Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 301: Chương 301




Hạ Nhật Ninh ôm chặt lấy Thẩm Thất, giống như chỉ cần buông lỏng tay thì cô sẽ rời xa hắn vậy, vì vậy hắn càng ôm chặt chẽ.

Thẩm Thất cảm nhận được sức mạnh của Hạ Nhật Ninh, nhịn không được vỗ nhè nhẹ vào lưng hắn: “Anh sao vậy? Có phải bà nội làm khó anh không? Em không giận anh đâu, thật đấy. Việc khi nãy chỉ cần giải thích rõ ràng là được mà, em thật sự không giận anh nữa rồi. Hay em đến chỗ bà giải thích một chút, bảo bà đừng làm khó anh…”

Thẩm Thất vừa định đi.

Hạ Nhật Ninh lại siết chặt vòng tay, sự áy náy trong giọng nói không sao giấu được: “Đúng là cô bé ngốc. Sao em lại ngốc vậy nhỉ? Ngốc đến mức đáng yêu, ngốc đến mức khiến người ta yêu thương vô bờ bến.”

Thẩm Thất cười nhẹ: “Em ngốc mới làm nổi bật được sự thông minh của anh chứ!”

“Ừm, cho dù em ngốc thế nào thì anh đều thích.” Hạ Nhật Ninh hôn nhẹ lên má cô trước mặt rất nhiều người, hại cô ngại đến đỏ ửng mặt.

“Đừng lộn xộn nữa, biết nay là ngày gì không, ở đây còn nhiều người như vậy!” Thẩm Thất nhéo eo hắn một cái tỏ vẻ hờn dỗi.

Thật quá đáng mà.

Đến chút thịt thừa ở eo cũng không có.

Qua nhẵn nhụi làm người khác yêu thích không nỡ buông tay.

Thẩm Thất sờ soạng mấy cái theo phản xạ, nhưng lại không phát hiện ra mình đang tự ăn “đậu hũ” của chồng.

Khóe miệng Hạ Nhật Ninh hơi cong lên, cảm nhận được sự đùa giỡn của vợ, tâm trạng căng thẳng bỗng tan biến trong nháy mắt.

Hắn âm thầm thế rằng, cả đời này dù có xảy ra chuyện gì, hắn cũng tuyệt đối không buông tay cô!

“Anh thật sự không sao à?” Thẩm Thất hỏi một câu không rõ ràng.

“Không sao, chỉ đột nhiên muốn ôm em thôi.” Hạ Nhật Ninh nhẹ nhàng nói: “Đi thôi, đi gặp mẹ em.”

Thẩm Thất nhìn Hạ Nhật Ninh với ánh mắt nghi hoặc, sao đột nhiên lại muốn gặp mẹ cô?

Hắn đã kéo tay cô đi về phía Thẩm Tử Dao.

Từ xa đã nghe thấy tiếng trò chuyện ríu rít của một nhóm phụ nữ.

Trong đó có người hỏi Thẩm Tử Dao: “Nghe nói cô là người đằng ngoại của Thẩm Thất? Sao trước kia tôi lại nghe nói người bên ấy bị nhị thiếu gia xử lý rồi? Cô là thông gia của nhà nào vậy?”

Thẩm Tử Dao lúng túng một hồi.

Bà biết những người này đang nói về Thẩm Cang, Thẩm Thúy.

Bà cũng không có cách để giải thích rõ rằng, mình mới chính là mẹ đẻ của nhị thiếu phu nhân nhà họ Hạ. Thẩm Cang, Thẩm Thúy chỉ là những đứa trẻ được Thẩm gia nuôi dưỡng, nhưng lại phản bội chủ, hãm hại con cháu của Thẩm gia.

Những người đó thấy Thẩm Tử Dao không lên tiếng liền khinh thường nói: “Xem ra chỉ là thân thích nghèo mà thôi, nhìn bộ đồ quê mùa bà ta mặc kìa. Vừa nhìn đã biết những loại người này nghe thấy thân thích là người có tiền liền mặt dày đến tạo quan hệ.”

Sắc mặt của Thẩm Tử Dao hơi trầm xuống.

