Lấy Nhầm Tổng Tài (Lấy Nhầm Tổng Tài Hạ Nhật Ninh)

Chương 94: Chương 94




Thẩm Thất nói đi là đi.

Phùng Khả Hân có chút bất ngờ.

“Này, Thẩm Thất! Nếu cô đã đưa anh tôi tới thì cô không thể đi như vậy!” Phùng Khả Hân kêu lên: “Tuy tôi rất chán ghét cô, vô cùng chán ghét cô! Nhưng nhà họ Phùng tôi không phải người thích mắc nợ kẻ khác! Cô đã ứng trước bao nhiêu tiền thuốc thì tôi sẽ trả cho cô gấp đôi!”

Thẩm Thất dừng chân lại: “Không cần. Không đáng bao nhiêu cả, chờ khi nào tôi thiếu tiền thì cô trả lại tôi cũng được!”

Phùng Khả Hân tức giận đến mức cả khuôn mặt đều nhăn nhó.

“Đây là ý gì? Khoe khoang cô nhiều tiền hơn tôi sao? Cũng chỉ là gả cho Hạ Nhật Ninh mà thôi, vậy mà đã dám đối đầu với tôi hả?” Phùng Khả Hân tức giận muốn đạp chân vào thùng rác bên tường, nhưng lại bị một tên vệ sĩ nhanh mắt giữ lại.

“Làm gì vậy? Anh cũng muốn đối đầu với tôi sao?” Phùng Khả Hân gầm lên.

“Tiểu thư, đây là sản nghiệp của nhà họ Hạ. Cô ở đây gây loạn sẽ truyền đến tai người nhà họ Hạ.” Vệ sĩ tận tình khuyên nhủ: “Hơn nữa bệnh viện tư nhân Khang Vũ có đội bảo vệ riêng của nó, cô ở đây làm loạn chúng tôi không thể đảm bảo sự bình yên cho cô được. Huống chi, đại thiếu gia vẫn còn đang ở trong phòng phẫu thuật, lỡ như ảnh hưởng...”

Lúc này Phùng Khả Hân mới kiềm chế lửa giận, lập tức thoái ra khỏi sự khống chế của tên vệ sĩ.

“Thẩm Thất, chuyện này chưa xong đâu!” Phùng Khả Hân vung tay tức giận.

Lúc này, cửa phòng phẫu thuật mở ra, một bác sĩ đi tới, nhìn ngó xung quanh một lúc: “Ồ, phẫu thuật còn chưa xong sao người nhà của bệnh nhân lại đi rồi?”

Bác sĩ nói câu này xong khiến cho sắc mặt Phùng Khả Hân càng thêm tối sầm.

“Tôi mới là người nhà của bệnh nhân! Cô ta mà cũng xứng làm người nhà của tôi sao?” Phùng Khả Hân bất mãn nói: “Người nhà của Phùng đại thiếu gia sao có thể để cho người khác dễ dàng giả mạo được?”

Bác sĩ ngước mắt nhìn Phùng Khả Hân, từ tốn nói: “Vậy lúc bệnh nhân cần người nhà kí tên phẫu thuật thì cô ở đâu?”

“Tôi...” Phùng Khả Hân lập tức im lặng.

“May là bệnh nhân tới kịp thời, nếu không thì đã nguy hiểm tính mạng rồi. Hiện giờ chỗ bị thương đã được xử lý xong, tuy nhiên vẫn phải ở bệnh viện quan sát thêm một thời gian.” Bác sĩ tiếp tục nói: “Cô là người nhà của bệnh nhân, nhớ chăm sóc bệnh nhân cho tốt. Tiền viện phí còn lại nhớ nộp đủ.”

Nói xong câu đó, bác sĩ lập tức quay người rời đi.

Phùng Khả Hân bị liên tiếp hai người giáo huấn, không nói được gì, cô tức tới mức không khống chế được mà nổi cáu.

