Luôn Có Người Điên Cuồng Cố Chấp Muốn Độc Chiếm Tôi

Chương 16: Chương 16: Dây xích và chó điên




Edit: Phưn Phưn

Trong lúc Cao Hạo nhận điện thoại, Tần Khả đã mơ hồ nghe ra giọng Tần Yên ở đầu bên kia.

Cô liền làm bộ không nghe được.

Rất nhanh Cao Hạo đã kết thúc cuộc trò chuyện, tâm tình không ổn định đi tới đây, lúc nói chuyện với cô thì thất thần, không còn nhiệt tình như trước.

"Học muội Tần, anh đột nhiên nhớ tới áo khoác anh phơi bên ngoài ký túc xá vẫn chưa lấy vào."

Nhịn vài phút, Cao Hạo rốt cuộc mở miệng. Cậu ta cẩn thận quan sát nét mặt của Tần Khả.

"Mấy cái công tác với đồ dùng cơ bản anh đã hướng dẫn cho em hiểu rồi, vậy em tự xem cách thiết kế báo tường trước được không?"

Tần Khả nghe vậy ngẩng đầu, khóe mắt hơi cong, cười nhạt.

"Có thể. Tối nay đã làm phiền đến học trưởng rồi."

"Không có gì không có gì!" Cao Hạo vội vàng xua tay, cười trả lời, "Nên làm, nên làm."

"..."

"Vậy anh đi trước nhé?"

"Vâng." Tần Khả lạnh nhạt đáp một tiếng.

"Ngày mai gặp, học muội Tần."

Nói xong, Cao Hạo liền xách ba lô lên, bước nhanh rời đi.

Nhìn bóng lưng Cao Hạo vội vội vàng vàng đi ra cửa, Tần Khả khẽ nhíu mày.

Tần Yên vừa gọi điện thoại đã làm cho Cao Hạo nôn nóng rời đi như vậy, hơn nữa sau khi Cao Hạo nói chuyện điện thoại xong, rõ ràng ánh mắt mập mờ, không dám nhìn thẳng vào mắt cô...

Tần Khả cảm thấy cuộc điện thoại kia có liên quan đến mình.

Xem ra mấy ngày gần đây, phải cẩn thận xem hai người này đang tính toán cái gì.

Ánh mắt Tần Khả lạnh xuống.

Cô thất thần nhìn báo tường trước mặt, đột nhiên nghe thấy tiếng cửa phòng công tác một lần nữa bị đẩy ra.

——

Cao Hạo vừa mới nói với cô, buổi tối Ban không làm việc, cho nên lúc này sẽ không có ai, chỉ có thể là Cao Hạo đã quay lại.

Nghĩ như vậy, Tần Khả đứng dậy, "Học trưởng, sao anh lại ——"

Tiếng líu lo dừng lại.

Dừng hai giây, Tần Khả ngạc nhiên nhìn người tới: "Hoắc Tuấn?"

"..."

Mặt Hoắc Tuấn không cảm xúc đứng bên cạnh cửa, gương mặt đẹp trai trắng lạnh kia bị ánh đèn của phòng công tác chiếu xuống càng phác họa ra hình dáng đẹp đẽ.

Hình thể cao ngất thon dài cũng được tôn lên.

Một bên Tần Khả thầm cảm thán người này có một thân hình khiến người khác hâm mộ, đáng tiếc bên trong lại giống như kẻ điên, một bên nhẹ giọng hỏi:

"Tại sao anh lại ở đây?"

Hoắc Tuấn nhìn chằm chằm cô gái nhỏ đứng ở dưới ánh đèn vài giây.

Mấy giây sau anh bỗng cúi đầu, đồng thời bật cười một tiếng.

"Vừa rồi em gọi ai là "học trưởng"?"

Tần Khả im lặng mấy giây, chớp mắt.

——

Không hiểu sao lại có một trận chột dạ bao phủ lấy, cùng với đó, cô có dự cảm nếu như nói ra đáp án sẽ chết rất thảm.

Nhưng nếu im lặng...

Tần Khả ngước mắt, đối diện với một đôi mắt đen nhánh.

Bên trong giăng đầy mây đen, như sét đen đang ẩn núp, một bộ dạng sơn vũ dục lai*.

(Sơn vũ dục lai*: Thành ngữ chỉ một điều gì đó sắp xảy ra.)

Tần Khả: "..."

Nói cũng "Chết" mà không nói cũng "Chết". Đây không phải là đề bài lựa chọn, đây là đề bài mất mạng.

