Ma Long

Chương 183: Chương 183: Xua hổ nuốt lang (1)






Lão nhân ở phía sau kia nhìn dáng dấp cũng không muốn ở trước mặt mọi người công khai động thủ đối với mình, như vậy là cùng mình không bàn mà trùng ý! Nên cho hắn một cơ hội!

Trốn!

Điên cuồng trốn!

Phong Liệt triển khai tốc độ nhanh nhất từ khi hắn sống lại tới nay, Hắc Ám Chi Thân điên cuồng vận chuyển, hắc ám lực điên cuồng thao thao bất tuyệt tràn vào thân thể hắn, khiến cho hắn dần dần biến thành một đạo Hắc Phong, một cái chớp mắt liền đi xa trăm trượng, nháy mắt rồi biến mất!

Vô số đệ tử Ma Vũ Viện chỉ thấy được một cổ Hắc Phong nhàn nhạt thổi qua bên người, cũng không khỏi ngẩn ngơ, đợi khi phục hồi tinh thần lại, lại vẫn không có bất kỳ tung tích gì.

Thần tốc bực này, ngay cả thiên không Diệp Trì ở trong tàu cao tốc phía trên cũng nhìn không rõ lắm, hắn đem tốc độ tàu cao tốc tăng tới lớn nhất, cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn khoảng cách với Phong Liệt càng ngày càng xa, cùng Lạc Tiểu Thanh không khỏi lòng như lửa đốt.

-Ai nha! Phong sư huynh đã không thấy đâu! Diệp Trì mau đuổi theo a! Vị tiền bối kia là cao thủ Cương Khí Cảnh, một khi đuổi theo Phong sư huynh, sẽ thế nào a?

Lạc Tiểu Thanh lo lắng đung đưa cánh tay Diệp Trì duyên dáng gọi to, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hoảng hốt không dứt.

-Ai ai ai! Đừng túm ta có được hay không! Không thấy ta khống chế tàu cao tốc sao? Cái lão gia chết tiệt kia! Nếu là Phong sư huynh có chuyện không may xảy ra, Diệp Trì ta một ngày nào đó sẽ tàn sát cửu tộc hắn, báo thù cho Phong sư huynh!

Diệp Trì vẻ mặt tàn nhẫn khẽ gầm nhẹ.

-Di? Không thấy được hành tung của Phong sư huynh, nhìn lão nhân kia cũng được a!

Lạc Tiểu Thanh đôi mắt đẹp bỗng nhiên sáng ngời, mừng rỡ nói:

-Mau nhìn, lão nhân phía trước kia phảng phất giống như một đầu thú dữ, đại thụ bên cạnh cũng đụng gảy, hừ! Thật sự không biết thương hoa tiếc ngọc a!

-Ừm? Có đạo lý!

"..."

"..."

Chỉ chốc lát sau, Phong Liệt hóa thành Hắc Phong rốt cục thoát khỏi Thanh Phong Hạp rất xa, rời khỏi ánh mắt của mọi đệ tử Ma Vũ Viện, đột nhiên tiến vào một mảnh cổ lâm u ám.

Khi thân hình của hắn vừa vừa biến mất, Lý trưởng lão đã đạp trên ngọn cây bay vút tới đây, uy áp kinh thiên phô thiên cái địa mà đến, khiến cho vô số thú hoang trong rừng lạnh run.

Nhưng Lý trưởng lão nhìn vào rừng cây u ám kia, không khỏi nhíu mày.

Lý trưởng lão dựa vào tai mắt minh mẫn của mình cẩn thận quan sát phương viên mấy trăm trượng trong rừng, lại kinh ngạc phát hiện, phụ cận thế nhưng không có tung tích của Phong Liệt, phảng phất Phong Liệt đã hư không tiêu thất, này không khỏi làm cho trong lòng Lý trưởng lão hơi giận.

Nhưng ngay sau đó, trên mặt hắn lại lạnh lùng cười một tiếng:

-Hừ! Lão phu không tin ngươi có thể trốn mất tăm mất tích được được.

Kế tiếp, hắn phất tay thả ra một chim nhỏ màu bạc lớn bằng lòng bàn tay, chim nhỏ lẳng lặng trôi lơ lửng trong không trung, cả người giống như ngân chỉ bị gãy, nhẹ như không có gì, hai mắt dại ra, rõ ràng là một vật chết.

Sau một khắc, trong mắt Lý trưởng lão bắn ra một đạo thần quang, đột nhiên chui vào trong đầu chim nhỏ, nhất thời, liền thấy chim nhỏ giống như sống lại, nhẹ nhàng giang hai cánh ra, vô cùng nhanh chóng chui vào vào trong rừng, hết sức thần dị.

Ngân Diên, linh bảo trung giai, chính là linh bảo đặc biệt dùng để truy tìm tung tích của kẻ địch, mỗi một con giá trị ba ngàn long tinh, có thể nói là giá trên trời, nhưng rất được Long Vũ Giả cao cấp ưa thích.

Chỉ cần sau khi nhận chủ, phân ra một tia tinh thần lực bám vào phía trên, liền giống như có nhiều hơn một phân thân có khứu giác hết sức bén nhạy, truy tung địch nhân rất là linh nghiệm.

