Manh Manh Chọc Tức Khiến Anh Yêu

Chương 39: Chương 39




Thời điểm Ân Thời Tu đến tầng dưới ký túc xá nữ, lại đúng giờ tan tiết học đầu tiên, cho nên nữ sinh quay về ký túc xá rất nhiều, bất cứ ai đi qua bên cạnh Ân Thời Tu đều mở to hai mắt nhìn, rồi sau đó lại nhỏ giọng nói thầm với người bên cạnh hai câu, trên mặt còn lộ vẻ thẹn thùng khó che giấu.

Đúng vậy, đây mới là phản ứng của thiếu nữ trên dưới hai mươi tuổi khi nhìn thấy anh.

Tô Tiểu Manh há mồm ngậm miệng không phải chú, thì cũng là gã đàn ông già, thực sự khiến anh có cảm giác thất bại.

Ân Mộng xuống lầu nói chuyện với dì quản lý ký túc xá, điền vào đơn đăng kí cho người ngoài tới thăm, sau đó mới dẫn Ân Thời Tu vào ký túc xá nữ.

“Ân Mộng, đây không phải bạn trai cậu đó chứ?”

Một cô gái cùng khoa trông khá thục nữ đến chào hỏi.

“Là chú út của tớ.” Ân Mộng vừa mới dứt lời, lại thấy trong mắt nữ sinh kia ánh lên sự khác lạ, sau đó nhìn về phía Ân Thời Tu cười có chút lẳng lơ: “Chú nào mà trẻ như vậy chứ?”

Ân Thời Tu chỉ lịch sự gật gật đầu, biểu cảm cho có lệ, Ân Mộng cũng đã nhìn thấy hết.

Cô ấy chào hỏi nữ sinh kia một câu, sau đó lập tức đưa Ân Thời Tu lên lầu bốn.

Vào ký túc xá, Ân Thời Tu liếc mắt nhìn thoáng qua Tô Tiểu Manh đang ngủ ở tầng dưới, cô ngủ rất sâu, tiếng hít thở không nhỏ.

Anh tiến lên, duỗi tay sờ trán cô kiểm tra, sau đó lại lấy nhiệt kế điện tử xem qua.

“Ba mươi bảy độ sáu, hơi sốt nhẹ một chút.”

“Cháu sợ một lát cháu đi rồi, cậu ấy lại lên cơn sốt nữa, mà không có người nào bên cạnh theo dõi…”

Ân Mộng nói với vẻ mặt lo lắng.

“Cháu đi đi, để chú ở đây theo dõi.”

“Chú út ở lại đây theo dõi ư?”

Lúc này, Ân Mộng không phải chỉ là khiếp sợ bình thường nữa.

“Làm sao? Hay là để cô ấy ngủ một mình như vậy là tốt hơn?”

“Không… Không phải, chỉ là…”

“Buổi sáng chú đã tới đó rồi, nếu đến tối mà cháu còn không đến, liệu mẹ cháu có buông tha cháu không?”

Lời này nói quả không sai, nhưng… Ân Mộng có thế nào cũng không rõ vì sao chú út lại tình nguyện ở lại quản chuyện này.

“Nhưng… Tiệc mừng thọ của ông ngoại, chú thân là con trai, nếu không đến tham dự…”

“Nếu bọn họ hỏi, cháu cứ nói chú bị bệnh.”

“…” Cớ cho có lệ.

“Còn không mau đi đi? Sao vậy? Cháu sợ chú sẽ bắt nạt cô nhóc này sao?”

Ân Mộng vội lắc đầu như gõ trống bỏi, miệng nói: “Không phải không phải, cháu chỉ đang không ngờ chú út lại… He he, được rồi, cháu đi đây. Nếu có chuyện gì thì gọi điện cho cháu nhé.”

“Ừ… Khẽ thôi.”

Ân Mộng che miệng, xách túi lui ra ngoài, tiện tay đóng cửa lại.

Vốn dĩ ký túc xá đã không lớn, nhưng lại vì một người đàn ông một mét tám mấy mà trở nên đông đúc hơn hẳn.

Anh liếc nhìn Tô Tiểu Manh, sau đó lại bắt đầu đánh giá căn phòng ký túc xá, nơi có hai cô nữ sinh nhỏ nhắn ở, so với trong tưởng tượng của anh thì căn phòng ngăn nắp sạch sẽ hơn nhiều.

Hai bên trái phải cửa ra vào để bàn học, bàn học và tủ đựng đồ nối liền với nhau, nhưng phong cách hai bên trái phải lại hoàn toàn khác biệt.

Một cái bàn được bày rất nhiều sách chuyên ngành, nhưng được sắp xếp một cách chỉnh tề, anh liếc mắt nhìn từ xa xa liền biết đó là bàn học của Ân Mộng, chuyên ngành chính là tài chính, chuyên ngành phụ là tiếng Tây Ban Nha và tiếng Đức.

Mà cái quầy hàng tạp hóa cách anh tương đối gần này hoàn toàn không có kết cấu gì cả.

Sách vở và tài liệu tham khảo xếp chồng chất thành một ngọn núi nhỏ, nhìn lướt qua trông lung lay như thể sắp đổ.

Một vài gói đồ ăn vặt được bóc ra để một bên, tách trà và kem dưỡng da chất thành một đống… Tùy tiện đến cực điểm. Chap‎ mới‎ luôn‎ có‎ tại‎ ﹍‎

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.