Long Phượng Trình Tường

Chương 38: Chương 38: Vết bụi thời gian




Chưa bao lâu đã nghe thấy giọng nói trong trẻo yêu kiều của cung nga bên ngoài cửa: “Tam thái tử điện hạ, chúng nô tì mang bữa khuya tới rồi.”

Ta vẫn chưa ngồi dậy đã cảm thấy bản thân bị thu nhỏ. Lúc nhìn lại, trong đôi mắt Nhạc Kha phản chiếu hình ảnh một trái anh đào đỏ mọng, đang bị hắn kẹp giữa ngón tay, tỉ mỉ quan sát. Hắn thuận miệng nói: “Vào đi.”

Bởi thế, hai cung nga nụ cười thập phần xinh đẹp tiến vào, hương thơm ngào ngạt, đem khay thức ăn trên tay đặt trên bàn, một người trong đó dung mạo xinh đẹp “phụt” cười một tiếng, nói: “Tam điện hạ nếu đã thích anh đào như vậy, nô tỳ lại đi hái một ít cho điện hạ dùng, hà tất cứ luyến tiếc mãi không ăn?”

Một cung nga khác dáng vẻ khỏe mạnh hơn một chút tiến lên hai bước, nở nụ cười lấy lòng nói: “Anh đào trong hậu hoa viên của Thiên đế cực kỳ thơm ngọt. Điện hạ sống dưới biển sâu đã lâu, cũng không dễ gì nhìn thấy.”

Ta bị hắn biến thành một trái anh đào, trong lúc tức giận chăm chú nhìn hắn, cũng tiện phòng bị cho tốt. Việc này lập tức khiến ta nhìn thấy một cảnh tượng thú vị. Chính là ngay khi Nhạc Kha thằng nhãi này nhắc tới hai chữ anh đào, mặt mày hắn luôn luôn có nét nghiêm túc khác với bình thường.

Hắn khoát khoát tay, cực kỳ không kiên nhẫn nói: “Các ngươi lui xuống đi.”

Hai cung nga có chút tâm không cam tình không nguyện, quyến luyến không rời lui ra.

Ta ở trên bàn lăn lộn hai cái, lại bị hắn biến ngược trở lại. Không đợi hắn lại gây khó dễ, lùi ra sau mà đi, thoát ra khỏi cánh tay của hắn, cười hi ha đứng ở trước bàn, đem một khối điểm tâm mà hai cung nga vừa đặt xuống cho vào trong miệng, vừa chỉ vào hắn nói: “Tam điện hạ ngay đến tiểu tiên cũng không nhớ được, lại như thế này ôm tiểu tiên, quả thực là có chút không hợp rồi.”

Hắn hơi mỉm cười nhìn ta nuốt xuống khối điểm tâm, lại đưa tay cầm khối thứ hai mới nói: “Nàng chẳng phải chính là tiểu công chúa của Tu La tộc sao?”

Một miệng điểm tâm nghẹn trong cổ họng ta, thiếu điều muốn cái mạng nhỏ này của bổn tiên.

Hắn xuống giường, lấy cho ta một chung trà nóng, ta nhận lấy từ tay hắn hớp hai ngụm, kế đó mới dò xét xung quanh một hồi, nghĩ lại vừa rồi mà sợ hãi: “Lời này sao có thể nói lung tung? Năm đó tộc Tu La và Thiên giới đại chiến mấy vạn năm, không biết bao nhiêu chiến thần chiến tướng đã bỏ mạng trong đó. Nếu như để gia quyến của những chiến tướng này nghe được, lý nào không đem tiểu tiên ta xé thành trăm mảnh? Ngươi cho rằng tiểu tiên có chín mạng hay sao?”

Hắn duỗi duỗi ngón tay lau qua khóe môi ta, lại mỉm cười quan sát một lượt từ trên xuống dưới, lắc đầu thở dài nói: “Nàng bộ dạng thế này, a dua nịnh nọt, nửa điểm cũng không có dáng vẻ của công chúa Tu La?”

