Long Phượng Trình Tường

Chương 44: Chương 44: Nguy nan khó dò




Dì Xích Diễm mấy ngày nay ở Thiên giới được Dược Quân điều dưỡng, lúc ta đứng trước mặt bà, thấy sắc mặt bà đã tốt hơn rất nhiều. Nhưng nghe Nhạc Kha kể qua về chuyện cũ của mẫu thân năm đó, trong lòng đủ loại tư vị, nhất thời có chút không kìm được.

Lần trước gặp dì, trong lòng ta hết thảy đều là thân tình gần gũi, hai người nói chuyện rất vui, nhưng lần này cách có vài ngày, chỉ cảm giác thấy trước mặt có một bức tường băng ngăn lại, không thể nào nảy sinh cảm giác thân thiết lần nữa.

Dì cau mày nhìn bộ dạng ta y phục không chỉnh tề, không hờn không giận nói: “Thanh nhi, quá trưa y phục không chỉnh tề chạy đến, cũng không sợ làm mất mặt Điểu tộc?”

Trước giờ ta đối với dì chỉ có kính nể, giờ phút này bị bà khiển trách, không ngờ trong lòng lại không hề hoảng loạn, vừa sửa lại y phục vừa nói: “Thanh nhi nghe tiểu đồng trong điện Thái tử nói dì vì Thanh nhi định hôn sự, chuyện này là thật?”

Dì nặng nề đặt chén trà trong tay lên bàn, nghiêm mặt nói: “Hôn nhân đại sự có trưởng bối lo liệu, con chỉ cần đợi đến lúc thành thân, sao lại không có quy củ như thế này, ở trước mặt dì hô to gọi nhỏ?”

Nếu như dì không thoái thác hay qua loa cho qua chuyện, nói rõ trọng điểm ta còn có thể cho qua, nhưng dì lại không chịu nói rõ ràng, ngược lại khiến ngọn lửa tà ác trong lòng ta lại nổi lên, liên tục cười lạnh nói: “Sao dì không thử nói cho Thanh nhi biết về vị hôn phu tương lai, cũng để Thanh nhi hiểu rõ?”

Nét mặt dì lập tức nổi lên vẻ ngượng ngùng cùng tức giận: “Hỏi như vậy là sao? Con chỉ cần thu dọn đàng hoàng quay về làm tân nương chờ gả là được.”

Ta đã quyết định chủ ý, không chịu đi, thản nhiên nói: “Nói như vậy, dì thật sự gả con cho Biểu tỷ phu làm nhỏ?”

Dì run tay làm rơi chén trà, quát lớn: “Sao lại nói khó nghe như vậy? Thái tử trắc phi nương nương tương lai của Thiên giới, để tùy con khinh miệt như vậy sao?”

Ta từ nhỏ bị Đan Chu coi thường, dì lại là mẫu thân nàng ta, lần trước tiến đến hỏi về Thái tử, vẫn còn nghi ngờ ta bụng dạ khó lường, sợ ta với Thái tử nảy sinh tư tình, bất quá mới mấy ngày ngắn ngủi, thế nào lại thay đổi chủ ý, hứa gả ta cho Thái tử làm Trắc phi?

Ngữ điệu dì thế này, quả thật khiến oán hận cũ nhiều năm của ta nổi lên. Mẫu thân sống thế nào đương nhiên không cần nói, đó là ân oán của tỷ muội hai người, không có chỗ để ta xen vào. Nhưng vì mẫu thân đã mất, bây giờ ta lại bị hứa gả cho Thái tử làm nhỏ, trong đó bao nhiêu là chua xót bao nhiêu là đau khổ?

Tâm tình cuồng ngạo trong lòng, trước đây ở trước mặt dì luôn thu lại, chưa từng lộ ra nửa phần, nhưng giờ khắc này lại không nhịn được, cười lạnh một tiếng nói: “Dì cũng thật thiên vị! Nữ nhi của mình cho làm Chính thất, nhưng lại muốn để con làm nhỏ của Thái tử, suốt đời bị Đan Chu áp chế, không thể ngẩng đầu, con không được thoải mái, lẽ nào Đan Chu có thể sung sướng?”

