Ma Long

Chương 189: Chương 189: Pho tượng không nên hiện thế (2)




Viễn cổ đồn đại, thập đại Chân Long trong Thái Cổ Long Giới tiến giai đến mức tận cùng thì liền có thể trở thành Thiên Long, từ nay về sau liền có thể ngao du thái hư, nghịch chuyển luân hồi, nắm trong tay thiên địa căn nguyên, thay đổiquy tắc thế giới, tương đương với "Thần" trong thần thoại.

Mà Thiên Long cảnh giới cao nhất chính là mười hai trảo Thiên Long, mười hai chiếc Long trảonày phân biệt ý nghĩa nắm giữ mười hai loại quy tắc trong trời đât! Tương đương vớicảnh giới đại viên mãn!

Đương nhiên, điều này còn không đủ để làm cho Phong Liệt khiếp sợ!

Nguyên nhân lớn nhất làm Phong Liệt khiếp sợ làpho tượng mười hai trảo Thiên Long này căn bản không nên xuất hiện trên đời!

Viễn cổ Thiên Long, cũng chỉ ngẫu nhiên có ghi lại trongmột ít điển tịch truyền lưu từ thượng cổ của thập đại Chân Long giáo phái trên đại lục.

Hơn nữa theo ghi lại, mặc dù ở trong Viễn Cổ Long Giới, Thiên Long cũng chỉ là truyền thuyết thần thoại, không ai có thể chứng thực nócó thật sự tồn tại hay không.

Chẳng qua, điều làm thế nhân vạn phần khó hiểu chính làtừ xưa đến nay, trên thế giới này còn chưa bao giờ lưu truyền pho tượng hoặc bức họa củaThiên Long, không ai có thể giải thích đượclà vì sao.

Trước kia, cũng có một số nhân loại muốn dựa vào những điều được ghi lại đểđiêu khắc một pho tượng Thiên Long dùng cho việc cung phụng.

Nhưng không ngờ rằng, mỗi khi mọi người điêu khắc vượt qua chín chiếc long trảo, pho tượng lập tức sẽ vô thanh vô tức tiêu tán trong thiên địa.Mà đồng thời, ngay cả người điêu khắc cũng sẽ hồn phi phách tán.

Vô số vạn năm qua, điều này gần như đã thành một lời nguyền rủa không ai có thể phá giải, làm hàng triệu hàng tỉ thế nhân nghe thấy đã biến sắc.

Nhưng hiện giờ, lại có một pho tượng mười hai trảo Thiên Long thật sự xuất hiện tại trước mắt Phong Liệt, làm cho tâm thần hắn không thể không kinh sợ.

Hai tay Phong Liệt cầm pho tượng Thiên Long, sắc mặt dại ra thật lâu rồi mới dần dần phục hồi tinh thần lại.

Vô luận như thế nào, nếu pho tượng Thiên Long này có thể bảo tồn đến bây giờ, vậy tất có đạo lý của nó, có thể là do tài liệu đặc biệt a! Phong Liệt nghĩ thầm trong đầu.

Nhưng kế tiếp, hắn lại vì hành động của Độc Long Viên mà kinh ngạc vô cùng, không rõ Độc Long Viên đưa pho tượng này cho mình là có ý gì?

Nghĩ mãi không ra, Phong Liệt không khỏi lắc đầu bật cười. Có lẽ tên to xác Độc Long Viên kia căn bản không biết thứ này là gì, coi nó như một món đồ kỷ niệm a.

Hắn nghĩ nghĩ, liền muốnthu hồi pho tượng, tạm gác lại ngày sau có thời gian rảnh thì tiếp tục nghiên cứu một phen.

Nhưng kế tiếp, hắn lại phần kinh ngạc phát hiện, pho tượng Thiên Long này căn bản không thể thu vào bên trong trữ vật githới chỉ, điều này nhất thời làm sắc mặt Phong Liệt trở nên ngưng trọng.

Những thứ không thể bỏ vào trữ vật giới chỉ, Phong Liệt cũng không phải chưa từng thấy, thí dụ như Chân Long nghịch lân lấy được từ Viễn Cổ di tích, cũng là không thể thu vào trong trữ vật giới chỉ.

Điều này đủ để nói lên một việc, pho tượng Thiên Long này tất không phải phàm vật.

Trong lòng Phong Liệt chấn động, trên mặt lộ ra một chút mong đợi, hắn tiếp tục đem pho tượng nâng lên, hai mắt nhìn chằm chằm vào, nghĩ muốn tìm ra chỗ bất phàm từ nó.

Pho tượng Thiên Long chỉ cao không đến một thước, Long thân lớn bằng cánh tay trẻ con, nửa người dưới uốn lượn, nửa người trên sải cánh, ngẩng đầu hướng lên trời như đang gầm thet, một đôi Long Giác bén nhọn chỉ xéo trời cao, hai mắt mông lung, mười hai chiếc Long trảo hoặc nắm hoặc mở, chỉ trảo sắc bén, lóe ra ô mang sắc bén.

Cả pho tượng hồn nhiên thiên thành, hình thái tự nhiên. Trong thoáng chốc, Phong Liệt giống như chứng kiến một conThiên Long chân chính đang ngạo khiếu Thiên địa, bễ nghễ thương sinh. Càng nhìn kỹ, hắn càng có thể cảm nhận được khí thế kinh thiên mà pho tượng phát ra, làm cho Phong Liệt âm thầm kinh hãi.

