Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 300: Chương 300




Chợt nghe thấy giọng nói của Hạ Nhật Ninh, Vưu Tâm Nguyệt xoay người lại, đúng lúc nhìn thấy Hạ Nhật Ninh và Thẩm Ngũ đang đứng ở cửa.

Sắc mặt của Thẩm Ngũ vô cùng khó coi.

Là người bên nhà gái, lại chính tai nghe thấy bà thông gia lên kế hoạch như vậy, thuê mấy tên côn đồ hủy đi sự trong sạch của em gái mình!

Chuyện như thế ai chịu được?

Nhưng mà dù sao Thẩm Ngũ cũng là một người đàn ông trưởng thành, anh ta còn chưa dễ kích động đến mức không phân rõ trắng đen thì đã nổi trận lôi đình.

Vừa rồi anh ta cũng đã nghe rõ ràng, Hạ lão phu nhân vẫn giữ lập trường đứng về phía Thẩm Thất, luôn bảo vệ Thẩm Thất.

Ân tình này, hắn xin nhận.

Hạ lão phu nhân chỉ vào Thẩm Ngũ mà nói: “Cô cầu xin tôi thì có ích gì? Nhà mẹ đẻ của người ta đến kìa! Cô đi mà cầu xin người ta là được rồi! Bà già như tôi không chịu nổi!”

Nói xong câu đó, Hạ lão phu nhân ho sặc sụa một trận, tưởng chừng muốn nghẹt thở.

Nhìn thấy Hạ lão phu nhân tức đến như vậy, Hạ Quốc Tường càng luống cuống, vội van xin Hạ lão phu nhân thuốc uống trước: “Mẹ, xin mẹ đừng nói nữa mà, mẹ uống thuốc trước đã! Hòa quản gia, mau, mau cho bà ấy uống thuốc!”

Hòa quản gia cũng sốt ruột: “Lão phu nhân, bây giờ người chính là trụ cột của nhà họ Hạ! Tiểu Thất còn phải dựa vào người, nếu người ngã xuống rồi, ai làm chỗ dựa cho Tiểu Thất đây?”

Nghe thấy quản gia Hòa nói như vậy, Hạ lão phu nhân mới nhận lấy thuốc rồi uống vào.

“Phải, tôi không ngã xuống được! Nếu như tôi cứ chết đi rồi, ai làm chỗ dựa cho Tiểu Thất đây? Cái nhà họ Hạ này còn không phải là để cho mụ ác độc như cô muốn làm gì thì làm hay sao?”

Hạ lão phu nhân run run chỉ vào Vưu Tâm Nguyệt.

“Nhà họ Hạ của tôi không thể nào có một nữ chủ nhân như vậy nữa! Cơ nghiệp trăm năm của nhà họ Hạ không thể hủy hoại trong tay một mụ đàn bà ác độc như cô được!”

Hạ Nhật Ninh nghe thấy Hạ lão phu nhân muốn đuổi Vưu Tâm Nguyệt ra khỏi nhà, trong lòng lập tức đấu tranh tư tưởng.

Thế nhưng vào giờ phút này, hắn thật sự rất thất vọng về Hạ phu nhân, rất thất vọng!

Trong thời gian diễn ra cuộc thi của Thẩm Thất và Thôi Nguyệt Lam, Vưu Tâm Nguyệt nhúng tay vào chuyện đó, lúc ấy Hạ Nhật Ninh còn chưa thất vọng như vậy.

Hắn chỉ cảm thấy rất bất đắc dĩ, rất mệt mỏi.

Tuy nhiên hắn cũng chưa thất vọng.

Nhưng mà bây giờ lại khác.

Bà ấy là một người mẹ chồng, vậy mà âm mưu hủy hoại sự trong sạch của con dâu, có ai mà chịu đựng được điều này chứ?

Cho nên lần này, hắn không định cầu xin cho mẹ mình, cũng không muốn bàn về nó nữa.

Bởi vì Hạ lão phu nhân sẽ đứng ra làm chủ tất cả.

