Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 93: Chương 93




“Còn dám mạnh miệng!” Thẩm phu nhân mở trừng hai mắt, tiến lên một bước, vẫn muốn động tay.

Thẩm Thất lui về phía sau vài bước, tránh xa Thẩm phu nhân.

“Mẹ, tôi hiện tại đã là nhị thiếu phu nhân công khai của nhà họ Hạ. Mẹ chạy đến nơi đây đánh tôi, không sợ làm xấu mặt nhà họ Hạ sao?” Thẩm Thất bình tĩnh nhìn Thẩm phu nhân: “Tôi thì dễ tính, nhưng không thể dễ tính thay cho Hạ Nhật Ninh được. Anh ấy là người luôn tự bênh vực chính mình, cho dù chỉ là một người giúp việc của anh ấy bị đánh thì anh ấy cũng sẽ không bỏ qua cho đối phương đâu.”

Thẩm phu nhân quả nhiên chần chừ một chút, hung dữ trừng mắt liếc Thẩm Thất: “Cho dù như thế nào, lần này cô nhất định phải ly hôn.”

“Cái vấn đề ly hôn này, mình tôi định đoạt được sao?” Thẩm Thất cười chế giễu: “Mẹ có bản lĩnh như vậy, chi bằng mẹ đi nói một tiếng với Hạ Nhật Ninh đi, chỉ cần anh ấy đồng ý thì tôi không có ý kiến gì cả!”

“Cô cho rằng tôi là con ngốc à?’ Thẩm phu nhân hừ lạnh một tiếng: “Bảo tôi đi đắc tội với Hạ Nhật Ninh? Chỉ cần cô không tươi cười với Hạ Nhật Ninh, ngày nào cũng khiến hắn ngột ngạt thì hắn sẽ tự khắc ly hôn với cô!”

Bà không dám đắc tội với Hạ Nhật Ninh, vì vậy bảo cô đi đắc tội với Hạ Nhật Ninh sao?

Ha ha, bà ta đúng là bà mẹ tốt của cô nha!

Một người mẹ thiên vị tới mức này, cô làm sao có thể tin bà ta là mẹ ruột của cô được nữa?

“Mẹ, con gái của mẹ chỉ có một người là Thẩm Ân Ân sao? Rốt cuộc trong lòng mẹ, tôi được coi là gì?” Thẩm Thất bi phẫn nhìn Thẩm phu nhân: “Muốn đánh thì đánh, muốn mắng thì mắng. Cho dù là nuôi một con chó, cũng đối xử với nó tốt hơn tôi. Vì sao vậy? Tôi đã làm sai ở đâu chứ? Sao nhất định phải đối xử với tôi như vậy?”

“Muốn trách thì trách cô là con gái của cha cô.” Thẩm phu nhân cất lời: “Sao lúc đó các người không chết chung với người cha đoản mệnh đó của cô đi hả? Chết là hết chuyện, các người còn có thể làm bạn dưới địa ngục mà! Đáng chết thì không chết, sống thì phải chuộc tội.”

Thẩm Thất khẽ nhắm hai mắt lại, lời nói đó, cô được nghe từ nhỏ đến giờ rồi, đã nghe tới mức chết lặng rồi.

Mặc dù đau lòng, nhưng từ trước tới giờ cô chưa từng bỏ cuộc.

Không bỏ cuộc là bởi vì thương chính mình, cũng là thương anh trai cô.

“Tôi và anh trai có đúng là con ruột của mẹ không vậy?” Thẩm Thất cũng không nhịn được nữa: “Cho tới bây giờ tôi chưa từng thấy một người mẹ nào nguyền rủa con mình.”

“Chà, lời này của cô có ý gì? Cánh cứng rồi, muốn bay sao?” Thẩm phu nhân trừng mắt, hung dữ nói: ‘Thẩm Thất tôi cảnh cáo cô, nếu như cô dám không nghe lời, tôi sẽ khiến cô cả đời này không ngóc đầu được. Không tin thì chờ xem.”

Lại nữa rồi!

Không phải khóc lóc om sòm thì quay ra uy hiếp.

Trước giờ cô đều không trả lời câu hỏi này.

