút. Chờ cô rửa mặt chải đầu thay đồ xong, mọi người liền dựa theo quy hoạch của cô mà đi xe điện ngầm tới Sagrada Familia.

Trừ bỏ Lương Khâu Ngọc là người Hong Kong nên nói tiếng Anh rất tốt thì những người khác đều là gà mờ. Kỳ Liên càng là loại người chỉ biết đảo mắt múa tay, biết phát âm giới từ, còn lại đều không biết.

Lúc đầu, bọn họ nghĩ Thịnh Kiều chỉ biết vài từ tiếng Anh thông dụng trong xã giao hằng ngày, chủ yếu cần dựa vào Lương Khâu Ngọc, ai ngờ Thịnh Kiều không chỉ biết xem bản đồ, còn biết xem bảng giao thông, một đường dẫn họ đi tới ga tàu điện ngầm, không hề lạc đường lòng vòng.

Bảng giao thông thật ra so với xã giao hằng ngày còn khó hơn, bởi vì đa số đều là từ ngữ hoặc địa danh xa lạ, lại toàn viết hoa, vừa nhìn liền đau đầu. Nhưng Thịnh Kiều không hề có áp lực, mua vé tàu xong thì hướng dẫn bọn họ phải lên ga nào.

Đoàn người lúc trước đã lên tinh thần chuẩn bị một chuyến du lịch gian khổ, không ngờ Thịnh Kiều làm đội trưởng, bọn họ giống như không cần động não, thoáng cái đã tới Sagrada Familia.

Sư Huyên mặc dù từng du học ở Columbia nhưng thuộc về dạng bạch phú mỹ ăn nhậu chơi bời nhiều hơn, chưa từng nghiêm túc học hành. Người nhà muốn nàng học thạc sĩ kinh tế nhưng nàng khăng khăng không chịu học, muốn tiến vào giới giải trí, một nửa là vì Hoắc Hi, một nửa là vì quả thật không có đầu óc để đi học. (Bạch phú mỹ = trắng trẻo giàu có xinh đẹp, tiêu chuẩn giành cho con gái TQ thời nay. Tiêu chuẩn đối với con trai TQ là cao phú soái = cao ráo, đẹp trai, giàu có)

Sư Huyên có thể không gặp vấn đề gì trong việc ứng phó giao tiếp thông thường, nhưng kiểu như Thịnh Kiều, nhẹ nhàng giải quyết hành trình lộ tuyến không cần đến phiên dịch là không thể nào.

Tổ đạo diễn ban đầu an bài Thịnh Kiều làm đội trưởng, chính là muốn đẩy chuyến lữ hành của bọn họ đến điểm khó khăn lớn nhất. Một đội trưởng không biết tiếng Anh, cái gì cũng không an bài tốt, khẳng định sẽ gây bất mãn, bất mãn dẫn tới xung đột, những điểm xung đột này chính là mồi câu rating của chương trình.

Kết quả thì sao?

Vì sao cái gì cô ta cũng biết hết vậy?

Mấy người thuận lợi như vậy, bọn tui xấu hổ lắm á~

Sau khi tới Sagrada Familia, đầu tiên là xếp hàng mua vé, rồi vào tham quan. Nhân viên công tác hỏi họ có muốn mướn một hướng dẫn viên du lịch tới giảng giải hay không, giá tiền là 15 Eu-rô. Kỳ Liên lập tức bàn ra.

“Không không… tui là người không có nội hàm, giảng mấy cái đó cũng nghe không hiểu, xem qua một chút cho đã nghiện là được rồi.”

Lương Khâu Ngọc trong lòng thật ra muốn học hỏi một chút.

“Mấy kiến trúc ở nước ngoài đều có giá trị tồn tại rất riêng biệt. Nếu không hiểu bối cảnh văn hóa của từng cái thì nhìn thấy cái nào cũng giống cái nào thôi.”

Đội ngũ có ý kiến trái chiều, giằng co một chút, lúc này Thịnh Kiều mua nước trở về, nghe thấy liền giơ tay nói.

“Không cần mướn hướng dẫn viên, em giải thích cho.”

Sư Huyên xùy cười một tiếng.

“Cô biết sao?”

Thịnh Kiều nhướng mắt nhìn một cái.

“Nghe thử liền biết.”

Chỉ có Sư Huyên và Lương Khâu Ngọc là muốn nghe giảng giải, 3 người nam nhân đều tỏ ý không sao cả, Thịnh Kiều nói thế liền lập tức đồng ý. Số ít phục tùng số đông, hai người kia chỉ có thể nghe theo.