“Thẩm Thất đó không phải thích mạo danh người nhà sao? Sao lại bắt tôi ở đây chăm sóc người bệnh? Bảo Thẩm Thất đến chăm sóc là được rồi! Không phải công việc của tiện nhân là làm ba bốn cái chuyện này sao?” Phùng Khả Hân lập tức quay đầu nói với vệ sĩ: “Lập tức gọi điện thoại cho Thẩm Thất, bảo cô ta đến hầu hạ!”

Mấy tên vệ sĩ nhìn nhau, trên mặt lộ vẻ bất đắc dĩ.

Nói xong Phùng Khả Hân nổi giận đùng đùng quay đầu bỏ đi.

Đám vệ sĩ đều không dám rời đi, chỉ có hai tên vệ sĩ đi theo Phùng Khả Hân, còn lại đều đứng tại chỗ chờ Phùng Mạn Luân.

Thẩm Thất vừa đi tới cửa bệnh viện thì điện thoại đã reo lên: “Thẩm Thất, cô không phải thích làm người tốt sao? Vậy cô làm đến cùng đi! Anh trai tôi phẫu thuật xong rồi, cần người hầu hạ, cô hầu hạ anh trai tôi đi! Tôi trả cô gấp mười lần!”

Vừa nói xong, không đợi Thẩm Thất trả lời, Phùng Khả Hân đã tắt điện thoại.

Thẩm Thất không còn gì để nói.

Nghĩ lại cô cũng không có việc gì, thôi bỏ đi, người cũng đã đưa đến bệnh viện rồi, làm người tốt thì làm cho trót vậy.

Phùng gia nhất định sẽ cho người tới chăm, chính mình mua cháo cho hắn là được rồi.

Giúp người thì giúp tới cùng.

Thẩm Thất ra ngoài mua một suất cháo, đưa đến bệnh viện.

Lúc đầu Thẩm Thất định để đồ xuống rồi đi, nhưng cô chưa kịp xoay người thì Phùng Mạn Luân nằm trên giường liền mở trừng mắt.

“Là cô cứu tôi sao? Cảm ơn!” Phùng Mạn Luân vừa hết thuốc tê tỉnh lại, sắc mặt có chút tái nhợt.

“Không có gì. Cho dù là người lạ thì tôi cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Tôi mang cháo cho anh đây, bây giờ anh không thể ăn đồ khó tiêu được.” Thẩm Thất cầm cặp lồng cháo nói: “Bác sĩ nói anh chỉ bị viêm ruột thừa thôi, phẫu thuật xong sẽ rất nhanh khỏi, nhưng nếu áp lực công việc quá lớn sẽ lại đau đó.”

Phùng Mạn Luân im lặng nhìn Thẩm Thất, sau đó mới nhìn sang chỗ khác: “Sao cô lại tốt bụng vậy?”

Thẩm Thất nhún vai, tỏ ra không quan trọng: “Nếu không phải tôi tốt bụng thì chỉ sợ anh gặp nguy rồi.”

Thẩm Thất giơ cặp lồng cháo trước mặt Phùng Mạn Luân: “Muốn ăn cháo không?”

Phùng Mạn Luân nhẹ nhàng cười: “Cảm ơn!”

Thẩm Thất múc một bát cháo đưa cho Phùng Mạn Luân.

Lúc này hắn mới phát hiện ra Thẩm Thất có một đôi tay vô cùng xinh đẹp.

Móng tay sạch sẽ gọn gàng, không có chút sơn móng tay nào.

Lòng bàn tay hồng hào mềm mại.

Có thể thấy được cô là người rất yêu quý đôi tay của chính mình.

Cũng đúng, làm một stylist...

Cảm xúc đến từ đôi tay rất quan trọng.

Phùng Mạn Luân đưa tay nhận bát cháo, cúi đầu ăn hai thìa, sau đó ngẩng đầu lên: “Nghe nói dạo này cô gặp phiền phức?”