Thẩm Thất bất đắc dĩ nói: “Mẹ, trước đây tôi lấy chồng là bị ép, tôi không tự làm chủ được. Bây giờ có thể ly hôn hay không tôi cũng không thể làm chủ được. Nếu như mẹ có thể thuyết phục nhà họ Hạ ly hôn, tôi cầu còn không được đó chứ! Cứ như vậy đi, mẹ đừng nói gì nữa! Nếu như không có chuyện gì thì mẹ về trước đi. Trang viên Cảnh Hoa là nơi ở của Hạ Nhật Ninh, sau này đừng tới nữa!”

Thẩm phu nhân trừng mắt, túm lấy đồ đạc đập bể.

Thẩm Thất lạnh lùng nói: “Mẹ, mẹ phải biết rằng mẹ đang đập đồ ở đâu? Toàn bộ chỗ này là của Hạ Nhật Ninh, không phải của tôi.”

Một câu nói đó khiến Thẩm phu nhân chết lặng tại chỗ.

Thẩm phu nhân đặt đồ trong tay xuống, hung hăng uy hiếp Thẩm Thất: “Được được lắm, Thẩm Thất, cô quả nhiên có bản lĩnh, tôi sẽ chống mắt lên xem!”

Bỏ lại những lời này, Thẩm phu nhân xoay người rời đi.

Thẩm Thất cũng không đi tiễn bà ta, sau khi người giúp việc báo lại rằng bà ta đã đi rồi, lúc này Thẩm Thất mới phát hiện lưng cô đều ướt đẫm.

Cảm xúc được kìm chế trong lòng nhiều năm như vậy, quả thực không thể làm tiêu tan trong chốc lát được.

Thẩm Thất cho rằng, thái độ của mình cực chuẩn xác rồi. Cô cứ lôi Hạ Nhật Ninh ra, Thẩm phu nhân cuối cùng sẽ nể mặt nhà họ Hạ mà chọn cách lặng lẽ chấm dứt.

Đáng tiếc, cô quá ngây thơ rồi!

Sáng sớm hôm sau tỉnh dậy, Thẩm Thất xem tạp chí, suýt nữa thì cô phát điên ngay tại chỗ!

Thẩm phu nhân lại dám lên báo, khóc lóc kể lể cô bất hiếu và ngược đãi bà ta!

Thẩm phu nhân còn đăng một tấm hình, trên cánh tay hằn một vết bầm tím.

Thẩm Thất lên mạng, không ngờ trên internet cũng đưa những thông tin kinh thiên động địa về cô.

Thẩm phu nhân vô cùng khôn khéo, không nhắc đến nhà họ Hạ, chỉ nhắc đến Thẩm Thất.

Sau đó còn úp mở nói rằng Thẩm Thất ở bên cạnh người có tiền rồi bắt đầu làm mưa làm gió, không nhận mẹ ruột.

Vì vậy toàn bộ internet đều chỉ trích Thẩm Thất, thậm chí còn có người bắt đầu bới móc chuyện đời tư của cô.

Thẩm Thất nhìn thấy những lời chửi rủa này, ngực giống như có tảng đá lớn đè lên, suýt nữa tức giận đến mức không thở nổi.

Ngay sau đó còn có người tra ra số điện thoại của Thẩm Thất, rồi bắt đầu gọi điện thoại liên tục cho Thẩm Thất, tiến hành công kích.

Thẩm Thất tức giận tới mức tắt nguồn điện thoại rồi một mình chạy ra ngoài để xả stress.

Phùng Khả Hân xem tin tức đăng trên báo và internet thì cười phá lên.

Cô chỉ ngầm gợi ý một chút với nhà họ Thẩm, quả nhiên bọn họ làm loạn lên!

Không sai không sai!

Thật ra cô muốn xem Thẩm Thất này còn có thể kiên trì tới khi nào!

Có nhà họ Thẩm phản công giúp, cô chẳng cần làm gì, chỉ cần ngồi một chỗ rồi chờ ngư ông đắc lợi thôi!

Lời của anh quả nhiên có lý.

Mượn đao giết người mới là cảnh giới cao nhất.

Thẩm Thất đi tới đầu đường, đột nhiên phát hiện bản thân mình chẳng có nơi nào có thể đến.