Bộ đồ hôm nay bà mặc quả thực không phải hàng hiệu gì cả, nhưng con gái bà đã đích thân may từng đường kim mũi chỉ.

Trong lòng Thẩm Tử Dao, bộ đồ này còn trân quý hơn nhiều lần so với những thiết kế cả tỷ bạc kia.

“Đúng vậy. Loại thân thích nghèo đói này thật phiền phức! Gia đình tôi cũng vậy. Mọi người không biết đó thôi. Trước khi lấy chồng, nhà chúng tôi cũng chỉ là gia đình khá giả. Sau khi tôi được gả đi, tất cả những họ hàng chưa bao giờ qua lại đều đến hỏi thăm, tự xưng có họ hàng, là bậc cha chú của tôi sau đó nhờ tôi giúp đỡ. Chậc chậc, đúng là rất phiền.”

“Đúng vậy! Tôi cũng có những họ hàng thân thích như thế. Nhưng tôi luôn không muốn qua lại với họ. Cho vài triệu rồi phái người đuổi đi là xong, còn muốn làm thân thích cái gì chứ?”

“Ôi dào, các bà làm như vậy không sợ bị trẹo cột sống à?” Có người nói đùa.

“Sợ gì chứ!” Hai người phía trước đồng thanh nói: “Dù sao nghèo như vậy, cả đời này cũng chẳng có cơ hội ngóc đầu lên! Ha ha, nói ra những chuyện tàn ác này, thật ngại quá! Vị phu nhân này, dù cho bà có là bà con xa của nhị thiếu phu nhân thì cũng đừng mặt dày như vậy chứ!”

Thẩm Tử Dao quả nhiên là người phụ nữ được đào tạo bởi Thẩm gia.

Nghe thấy những lời sỉ nhục như vậy nhưng cũng không hề tức giận, hơn nữa còn gật đầu tán thành, nói: “Người ta có câu ‘Không cùng đường, không cùng chí hướng’. Câu nói này rất hay nha, còn có một câu rất hay nữa đó là ‘Ngưu tầm ngưu mã tầm mã’. Điều tôi muốn nói chính là địa vị của tôi vỗn đã khác mấy người. Tuy hôm nay chúng ta cùng đến chúc thọ, cùng ăn vận đẹp đẽ và đứng tại đây. Tuy chúng ta vốn thuộc hai thế giới khác nhau và cùng đứng tại một địa điểm nhưng đẳng cấp của chúng ta vẫn khác nhau một trời một vực.”

Nghe thấy Thẩm Tử Dao có vẻ tán thành với lời nói của họ. Mấy vị phu nhân kia đều quay ra nhìn nhau, sao lại cảm thấy câu nói đó có chút không đúng nhỉ?

Thẩm Tử Dao tiếp tục nói: “Quân tử thẳng thắn vô tư, tiểu nhân tỏ ra thân thiết. Trong mỗi một gia tộc đều có vài họ hàng nghèo. Thực ra chuyện này rất bình thường. Họ hàng nghèo đến nhà xin giúp đỡ cũng không nên cho là thấp kém. Lấy việc giúp người làm niềm hạnh phúc. Nếu bạn không tình nguyện giúp người khác thì có thể dùng lời nói để khuyên bảo là được, hà cớ gì phải châm biếm họ như vậy? Bất luận là kẻ nào, nhìn lại mấy đời liệu có mấy người luôn là người giàu có chứ? Lịch sử kiến quốc của nước ta hình như còn chưa được trăm năm mà! Ngoại trừ những gia tộc lớn như Hạ gia, đến ngay cả Phùng gia cũng là gia tộc đã vùng dậy sau kiến quốc. Ở đây có vị nào có thể nói cho tôi biết, của cải của gia tộc các vị nhiều hơn Phùng gia, thậm chí là vượt qua Hạ gia không?”

Mấy người kia không ngờ Thẩm Tử Dao lại có tài ăn nói như vậy, sắc mặt ai nấy đều hơi tối lại.

“Vậy bà thì sao? Bà cũng chỉ là họ hàng nghèo đúng không?” Đám phụ nữ đó thẹn quá hóa giận.

Thẩm Tử Dao gật đầu, không phủ nhận: “Tôi đúng là rất nghèo.”

