Ma Long

Chương 184: Chương 184: Xua hổ nuốt lang (2)






Dần dần đi sâu vào bên trong, sự mong đợi trong lòng Phong Liệt từ từ gia tăng, bởi vì hắn rõ ràng phát hiện, khu vực này hắn mơ hồ có chút cảm giác quen thuộc.

Chỉ chốc lát sau, hắn rốt cục xác định, nơi này đúng là nơi mấy tháng trước hắn dựa vào long uy mạnh mẽ, cướp đoạt rất nhiều Long Thú cao giai thủ hộ trong khu vực chứa linh dược.

-Hắc hắc! Quả nhiên là trời không tuyệt đường người! Lão gia hỏa, có bản lãnh ngươi đuổi theo thử một chút!

Phong Liệt sắc mặt kinh hỉ, hai mắt đỏ ngầu khe khẽ lóe lên, dần dần, một diệu kế khu hổ nuốt lang từng bước thành hình ở trong lòng.

Chỉ bất quá, vẻ vui mừng trên mặt hắn vừa xuất hiện liền biến mất, bởi vì bước kế tiếp, hắn thế nhưng thoáng cái vượt qua sâm lâm nồng đậm tràn ngập hắc ám.

Giờ phút này chung quanh Phong Liệt hiện tại, mặc dù cũng có vô số cổ mộc chọc trời, nhưng rất thưa thớt, đã không đủ để ngăn cản tốc độ khủng khiếp kia của Lý trưởng lão, sợ rằng không tới một thời ba khắc, lão nhân kia sẽ đuổi kịp.

Đến lúc đó, kết quả Phong Liệt sẽ rất đáng lo!

Sắc mặt Phong Liệt không khỏi khẩn trương, trong lòng kêu khổ liên tục.

Trong lúc nhất thời, hắn do dự có nên quay đầu tiến vào sâm lâm dày đặc kia hay không hay là tiếp tục chạy trối chết, mặc dù nguy hiểm chút ít, dù sao vẫn còn có một tuyến sinh cơ.

Nhưng nếu như bại lộ trước mắt lão nhân kia, chỉ sợ hẳn là phải chết không thể nghi ngờ!

Nhưng đang lúc ấy thì, đột nhiên, một mùi thơm thấm vào lòng người, xen lẫn một cỗ băng hàn lạnh thấu xương, truyền vào trong mũi Phong Liệt, làm hắn không nhịn được rùng mình một cái.

- Băng Long Niết Bàn Liên.

Sau một chút nghĩ ngợi, hai mắt Phong Liệt nhất thời sáng choang, không nhịn được lên tiếng kinh hô.

Loại mùi thơm đặc biệt này hắn một chút cũng không xa lạ gì, chính là mùi thơm của Băng Long Niết Bàn Liên, hơn nữa quan trọng nhất là, địa phương có gốc cây kỳ liên này, tự nhiên sẽ có đầu Băng Giao Tam giai kia.

-Hừ hừ! Mặc dù đầu Băng Giao kia chưa chắc là đối thủ của lão nhân kia, nhưng tạo thành chút ít phiền toái cho hắn cũng có thể a.

Trong lòng Phong Liệt nhất thời tính toán, sau đó, hắn cũng không dám trì hoãn thời gian nữa, nhanh chóng phân biệt phương vị một chút, lập tức nhanh chân chạy như điên về nơi xa kia.

Chỉ trong chốc lát, hắn quả nhiên tìm được đầm băng lớn kia cùng gốc cây Băng Long Tịnh Đế Liên ở bên bờ đầm, mùi thơm trong thiên địa đập vào mặt, băng hàn lạnh thấu xương.

Mà đầu Băng Giao kia dài chừng vài chục trượng, toàn thân lân trắng như tuyết, hai mắt dữ tợn đỏ ngầu như máu, đang quanh co chung quanh gốc cây linh liên kia, hấp thụ hàn khí mà Linh Liên phát ra.

"Ti ti!"

Thấy Phong Liệt đột nhiên hiện ra trước mắt, Băng Giao sắc lạnh, the thé kêu ti một tiếng, nhưng ngay sau đó, cái đầu tam giác lớn của nó chợt giơ cao lên, hung mang trong mắt bắn ra bốn phía, lộ ra bốn chiếc nanh màu bạc trên dưới, tỏ thái độ công kích.

-Ừm? Tiểu Băng xà, xem bộ dáng ngươi hẳn là trí nhớ không được tốt a!

Phong Liệt nhướng mày, nhưng ngay sau đó "Oanh" một tiếng, một cỗ uy áp mạnh mẽ vô cùng đột nhiên từ trong cơ thể hắn dâng lên, hung hăng đặt trên người Băng Giao, nhất thời khiến cho thân thể cao lớn của đầu Băng Giao này khe khẽ rung động, ánh mắt hung lệ nhìn về phía Phong Liệt cũng lập tức trở nên sợ hãi.

Bất quá, Phong Liệt cũng không có bỏ nhiều thời gian dừng lại tính toán , một thoáng khi Băng Giao sợ hãi, hắn đã nhanh chóng vòng qua đầm nước, xông vào một lùm rừng cây ở bờ bên kia.

