Long Phượng Trình Tường

Chương 32: Chương 32: Tàn giấc mộng đẹp




Trong Đồng Sơ Điện, lá ngô đồng phe phẩy, gió lạnh hiu hiu, trước sân một người nhàn nhã đứng, mắt phượng uy lẫm, nét mặt đoan cẩn, chắp tay sau lưng ngẩng đầu nhìn phong cảnh trong điện, nghe thấy tiếng bước chân, người đó quay đầu nhìn, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt ngưng trọng, như thể không phải xuất môn du ngoạn, cùng Thiên Đế bàn bạc mối lương duyên giữa hai bên, mà giống như chiến tranh vẫn chưa chấm dứt, cực kỳ phòng bị.

Ta trốn phía sau Thái tử điện hạ, từ lúc nhìn thấy người, liền cảm thấy bước đi khó khăn, vui buồn lẫn lộn, trong lòng rối rắm hoang vắng giống như vạn mã vừa qua, cây cối bị giẫm đạp, nhất thời không tìm được chốn về.

Thái tử điện hạ cùng người hàn huyên vài câu, sau đó để Hồng Oanh dẫn đến điện các nơi Đan Chu ngụ lại. Hắn quay đầu thấy ta ngây ngốc đứng tại chỗ, cau mày nói: “Thanh Loan, còn không nhanh theo?”

Ta như vừa mới tỉnh mộng, người trong điện lại như thể bị kinh hách, lúc này mới chú ý đến ta đang ở sau lưng Thái tử điện hạ, lẩm bẩm nói: “Thanh Loan?” Ánh mắt trong giây lát dừng lại trên gương mặt ta, đã nhanh chóng tiến đến, vừa kinh ngạc vừa vui mừng: “Thật sự là Thanh nhi?”

Ta khom người hạ bái: “Thanh Loan bái kiến dì, mấy trăm năm không gặp, dì vẫn khỏe như xưa?”

Người tự tay đỡ ta đứng dậy, lại trên dưới quan sát ta chốc lát, cảm thán nói: “Trưởng thành rồi, thật sự trưởng thành rồi.” Trong mắt tràn ngập nét vui mừng.

Bốn trăm năm ngờ vực cảm thương, tại giờ khắc này đều được giải tỏa. Trước đây ta từng nghĩ tới gặp lại dì, nhất định có rất nhiều oán giận muốn thốt ra, sau đó ở thành San Hô nghe được lời kể của Giao Vương, lại cảm thấy gặp lại chi bằng không gặp. Đến hôm nay người đứng trước mặt ta, vẻ mặt mệt mỏi, trong lòng ta sóng lớn cuồn cuộn, nhịn không được thăm hỏi: “Thanh Loan thấy sắc mặt dì tái nhợt, giống như bị thương nặng, lẽ nào núi Đan Huyệt có ngoại địch thâm nhập quấy phá?”

Nét mặt dì lưỡng lự, Thái tử điện đã có chút không nhịn được, nói: “Thanh Loan và Đại thủ lĩnh đã lâu không gặp, chi bằng đến sau? Bổn điện hạ đến phòng công chúa bàn luận kỳ nghệ trước?”

Giờ phút này trong lòng ta rối như tơ vò, nào có tâm tình lại cố kỵ lễ tiết, khua khua tay về hướng Thái tử điện hạ, thuận miệng nói: “Điện hạ xin đi trước, Thanh Loan cùng dì nói chuyện, sau đó sẽ tới.”

Dì khẽ nhíu mày rất khó thấy được, ta chỉ tưởng dì có nhiều bất mãn đối với vị con rể dung mạo sáng láng này, cũng không mấy để tâm, chỉ bồi người cùng nhau đến tẩm điện.

Có tiên nga tiến đến mang trà bánh, lại không chút tiếng động lui xuống. Cũng không biết dì nhớ ra điều gì, sắc mặt bỗng trầm xuống, lạnh lùng nói: “Thanh Loan quỳ xuống.”

Dì công chính vô tư, núi Đan Huyệt chúng điểu tộc mọi người đều tin tưởng người. Ta thấy sắc mặt dì không tốt, vẫn thành thành thật thật quỳ xuống, dì đã thở hồng hộc chỉ vào ta nói: “Thanh nhi, hôm nay con quỳ ở đây, nói thật cho ta. Con và Thái tử điện hạ…cùng Thái tử điện hạ lẽ nào có tư tình?”