Hạ Quốc Tường quỳ xuống dưới chân Hạ lão phu nhân: “Mẹ! Người cũng đã tám mươi rồi! Cho dù người không nghĩ cho mình thì cũng phải nghĩ cho Nhật Ninh, người đừng nên tức giận nữa! Tâm Nguyệt làm sai, phải bị phạt! Thế nhưng, mẹ ơi, hôm nay là ngày đại thọ tám mươi của mẹ, cứ đuổi Tâm Nguyệt ra khỏi nhà như vậy thì phải ăn nói thế nào với tân khách bên ngoài đây? Mẹ ơi, mẹ muốn đánh thì cứ đánh con đi, muốn mắng thì cứ mắng con đi! Cầu xin mẹ đừng tức giận nữa!”

Hạ lão phu nhân thở dài một tiếng, mắt ứa lệ: “Nghiệp chướng mà! Tại sao nhà họ Hạ lại có một nữ chủ nhân như cô chứ!”

Nói thẳng ra là ngày hôm nay không thể đuổi Vưu Tâm Nguyệt ra khỏi nhà được, Hạ lão phu nhân sao lại không hiểu điều đó chứ?

Nếu quả thật làm như vậy, bên ngoài có nhiều tân khách thế kia, còn không biết họ sẽ nghĩ về nhà họ Hạ thế nào, cũng gián tiếp trở thành một trò cười cho người ta.

Thế nhưng, nếu hôm nay không cho nhà họ Thẩm một câu trả lời xác đáng, e rằng bên ấy sẽ không chịu để yên!

Mặc dù nói là Hạ gia không sợ bất cứ gia tộc nào.

Thế nhưng đừng quên, nếu như Thẩm gia khăng khăng muốn Thẩm Thất và Hạ Nhật Ninh ly hôn, con bé Thẩm Thất ấy cũng là một đứa có hiếu, nhất định sẽ ở vào thế khó xử!

Đây chẳng khác nào đâm dao vào ngực hai đứa nhỏ cả!

Hạ lão phu nhân cũng có một thời tuổi trẻ, bà cũng hiểu được đôi lứa yêu nhau lại không thể bên nhau đau đớn thế nào.

Cho nên, Hạ lão phu nhân quay đầu nhìn Thẩm Ngũ, nhẹ nhàng nói: “Cháu à, để cháu cười chê rồi! Xảy ra chuyện như vậy, Hạ gia thật có lỗi với Thẩm gia, có lỗi với Tiểu Thất! Cháu có ý kiến gì thì cứ nói ra đi!”

Nghe thấy Hạ lão phu nhân nói vậy, Thẩm Ngũ mới tiến lên một bước, nói ra: “Chuyện này cháu vốn không có tư cách tham dự vào. Chỉ là lần này cháu đại diện cho bà nội, đại diện cho nhà họ Thẩm mà đến. Nếu lão phu nhân người đã lên tiếng, Thẩm Ngũ cũng xin mặt dày, cả gan nói một câu. Tiểu Thất gả đến vốn đã không dễ dàng, may thay hai đứa có tình có nghĩa, nếu cứ chia rẽ bọn họ như thế, trong lòng chúng ta cũng khó chịu! Thế nhưng, việc làm của ông bà thông gia thật khiến người ta sợ hãi. Thôi Nguyệt Lam không tham dự vào việc này, nhưng cháu tuyệt đối không cho phép một người phụ nữ như vậy cứ hết này đến lần khác thương tổn đến em gái mình. Cháu xin yêu cầu, Thôi Nguyệt Lam vĩnh viễn không còn liên quan đến nhà họ Hạ nữa!”

Hạ lão phu nhân tỏ thái độ ngay tại chỗ: “Được! Ta bằng lòng! Từ giờ khắc này trở đi, nhà họ Hạ hủy bỏ mối quan hệ nhận nuôi với Thôi Nguyệt Lam! Từ hôm nay, Thôi Nguyệt Lam không còn liên quan gì đến nhà họ Hạ nữa!”

Sắc mặt Vưu Tâm Nguyệt chợt trắng xám: “Mẹ...”

“Cô còn dám gọi tôi là mẹ sao!” Hạ phu nhân đập bàn một cái: “Trong mắt cô có còn bà mẹ chồng này ư?”

Vưu Tâm Nguyệt vẫn không từ bỏ ý định mà nói: “Nhưng năm ấy là cha mẹ Thôi Nguyệt Lam không màng sống chết cứu Quốc Tường mà!”

“Nuôi dưỡng nhiều năm như vậy cũng đã hoàn trả ân tình năm đó rồi!” Hạ lão phu nhân tức giận quát lên: “Hạ Quốc Tường, con lập tức đăng báo tuyên bố cắt đứt quan hệ nhận nuôi với Thôi Nguyệt Lam! Nếu như con không làm được, vậy thì cút ra khỏi Hạ gia cho ta!”