Trong kế hoạch của Phong Liệt, đầu Băng Giao này chẳng qua là chút thức ăn khai vị cho Lý trưởng lão mà thôi.

Khi Phong Liệt trong nháy mắt biến mất, Lý trưởng lão đã đạp trên ngọn cây lướt đến bờ đầm như gió, đứng lại nghỉ chân.

Lúc này sắc mặt Lý trưởng lão đã xanh mét một mảnh, hai mắt phun ra lửa giận.

Hắn vốn tưởng rằng để cho Phong Liệt rời khỏi tầm mắt của chúng đệ tử Ma Long Giáo rồi mới hạ độc thủ, nói như vậy cũng có thể tránh khỏi việc người khác sẽ nói này nọ. Lại không nghĩ, Phong Liệt người này một khi rời khỏi Thanh Phong Hạp, thế nhưng giống như bùn thu vào nước, trở nên trơn trượt không nắm được.

Hắn dựa vào ba ngàn long tinh đủ để mua Ngân Diên, thế nhưng cũng chỉ là vì khó khăn lắm mới lấy ra để truy tung mà thôi, điều này không khỏi làm cao thủ Cương Khí Cảnh như Lý trưởng lão cảm thấy thật mất mặt.

Bất quá, lúc này dường như đã ra khỏi khu rừng âm u rậm rạp kia, Lý trưởng lão trong lòng đối với việc bắt Phong Liệt cũng là đã nắm chắc.

Nhưng vào lúc này, đột nhiên, một đầu Băng Giao trắng bóng cùng một gốc cây băng điêu ngọc thế giống như một loại tịnh đế song liên hấp dẫn sự chú ý của hắn, khiến cho hai mắt của lão không khỏi toát ra tinh mang bức người.

-Đây … đây là Băng Long Niết Bàn Liên? Trong đại hạp cốc này thậm chí có linh dược hiếm thế bực này? Ha ha, ha ha ha ha ha! Quả thật là Lý Chiêm Sơn ta phúc trạch thâm hậu a! Ngay cả thiên địa linh vật bực này cũng có thể thấy được! Ha ha ha ha!

Lý trưởng lão nhìn gốc cây Băng Long Niết Bàn Liên kia trong lòng không khỏi mừng như điên, không nhịn được cất tiếng cười to, về phần đầu Băng Giao kia chỉ có Tam Giai sơ kỳ, liền bị hắn trực tiếp bỏ qua không nhìn tới.

- Khè!

Lúc này, con Băng Giao kia dần dần tỉnh hồn lại từ trong sự sợ hãi với Phong Liệt.

Chứng kiến Lý trưởng lão không có ý tốt với gốc linh liên kia, hung mang trong hai mắt Băng Giao lập tức bắn ra bốn phía, gầm gừ lộ ra răng nanh dữ tợn hướng về phía Lý trưởng lão, dùng điều này cảnh cáo.

Tuy rằng nó cũng có thể cảm giác được rõ ràng khí thế mạnh mẽ trên người Lý trưởng lão, nhưng so sánh với uy áp khủng bố trên người Phong Liệt mà nói, uy áp của Lý trưởng lão vẫn nằm trong phạm vi thừa nhận của nó, cho nên tuy nó kiêng kị Lý trưởng lão, nhưng cũng không sợ hãi.

- Hừ! Gốc Băng Long Niết Bàn Liên này lão phu muốn chắc rồi! Không muốn chết liền cút xa chút!

Lý trưởng lão trừng lớn hai mắt, quát lạnh nói.

- Rống!

Băng Giao nghe xong lời nói khí phách mười phần của Lý trưởng lão, nhất thời hung tính đại phát, thế nhưng phát ra một tiếng long ngâm cao vút.

Theo đó, chiếc đuôi to lớn đột nhiên quét tới phía trước, trên không trung lưu lại một mảnh tàn ảnh, trong phạm vi mấy trăm trượng lập tức tràn ngập một cỗ băng hàn lạnh thấu xương. Chỉ trong chớp mắt, trên tất cả cây cối xung quanhđã phủ thêm một tầng sương lạnh.

Nếu là phàm nhân không có nguyên lực ở đây, chỉ sợ có thể đã bị đông lạnh thành tượng băng băng trong chớp mắt, mặc dù là Long Vũ giả hít cỗ băng hàn này vào, thực lực cũng phải giảm đi một mảng lớn, uy thế rất là kinh người.

- Muốn chết!

Lý trưởng lão lạnh quát một tiếng, sắc mặt không chút sợ hãi, nguyên lực trong cơ thể hắn hơi vận chuyển một chút, lập tức trừ bỏ hàn ý xâm nhập trong cơ thể. Ngay sau đó, trong tay hắn xuất hiện một thanh trường kiếm màu bạchàn mang bắn ra bốn phía.

Nhìn chiếc đuôi Băng Giao quét qua, hắn khinh thường cười lạnh một tiếng, trường kiếm trong tay nháy mắt chém ra một mảng lớn Long ảnh màu đen, hung hăng chém về phía phía trước, trong thiên địa nhất thời vang lên một mảnh tiếng xé gió bén nhọn.

- Kiếm Long Phệ Thiên!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.