Nghe thấy Thẩm Tử Dao nói vậy, đám người lại kia vênh váo tự đắc trong nháy mắt.

Nhưng câu nói tiếp theo của Thẩm Tử Dao đã hoàn toàn đả kích bọn họ.

Thẩm Tử Dao nói chậm lại: “Nhưng tôi có hai bằng tiến sĩ. Am hiểu hội họa, thơ ca, sáng tác. Tôi không dựa vào bất kỳ ai mà vẫn có thể ra vào những nơi cao cấp, tự nuôi sống bản thân. Tác phẩm của tôi được đăng trên các tờ báo quốc tế. Con gái mà tôi sinh được gả cho tổng tài tập đoàn tài chính Hạ Thị. Dù tôi có nghèo, cũng có thể làm được những việc như vậy? Ít nhất tôi cũng có thể dành cho các con tôi một thế giới đầy tình yêu thương. Những giá trị đó, các người có thể cho con mình không?”

Bốp bốp bốp..... Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất đã chậm chậm đi tới.

Hạ Nhật Ninh không ngừng vỗ tay cho Thẩm Tử Dao!

Nói rất hay!

Nói lời ca ngợi Hạ Nhật Ninh từ tận đáy lòng: “Mẹ, mẹ giỏi quá!”

Lời nói vừa dứt, Hạ Nhật Ninh đã đi đến ôm lấy Thẩm Tử Dao nói: “Kỳ thực mẹ là người rất giàu có đó chứ! Bởi mẹ đã sinh ra Tiểu Thất! Tiểu Thất chính là tài sản quý giá nhất!”

Thẩm Thất đi đến bên Thẩm Tử Dao nói: “Mẹ, đã để mẹ phải chịu ấm ức rồi.”

Thẩm Tử Dao lắc đầu cười.

Mấy phu nhân kia nhìn thấy Hạ Nhật Ninh và Thẩm Thất đi tới, khuôn mặt chợt biến dạng!

Nhìn dáng vẻ vô cùng thân thiết của họ, sao còn có thể không nhìn ra quan hệ giữa bọn họ chứ?

Đợi đã, vừa rồi bọn họ gọi Thẩm Tử Dao là gì nhỉ?

Gọi mẹ ư?

Vậy Thẩm Thúy đó đã xảy ra chuyện gì?

Không phải nói thiếu phu nhân của Hạ gia được gả đi từ nhà của Thẩm Cang à?

Sao lại gọi người phụ nữ này là mẹ?

Hạ Nhật Ninh ngẩng đầu, mắt phượng khẽ nheo lại, giải thích bằng vẻ mặt nghiêm túc: “Chính thức giới thiệu vị phu nhân này với mọi người. Phu nhân Thẩm Tử Dao, là họa sĩ, nhà văn nhà thơ nổi tiếng. Những tác phẩm tiêu biểu của bà từng được công bố trên các tạp chí quốc tế. Đã được chủ tịch tỉnh đích thân tiếp đón. Tự mở triển lãm tranh của riêng mình, đã tiến hành tiển lãm trên toàn thế giới. Trong những bức họa đã bán đi, bức có giá trị cao nhất lên đến cả chục tỷ. Đó chỉ là thành tựu cá nhân của bà. Mặt khác, bà không phải xuất thân nghèo khổ, mà đến từ gia tộc Thẩm, đó cũng được coi là gia đình có tiếng tăm lừng lẫy.”

Nói tới đây, Hạ Nhật Ninh dừng một chút rồi tiếp tục nói: “Ngoài ra, bà là mẹ ruột của Thẩm Thất, đại tiểu thư Thẩm gia, là mẹ vợ của Hạ Nhật Ninh tôi. Mọi người còn có điều gì nghi ngờ khó hiểu không? À đúng rồi, giải thích thêm một chút. Bộ đồ trên người phu nhân Thẩm Tử Dao đây quả thật không phải hàng hiệu, mà do tự tay vợ tôi hoàn thành. Đồ trên người tôi cũng do cô ấy làm.”

Lời của Hạ Nhật Ninh vừa dứt, sắc mặt của những người ở đó đã thay đổi đến mức không thể hình dung nổi.