Mặc dù Đan Chu không coi ta ra gì, nhưng mọi khi ở trước mặt dì ta vẫn phải lễ phép gọi Đan Chu một tiếng biểu tỷ, bây giờ gọi thẳng danh tính, dì đại khái cũng không ngờ ta lại có phản ứng dữ dội như vậy, ngẩng đầu lành lạnh nhìn ta, trong mắt nào có dáng vẻ đoan ngôn nghiêm cẩn thường ngày của vị Thủ lĩnh Điểu tộc, trong đó toàn bộ đều là hận ý.

Bà hung hăng dùng lực ném vỡ tách trà, chỉ nghe thấy tiếng gốm sứ vỡ nát “xoảng” một tiếng, bà đứng dậy, chỉ vào mũi ta phẫn nộ nói: “Thanh nhi, đừng có không biết xấu hổ! Ta chưa từng chỉ trích ngươi câu dẫn Thái tử, ngươi cũng đừng được đằng chân lên đằng đầu, chỉ trích lại trưởng bối chứ? Nếu không phải Thái tử đích thân cầu hôn, ta lẽ nào lại hứa gả ngươi cho hắn, để tỷ tỷ ngươi ấm ức? Tức giận đến độ tỷ tỷ ngươi hiện giờ nằm ở trong điện, cả ngày cơm nước cũng không đụng đến.”

Đan Chu có thể vì tức giận đến độ cơm nước không ăn, chuyện này ta thật sự tin tưởng. Nhưng Thái tử điện hạ tự mình cầu thân….Dì quả thật cũng chẳng có lý do gì để dối gạt ta. Nhưng bà chỉ trích ta dụ dỗ Thái tử, tội danh này thật sự có chút xấu xa.

Lửa giận trong lòng ta không tiêu tán, phẫn nộ nói: “Dì cũng là trưởng bối, lời nói ra xin dì chú ý. Nói con câu dẫn Thái tử điện hạ, có chứng cứ không? Thái tử điện hạ bất quá lớn lên xinh đẹp một chút, lẽ nào đám hoa tinh thụ tinh có bộ dạng xinh đẹp,Thanh Loan đều sẽ động tâm sao? Nếu nói về tướng mạo, con thú nhỏ con nuôi so ra còn dễ nhìn hơn hắn mấy chục lần.”

Dì bị ta chỉ trích thế này, gương mặt như tuyết lập tức biến thành xanh đen, khinh khi nói: “Nếu không phải ngươi từ nhỏ được ta nuôi lớn, ta sớm đã một chưởng đánh chết ngươi rồi. Không biết cảm ơn, chẳng phải giống với người mẹ bốc đồng kia của ngươi sao?”

Bà không nói tới mẫu thân còn đỡ, nói tới mẫu thân chính là xuyên một kiếm qua đầu ta, tức thì đau đớn không thôi. Ta nhìn chằm chằm vào đôi môi vẫn còn đang mấp máy của bà, nhịn lại nhịn, cuối cùng vẫn nói với bà một câu: “Nói tới mẫu thân bốc đồng của con, dì nhìn không vừa mắt, chẳng phải đã sớm xin chỉ đem chín chín tám mốt đạo Huyền Thiên Hồng Lôi đánh người hồn phi phách tán rồi sao? Đã sớm thuận theo ý dì, như mong muốn của dì rồi, sao trải qua hơn vạn năm rồi còn muốn lôi ra mà nói, nghiến răng nghiến lợi khó quên?”

Chỉ nghe “Ba” một tiếng, trên mặt ta một lúc sau mới cảm giác được sự đau đớn, gương mặt dì trắng bệch run run nói: “Đây là ai ở trước mặt ngươi nói xằng nói bậy? Ta cực cực khổ khổ nuôi ngươi khôn lớn, còn phải nhận mấy lời này sao? Mẹ của ngươi quả thật đã sai, trước chạy theo giặc, sau đó làm tức chết ngoại tổ ngươi, bị Thiên giới giáng phạt cũng là bản thân tự chuốc lấy!”

Ác niệm trong lòng ta liền nổi lên, đau đớn trên mặt bỏng rát, chuyện xưa lập tức tái hiện trước mắt, chỉ cảm thấy oán giận nín nhịn suốt mấy vạn mấy ngàn năm qua dù thế nào cũng không thể tản đi, không thèm suy nghĩ gì nữa, mở miệng liền nói: “Tức chết ngoại tổ…Tức chết ngoại tổ…Đây bất quá là nói với bên ngoài. Mẫu thân ở thành Tu La xa xôi, tức chết ngoại tổ cũng không biết là bà hay là dì – người hằng ngày vẫn ở cùng ngoại tổ? Đừng có đem tội danh lớn lao này đều gán hết lên người mẫu thân, người chết cũng không được yên ổn!”