Mà hiển nhiên cái mà Hoắc Tuấn thiếu chính là tính nhẫn nại.

——

Không đợi cho Tần Khả làm thế nào để nói chuyện cho tốt, anh đã vô cùng khó chịu khẽ "Hừ" một tiếng, chân dài bước vào.

Một mực bước đến trước mặt Tần Khả, thiếu niên dừng lại.

Anh cúi người, màu đen trong mắt rất sâu.

"Vừa rồi người em gọi là Cao Hạo phải không —— Hửm?"

Tần Khả chậm rãi lùi lại một bước nhỏ, "Phải...?"

Mặc dù đã sớm có đáp án, nhưng mặt mày Hoắc Tuấn vẫn lạnh đi.

Một giây sau, anh vô cùng tức giận bật cười. Dây thanh quản ép tới trầm thấp, tròng mắt đen nhánh, vô cùng lạnh lẽo.

"Em thích cậu ta?"

Tần Khả im lặng vài giây, do dự nhẹ giọng hỏi lại: "Nếu tôi nói "thích", vậy anh sẽ cảm thấy chính mình bị sỉ nhục, rồi xoay người rời đi sao?"

"..."

Hoắc Tuấn hơi chớp mắt.

Đối diện với con ngươi trong suốt sạch sẽ của cô gái nhỏ một lát, anh lại bước lên phía trước nửa bước, một lần nữa đem khoảng cách của hai người kéo lại gần nhất ——

"Tôi quả thật sẽ cảm thấy mình bị sỉ nhục."

Đôi mắt Tần Khả sáng lên, "Sau đó?"

Hoắc Tuấn rủ mắt, cười lạnh.

"Sau đó? Người mà ông đây cực cực khổ khổ vượt qua mấy huấn luyện viên rồi cõng xuống núi, vừa quay đầu đã chạy theo thằng khác —— Sau đó sẽ là cái dạng gì, không bằng em đoán thử xem."

Nói xong câu cuối, Hoắc Tuấn hướng Tần Khả cong khóe môi lên. Nụ cười này đập vào mắt, âm u lạnh lẽo đến nỗi khiến xương cốt người ta bốc ra khí lạnh.

Tần Khả cảm thấy là cô cũng không muốn đoán.

Nhưng cô phải sửa lại một chỗ ——

"Là thầy Ngô Thanh Việt yêu cầu, tôi với học trưởng Cao Hạo tới Ban Tin Tức để làm quen báo tường và đồ thiết kế."

Vừa nghe đến tên "Cao Hạo", nét mặt Hoắc Tuấn lại lạnh xuống. Vẻ tàn bạo nhuộm đầy khuôn mặt tuấn tú của thiếu niên.

"Học, trưởng, Cao, Hạo?"

Hoắc Tuấn cười lạnh.

Anh bỗng cúi người xuống, dựa vào ưu điểm chiều cao, tùy tâm sở dục* giảm bớt khoảng cách giữa hai người vốn cũng đã không còn bao nhiêu cự li.

(Tùy tâm sở dục*: Không theo ai hết, cứ theo ý mình mà làm.)

"Em thích gọi người khác là học trưởng nhỉ, ở chỗ tôi không được, còn muốn đổi qua cho người khác?"

"..."

"Em có nhớ tôi đã từng nói với em —— Nếu như lại để tôi nghe thấy em gọi học trưởng, tôi sẽ làm thế nào không?"

Tần Khả: "..."

Tần Khả: "Khi đó anh nói là không thể gọi anh."

Mặt mày Hoắc Tuấn trầm xuống, "Người khác càng không được!"

Tần Khả cuối cùng cũng bị thái độ này của anh chọc cho tức giận.

"Tôi xưng hô với người khác thế nào —— Thì liên quan gì tới anh chứ, Hoắc Tuấn?"

Chỉ là lời vừa ra khỏi miệng, Tần Khả liền hối hận.

——

Rất nhiều kinh nghiệm đã từng tích góp ở kiếp trước nói cho cô biết, đối phó với mấy người điên giống như Hoắc Tuấn và Hoắc Trọng Lâu, nói bậy làm bọn họ tức giận, tuyệt đối sẽ chết rất thảm.

Mà đúng như cô dự đoán, Hoắc Tuấn vừa nghe vậy ánh mắt hoàn toàn trầm lạnh xuống.

"Xem ra em thật sự thích cậu ta. Có thể vội vã rời đi với cậu ta, sau khi cậu ta đi còn nhớ đến..."

Giọng nam sinh trầm xuống.

Kể cả cặp mắt đen nhánh kia.