Ta sợ đến nhảy dựng, ánh mắt dì thật sự lợi hại, ta chẳng qua không tuân tôn ti, buột miệng một câu đã để dì nhìn ra sơ hở. Lúc ở ngoài điện người cau mày, thì ra không phải là vì có điểm bất mãn đối với con rể, mà là không hài lòng đối với ta. Nhưng Thái tử điện hạ ngày thường luôn thu hút ánh mắt người khác, lại đối với ta ôn nhu thân thiết, hôm đó mặc dù ta gắng sức cự tuyệt hắn, nhưng cả hai gặp gỡ, lại giống như ôm trong lòng một bí mật, bị cách đối đãi dịu dàng của hắn khiến cho dễ dàng mất đi phòng bị, bất giác liền cùng hắn trở nên thân thiết.

Ỷ vào nuông chìu sinh nũng nịu thì ra là chuyện thế này.

Ta thu lại cảnh giác, nhưng hơn vạn năm nói dối đâu phải là nhất thời chốc lát, lập tức ngẩng cao đầu nhìn thẳng, nghiêm trang nói: “Dì nói thế là thế nào? Thanh Loan chẳng qua đi gần Thái tử điện hạ một chút, nhưng cũng biết Thái tử điện hạ tương lai chính là tỷ phu của Thanh Loan, sao lại có thể nảy sinh chuyện mất thể diện như thế?” Trong mắt mang ý buồn bực, như thể đối với suy đoán của dì cực kỳ tức giận.

Dì cẩn thận nhìn ta một hồi, thầm thở dài một tiếng, vươn tay về phía ta ra, nói: “Con đứng dậy đi. Đừng trách ta không tin con, hôm nay tỷ tỷ con quay về, phát tiết một trận, nói là thấy Thái tử điện hạ yêu thích con, ta cũng biết mặc dù tính khí con không tốt, thích đánh nhau gây họa khắp nơi, nhưng không phải là đứa trẻ như vậy.”

Thì ra Đan Chu cũng không phải là hoàn toàn không cảm nhận được. Ta mở to hai mắt, ra vẻ mười hai phần hiếu kỳ: “Đan Chu biểu tỷ chính là công chúa đẹp nhất trong điểu tộc, ngày thường xuất chúng không nói, chỉ riêng bộ Ngũ thải vũ y trên người tỷ ấy cũng cực kỳ trân quý, không biết đã lấy đi trái tim của bao nhiêu thiếu niên núi Đan Huyệt. Công chúa mỹ mạo như vậy nếu như còn không được Thái tử điện hạ nhìn trúng, ánh mắt của hắn quả thực là sinh ra đã đặt trên đỉnh đầu rồi.”

Bên môi dì mang ý cười, sờ sờ đỉnh đầu ta, nói: “Nghe lời con nói thì rõ ràng vẫn chưa từng thông suốt, đã hơn một vạn tuổi rồi, lại vẫn cứ như một đứa trẻ. Tình yêu nam nữ, như vậy theo con, điều gì hấp dẫn người ta nhất?”

Ta không cần suy nghĩ đáp: “Đương nhiên là lông vũ xinh đẹp cùng tư thái mỹ lệ, giọng hát êm tai rồi.” Lời này thật sự xuất phát từ tấm lòng chân thật.

Nhưng mấy ngày nay ta lại mơ mơ hồ hồ cảm thấy lời này cũng không hẳn là như vậy, nhưng lại không thể nói ra chỗ nào không đúng, ánh mắt trông mong nhìn dì, mong dì có thể giải đáp cho ta một chút.

Dì ôm ngực ho khan hai tiếng, giống như bị thần tình của ta chọc cười, trách: “Sao mà bốn trăm năm không gặp, một chút tiến bộ cũng không có? Bốn trăm năm nay thật sự không có nam tử nào biểu đạt tâm ý với con?”

Lời từ chối Thái tử điện hạ bận đó đương nhiên không thể để dì biết, dò xét ruột gan suy nghĩ, thật sự khiến ta nhớ ra một người, vỗ tay mừng rỡ nói: “Thật sự có một người.”