Thịnh Kiều chia nước uống cho mọi người, sau đó từng người cầm vé đi qua cổng bảo an. Vừa qua cổng, Sư Huyên liền nói.

“Cô giảng a~”

Thịnh Kiều nhìn một cái, cười lên, thong thả ung dung mở miệng.

“Sagrada Familia được gọi là giáo đường chuộc tội, do kiến trúc sư Gaudi của Tây Ban Nha thiết kế. Mọi người biết Gaudi không? Ông ấy là một trong những kiến trúc sư trứ danh của thế giới, là nhân vật đại biểu cho trường phái kiến trúc cong. Có 17 tác phẩm của ông được Tây Ban Nha liệt vào hàng văn vật quốc gia, và 7 tác phẩm được Liên Hiệp Quốc liệt vào di sản văn hóa thế giới. Sagrada Familia là tác phẩm cuối cùng của ông. Đáng tiếc, chưa xây xong thì Gaudi đã qua đời. Ngôi giáo đường này là tòa kiến trúc duy nhất trên thế giới còn chưa hoàn thành mà vẫn được xếp vào hạng mục di sản văn hóa của thế giới. Gaudi là kiến trúc sư vĩ đại nhất của Barcelona, lực ảnh hưởng đối với giới kiến trúc sư lớn chưa từng có. Ông ấy được an táng ngay bên dưới giáo đường này.”

Kỳ Liên má ơi một tiếng.

“Ủa vậy chúng ta không phải đang đi trên phần mộ của người ta à?”

Mọi người cười lên. Thịnh Kiều nói.

“Ông ấy sau khi chết biết được có nhiều người tới xem tác phẩm của mình như vậy, hẳn sẽ rất vui.”

Lê Nghiêu hỏi.

“Ông ấy chết như thế nào?”

Thịnh Kiều vừa đi vừa thở dài.

“Tai nạn xe cộ. Barcelona cử hành lễ khai mạc cho tuyến xe điện thông thương, Gaudi bị xe điện đâm chết.”

Mọi người: “…”

“Tới, mọi người xem cái này, đây là bảng điêu khắc một cảnh tượng trong Kinh Thánh. Toàn bộ thiết kế của nó không hề có đường thẳng. Bởi vì ý tưởng thiết kế của Gaudi chính là, đường thẳng thuộc về nhân loại, đường cong thuộc về thượng đế. Cho nên Sagrada Familia trên cơ bản đều sử dụng hình xoắn ốc, hình tròn, hình vòm, đường parabol, và các hình dáng do những đường cong bất quy tắc hợp thành, nhìn vào rất có cảm giác luật động.”

Kiến trúc trước mắt thần thánh trang nghiêm, lại tràn ngập cảm giác vặn vẹo xé rách, mọi người vừa đi vừa chụp hình. Thịnh Kiều đi phía trước dẫn đường, tiếp tục giảng giải.

“Hình ảnh hai bên phân biệt khắc họa hình ảnh Chúa Jesus ra đời và chết đi. Cho nên mọi người nhìn xem, phong cách kiến trúc của hai bên không giống nhau, bên này cho cảm giác vui sướng, bên kia cho cảm giác bi thương.”

Thịnh Kiều không nói thì không thấy, cô vừa nói ra, mọi người nhìn kiến trúc rậm rạp trước mắt liền thật sự có cảm giác bất đồng. Kiến trúc như thế này đúng là thần tích của thế gian.

Vốn chỉ mang tâm tình tùy tiện đi ngắm một chút, bước chân vào rồi, nhìn những điêu khắc thần thánh trang nghiêm, nghe những chuyện liên quan tới bối cảnh văn hóa, trong lòng mỗi người liền mạc danh kỳ diệu cảm thấy kính sợ.

Bọn họ đi vào lối trung tâm, trước điện thờ thì quỳ xuống cầu nguyện. Phía dưới giáo đường còn có một viện bảo tàng, giới thiệu lịch sử của mỗi một bản thiết kế, còn có một cái lồng kính trưng bày các mô hình bản thảo khác nhau.

Mọi người thích giáo đường rực rỡ màu sắc pha lê cùng những đường cong mộng ảo này. Gaudi hiểu rõ về chiết xạ của ánh sáng tự nhiên, sử dụng nó rất thuần thục, quả thực chính là một dạng hưởng thụ thị giác. Mọi người không mấy hứng thú với viện bảo tàng. Nhưng Thịnh Kiều thì có, mỗi một bản thảo thiết kế cô đều đứng lại cẩn thận đọc hết. Thúc giục vài lần, Thịnh Kiều mới lưu luyến nói.