Trước đây chỉ cần cô muốn ra ngoài, nhất định sẽ đến ở cùng với anh trai.

Hiện tại anh trai đi Đức rồi, cũng chẳng còn ai có thể tìm đến, lại có cảm giác thiên hạ rộng lớn mà không chó chỗ dung thân.

Trước mặt Thẩm Thất toàn là xe cộ qua lại, nghĩ một hồi, vẫn là quay về rồi quên đi.

Đột nhiên, có một người chợt lao ra từ bên đường, chặn xe Thẩm Thất lại.

Thẩm Thất thắng xe gấp, thiếu chút là đâm phải đối phương.

Thẩm Thất đang muốn phát điên lên thì người kia đột nhiên chạy tới, vội vàng hành lễ với Thẩm Thất rồi nói rằng: “Vị tiểu thư này, không biết có thể xin cô giúp tôi một chuyện được không? Thiếu gia nhà tôi đột nhiên phát bệnh, thế nhưng xe của tôi đột nhiên bị hỏng rồi, gọi xe từ nhà đến thì không kịp mất! Van cầu cô có lòng tốt, giúp thiếu gia nhà tôi một tay đi! Chúng tôi nhất định sẽ không phụ lòng tốt của cô đâu!”

Thẩm Thất vừa nghe thấy đối phương ngã bệnh, liền hết giận: “Được, dìu anh ta lên đây đi!”

Người kia mừng rỡ, xoay người dìu một người đàn ông cao lớn đến.

Thẩm Thất nhìn chằm chằm, nhất thời ngây ngẩn cả người!

Thế giới này cũng quá nhỏ nhỉ?

Người phát bệnh không ai khác lại chính là anh của Phùng Khả Hân, Phùng Mạn Luân!

Thẩm Thất ngẩn người: “Cậu là người nhà họ Phùng sao?”

Người vừa chặn xe sửng sốt: “Cô biết nhà họ Phùng? Vậy thì tốt quá! Chỉ cần cô giúp đỡ tôi đưa thiếu gia đưa đến bệnh viện, nhà họ Phùng cũng sẽ không bạc đãi cô!”

Thẩm Thất chợt im lặng, không nói gì.

Người nhà họ Phùng vừa gây khó dễ cho cô, thật không ngờ cô lại gặp họ ở đây.

Thôi bỏ đi, cô không tính toán với một người bị bệnh.

“Thặt chặt giây an toàn vào, đến bệnh viện nào?” Thẩm Thất hỏi thẳng.

“Bệnh viện tư nhân Khang Vũ.” Đối phương trả lời.

Thẩm Thất gật đầu, bệnh viện tư nhân Khang Vũ là sản nghiệp của nhà họ Hạ, là bệnh viện tư nhân có tiếng tăm lừng lẫy ở tỉnh Nghệ An, đương nhiên dụng cụ máy móc tiên tiến, trang thiết bị hiện đại nổi tiếng toàn cầu.

Bởi vậy Thẩm Thất đương nhiên biết nó ở đâu.

Thẩm Thất thấy Phùng Mạn Luân đã hôn mê rồi, khuôn mặt đẹp trai nho nhã đều xanh xao. Đến người cũng hôn mê rồi, xem ra quả thực bị bệnh rất nặng.

Thẩm Thất cũng không nói lời vô ích, trực tiếp lái xe về hướng bệnh viện tư nhân Khang Vũ.

Đây là một khu vắng vẻ, rất ít xe qua lại nên Thẩm Thất lái xe rất nhanh.

Không đến hai mươi phút đã đến cổng chính của bệnh viện.

Thẩm Thất đã gọi điện thoại trước cho bác sĩ rồi, bởi vậy ô tô vừa đến, Phùng Mạn Luân nhanh chóng được di chuyển sang cáng cứu thương đưa vào bệnh viện.

Thẩm Thất thấy Phùng Mạn Luân được đẩy đi, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, đang định xoay người rời đi.

Y tá đột nhiên gọi Thẩm Thất: “Người nhà, phiền cô đi điền bảng thông tin của bệnh nhân một chút.”

Thẩm Thất lập tức nói: “Xin lỗi, tôi không phải thân nhân của bệnh nhân, tôi chỉ gặp ở nửa đường rồi thuận đường đưa anh ta vào đây thôi. Để tôi gọi điện cho người nhà của anh ta, bảo họ đến đây một chút.”