Dì ngây ngây ngẩn ngẩn, lời này của ta thế nhưng giống như một cái tát vào mặt bà, biểu tình trên mặt bà quái dị, bỗng nhiên một chưởng đánh úp tới, hung ác nói: “Bây giờ ta đánh chết ngươi trước, đỡ phải sau này lại bị ngươi làm tứ chết! Mẫu tử hai người các ngươi đều là dáng vẻ bốc đồng vô lễ này, kiêu ngạo thành tính. Ngươi đừng tưởng bản thân tìm được phụ thân liền mộng tưởng làm Tu La công chúa, nằm mơ!”

Ta tránh không kịp, trúng một chưởng này của bà, lục phủ ngũ tạng cơ hồ đều bị chấn thương. Vốn dĩ trong lòng còn nuôi hi vọng, nhưng bị lời này của bà không khác nào đem hi vọng này thiêu rụi, ta phun ra một ngụm máu, bất chấp nói: “Cho dù Thanh Loan không được làm Tu La công chúa, cũng quyết không gả cho Thái tử điện hạ làm nhỏ.”

Nét mặt dì dường như có dấu hiệu mất trí, lại đánh ra một chưởng nói: “Ngươi không chịu làm nhỏ, chẳng lẽ muốn làm lớn? Giống y chang mẹ ngươi, thích tỷ phu của mình liền muốn đuổi tận giết tuyệt tỷ tỷ của mình?”

Ta lại trúng một chưởng của dì, bước chân thiếu điều không thể dịch chuyển, càng bị lời này của bà khiến đầu óc choáng váng. Chẳng phải Nhạc Kha nói mẫu thân cùng với Tu La phụ thân của ta cực kỳ ân ái sao? Mẫu thân sao lại còn thích dượng Phượng Đàm?

Tính tình mẫu thân thế nào, trước nay ta không biết, bây giờ cũng không biết. Nhưng tiên phẩm của Tu La phụ thân thì rất đáng tin tưởng. Nếu mẫu thân bụng dạ độc ác hẹp hòi, nhất định cũng sẽ không được phụ thân yêu thích. Lại nói, nhửng lời dì nói trước giờ không nhất quán với sự thật, ta há có thể còn tin bà?

Ta lau vết máu trên miệng, cực kỳ chậm rãi nói: “Mặc dù Thanh Loan chưa từng gặp mẫu thân, nhưng giống như đã biết người, cũng rõ người nhất định không phải là nữ tử như dì nói. Còn chuyện đuổi tận giết tuyệt, dì không cần phải bịa đặt, người không làm chính là không làm, cho dù dì có nói, Thanh Loan cũng không tin. Thanh Loan ở thế gian từng gặp một người, bản thân có được một món đồ liền coi đó như bảo bối trân quý, bụng dạ chật hẹp, sợ người khác cũng nghĩ tới bảo bối của mình, cho nên ngày phòng đêm phòng, người khác nói vài câu, hắn liền vểnh tai lắng nghe, tự cho rằng chuyện này có dính dáng đến mình. Người khác nhìn hắn nhiều một chút, hắn liền tưởng người này muốn tìm cách cướp đoạt bảo bối của hắn. Nào có biết hắn thần hồn nát thần tính, không biết rằng bảo vật của mình trong mắt người khác chẳng qua là miếng ngói vỡ, vốn dĩ chẳng đáng nhìn đến, chẳng qua là hắn lo sợ không đâu mà thôi.”

Dì sống chết cắn chặt môi, bao lần nâng tay lên lại hạ xuống, hai mắt nheo lại thành một đường, cắn răng nói: “Ngươi thế này là đang bôi nhọ dượng của ngươi, quả thật không thể tha thứ!”