“Mấy bản thảo này đối với sinh viên khoa kiến trúc có trợ giúp rất lớn, thật sự là học hỏi được rất nhiều.”

Sư Huyên cười nhạo.

“Cô cũng không phải sinh viên kiến trúc.”

Thịnh Kiều phiền chết luôn, kẽ cắn môi, nén giận nói.

“Tôi thích kiến trúc, được không? Sang năm tôi thi đại học, sẽ thi ngành kiến trúc, được không?”

Sư Huyên: “…”

Kỳ Liên phát hiện giữa hai người dường như có mâu thuẫn nên chạy nhanh tới giảng hòa.

“Được rồi, được rồi, chúng ta lại đi xem một lát. A, Tiểu Kiều, đây là cái gì nha?”

Thịnh Kiều lười so đo với Sư Huyên, quay đầu nhìn, sau đó giải thích.

“Đây là bản vẽ nháp của Gaudi và các ý tưởng thiết kế. Anh nhìn xem, ông ấy thật sự rất thông minh, biết lợi dụng sức trì tự nhiên của vật nặng, sau đó lại dùng gương phản chiếu đặt trên mặt đất để thiết kế ra hình dáng này.”

Mọi người tham quan bảo tàng xong, Thịnh Kiều lại dẫn họ đi tham quan các ngọn tháp. Cả tòa giáo đường này có 170 tòa tháp, đứng trên đó nhìn xuống, toàn bộ thành phố đều thu vào tầm mắt, hùng vĩ cực kỳ. Đứng trên cao nhìn ra xa, mọi người bé như con kiến, trừ bỏ nội tâm bị chấn động còn nảy sinh cảm giác kính ngưỡng đối với vị kiến trúc sư đã xây nên tòa giáo đường này.

Từ rất lâu trước kia, Thịnh Kiều đã muốn tới nơi này nhìn xem. Rất muốn tới nơi chôn cất của vị kiến trúc sư vĩ đại nói một câu, cảm ơn ngài đã để lại cho đời món lễ vật này, để hậu bối chúng tôi may mắn nhìn thấy một thần tích.

Tham quan Sagrada Familia xong đã là buổi chiều. Mọi người vừa mệt vừa đói. May mà Thịnh Kiều đã chọn xong quán ăn, cầm bản đồ chỉ đường, một lát liền tới.

Nhà hàng này có giá cả bình quân là 15 Eu-rô/một người. Mọi người cùng nhẩm tính. Từ tối hôm qua xuống phi cơ tới bây giờ, bọn họ đã tiêu hơn 200 Eu-rô. Hành trình còn 2 ngày nữa, cho nên bữa cơm này không thể vượt quá 70 Eu-rô. Thế là mọi người gọi chung món, chia nhau mà ăn. Một bữa cơm tình thương mến thương, thể hiện tình hữu nghị của chiến sĩ cách mạng đồng cam cộng khổ.

Thức ăn ngon, đồ uống ngon, âm nhạc nhẹ nhàng, ánh mặt trời lặn về tây, nhìn tòa kiến trúc to lớn phía xa, cảm giác nhàn nhã thanh thản đến độ bọn họ đã quên mình đang quay chương trình tống nghệ mà không phải đang đi du lịch.

Kỳ Liên cảm thán.

“Tiểu Kiều, có em ở đây, 14 ngày tiếp theo, bộ não của anh tự động tắt máy nha.”

Lê Nghiêu trêu ghẹo nói.

“Anh có khởi động cũng vô dụng à.”

Kỳ Liên giả vờ đánh qua.

“Nói cái gì đấy? Cùng tiền bối nói chuyện mà như thế hả? Còn muốn lăn lộn trong giới giải trí không đấy?”

Mọi người cười lăn lộn. Hồ Duệ Văn gặm pizza nói.

“Tiểu Kiều tỷ tỷ thiệt là lợi hại. Cái gì cũng biết. Nói tiếng Anh cũng giỏi nữa. Em thật là hâm mộ chị.”

Lương Khâu Ngọc tò mò hỏi.

“Tiểu Kiều, sao em biết nhiều như vậy?”

“Dù sao em đang là học sinh lớp 12 nha.”

Lớp 12, thời điểm tri thức ở đỉnh cao nhất. Trên nghiên cứu tọa độ, dưới tính toán phương trình, trái chính trị, phải kinh tế, đầu bút là giáo dục công dân, toàn thân phơi nắng trong thi cử.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.