Hạ Quốc Tường mặt mày cũng như tro tàn, nặng nề gật đầu: “Vâng thưa mẹ! Con nghe theo mẹ!”

Vưu Tâm Nguyệt lập tức ngã nhoài xuống đất, vẻ mặt tràn đầy thất vọng.

Hạ lão phu nhân nói tiếp: “Tuy rằng cậu Thẩm không nói đến Vưu Tâm Nguyệt, thế nhưng chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy! Nếu Tiểu Thất đã gả vào nhà họ Hạ thì chính là cháu dâu của ta, chính là nữ chủ nhân của Hạ gia! Hãm hại nữ chủ nhân của Hạ gia, đó chính là trọng tội! Vưu Tâm Nguyệt, bây giờ ta phạt cô quỳ một tháng trước bàn thờ tổ tông, chép thư nhận tội, viết không đủ mười ngàn lần thì không được rời khỏi! Cô có đồng ý hay không?”

Không chờ Vưu Tâm Nguyệt trả lời, Hạ Quốc Tường đã vội vàng nói thay: “Cảm ơn mẹ đã giơ cao đánh khẽ! Chỉ là khách khứa còn đang ở bên ngoài, xin mẹ hãy để cho Tâm Nguyệt tiễn khách đi rồi thì hẵng xử phạt!”

Hạ lão phu nhân không đáp lời Hạ Quốc Tường, quay đầu nhìn Thẩm Ngũ: “Cậu Thẩm, cậu có hài lòng với kết quả này hay không?”

Thẩm Ngũ thật không ngờ Hạ lão phu nhân công bằng như vậy, luôn thật lòng muốn bảo vệ Thẩm Thất.

Nghe thấy kết quả xử trí của Hạ lão phu nhân, Thẩm Ngũ không có bất cứ dị nghị nào.

Suy cho cùng, Hạ Quốc Tường và Vưu Tâm Nguyệt vừa trở lại nhà họ Hạ không bao lâu, vào một ngày quan trọng như hôm nay mà trục xuất Vưu Tâm Nguyệt ra khỏi cửa cũng không thực tế.

Vả lại, sau này Tiểu Thất vẫn còn phải sống tiếp dưới mái nhà này, nếu như đối phương đã đưa bậc thang, vậy thì cứ theo đó mà buông xuống thôi.

Thẩm Ngũ nói ra: “Lão phu nhân xử lý theo lẽ công bằng, Thẩm Ngũ không có ý kiến gì.”

“Được rồi, vậy cứ quyết định thế đi! Vưu Tâm Nguyệt, từ hôm nay trở đi, cô chỉ cần mang danh phu nhân của Hạ gia là tốt rồi, không được can thiệp vào bất cứ chuyện trong ngoài gì của Hạ gia nữa. Sau lễ đại thọ, cô đi quỳ một tháng trước bàn thờ tổ tiên, lấy đó làm răn đe!” Hạ lão phu nhân ấn định kết quả xử trí cuối cùng.

Vưu Tâm Nguyệt uất ức đầy bụng nhưng không dám nói gì.

Nếu như theo tính tình trước kia của bà ta, chỉ vài phút là bà ta đã đi ra khỏi nhà họ Hạ rồi.

Thế nhưng bà không thể làm vậy.

Do đó, bất mãn trong lòng đối với Thẩm Thất cũng càng tăng thêm.

Đều là Thẩm Thất kia hại bà ta phải van xin như ngày hôm nay!

Đáng tiếc là sau chuyện này, Lam Lam muốn gả đến nhà họ Hạ e là chẳng còn hi vọng gì nữa!

Hơn nữa bây giờ, vì Thẩm Thất mà bà ta bắt buộc phải từ bỏ quan hệ mẹ nuôi con nuôi với Thôi Nguyệt Lam.

Con nhỏ Thẩm Thất này đúng là yêu tinh hại người!

Nếu như không có nó, tất cả mọi chuyện sẽ không như thế!

Mặt khác, Vưu Tâm Nguyệt thật sự lo lắng cho Thôi Nguyệt Lam.

Thảo nào lúc gọi điện vào ngày hôm đó, giọng nói của con bé lại là lạ như vậy, hóa ra là gặp phải chuyện như vậy.

