Long Tế

Chương 228: Chương 228: Diệp Hải Đông




“Yên tâm, hắn sẽ xuất hiện, nếu hắn không xuất hiện, thì tôi sẽ giết lão già này!” Người đàn ông được gọi là chủ tịch Diệp, sầm mặt nói, Diệp Minh Mân là đại quản gia của nhà họ Diệp, trước giờ đều đại diện cho mặt mũi của nhà họ Diệp, mọi việc từ trên xuống dưới của nhà họ Diệp đều do Diệp Minh Mân lo liệu.

Lần này việc về công trình núi Ngọc Tuyền, anh ta cũng giao cho Diệp Minh Mân.

Trong mắt anh ta, nhà họ Hạ nếu biết điều thì phải dâng công trình núi Ngọc Tuyền lên bằng cả hai tay mà không lấy đồng nào.

Không ngờ, nhà họ Hạ biết điều, nhưng thằng ở rể sống không bằng con chó ở nhà họ Hạ lại không!

Bắt cóc Diệp Minh Mân!

Đúng là không coi nhà họ Diệp ra gì mà.

Diệp Hải Đông sao có thể không tức giận!

“Hi vọng thằng vô dụng này có thể biết điều chút.” Khang Vân Ba thở dài, lúc đầu nghe được tin, ông ta căn bản không tin, một thằng ở rể cỏn con lấy đâu ra gan làm cái việc bắt cóc này, nhưng sau đó, nghe lời người nhà họ Hạ nói, ông ta buộc phải tin, Trần Phong đúng là thằng ở rể gan to tày trời.

Đến cả việc lập nhà họ Hạ khác mà anh cũng dám nói.

Nhưng lần này, người anh phải đối mặt không phải là nhà họ Hạ nhỏ bé!

“Đợi thêm mười phút, nếu chúng vẫn chưa đến thì đánh gãy một cái chân của lão già này!” Diệp Hải Đông nhìn Hạ Vệ Quốc bị treo trên cây một cái, lạnh giọng nói.

“Vâng, chủ tịch Diệp!”

Mấy vệ sĩ cung kính gật đầu.

Hạ Vệ Quốc lúc này khá là thê thảm, lúc bị bắt ra khỏi bệnh viện, ông chỉ mặc một bộ đồ bệnh nhân mỏng manh.

Vết thương của ông ấy vốn đã chưa khỏi, sau khi bị treo lên cây hơn nửa tiếng, miệng vết thương đương nhiên nứt toác, nên trên đồ bệnh nhân lúc này đã thấm rất nhiều máu.

Môi Hạ Vệ Quốc nhợt nhạt, ánh mắt yếu ớt.

Sự hành hạ về thể xác chỉ là chuyện nhỏ, việc khiến Hạ Vệ Quốc không chấp nhận nổi nhất là sự chỉ trỏ và chế giễu của người giúp việc nhà họ Diệp, ông ấy dù sao cũng lớn tuổi rồi, đáng lẽ phải ở nhà hưởng phúc, nhưng giờ lại bị người ta sỉ nhục, bỡn cợt như một con khỉ.

Từ trong lời nói chuyện của Diệp Hải Đông và Khang Vân Ba, không khó để biết ông ấy bị dẫn đến đây có liên quan tới Trần Phong.

Việc này khiến Hạ Vệ Quốc rất khó hiểu, những ngày ông ấy hôn mê, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Tại sao con rể chỉ biết nấu ăn nhà mình giờ lại to gan vậy, đến cả người nhà họ Diệp cũng dám bắt cóc?

Không lâu sau, mười phút đã qua, cửa lớn nhà họ Diệp vẫn chưa có vẻ có người đến.

Diệp Hải Đông cười mỉa, nhấc một cái ống tuýp lên, đập mạnh lên chân Hạ Vệ Quốc.

“Răng rắc.”

Tiếng xương gãy giòn tan vang lên, Hạ Vệ Quốc hự một tiếng, sắc mặt ngay lập tức tái nhợt.

Chân phải ông ấy, ngày xưa lúc đi lính đã từng bị nứt xương, đi lại không nhanh nhẹn, lần này bị Diệp Hải Đông đập như vậy e là đã gãy rồi.

“Lão già, khí phách ghê nhỉ.” Diệp Hải Đông nói với giọng quái gở, anh ta hơi bất ngờ vì phản ứng của Hạ Vệ Quốc, từ sau khi Hạ Vệ Quốc bị dẫn vào thì đã không nói gì, không hỏi họ tại sao dẫn ông ấy đến đây, cũng không xin họ tha cho, cứ như đã không đặt nặng việc sống chết nữa.

“Chủ tịch Diệp, cậu việc gì phải so đo với nhân vật nhỏ bé như tôi chứ?” Hạ Vệ Quốc cười như mếu, thực ra từ lúc bị dẫn đến cổng nhà họ Diệp, ông ấy đã biết, lần này ông ấy e là không chết cũng mất một lớp da, ông ấy biết rõ thực lực của nhà họ Diệp, nhà họ Diệp căn bản không chống lại được, dù nhà họ Hạ có chống được, thì nhà họ Hạ cũng sẽ không đắc tội với nhân vật khổng lồ như nhà họ Diệp vì một người vô dụng như ông ta.