Dì nhướng mi khẽ cười, lại khẽ ho khan hai tiếng, nói: “Nói ra để dì thay con xem xét thử.”

Ta có chút cụt hứng: “Dì nếu đã muốn nghe, Thanh Loan nói vậy. Chính là Thanh Loan hồi đầu mới tới núi Nữ Sàng quen biết một con hổ yêu, hắn tặng con một con chim nhạn, Ly Quang nói đó là lễ vật cầu thân, đáng tiếc đã muộn rồi, bị con nuốt vào bụng rồi.”

Dì nghe đến vui vẻ, gương mặt cuối cùng cũng hoạt bát lên, trêu chọc nói: “Vậy chẳng phải con đã nhận lời gả cho hắn rồi sao?” Lại hỏi: “Chỉ là Ly Quang lại là ai vậy?”

Trước giờ dì luôn nghiêm khắc, ta lại là một đứa bướng bỉnh, trước đây mặc dù có lòng muốn cùng dì thân cận, bị dì giáo huấn mấy câu đã sớm trốn đi nơi khác. Nhưng từ sau khi nghe thấy lời Giao Vương, trong lòng ta bỗng dưng thương dì một mình khổ cực, dượng đã vong mệnh gần vạn năm, Đan Chu lại luôn có bộ dạng kiêu căng. Núi Đan Huyệt sự vụ bận rộn, một năm hiếm khi thấy mặt mày dì giãn ra. Hôm nay gặp lại, thấy dì cũng chưa từng đem oán hận khi xưa mà giận chó mắng mèo trút trên người ta, lại kính phục dì phẩm hạnh cao quý, bất tri bất giác đã cùng dì thân cận, nói nhiều chuyện thế này.

Phảng phất hơn vạn năm, ta với dì ngăn cách nhau qua một tầng băng rất dày, muốn thân cận cũng không có cách, hôm nay ầm ầm tan rã, cốt nhục thân tình, ta cực kỳ mong mỏi đem một vài chuyện trong thời gian hai trăm năm này nói cho dì nghe.

Ta đắc ý lắc lắc đầu, nói: “Chẳng qua là một vài câu, liền bị con cho rớt rồi. Hôn nhân đại sự, chung quy vẫn là muốn tìm một người mà con cam tâm tình nguyện a?” Vừa khoa chân múa tay, ra dấu nói: “Ly Quang chính là Thái tử Giao tộc hiện tại, ngày thường dung mạo…Thanh nhi cảm thấy so với Thái tử điện hạ thì hắn thuận mắt hơn vài phần.”

Đôi má trên gương mặt tái nhợt của dì hơi ửng đỏ, lại ho khan hai tiếng, nói: “Ta thật không tin, con chắc lại nói xằng rồi. Khắp bát hoang tứ hải này dì sống cũng đã mấy vạn tuổi, thật sự vẫn chưa gặp qua người nào tuấn tú hơn Thái tử điện hạ.”

Ta thật sự chân chính muốn nói, Thái tử điện hạ chẳng qua là mặt mày ngày thường xinh đẹp một chút, nói về thực sự thuận mắt, không chỉ có một mình Ly Quang, mà ngay đến Nhạc Kha cũng dễ nhìn hơn hắn. Đại thể là ta bị phạt đến núi Nữ Sàng với việc giận dữ đánh Nhạc Kha có liên quan với nhau, nếu lại nói ra, sẽ khiến dì thêm buồn bực, như vậy thật sự là ta sai rồi.

Ta xua xua tay, không muốn lại tranh luận với dì nên nói: “Dì có chỗ không biết, nhìn thuận mắt này với tuấn tú là hai việc khác nhau. Ví dụ như con cùng với một người qua lại thân thiết, bất luận hắn ở trong mắt người khác là đẹp hay xấu, trong mắt con rốt cuộc vẫn là thuận mắt. So với một nam tử xa lạ tuấn tú hơn hắn mười phần, con đối với vị bằng hữu này vẫn cảm thấy thuận mắt hơn nhiều.”

Dì hớp một ngụm trà trên bàn, lắc đầu cười thở dài: “Con tính tình thế này…cũng không biết là tốt hay xấu.”