Mặc dù trước nay trong lòng ta thầm oán con rồng ngốc này, nhưng hôm nay thật sự tức giận, hắn đem ta biến thành anh đào cũng thôi đi, nhưng lại ở trên Thiên giới trọng địa khăng khăng đề cập tới tộc Tu La, lẽ nào thấy ta sống ở đây vui vẻ phóng khoáng quá, muốn tăng thêm khổ sở mới được hay sao?

Ta vươn tay cầm hai khối điểm tâm trên khay ôm vào trong ngực, quay đầu hướng phía ngoài mà đi, vừa nói: “Tam điện hạ nếu đã thanh tỉnh, vậy tiểu tiên cũng không việc gì lại ngây ngốc đứng ở đây, cũng tới lúc nghỉ ngơi rồi.”

Thiên giới cung điện vô số, ta biết được chẳng qua cũng chỉ là Hoa Thanh Cung, phủ Chu Tước Thần Quân cùng phủ Nguyệt Lão. Lúc bước ra ngoài, chỉ thấy mảnh trăng hình bán nguyệt cong cong, sao lạnh lấp lánh trên bầu trời, trong đình mùi hương hoa cỏ xộc vào mũi, sau lưng lại không một tiếng động. Vốn dĩ ta với Nhạc Kha quen biết, cách biệt hai trăm năm, đêm nay muốn tìm cách đi nhìn hắn, cũng là để an ổn lòng này. Nào ngờ lại bị hắn trêu chọc một hồi, lại ba phen bốn lượt không thèm để ý đến nguy nan của bổn tiên trên Thiên đình, cố nhân này, không nhìn cũng được. Nghĩ vậy, rảo bước hướng ngoài điện mà đi.

Cũng không rõ là sắc trời đã tối hay vì điện này tĩnh mịch vắng vẻ, đi hết nửa canh giờ xung quanh vẫn như cũ không một bóng người. Ngược lại càng đi càng hoang vắng, mặc dù hoa cỏ um tùm, nhưng bất giác lại cảm thấy đáng sợ. Ta kiên trì đi tiếp một lúc, thế nhưng phát hiện cảnh vật xung quanh có chút quen thuộc, chính là nơi mà bản thân đêm đó bị Thái tử điện hạ dọa sợ, ở trong Ngự hoa viên của Thiên đế đi loanh quanh, cuối cùng nghe được thanh âm yếu ớt của nữ tử.

Ta lập tức ngây ngốc đứng tại chỗ, nửa ngày cũng không dám nhúc nhích, nghiêng tai nghe ngóng, chỉ có tiếng cánh hoa khẽ nở hé nhụy cùng tiếng gió nhẹ lùa qua rừng cây, một tiếng côn trùng kêu hay chim hót cũng không có.

Đương lúc ta toàn lực chú ý bỗng nhiên nghe thấy ai đó nói: “Này, tiểu ngốc điểu, sao lại không đi?”

Tâm thần ta tán loạn, cơ hồ khóc ra tiếng, hai chân mềm nhũn ngồi ngay tại chỗ. Sau lưng một đôi tay có lực vươn tới, dìu ta đứng dậy. Ta xoay người lao đến, đầu dụi thẳng vào trong ngực hắn, ôm chặt hắn, cơ thể như thể bị lạnh run, nhưng ngửi thấy mùi hương hoa thạch quỳnh dìu dịu, cuối cùng cũng an tâm trở lại.

Hắn hết sức kinh ngạc, vỗ hai cái trên lưng ta, giống như phụ mẫu nơi phàm giới dỗ dành một đứa trẻ. Đến khi hô hấp của ta bình thường trở lại mới nói: “Thanh nhi, sao lại sợ đến thế này?”

Ta ở trong lòng hắn không chịu ra, tức giận chỉ trích: “Còn không phải là ngươi, sao lại nghỉ ngơi ở chỗ nào không biết. Lần trước quá nửa đêm ta đi loanh quanh ở đây, từng nghe thấy thanh âm của một nữ tử, cực kỳ thê lương, trở về liền sợ đến phát bệnh.”

Hắn ở trên lưng ta vỗ vỗ vài lần, cười nói: “Có lẽ là ảo giác của nàng …”

Ta giận hắn không thèm để tâm, hung hăng ở trong ngực hắn đánh hai cái, nhưng chính là vẫn không dám rời khỏi ngực hắn, sợ sẽ nghe thấy thanh âm thê lương của nữ tử đó.