Thẩm Thất suy nghĩ một chút rồi nói: “Anh nói đến những chỉ trích trên mạng sao?”

Phùng Mạn Luân mỉm cười nhìn Thẩm Thất, hắn muốn nhìn xem cô gái này có thể ứng phó như thế nào?

Thẩm Thất cười khổ: “Không biết! Tôi còn có thể thế nào được chứ? Mặc kệ bọn họ thôi.”

Ánh mắt Phùng Mạn Luân khẽ sáng lên.

Hắn đột nhiên cảm thấy, tình địch này của em gái không hề đáng ghét như trong tưởng tượng.

Ngược lại, cô gái này còn là một người quang minh lỗi lạc, tâm địa thiện lương.

Nếu như cô không phải tình địch của em gái thì có lẽ hắn sẽ trở thành bạn tốt của cô.

Phùng Mạn Luân đặt bát cháo xuống, búng tay một cái, vệ sĩ bên ngoài lập tức tiến vào.

Phùng Mạn Luân căn dặn vệ sĩ một chút, sau đó vệ sĩ liền mang một cuốn chi phiếu đến.

Phùng Mạn Luân hơi suy nghĩ một chút, viết một con số, sau đó đưa cho Thẩm Thất: “Cảm ơn cô ứng tiền phẫu thuật giúp tôi.”

Thẩm Thất nhìn số tiền trên chi phiếu rồi nói: “Tôi trả không tới một phần mười, chẳng đáng bao nhiêu. Tôi sẽ cho anh số tài khoản, anh trực tiếp chuyển khoản cho tôi được rồi. Nếu không có chuyện gì thì tôi về trước đây. Chúc anh sớm bình phục.”

Thẩm Thất cầm bút, ghi số tài khoản của cô lên một trang giấy, sau đó quay người rời đi.

Nhìn số tài khoản Thẩm Thất lưu lại, Phùng Mạn Luân không nhịn được cười, bật cười thành tiếng.

Dường như càng ngày hắn càng không ghét nổi cô gái này nữa.

Hạ Nhật Ninh liên tục gọi điện thoại cho Thẩm Thất, nhưng điện thoại của cô luôn trong tình trạng tắt máy.

Gọi điện thoại cho quản gia, quản gia nói Thẩm Thất đã lái xe ra ngoài, đến bây giờ vẫn chưa trở về.

Hạ Nhật Ninh quả thực sắp phát điên rồi.

Hắn đọc tin tức đáng xấu hổ về nhà họ Thẩm trên mạng, vì vậy hắn đã ra mặt để tin tức đó biến mất.

Lúc đầu hắn định an ủi Thẩm Thất, nhưng hắn lại không liên lạc được cho cô.

Khi hắn nghe quản gia nói Thẩm Thất rời nhà đi từ sáng, đến giờ vẫn chưa về thì hắn rất lo lắng.

Không phải cô không muốn ra ngoài sao?

Không phải cô vẫn luôn kiên cường sao?

Thẩm Lục rời đi, cô liền sốt cao một trận.

Chẳng lẽ bởi vì không còn Thẩm Lục nên cô không kiên trì nổi nữa sao?

Cô gái ngu ngốc này...

Đến lúc nào cô mới biết cách sử dụng thân phận nhị thiếu phu nhân của nhà họ Hạ đây?

Cô không biết chỉ cần cô để lộ ra thân phận này thì có thể giải quyết được mọi chuyện sao?

Đúng là bị chọc cho tức chết mà!

Hạ Nhật Ninh ném điện thoại di động trong tay xuống mặt bàn, sau đó đứng dậy: “Quay về!”

Tiểu Xuân sững sờ: “Tổng giám đốc, hợp đồng còn chưa ký...”

“Nếu hắn muốn hợp tác với tập đoàn Hạ Thị của tôi thì để hắn tới thành phố Vinh đi!” Hạ Nhật Ninh âm trầm nói.