Ta đường hoàng nói: “Tính tình Thanh Loan đương nhiên là cực kỳ tốt, vừa lanh lẹ vừa niềm nở, lại có thể không dùng dằng dây dưa.” Trên mặt mang chút ý cười tự đắc, khiến dì “phụt” một tiếng đem ngụm trà trong miệng phun ra, rạp người trên bàn bắt đầu ho khan.

Ta hiếm khi cố ý chọc cười, thấy dì ho đến độ không ngẩng đầu lên được, vội vội vàng vàng thu lại ý cười, dìu người ngồi dậy, đã thấy trên mặt dì nổi lên sắc tím, chính là trạng thái khí lực suy yếu. Kinh hoảng nói: “Dì, dì người sao vậy?”

Rất lâu sau người mới ngừng ho, lại hớp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Không có gì, chỉ là bệnh cũ thôi.”

Ta lắc lắc đầu, tỏ vẻ không tin. Kéo ống tay áo người cơ hồ gấp đến độ rơi lệ: “Dì thế này mà không thể nói thật cho Thanh Loan? Dì với con mặc dù là dì cháu, nhưng thật sự tình cảm như mẹ con. Dì có ân dưỡng dục, Thanh Loan nào dám quên, sao có thể nhìn dì không màng đến thân thể bản thân như vậy?”

Thần sắc người dần dần trở nên ngưng trọng, chậm rãi thẳng người dậy, nói: “Nếu dì có việc giấu con, trong lòng con sẽ thế nào?”

Trong lòng ta cân nhắc, nếu nói dì có việc giấu ta, nhất định là việc có liên quan đến cha mẹ ta. Dì đã hao tâm khổ tứ che giấu, chính là vì tốt cho ta. Trong lòng cảm kích, ánh mắt dần dần ôn hòa, chân thành nói: “Dì lớn hơn Thanh Loan mấy vạn tuổi, nếu thật sự có việc giấu Thanh Loan, đó nhất định cũng là vì tốt cho Thanh Loan. Chỉ là người và con là dì cháu, lại có việc không thể nói ra sao?”

Dì hết nhìn lại nhìn ta, cuối cùng thở dài một tiếng, nói: “Thanh nhi có từng nghe qua Tu La Vương Nhiếp Phần?”

Ta thầm nói: Quả thực là đoán không sai. Lại càng hết sức cẩn thận nói: “Thanh nhi ở núi Nữ Sàng gặp nạn, suýt nữa mất mạng, chính Tu La Vương đã cứu Thanh nhi một mạng. Chỉ là lúc đó cũng không biết người đó là Tu La Vương, vẫn là sau này có người nói cho con biết.”

Dì cẩn thận dò xét gương mặt ta, thấy ta không có gì khác lạ, lại hỏi: “Thanh nhi cảm thấy Tu La Vương này thế nào?”

Câu này hàm chứa ý hết sức mơ hồ. Trong lòng ta hoảng loạn, một mặt cực kỳ muốn xác thực lời của Giao Vương, mặt khác lại sợ sự thực không nhất quán. Dù gì việc đó Giao Vương cũng không phải chứng kiến tận mắt, tin đồn có lẽ chiếm đến tám chín phần. Nếu như ta nói Tu La Vương trông có vẻ là một người tốt, liệu dì có đem chén trà trong tay ném lên đầu ta, lập tức giận cá chém thớt với ta? Nếu như bảo ta chửi mắng Tu La Vương xa xả, trong lòng thật sự không tình nguyện. Bản thân cùng người gặp gỡ, từ đó đã nhận được ít nhiều tình cảm ấm áp, bảo ta nói xấu sau lưng người, ta thật làm không được.

Do dự mấy lần, ta nói: “Thanh Loan với người ấy chỉ gặp nhau một lần, về phần người đó nhân phẩm thế nào, quả thực không biết. Chỉ là người đã cứu Thanh nhi một mạng, thật sự có chút cảm kích người mà thôi.”

Trước đó ta và người quen biết đã lâu, sau đó người cực lực mời ta đi Tu La Thành, còn lại cũng toàn là sự thật.