Khi Lý trưởng lão thả ra Ngân Diên trong nháy mắt, Phong Liệt ở tại phía xa trong rừng cách mấy trăm trượng đang nhìn chăm chú vào hắn, trong lòng chợt căng thẳng .

Đối với Ngân Diên, Phong Liệt cũng không coi xa lạ, nhưng hắn trăm triệu không nghĩ tới này Lý trưởng lão lại có đồ vật bực này này.

Hắn vốn định hóa thành một luồng khói xanh chậm rãi trốn đi, nhưng lúc này xem ra cũng không thể thực hiện được, hắn thật sự không có nắm chắc tránh được sự truy tung của Ngân Diên, trong lòng không khỏi âm thầm kêu khổ.

Sau một khắc, hắn vội vàng biến ra Hắc Ám Chi Thân, tận lực thu liễm khí tức toàn thân, nhanh chóng thoát khỏi chỗ có cành lá rậm rạp, bỏ chạy về phương xa, tận lực không làm ra chút động tĩnh nào.

Mà khi Phong Liệt vừa mới rời đi, Lý trưởng lão đã theo đuổi phía sau Ngân Diên, đi tới chỗ ẩn thân lúc trước của hắn, thời gian xê xích bất quá tính trong một hơi thở mà thôi, thật là dị thường mạo hiểm.

Phong Liệt không dám dừng lại chút nào, ở trong rừng rậm giống như một đạo u linh, thục mạng chạy trốn, nhưng vẫn khó có thể loại bỏ sự truy tung của Lý trưởng lão.

Nếu không phải ở trong khu rừng rậm rạp âm u này, xen kẽ, dị thường khó đi, Phong Liệt sợ rằng đã sớm bịđuổi theo, không khỏi toát ra một thân mồ hôi lạnh.

-Ân! Tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, chỉ sợ sớm muộn cũng sẽ bị lão nhân kia đuổi theo!

Phong Liệt vừa chạy nhanh, trong lòng vừa vội vàng suy tư con đường chạy trốn, bất quá cũng không có chút đầu mối chút nào.

Hắn lại không biết, Lý trưởng lão phía sau cũng là sắc mặt càng ngày càng khó coi.

Hắn không nghĩ tới Phong Liệt thật không ngờ trơn trượt như vậy, chẳng những tốc độ kinh người, ngay cả khí tức cũng giấu diếm vô cùng kín, mặc dù có Ngân Diên dẫn đường, nhưng cũng không thể tìm ra, khiến cho trong lòng hắn rất là tức giận.

-Phong Liệt! Tiểu súc sinh đáng chết nhà ngươi! Đợi khi bắt được ngươi, lão phu nhất định khiến ngươi nếm thử tư vịđau đến không muốn sống!

"..."

Từng thanh âm tức giận rống to, thỉnh thoảng vang lên trên bầu trời trong rừng rậm, hù dọa từng đàn chim tước.

Chỉ chốc lát sau, hai người một đuổi một chạy, đã dần dần tiến vào khu vực bên trong đại hạp cốc, chung quanh thú dữ mạnh mẽ cũng dần dần nhiều hơn.

Bất quá, những thú dữ này phần lớn chỉ có tu vi cấp một, cấp hai, uy áp của Phong Liệt cùng Lý trưởng lão cũng có thể dễ dàng kinh sợ bọn chúng, thật sự cũng không thể coi là phiền toái.

Nhưng khi đang chạy trốn, ánh mắt Phong Liệt đột nhiên sáng lên, cũng là để cho hắn nghĩ tới một con đường có thể khiến hắn thoát thân

Sau khi trầm ngâm một chút, Phong Liệt cũng không vòng vo nữa, mà là thẳng tắp lao về phía sâu của rừng rậm.

Mà lúc này đây, trên bầu trời, Diệp Trì cùng Lạc Tiểu Thanh đang ở trong Lưu Tinh Phi Chu lại càng nôn nóng bất an.

-Ai nha! Diệp Trì, ngươi mau nhìn! Lão nhân kia thế nhưng lại đuổi theo vào sâu trong đại hạp cốc rồi! Nơi đó có thêm rất nhiều Long thú cường đại a! Phong sư huynh mặc dù chiến lực mạnh mẽ, nhưng nếu là đụng với Long Thú cấp ba, cũng không thể làm gì a.

-Thanh Thanh, ngươi trước tiên không nên gấp gáp, Phong sư huynh không giống thường nhân, thủ đoạn rất nhiều, ta từng nghe nói hắn lúc trước tựu từng một mình đi qua khu vực trọng yếu của đại hạp cốc, ở nơi địa phương có Long Thú mạnh mẽ khắp hắn cũng vẫn sống sót, giờ phút này có lẽ có ý định khác cũng không biết chừng! Chúng ta chỉ cần chờđợi, sau đó nghĩ biện pháp đón được Phong sư huynh là tốt rồi! Không tốt! Chung quanh đây thậm chí các loài Phi Cầm cao giai tồn tại, chúng ta hay là trước tiên lo cho tàu cao tốc này một chút đi! Chết tiệt! Một đầu cấp Huyết Nhãn Điêu Nhị giai!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.