Hắn không đợi được thêm phút giây nào nữa.

Hắn gặp quỷ rồi! Hắn vô cùng lo lắng cho cô gái kia!

Hắn nghĩ đến cảnh cô gái kia bị nhà họ Thẩm bắt nạt, hắn không chịu được!

Hạ Nhật Ninh hỏi Tiểu Xuân: “Gần đây nhà họ Thẩm có động tĩnh gì không?”

Tiểu Xuân trả lời: “Nhà họ Thẩm hiện nay đang đầu tư xây dựng một tiểu khu, nghe nói đã rút toàn bộ tiền đầu tư ra khỏi các hạng mục khác, toàn lực tiến hành xây dựng tiểu khu này. Khu vực xây dựng là một trong những sản nghiệp của Phùng gia.”

“Hừ! Đúng như tôi dự đoán!” Dung nhan tuấn mỹ của Hạ Nhật Ninh tối sầm xuống: “Nhà họ Thẩm muốn tặng công đầu cho Phùng gia. Truyền tin tức đi, để cho nhà họ Thẩm không lấy được xu nào từ hạng mục này.”

“Vâng, tổng giám đốc!” Tiểu Xuân lập tức chấp hành mệnh lệnh.

Tiểu Hà hỏi: “Tổng giám đốc, lúc nào chúng ta lên đường?”

“Ngay bây giờ!” Hạ Nhật Ninh không muốn chậm trễ thêm một phút nào nữa.

Cô gái ngu ngốc kia bị bắt nạt, còn không biết đánh trả, hiện giờ có lẽ đang trốn ở góc nào đó chịu đựng một mình!

Thẩm Thất đến tận khuya mới mệt mỏi trở về.

Vừa vào cửa, Thẩm Thất đã thấy Hạ Nhật Ninh ngồi trên ghế salon trong phòng khách, uy nghiêm như đế vương.

Thẩm Thất sững sờ.

Không phải hắn nói sẽ rời đi vài ngày sao?

Sao bây giờ lại...

Hạ Nhật Ninh nhìn thấy Thẩm Thất, lo lắng trong lòng mới được đặt xuống.

Thấy gương mặt mệt mỏi của cô, không có dấu hiệu khóc lóc, Hạ Nhật Ninh mới thả lỏng một chút.

Nhưng thấy cô trở về muộn như vậy, Hạ Nhật Ninh lại cảm thấy rất tức giận!

“Tới đây!” Hạ Nhật Ninh lạnh lùng nói.

Thẩm Thất giật mình, lập tức đi qua.

Không đợi Thẩm Thất mở miệng, Hạ Nhật Ninh bất ngờ đứng lên, một tay kéo Thẩm Thất vào trong ngực, dùng sức xoa giữ gáy Thẩm Thất, ép gương mặt cô vào lồng ngực hắn.

Thẩm Thất nằm mơ sao?

Tình huống gì đây?

“Thật xin lỗi, tôi trở về muộn, để em chịu ấm ức rồi.” Hạ Nhật Ninh bất ngờ nói: “Tôi để cho người khác xử lý chuyện này rồi, ngày mai tin tức sẽ biến mất. Những kẻ muốn hại em cũng sẽ phải trả giá đắt!”

Thẩm Thất giật mình.

Hắn... đang an ủi cô sao?

Hắn... đang lo lắng cho cô sao?

Thẩm Thất ngơ ngác tựa đầu vào ngực Hạ Nhật Ninh, không vì lời nói của Hạ Nhật Ninh mà cảm động, ngược lại có chút hoảng sợ.

Hạ Nhật Ninh, nếu như trong lòng anh đã có cô gái khác, xin anh đừng đối xử tốt với em như vậy.

Nếu như anh chưa từng thích em, thì đừng đến gần em như thế...

Em sợ, em sợ em sẽ không làm chủ được chính mình mà yêu anh...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.