Dì thở dài một tiếng, nói: “Tu La Vương này, chính là phụ thân thân sinh của con.”

Ta đứng trước mặt dì ngơ ngơ ngác ngác, chỉ cảm thấy ngũ lôi oanh đỉnh, mặc dù Giao Vương đã khẳng định chắc chắn, nhưng chung quy từ chính miệng dì nói ra vẫn khiến ta chấn động hơn nhiều. Ánh mắt dì xa xăm, chỉ vài ba câu đã đem chuyện trước kia bóc trần: “Mẫu thân của con năm đó tùy ý rời nhà, chạm mặt Tu La Vương. Hắn lời ngon tiếng ngọt dụ dỗ mẫu thân con thành thân với hắn. Ngoại tổ mẫu của con kiên quyết không đồng ý, khi tin tức truyền tới, chính lúc Thiên giới và Tu La bộ tộc đang đại chiến, ngoại tổ mẫu con tức giận cưỡi hạc xuôi tay, khi đó con đã được sinh ra. Mẫu thân con bị hại đến hồn phi phách tán, dượng của con cũng vong mệnh trong trận đại chiến đó…Tu La Vương Nhiếp Phần này, chính là tử địch của Phượng tộc chúng ta!”

Dì nói ra lời này bằng vẻ mặt oán hận tận xương tủy, hàm chứa bi thương của nửa cuộc đời tuyệt vọng, không biết vì sao, trong lòng ta lại đau nhói, phút chốc nước mắt trào ra.

Dì thấy nước mắt trên mặt ta, vươn tay thay ta lau sạch, lại nói: “Mấy ngày gần đây hắn tìm lên núi Đan Huyệt, tựa như phát rồ muốn tìm được con. Từ khi con rời núi Nữ Sàng, dì cũng sai người đi khắp nơi tìm kiếm, sau đó được biết con đến Đông Hải, mặc dù dì đã sai thanh điểu truyền tin, nhưng Đông Hải Long Vương khi ấy cũng đang tìm Long Tam Thái tử khắp nơi, ta chỉ tưởng con cùng Thái tử cùng nhau mất tích, cũng khắp nơi tìm kiếm, vạn liệu không ngờ tới con lại ở trên Cửu Trùng Thiên. Nhưng Nhiếp Phần tìm không thấy con, lại xuống tay hạ độc thủ, đem dì đả thương. Nghe nói Dược Quân trên Cửu Trùng Thiên y thuật cao minh, dì mới dẫn tỷ tỷ của con tìm tới xin chẩn bệnh.”

Nói một tràng dài, dì lại nhịn không được cúi người ho khan, trong lòng ta đau đớn không thôi, chỉ cảm thấy chút hi vọng duy nhất cho tương lai đã bị mấy câu này của dì quét sạch hoàn toàn. Khi Giao Vương kể lại, ta mặc dù tâm thần bị tổn thương, nhưng cũng không giấu được nổi lên chút vui mừng nho nhỏ –bát hoang tứ hải này thì ra còn có một người huyết mạch tương liên với ta, có quan hệ với nhau, một ngày nào đó có thể gặp nhau, nương tựa vào nhau.

Trong lòng ta hâm mộ Đan Chu có dì để mà dựa dẫm, ủy khuất thương tâm đều có lồng ngực ôm vào ấm áp, ta những tưởng bản thân là một cô loan, nhưng kỳ thật phụ thân ta vẫn còn, suốt mấy ngàn năm quen biết người, bây giờ tỉ mỉ nhớ lại, đối với ta chính là tấm lòng một mực yêu thương. Nhưng dì đối với người căm hận vô cùng, bất luận thế nào cũng sẽ không để hai người chúng ta gặp gỡ.

Tình duyên giữa người và mẫu thân, vô luận là nghiệt duyên hay là lương duyên, bây giờ người cũng đã mất rồi, sớm đã không thể nào biết được chân tướng, chỉ dựa vào lời nói của dì, muốn ta nói ra lời phủ nhận mối nhân duyên mà mẫu thân dù chết cũng muốn giữ lại, ta thật sự không thể gật bừa.

Thâm tình tưởng nhớ một người, thề chết không buông, tình cảm như thế này của mẫu thân năm đó, có chút rung động tâm can a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.