Trong lúc cười đùa, sợ hãi trong lòng dần dần tản đi. Hắn nắm tay ta đi giữa hoa cỏ, như thể những con đường mòn bị lá rụng che lấp giấu kỹ hắn đều có thể tìm thấy. Ta nhìn đến thú vị, đương lúc tỉ mỉ quan sát một con đường mòn, bên tai có một tiếng than yếu ớt, một thanh âm thê lương lo lắng nói: “Chạy mau…Con ơi chạy mau…Con ơi chạy mau…”

Ta nhịn không được rùng mình một hồi, lập tức quay đầu nhìn Nhạc Kha, nhưng thấy hắn sắc mặt trắng bệch, mày nhíu chặt, giống như bị cái gì đấy tóm chặt tâm can đau đớn vô cùng, bàn tay níu chặt lấy tay ta từ từ dùng lực, xương cốt ta cơ hồ muốn bị hắn nắm đứt.

Thanh âm đó không ngừng quẩn quanh bên tai, như thể có một nữ tử cô đơn thấp giọng kể lể, có lúc một từ cũng không nghe rõ, có lúc chỉ là lời thúc giục lo lắng, không ngừng thúc giục: “Con ơi chạy mau…Con ơi chạy mau…”

Trên lưng ta mồ hôi lạnh không ngừng chảy xuống, nhưng toàn thân cứng ngắc, hai mắt chỉ ngây ngốc nhìn Nhạc Kha, hắn bỗng nhiên kéo ta, bắt đầu đi xung quanh khắp hoa viên không ngừng tìm kiếm, càng đi càng nhanh, có lúc ở trong bụi hoa khi thì bên tàng cây dừng lại một chút, lần theo tiếng nói mà đi.

Trong lòng ta cực kỳ kinh hãi, chỉ cảm thấy thanh âm này đối với hắn dường như có ma lực, dẫn dụ hắn tìm kiếm khắp nơi. Len lén nhìn hắn, sắc mặt hắn trắng bệch, lo lắng hoảng sợ, cho đến bây giờ cũng chưa từng thấy qua nét hối hận như ánh lửa bập bùng nổi lên trên mặt hắn, từng chút từng chút lóe qua. Lặng lẽ đưa tay, một tay đem hắn đánh bất tỉnh, gọi mây đến rồi đặt hắn lên trên, làm như không nghe thấy thanh âm nữ tử thảm thiết bi thương bên tai, hướng hàn đàm nơi Ly Quang ngụ lại mà đi.

Ta cũng đã mấy ngày không tới đây, lúc tới chỗ hàn đàm, thấy Ly Quang đang nghiêng mình tựa vào núi đá, tâm tình trấn tĩnh trở lại.

Ly Quang đứng dậy giúp ta đặt Nhạc Kha lên trên núi đá, thấy nét mặt hắn đau khổ, lo lắng nói: “Thanh nhi, hắn lại sao vậy?”

Ta đem sự việc kể lại cho hắn nghe. Hắn trầm ngâm rất lâu, thử dò xét: “Lẽ nào là ảo thuật của Giao tộc ta? Vạn năm trước, hoàng cung Giao tộc ta bị trộm đi rất nhiều thư tịch tu luyện ảo thuật, đến bây giờ vẫn chưa tra ra là yêu nghiệt phương nào đã lấy. Lý nào chính là nữ tử trong vườn?”

Không đợi ta trả lời, hắn lại nói: “Suy đoán này cũng không ổn. Ảo thuật Giao tộc nhiếp hồn, nếu là hai người nghe được, đương nhiên hai người đều bị nhiếp hồn, có lý nào Thanh nhi từ đầu đến cuối vẫn tỉnh táo, Nhạc Kha lại bị mê hoặc?”

Ta lắc lắc đầu, chỉ vào hắn nói: “Chuyện này cũng dễ giải thích. Nhạc Kha vốn dĩ hồn phách không đầy đủ, dễ dàng bị nhiếp hồn cũng đúng.”

Ly Quang gật đầu phụ họa. Lại thấy hắn có chút buồn rầu: “Thanh nhi sao lại ở cùng một chỗ với Nhạc Kha?”