Vưu Tâm Nguyệt cũng không khỏi oán trách Thôi Nguyệt Lam đi xem trò vui làm cái gì, nếu như không phải nó muốn bỏ đá xuống giếng thì đã không xảy ra chuyện đó.

Trên thế giới này, có vài người luôn luôn mang quan niệm lạ kỳ như vậy.

Vưu Tâm Nguyệt còn chưa chịu tỉnh ngộ. Hành vi hãm hại Thẩm Thất của bà ta sai mười mươi, ấy vậy mà bà ta còn trách cứ Thôi Nguyệt Lam đừng nên đi bỏ đá xuống giếng, cuối cùng thay Thẩm Thất nhận lấy nhục nhã.

Bà ta cũng không nghĩ thử, nếu như bà ta không tính kế với Thẩm Thất, vậy thì làm sao Thôi Nguyệt Lam phải chịu nhục chứ?

Vưu Tâm Nguyệt mới là ngọn nguồn của sự việc, lại đổ vấy hết trách nhiệm cho một người vô tội như Thẩm Thất.

Đứng ở góc độ người ngoài mà xem xét, sẽ nói Thôi Nguyệt Lam hoàn toàn là gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu!

Cái này gọi là nhân quả báo ứng!

Thế nhưng đứng ở góc độ của Vưu Tâm Nguyệt, bà ta vẫn cảm thấy Thẩm Thất mới sai, chứ không phải Thôi Nguyệt Lam.

Vị phu nhân này của Hạ Quốc Tường cũng là một kẻ có quan niệm sống lạ kỳ.

Sau khi Hạ lão phu nhân xử trí xong, mọi người đều tự giải tán.

Cần thay quần áo thì thay quần áo, cần trang điểm lại thì trang điểm lại.

Tân khách còn đang ở bên ngoài, cũng không thể làm mất mặt mũi của Hạ gia.

Thẩm Ngũ vốn đến để chúc thọ, nhưng bây giờ còn chúc thọ cái gì nữa, xoay người liền đi tìm Thẩm Tử Dao.

Toàn bộ quá trình này Hạ Nhật Ninh không hề xen vào, thế nhưng lòng dạ cũng giá lạnh.

Người mẹ mà hắn vẫn luôn khổ tâm thúc đẩy, muốn cho bà trở về, lại tặng cho hắn một món quà lớn như vậy.

Hạ Nhật Ninh có lẽ chính là người bị tổn thương sâu sắc nhất.

Thế nhưng dẫu có tổn thương thì hắn cũng chỉ có thể giấu trong tận đáy lòng, không thể dễ dàng bày ra cho người khác nhìn thấy.

Hạ Nhật Ninh cô đơn xoay người đi ra bên ngoài.

Nhìn thấy Hạ Nhật Ninh đi ra, Thẩm Thất lập tức tiến lên đón, thấy sắc mặt của hắn khác lạ, cô bèn ân cần hỏi: “Nhật Ninh, anh làm sao vậy?”

Hạ Nhật Ninh ôm chầm lấy Thẩm Thất, nghẹn ngào nói bên tai cô: “Tiểu Thất, thật xin lỗi...”

Muôn vàn lời nói đều hóa thành một câu xin lỗi này.

Hắn cũng không biết nên giải thích thế nào về chuyện này với Thẩm Thất.

Thậm chí, hắn sợ phải nói cho Thẩm Thất những chân tướng đó.

Nếu như Thẩm Thất biết là Vưu Tâm Nguyệt hãm hại cô không thành, ngược lại là làm hại Thôi Nguyệt Lam, vậy thì cô ấy có thể tha thứ cho mình sao?

Cô ấy còn có thể công nhận cha mẹ của mình ư?

Hạ Nhật Ninh không dám nghĩ, không dám đánh cuộc.

Hắn không thua nổi ván này.

Cả đời của hắn, nguyện vọng lớn nhất chính là bảo vệ Thẩm Thất.

Thế nhưng vì sao lại khó như vậy?

Hắn tìm cô mười tám năm!

Hắn đợi cô mười tám năm!

Ông trời có mắt, dùng cách thức này để đưa thiên sứ của hắn đến cạnh hắn, nhưng vì sao lại muốn an bài như thế, đâm vào trên ngực hắn một con dao vĩnh viễn cũng chẳng thể rút ra được?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.