Người thân của bệnh nhân... Cái từ này nên thuộc về Phùng Khả Hân nhỉ?

Phùng Mạn Luân thường không ở trong nước, bởi vậy người bản địa gần như không nhận ra hắn.

Thẩm Thất vừa được công bố là thiếu phu nhân của nhà họ Hạ, bởi vậy nên cũng khá nhiều người nhận ra cô.

Vì vậy, nếu hai người họ cứ như vậy thì sẽ rất dễ bị hiểu lầm.

Y tá nghe thấy Thẩm Thất nói không phải là người nhà của hắn, nhất thời ngây người một chút rồi mới lên tiếng: “Vậy cho dù cô không biết tình hình là gì thì cũng điền đi, như vậy thì bác sĩ mới nhanh chóng khám và chữa trị được.”

“Xin lỗi, tôi thực sự không biết gì cả.” Thẩm Thất cười khổ một tiếng: “Đây cũng là lần thứ hai tôi gặp anh ta.”

Đúng lúc đó, có người vội vã chạy từ phòng cấp cứu ra, nói rằng: “Bệnh nhân bị viêm ruột thừa, cần lập tức điều trị. Người nhà đâu? Người nhà phải lập tức đến kí tên! Nếu không kịp thời chữa trị sẽ nguy hiểm đến tính mạng!”

Thẩm Thất kinh ngạc chỉ vào chóp mũi mình: “Thế nhưng tôi thật sự không phải là người nhà của anh ta...”

Y tá liếc nhìn Thẩm Thất một cái rồi nói: “Cô có thể đưa anh ta đến đây khám bệnh, sao lại không quen chứ? Nhanh lên một chút, ký tên là có thể được điều trị sớm! Càng kéo dài thời gian thì cành phát sinh nhiều vấn đề.”

Thẩm Thất há hốc miệng kinh ngạc.

Thôi bỏ đi, làm người tốt thì phải làm đến cùng, tiễn phật thì phải tiễn đến Tây Thiên.

Thẩm Thất đành đi theo vào phòng làm việc, ký tên của mình lên phía trên.

Phùng Mạn Luân rất nhanh được đẩy tới phòng phẫu thuật, dù sao Thẩm Thất cô cũng không nỡ cứ thế bỏ đi, mà hiện tại cô cũng chẳng có việc gì để làm, chi bằng ở lại đây chờ một chút xem sao.

Có thể mua chuộc nhà họ Phùng cũng tốt, như vậy có thể bảo Phùng Khả Hân sau này đừng nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống rồi.

Bệnh viện tư nhân Khang Vũ quả nhiên có trang thiết bị rất tối tân, không đến nửa giờ, đã hoàn thành thuận lợi một ca phẫu thuật nội soi nhỏ.

Thẩm Thất nhìn thấy đèn trong phòng phẫu thuật tắt thì liền đứng dậy chuẩn bị rời đi.

Lúc này, một chuỗi tiếng bước chân dồn dập từ bên ngoài truyền tới.

Thẩm Thất ngẩng đầu nhìn lên, người đang tới không ai khác, chính là Phùng Khả Hân.

Phùng Khả Hân dẫn theo vệ sĩ vội vàng chạy tới, liếc mắt liền nhìn thấy người cô luôn cảm thấy chướng mắt nhất, Thẩm Thất.

Phùng Khả Hân nhìn Thẩm Thất với vẻ mặt vô cùng bất ngờ: “Là cô đưa anh tôi tới đây sao?”

Thẩm Thất giữ bình tĩnh, đáp rằng: “Không đủ thời gian để thông báo cho cô, vì vậy tôi kí tên thay cô rồi.”

Phùng Khả Hân quan sát Thẩm Thất một lượt rồi cao ngạo nói: “Nói đi, muốn bao nhiêu tiền?”

Thẩm Thất thở dài bất lực một tiếng, chỉ vào phòng giải phẫu nói rằng: “Anh cô sắp ra rồi, phẫu thuật nội soi, rất nhanh có thể hồi phục. Nếu như không còn chuyện gì nữa vậy tôi đi trước đây, tạm biệt.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.