Mặc dù ngực ta đau nhức vô cùng, nhưng trong lòng lại sung sướng, mặc dù chưa như tâm nguyện, nghĩ đến chuyện Tu La phụ thân nếu biết ta bị dì dùng lực xuống chưởng, liền nảy sinh cảm giác đau xót, thương cảm người một nam tử hán chín thước, trước mất vợ sau mất con, trong lòng nhất định đau khổ vô cùng, nhưng những năm qua ở núi Đan Huyệt chịu nhục, đao cùn cắt thịt, cùng với chịu nhục tổn thương từng chút một, chi bằng đau nhanh một lần, cũng coi như bảo toàn được khí phách của ta.

Ta nhắm mắt lại, hoàn toàn không chút để ý nói: “Bôi nhọ hay không bôi nhọ dượng, trong lòng dì biết rõ, cần gì phải đem chuyện đã qua hơn vạn năm giữa mẫu thân và dượng ra mà nói, ở trước mặt tiểu bối vạch ra chuyện xấu của mẹ nó? Cũng không biết là đang bôi nhọ dượng hay bôi nhọ chính mình? Lẽ nào dì đối với phu quân còn chưa an tâm, chung quy cảm giác người trong lòng dượng chính là muội muội của mình? Mẫu thân mỹ lệ tiêu sái, hoạt bát đáng yêu, được người yêu thích cũng là chuyện bình thường.”

Từ khi bị Thái tử điện hạ xách lên Thiên giới, trong lòng ta liền rõ ràng, muốn đi thành Tu La chỉ sợ là không có cơ hội. Thiên giới và thành Tu La đánh nhau dữ dội suốt mười mấy vạn năm, ân oán hai bên mấy đời không dứt, bất quá ta chỉ là một quân cờ xuất hiện đúng lúc mà thôi. Hôm nay nếu có thể khiến dì kích động không kiềm chế nổi, một chưởng đánh xuống, không những có thể giúp ta thoát khỏi tình cảnh khó xử rối rắm phải đối mặt sau này, sợ là sẽ bớt được không ít chuyện.

Vạn nhất tộc Tu La với Thiên giới lại đánh nhau, kẻ bị Khổn Tiên Tác trói lại giải đến trước trận chiến khẳng định là ta.

Nhưng rất lâu sau vẫn không cảm giác được đau đớn giáng xuống lần nữa. Lúc ta mở mắt, nét mặt dì khó dò đứng trước mặt ta, hết nhìn lại nhìn ta, cuối cùng nói: “Ngươi chớ có kiêu căng đắc ý, bất quá là một Trắc phi của Thái tử thôi. Thiên giới với tộc Tu La vốn dĩ bất hòa. Hai bên đánh nhau không biết bao lần. Từ sau khi trận chiến một vạn năm trước kết thúc, hai tộc cũng lui về chấn chỉnh binh lực, chỉ sợ bất quá không bao lâu, trận chiến này sẽ lại nổ ra. Tu La Vương nếu biết nữ nhi của mình gả cho Thiên giới Thái tử, cũng không biết sẽ hàng hay sẽ đánh?”

Trước mặt ta hiện lên dáng vẻ khí phách hào hùng của Tu La phụ thân, nếu như có một ngày người vì ta mà cầu hàng Thiên giới, đây quyết không phải là điều mà ta mong muốn. Từ lúc hai người chúng ta gặp gỡ lần đầu tới nay, trong lòng đích thực hiểu rõ người thương ta chiều ta, ta sao có thể nhẫn tâm để một nam tử hán ngạo nghễ chín thước vì ta mà cong gối? Chiêu cầu thân này của Lăng Xương Thái tử, quả thật là nước cờ hiểm!

Trong lòng chua xót, nhưng ngoài miệng lại thản nhiên nói: “Không phiền dì bận tâm. Cho dù hai giới đánh nhau, chung quy cũng sẽ có biện pháp.” Nở một nụ cười xinh đẹp, lại nói: “Nếu đã dụ được Thái tử điện hạ cầu thân, nghĩ thấy Thanh Loan hẳn là có chút phân lượng trong lòng hắn. Nếu đã được hắn ưu ái, đương nhiên muốn suy nghĩ kỹ càng thử xem làm thế nào chiếm được yêu thương của hắn, cũng khiến hắn đối với Thanh Loan thương tiếc nhiều hơn.”

Ta thấy sắc mặt dì càng lúc càng đen, trong lòng không khỏi nổi lên từng trận từng trận vui sướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.