Sợ hãi trong lòng ta đã tạm thời trấn định, lại nhớ tới lần này tứ hải Long Vương long trọng tiến đến, cười nói: “Qua năm ba ngày nữa, Thiên giới này nhất định sẽ cực kỳ náo nhiệt. Tứ hải Long Vương dẫn theo Long tử Long nữ đã thành niên lên Thiên giới, mong muốn cùng tứ hải kết quan hệ thông gia, cầu được lương phối. Thiên đế ngày mai sẽ hạ chỉ lệnh cho tộc trưởng quốc chủ các tộc dẫn theo công chúa vương tử lên tham dự yến hội.”

Ly Quang ngẩng đầu sâu lắng quan sát ta một hồi, nói: “Nhạc Kha hắn không đề cập đến mình muốn cưới người nào có hay?”

Ta lắc lắc đầu, chỉ vào hắn cười lớn: “Con rồng ngốc này…Đừng hại công chúa nhà người ta. Mấy công chúa đó đều được nuông chiều vô cùng, vạn nhất cưới về, chưa năm ba ngày đã không nhận ra người nhà…”Ý cười trong lòng dần nhạt, chỉ nghĩ tới ngày Nhạc Kha cưới vợ, hắn che chở nữ tử đó giống như che chở bảo bọc ta, xả thân tương cứu, trong lòng liền cực kỳ không thoải mái.

Lúc đó…lúc đó, hắn lại để ta ở đâu?

“Thanh nhi, nàng đang nghĩ gì vậy?”

Ly Quang đẩy đẩy ta, ta mới phát hiện bản thân đang thất thần, chỉ cảm thấy trong lòng rối loạn, có thể so sánh với đám tơ hồng rối nùi ở phủ Nguyệt Lão, nhất thời khó có thể giải thích rõ ràng.

–Nói tới tơ hồng chợt khiến ta nhớ lại, ngày mai nhất định phải đi phủ Chu Tước Thần Quân hỏi xin thần binh lợi khí của người dùng một chút.

Ta thuận miệng đáp: “Vừa mới lỡ tay đánh ngất Nhạc Kha, ta đang nghĩ cách ứng phó. Vạn nhất hắn tỉnh lại truy cứu, làm thế nào thì được?”

Ly Quang lại vẫn cười nói: “Chuyện này cũng dễ, Thanh nhi hiện thời cứ quay về nghỉ ngơi, đợi hắn tỉnh lại, lại tìm đại một cớ nào đấy?”

Ta không ngờ quân tử nhân hậu như Ly Quang cũng có thể đưa ra chủ ý thoái thác né tránh thế này, vỗ bả vai hắn cười lớn: “Đúng là ý hay.” Gọi mây đến, đi về hướng Hoa Thanh Cung.

Ngày thứ hai sắc trời còn chưa sáng tỏ, ta đã xuất hiện ở phủ Chu Tước Thần Quân. Tiên đồng giữ cổng mặc dù niềm nở mời ta vào phủ, nhưng lại nói cho ta một tin tức có chút mất hứng: Chu Tước Thần Quâng nhận được ý chỉ của Thiên đế, nửa đêm hôm qua đã xuống hạ giới rồi.

Trong lòng ta nhớ tới sợi tơ hồng trên chân, cũng không biết là do tơ hồng hay nguyên nhân nào khác, lần này gặp lại Nhạc Kha, trong lòng có chút khác lạ, đôi lúc không thể kiềm nén được cảm giác mềm yếu trong lòng. Nghĩ thấy có lẽ sớm cắt đứt tơ hồng, loại tâm tình khác lạ này sẽ có thể dần tiêu biến đi, lại càng mong mỏi ngày quay lại của Chu Tước Thần Quân. Nhưng tiểu đồng bất quá làm nhiệm vụ quét dọn tiếp khách, loại sự tình này cũng không biết rõ tường tận.

Ta hết cách đành bất mãn trở về. Mới tới trước cửa Hoa Thanh Cung đã nghe thấy trong viện tiếng nói chuyện huyên náo, một thanh âm trong trẻo nũng nịu nói: “Thái tử ca ca, phong cảnh nội điện của huynh thật không tệ.”

Chính là Bích Dao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.