Đúng lúc này, đột nhiên, không trung phía xamơ hồ có vài tiếng hô quát truyền vào trong taiPhong Liệt.

Phong Liệt trong lòng vừa động, vội vàng đảo mắt nhìn lại, chỉ thấy trên trời cao, một cái điểm nhỏ màu đen chính đang không ngừng lướt đi, nhanh chóng trốn tránh công kích, hung hiểm vạn phần.

- Hử? Là Diệp Trì và Lạc Tiểu Thanh!

Ánh mắt Phong Liệt ngưng lại, hắn lập tức nhận ra, điểm nhỏ màu đen kia đúng là Lưu Tinh Phi Chu mà Diệp Trì khống chế. Rất rõ ràng, giờ phút này Lưu Tinh Phi Chu đang lâm vào nguy cơ vì bị mấy conhung cầm Nhất giai, Nhị giai truy kích.

- Hống!

Ánh mắt Phong Liệt trở nên lạnh lùng, không chút do dự ngửa mặt lên trời phát ra một tiếng thét dài. Đồng thời, một cỗuy áp kinh khủng hung hăng khuếch tán ra xa.

Ngay sau đó, mấy conhung cầm đang truy đuổi Lưu Tinh Phi Chu nhất thời bị kiềm hãm, cảđám dừng lại giữa không trung, thân hình lạnh run, trong đôi mắthung lệ xuất hiện vẻ sợ hãi.

Diệp Trì và Lạc Tiểu Thanh trong Phi Chu cũng khiếp sợ vạn phần, nhưng tóm lại phản ứng của bọn họcũng khá nhanh.

Sau một chút ngơ ngác, Diệp Trì liền vội vàng thay đổi phương hướng, bay về phía phong Liệt. Mà mấy con hung cầm kialại không dám di động chút nào, tùy ý để Phi Chu rời đi.

Thấy Phi Chu thoát hiểm, Phong Liệt cũng yên tâm lại.

Theo đó, hắn nhìn thoáng qua pho tượng Thiên Long trong tay, lông mày không khỏi hơi nhíu lại.

Giờ phút này, tuy hắn nhìn không ra pho tượng này có tác dụng gì, nhưng không chừng nó lại là một món đồ cổ có giá trịđã tồn tại vô số năm tháng.

Nhất là, qua vô số vạn năm thì pho tượng vềThiên Long mười hai trảo gần như là không tồn tại.Đây có thể nói là kỳ tích, một khi hiện thế, tất sẽ khiến cho rất nhiều cường giả muốn có được.

Cho nên, tận lực không để cho ai biết mới là sáng suốt nhất!

Nếu không thể thu vào trữ vật giới chỉ, Phong Liệt lược hơi trầm ngâm một lúc, sau đó lấy một miếng gấm đen ra từ trữ vật giới chỉ, phủ kin lên pho tượng Thiên Long, làm một cái dây đeo rồi cài lên đai lưng.

Pho tượng Thiên Long này chỉ lớn chừng một thước, cũng không chiếm mất bao nhiêu chỗ, hơn nữa đối với Long Vũ giả Nguyên Khí Cảnh cửu trọng thiên như Phong Liệt mà nói, sức nặng một trăm tám mươi cân cũng là việc rất nhỏ.

Chẳng qua, một số đệ tử tự cho là phong lưu trong Ma Long giáo cũngthích đeo một ít ngọc bội, ngọc như ý ở bên hông để thêm phần tao nhã.Mà Phong Liệt lại đeo một cái bọc nhỏ căng phồng, có vẻ thoáng có chút quái dị.

Vừa mới thu thập xong, Lưu Tinh Phi Chu đã vô cùng nhanh chóng hạ xuống mặt đất, cánh cửa vừa mở ra, Diệp Trì và Lạc Tiểu Thanh song song đi xuống. Chứng kiến Phong Liệt bình an vô sự, vẻ mặt hai người không khỏi vui mừng vạn phần, vội vã chạy đến hỏi thăm.

- Phong sư huynh!

- Phong sư huynh! Ngươi không sao chứ? Thật tốt quá! Chúng ta mau lên Phi Chu đào tẩu a, nếu không lão già kia sẽ… —— ách?

Diệp Trì chỉ nói một câu, nhưng ánh mắt nhìn về phía Phong Liệt đã không nén được sự kích động.

Mà Lạc Tiểu Thanh thì vội vã muốn lôi kéo Phong Liệt lên Phi Chu.

Phong Liệt có thể nhìn ra được, đôi vợ chồng son này đều cảm kích mình từ tận nội tâm, quan tâm chính mình, làm trong lòng hắn rất có cảm xúc. Hắn khẽ cười cười, nói:

- Ta rất ổn! Chúng ta mau rời khỏi đây thôi!

Nhưng vào lúc này, Diệp Trì và Lạc Tiểu Thanh đồng loạt thấy được một xác chết gần như đã hư thối cách đó không xa, không khỏi bị kiềm hãm, thần tình đầy vẻ khiếp sợ.

Chiếc trường bào màu màu đen rách rưới cùng với chiếc mũ màu bạc trên đầu, đều làm hai người có cảm giác quen thuộc.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.