Nơi đáy mắt Hoắc Tuấn nổi lên một tia vô cùng tàn bạo, trong phút chốc lý trí bị cắn nuốt, anh cúi người về phía trước, trong chớp mắt chỉ kém thêm một chút nữa thôi là đôi môi mỏng kia đã hôn lên cánh môi của cô gái nhỏ.

Trước đó mấy giây trong lòng Tần Khả bỗng dưng kinh hãi.

Cô cuống quýt lui về sau một bước, vì biên độ có hơi lớn khiến cho bắp đùi đụng phải cái bàn thấp ở phía sau, sau đó bản thân nửa dựa nửa ngồi lên trên đó.

——

Nhờ đó mà tránh đi được nụ hôn vừa rồi.

Mặt mày Hoắc Tuấn nặng nề.

"... Trốn cái gì?"

Tần Khả đỡ lấy cạnh bàn, định nhảy xuống bàn nhưng lại bị người trước mặt chặn lại không cho đi.

Cô chỉ có thể nhìn Hoắc Tuấn.

"Anh để tôi xuống trước đã."

"..."

Mặt mày Hoắc Tuấn rủ xuống, tầm mắt quét xuống.

Thấy động tác cô gái nhỏ nửa ngồi lên mép bàn, con ngươi anh càng sâu thêm.

Hoắc Tuấn dứt khoát bước thẳng lên một bước, hoàn toàn chặn đứt đường lui của cô gái nhỏ.

Sau đó anh chống lên góc bàn hai bên cô, hơi cúi người, khàn khàn giọng, mang theo một chút ý cười nhẹ.

"Quấn chân lên, tôi thích cái tư thế này nhất."

Tần Khả: "......"

Rốt cuộc là làm thế nào mà cô trêu chọc phải một tên biến thái như vậy?

Giằng co một lúc lâu, vẫn là Tần Khả chịu thua trước.

"Làm thế nào anh mới bằng lòng thả tôi đi xuống?"

Mặt mày Hoắc Tuấn hơi lạnh.

"Tôi hỏi em một lần cuối cùng —— Em thích Cao Hạo?"

"Không thích."

Tần Khả không hề do dự.

Vẻ tàn khốc trong đáy mắt Hoắc Tuấn dừng lại, trong chớp mắt liền tan đi.

Như vậy làm Tần Khả có chút ngoài ý muốn.

Chỉ là không đợi cô suy nghĩ kĩ, đã nghe thấy Hoắc Tuấn mở miệng "Muốn đi xuống?"

"... Ừ."

Tần Khả do dự, thành thật gật đầu.

Khóe miệng Hoắc Tuấn khẽ cong lên, "Có nhớ lúc ở phòng y tế, em đã nói muốn cảm ơn tôi?"

Tần Khả: "..."

Hoắc Tuấn: "Tôi vừa mới nghĩ ra."

Tần Khả: "......"

Hoắc Tuấn: "Không cần em làm gì khác, chỉ một việc."

"?"

Tần Khả giật mình nhìn Hoắc Tuấn, hiển nhiên không tin đối phương sẽ dễ dàng buông tha cho chính mình như vậy.

Hoắc Tuấn rủ mắt nhìn cô.

"Kêu tôi một tiếng ca."

"..."

Tần Khả sửng sốt theo bản năng.

Mấy giây sau, sắc mặt cô trắng bệch.

Những lời này làm cô nhớ tới một người —— kiếp trước Hoắc Trọng Lâu.

Chỉ bằng hôn lễ vô danh vô thực đến cả giấy hôn thú của anh ta và Tần Yên cũng không có, cô bị cha mẹ Tần gia bắt gọi anh một tiếng "Ca". Mà sau màn thay thế hoang đường kia ở vô số đêm dài, anh ta thích nhất chính là bắt cô gọi mình một tiếng như vậy.

Cũng cái ánh mắt nhìn cô đều đồng dạng mê luyến lại cố chấp.

Cái suy nghĩ đã đè xuống từ rất lâu lại hiện lên lần thứ hai.

Tần Khả có chút run sợ.

"Không..." Tần Khả cúi đầu, khẽ cắn cánh môi, vẻ run sợ cũng ngừng nơi đáy mắt. "—— Không thể."

Con mắt Hoắc Tuấn trầm xuống.

Đang trong bầu không khí căng thẳng, đột nhiên di động trên người Tần Khả vang lên.

Tiếng chuông phá vỡ tĩnh lặng này đối với Tần Khả mà nói không khác gì chiếc phao cứu sinh, cô vội vàng duỗi tay lấy di động trong túi ra, thấy rõ tên người gọi tới liền vội vàng nhận điện.