“Lão già, nếu không phải thằng con rể vô dụng kia của ông cứ muốn chết thì ông cảm thấy tôi sẽ so đo với ông sao?” Diệp Hải Đông cười khẩy, ý định ban đầu của anh ta là tìm Trần Phong, tra hỏi Trần Phong, nhưng hai hôm nay Trần Phong lại như bốc hơi khỏi trần gian, căn bản không tìm thấy tung tích đâu, Hạ Mộng Dao cũng không xuất hiện ở nhà họ Hạ, bất lực, anh ta chỉ đành nhắm vào người tàn tật là Hạ Vệ Quốc.

“Chủ tịch Diệp, bản lĩnh của cậu con rể đó tôi biết rõ mồn một, nó là người giao hàng, ngoài giao hàng ra thì nó không biết làm gì. Việc bắt cóc này, nó không làm được đâu, cũng không có gan làm, chủ tịch Diệp có lẽ đã bị người ta lợi dụng rồi?” Hạ Vệ Quốc thở dài nói, ông ấy không cảm thấy Trần Phong sẽ làm ra loại việc bắt cóc này, ở nhà họ Hạ ba năm, biểu hiện của Trần Phong, ông ấy vẫn luôn thấy, ngoài việc hơi hèn nhát thì không có khuyết điểm gì.

Cách đối nhân xử thế an phận, quy củ, không hẹp hòi, ông ấy hoàn toàn không tin, Trần Phong sẽ bắt cóc người khác, Hạ Vệ Quốc cảm thấy khả năng cao là người nhà họ Hạ đổ tội cho Trần Phong.

“Có phải bị người ta lợi dụng không? Trong lòng ông đây biết rõ!” Diệp Hải Đông hừ một tiếng, nói: “Hơn nữa, thằng con rể vô dụng đó, nếu hắn trong sạch, hắn trốn cái gì, nói hết mọi việc rõ ràng trước mặt ông đây là được.”

Hạ Vệ Quốc thở dài, không nói nhiều nữa, Diệp Hải Đông đã chắc chắn là dp Trần Phong làm, vậy ông ấy cũng hết cách.

Lúc này, một chiếc taxi màu xanh lam dừng ở cổng nhà họ Diệp, Hạ Mộng Dao vội vàng bước xuống xe.

“Bố!”

Khi nhìn thấy Hạ Vệ Quốc bị treo trên cây, đôi mắt đẹp của Hạ Mộng Dao bỗng đỏ bừng.

“Mộng Dao, sao con lại đến đây?” Hạ Vệ Quốc hơi kinh ngạc, sao người đến không phải là Trần Phong mà là Hạ Mộng Dao, chẳng lẽ, việc này thực sự do Trần Phong làm, nó không có gan đến?

Hạ Mộng Dao không trả lời Hạ Vệ Quốc mà đôi mắt đẹp trợn lớn tức giận, nhìn Diệp Hải Đông quát: “Thả bố tôi ra!”

“Thả bố cô ra?” Diệp Hải Đông thích thú đánh giá Hạ Mộng Dao, sự dâm dục trong mắt lóe lên, ngày trước anh ta chỉ nghe nói về danh hiệu của Hạ Mộng Dao, nhưng chưa gặp người thật, hôm nay gặp mặt, đúng là danh bất hư truyền.

Thực sự là đại mỹ nữ, đến cả dáng vẻ tức giận cũng đẹp đến thế.

Diệp Hải Đông liếm môi, nói: “Cô Hạ, cô bảo tôi thả thì tôi thả, thế chẳng phải là rất mất mặt sao?”

“Diệp Hải Đông, anh muốn cái gì, tôi đều có thể cho anh, kể cả công trình núi Ngọc Tuyền, chỉ cần anh thả bố tôi ra.” Hạ Mộng Dao sốt ruột nói, sức khỏe của Hạ Vệ Quốc vốn đã yếu, giờ còn bị treo lên cây cũng không biết có thể chịu đựng được bao lâu, nếu bị treo lâu quá, để lại bệnh căn thì có lẽ cô sẽ hối hận cả đời.

“Công trình núi Ngọc Tuyền?” Diệp Hải Đông nhếch mép khinh bỉ, nói: “Cô Hạ, công trình núi Ngọc Tuyền, vốn là đồ của tôi.”

“Vậy anh muốn cái gì?” Hạ Mộng Dao lòng nóng như lửa đốt nói.

“Tôi muốn...” Diệp Hải Đông ngừng một lát, ánh mắt lõa lồ nhìn chòng chọc vào Hạ Mộng Dao: “Tôi muốn cô Hạ ngủ với tôi một lần.”

Hàm răng trắng của Hạ Mộng Dao nghiến chặt, nhưng vẫn cố kiềm chế cơn giận trong lồng ngực: “Diệp Hải Đông, tôi đã kết hôn rồi, là người đã có chồng...”

“Người đã có chồng?” Hạ Mộng Dao còn chưa nói xong, thì Diệp Hải Đông đã cười khẩy ngắt lời: “Cô Hạ, không phải thứ gì cũng làm chồng người ta được đâu, theo tôi thấy, đồ vô dụng Trần Phong kia căn bản không xứng làm chồng cô.”

“Bố cô gặp chuyện, một người đàn ông như hắn không đến, mà lại để cô - một người phụ nữ chắn phía trước, đồ rác rưởi như vậy gọi gì là chồng?” Diệp Hải Đông cười khẩy mỉa mai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.