Công kích Thẩm Tử Dao chính là công kích Thẩm Thất, cũng chính là công kích Hạ Nhật Ninh!

Mấy phu nhân kia đều đang hối hận.

Nhưng mấy vị phu nhân này cũng rất thức thời.

Sau khi biết thân phận không tầm thường của Thẩm Tử Dao, đến thở cũng không dám thở mạnh, nói lời xin lỗi với bà: “Thẩm phu nhân, thật sự rất xin lỗi! Vừa nãy là chúng tôi không đúng! Mong bà tha thứ cho chúng tôi!

Những phu nhân có thể đến tham dự tiệc mừng thọ của Hạ gia đều là những người từng trải.

Hơn nữa họ hiểu được nguyên lý co được thì dãn được, tùy mặt gửi lời.

Không phải là chỉ nói xin lỗi thôi sao?

Có thể lấy lòng Hạ gia, đừng nói là xin lỗi, đến quỳ gối cũng được!

Việc Sùng Minh sỉ nhục Thẩm Thất, Hạ Nhật Ninh đã không màng tất cả để bắt hắn xin lỗi Thẩm Thất.

Bởi vậy có thể thấy rõ. Lúc này xin lỗi là đúng đắn nhất.

Quả nhiên, nghe thấy lời xin lỗi của mấy vị phu nhân kia, cuối cùng đáy mắt Hạ Nhật Ninh cũng không còn sát khí nữa.

Nếu bọn họ không nói lời xin lỗi thì chồng họ cứ chờ bị thâu tóm đi!

Thẩm Tử Dao cũng không phải người lòng dạ hẹp hòi, nghe thấy lời xin lỗi của họ liền lắc đầu: “Không sao. Người không biết không có tội.”

Nghe thấy lời của Thẩm Tử Dao, bọn họ mới thở phào nhẹ nhõm rồi nhanh chóng tạm biệt rời đi.

Không dám quấy rầy thời gian của bà.

Thẩm Tử Dao nhìn về phía Hạ Nhật Ninh: “Sao vậy? Tìm mẹ có việc gì?”

Hạ Nhật Ninh cũng không phân tâm vì chuyện này, ngược lại hắn cũng cảm thấy chẳng đáng gì.

Thẩm Thất cười nói: “Nhật Ninh sợ mẹ bị ức hiếp nên mới tới xem sao. May mà bọn con tới kịp!

Hạ Nhật Ninh nhìn Thẩn Thất rồi nở nụ cười.

Cái vật nhỏ bé này, đúng là thông minh lương thiện không kể xiết mà.

Thẩm Tử Dao cũng nở nụ cười: “Mẹ có thể có chuyện gì được chứ? Chỗ này đẹp như vậy, ngắm cảnh thôi cũng là một loại hưởng thụ rồi. Tiệc mừng vẫn chưa chính thức bắt đầu, các con bận thì cứ đi đi, không cần lo cho mẹ! Mẹ đâu phải trẻ con, không cần các con trông nom.”

Lúc ba người đang vui vẻ nói chuyện thì Tiểu Xuân vội vã chạy đến, ghé vào bên tai Hạ Nhật Ninh thấp giọng nói: “Tổng tài, hình như khi nãy Văn thiếu gia xảy ra chuyện. Cậu có qua đó xem sao không ạ?”

Hạ Nhật Ninh chớp mắt: “Có chuyện gì?”

Ngày hôm nay đúng là phiền phức tìm đến trùng trùng điệp điệp mà.

Văn Nhất Phi thì có thể xảy ra chuyện gì được chứ?

Nhìn thấy bộ dạng nghiêm túc của Tiểu Xuân, đoán chừng đã xảy ra việc gì đó.

Hơn nữa Hạ Nhật Ninh cũng có chút hiếu kỳ, Văn Nhất Phi đã làm ra chuyện kinh thiên động địa gì rồi?

Vậy nên mới bảo Tiểu Xuân đặc biệt đến thông báo với mình một chuyến?

Hạ Nhật Ninh nói với Thẩm Thất: “Đi thôi, chúng ta đi thăm Nhất Phi một chút, những vị khách trung niên bên này giao lại cho bố mẹ rồi!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.