"Tâm Tình?"

"......"

Chờ đến khi cuộc gọi bị Cố Tâm Tình vội vàng kết thúc, Tần Khả nhìn Hoắc Tuấn.

"Bạn của tôi muốn tới đây."

Hoắc Tuấn cười nhạt.

Trong đôi mắt đen nhánh mang theo một tia tàn bạo.

Anh lại càng được đằng chân lân đằng đầu nghiêng người về phía trước, "Em cảm thấy tôi sẽ để ý?"

"..."

Tần Khả khẽ hít một hơi, ngước mắt, cố gắng bình tĩnh nhìn anh.

"Tôi để ý, Hoắc Tuấn."

"..."

"Nếu anh tôn trọng tôi, vậy mời anh tránh ra, để cho tôi xuống."

Đối diện với con ngươi màu hổ phách của cô gái nhỏ, đồng tử của Hoắc Tuấn bỗng co rụt lại.

Sau mấy giây im lặng, anh khàn giọng cười.

"Có phải em thật sự cảm thấy là em đã ăn chết tôi —— Tần Khả?"

"..." Tần Khả không trả lời, cô hơi nhấp môi.

Giọng Hoắc Tuấn càng thêm trầm thấp, sâu trong âm sắc là tia bất an bị kiềm nén: "Là ai cho em tự tin đó?"

Trầm mặc một lúc lâu, cuối cùng mí mắt Tần Khả giật giật.

Cô ngẩng đầu.

"Anh."

Giọng cô gái nhỏ nhẹ như gió mát.

Ánh mắt trong suốt thấy đáy.

【 Là ai cho em tự tin đó? 】

【 Anh. 】

Hoắc Tuấn cứng họng.

Một lúc lâu sau anh bỗng cười rộ lên, giống như người điên, kì quặc khó thuần, theo tiếng cười cả vai và thân đều hơi run.

Tần Khả chỉ yên lặng nhìn anh.

Trong ánh mắt vẫn như lúc ban đầu —— không chút tránh né và sợ hãi.

Hoắc Tuấn ngừng cười.

Anh nghiêng xuống, trong ánh mắt đồng thời toát ra cảm xúc ngây ngô và dục vọng ham muốn cực độ đan xen lẫn nhau.

"Vậy Tần Khả, em nhớ cho kĩ, nhất định phải nắm chặt cái "Dây xích" này."

Anh cúi người về phía trước, phủ ở bên tai cô, tiếng cười trầm khàn:

"Bởi vì em dắt chính là một con "Chó điên", cho nên ngàn vạn lần đừng cho anh ta cơ hội. Nếu không, anh ta nhất định sẽ kéo em vào trong hang, "Ăn" không còn một miếng dư thừa nào."

"..."

"Em không biết ở trong mắt anh ta —— Em mê người biết bao."

Hoắc Tuấn nhìn chằm chằm cô giây lát, xoay người rời đi.

Tần Khả: "......"

Nếu tên điên này mà ở lại thêm một giây nữa, cô thật sự sẽ báo cảnh sát.

*

Hoắc Tuấn vừa rời khỏi không bao lâu, Cố Tâm Tình đã thở hổn hển, chạy vào kêu tên Tần Khả.

Tần Khả bất đắc dĩ: "Đã xảy ra chuyện gì, tại sao cậu lại chạy gấp gáp như thế?"

"Cấp... Cấp bách."

Cố Tâm Tình liên tục hít sâu mấy lần, rốt cuộc mới nhất ngũ nhất thập*, nói ra âm mưu của Tần Yên và Cao Hạo mà cô nàng nghe được ở phòng y tế.

(Nhất ngũ nhất thập*: Kể rõ chi tiết từ đầu đến cuối.)

Sau khi kể xong, Cố Tâm Tình vẫn còn đang phẫn nộ.

"Tần Yên quả thực là điên rồi, dù cho chị ta có đố kị việc Hoắc Tuấn thích cậu, vậy thì tại sao lại dám làm chuyện như vậy chứ! —— Tiểu Khả, ngày mai bất luận thế nào cậu đều phải kiếm cớ từ chối, đừng để cho bọn họ lừa!"

Tần Khả tuy rằng bất ngờ, nhưng dù sao cũng đã chuẩn bị tâm lí từ trước.

Nghe Cố Tâm Tình nói xong, Tần Khả cười nhạt.

"Không cần từ chối."

"... Hả??" Cố Tâm Tình nóng nảy, "Tại sao lại không từ chối chứ? Rõ ràng Tần Yên đang muốn hại cậu!"

"Nếu từ chối lúc này, vậy thì cũng sẽ có lần sau thôi."

Tần Khả cười lạnh.

Đời này cô đã hoàn toàn nhìn rõ Tần Yên —— Không đẩy mạnh cô xuống vực sâu, Tần Yên sẽ không chịu để yên.

Cố Tâm Tình: "... Vậy cậu muốn làm gì?"

Ánh mắt Tần Khả lóe lên.

"Tâm Tình, tớ cần cậu giúp một tay."

Cố Tâm Tình nắm chặt tay, "Tớ đương nhiên nhất định sẽ giúp cậu, cậu cứ việc nói!"

Tần Khả: "Ngày mai tớ sẽ đi, tương kế tựu kế. Nhưng mà tớ cần mượn di động của cậu, tối mai còn cần cậu đi tìm một người."

"Ai?"

Tần Khả: "Tổng phụ trách căn cứ huấn luyện quân sự, thầy Ngô Thanh Việt."

Cố Tâm Tình sững sờ tại chỗ.

Mà Tần Khả rủ mắt xuống.

Rốt cuộc Tần Yên vẫn buộc cô phải đi tới bước này.

Nếu Tần Yên đã muốn đẩy mạnh cô vào trong vực sâu muôn đời muôn kiếp không trở lại được, vậy thì cô cũng tuyệt đối sẽ không nương tay với Tần Yên.

——

Kiếp trước, Tần Yên dựa vào ánh hào quang của Ngô Thanh Việt để bước lên con đường lớn, vậy lúc này đây chính tay cô sẽ chặt đứt nó.

*

Sau khi bàn bạc "Tương kế tựu kế" ngày mai với Tần Khả xong, Cố Tâm Tình mới đi ra khỏi phòng công tác của Ban Tin Tức.

Lúc này đã tới thời gian tắm rửa, bên ngoài phòng công tác Ban Tin Tức đã sớm không còn bóng người.

Cho nên, lúc tới bên dưới tàn cây đột nhiên xuất hiện một bóng người, Cố Tâm Tình thiếu chút nữa bị dọa hét ầm lên.

Cho đến khi nương theo ánh trắng mới nhìn rõ được khuôn mặt tuấn tú trắng lạnh.

"... Tuấn ca?"

Cố Tâm Tình sửng sốt, quay đầu lại nhìn đèn sáng trong phòng công tác, "Anh, tại sao anh lại ở đây?"

Hoắc Tuấn lạnh nhạt liếc mắt nhìn cô nàng.

"Chuyện cô nói cho Tần Khả, mau nói cho tôi nghe."

Cố Tâm Tình nghẹn lại, "Cái này..."

Hoắc Tuấn thờ ơ.

"Hoặc là, tôi tự mình đi hỏi Tần Yên và Cao Hạo?"

Cố Tâm Tình nhất thời giật mình, "Tuấn ca tại sao anh lại biết có liên quan đến bọn họ!?"

Hoắc Tuấn mặt không cảm xúc nhìn cô nàng.

"Tôi, tôi nói..."

Cố Tâm Tình chịu không nổi ánh mắt làm cho người ta sợ hãi này, đành phải mở miệng nói tất cả.

Trên đường, cô nàng luôn muốn nhìn phản ứng của Hoắc Tuấn.

Nhưng mà từ đầu tới cuối, nét mặt của Hoắc Tuấn đều giấu bên dưới tán cây rậm rạp.

Cố Tâm Tình cái gì cũng không thể thấy.

Mãi đến khi nói xong một chữ cuối cùng, không khí lặng im gần như tĩnh mịch.

Sau một lúc lâu, Hoắc Tuấn xoay người rời đi.

Chỉ còn lại âm thanh vẫn chưa trút hết sự tàn bạo, chìm vào trong màn đêm lạnh lẽo ——

"Đừng nói cho cô ấy là tôi đã biết."

Cố Tâm Tình: "...?"

Cố Tâm Tình: "Tuấn ca, anh muốn làm gì?"

Hoắc Tuấn không nói.

Trong bóng đêm,

Chỉ truyền lại một tiếng cười lạnh lẽo tàn bạo.

Tác giả có lời muốn nói:

Bạn tốt của bạn 【 Hoắc · Điên cuồng bảo vệ vợ · Tấm gương tiêu biểu của người phóng khoáng lạc quan · Tự nguyện làm lốp xe dự phòng · Chó điên (?) · Tuấn 】sắp online.

Yêu cầu Khả Khả nắm chặt dây xích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.