Mạnh Mẽ Yêu Nhau 100 Ngày

Chương 51: Chương 51: Có Thể Rời Khỏi Bao Xa Liền Rời Bấy Xa (1)




Chương 51: Có thể rời khỏi bao xa liền rời bấy xa (1)

Hình ảnh như vậy, thoáng làm đau mắt Cố Dư Sinh, hắn quay mạnh đầu đi, nhìn về phía ngoài cửa sổ xe.

Bên trong xe vô cùng im lặng, chỉ có tiếng khóc của Tần Chỉ Ái, rất nhỏ, ngắt quãng, không ngừng truyền đến trong tai Cố Dư Sinh, chui vào trong đáy lòng hắn, đầu ngón tay hắn để trên lưng cô bỗng dưng hơi run rẩy, sau đó hắn đột nhiên quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn lê hoa đái vũ của cô khoảng hai giây, rồi xoay người mạnh một cái, cơ thể hắn rời khỏi chỗ, trở lại ngồi trên vị trí người lái.

Cơ thể hắn đã rời khỏi đó, nhưng cô vẫn còn khóc nức nở.

Bỗng nhiên Cố Dư Sinh cảm thấy bầu không khí ở bên trong xe có chút áp lực, hắn nâng tay lên, cửa sổ xe từ từ hạ xuống.

Gió đêm hè khô nóng, từ từ thổi vào, làm hắn thêm phiền muộn, hắn nhìn gương chiếu hậu, lướt qua quần áo trên cơ thể mình, lại càng thêm phiền muộn, hắn tức giận vươn tay, ấn mạnh lên chốt mở, đóng lại cửa kính xe.

Sau đó, hắn đi tìm hộp thuốc lá, châm lên một điếu, đặt ở bên môi, từ từ rít từng hơi.

Cách lớp khói lượn lờ, dư quang ngoài khóe mắt hắn để ý đến dòng nước mắt còn ở trên mắt cô.

Có thể do khóc khá lâu, mà bả vai của cô run run, trong miệng còn tại lầm bầm than thở không ngừng, tiếng nói quá nhỏ, mà hắn cũng không để ý, cho nên không biết cô đã nói cái gì.

Cố Dư Sinh vẩy tàn thuốc, nhìn chằm chằm vào đèn đường ở cách đó không xa một hồi lâu, để đầu hơi gần về phía Tần Chỉ Ái.

”Buông. . . . . . Xin anh. . . . . .”

“. . . . . . Đừng như vậy. . . . . . Em. . . . . . sẽ rời khỏi anh thật xa mà. . . . . .”

“. . . . . . Sẽ không quấn quít lấy anh . . . . . . Ở bất cứ nơi nào đều có thể, không ở trên đường, cầu anh. . . . . .”

Cố Dư Sinh tập trung lắng nghe một hồi lâu, mới từ trong miệng cô nghe được một ít lời ngắt quãng.

Thì ra, những lời lẩm bẩm trong miệng cô nói đến, đều đang nói cho hắn nghe sao?

Trên mặt Cố Dư Sinh không có vẻ mặt thay đổi gì quá lớn, chỉ là ánh mắt hắn có chút thay đổi nhỏ.

Rốt cục cô cũng bị hắn hù doạ, có phải hay không? Từ nay về sau, cô không bao giờ ... không bao giờ nghĩ cách dây dưa với hắn nữa, đúng không?

Như vậy rất tốt, rốt cục hắn có thể được như ý nguyện, mục đích đạt tới . . . . . . Cố Dư Sinh ném đi tàn thuốc đã cháy hết, tiếp tục rút ra một điếu, để bên môi, lúc hắn cầm bật lửa lên, thì dường như nghe thấy được cô gái ở bên cạnh, lại nói thầm một câu: “Em thề sẽ không quấn lấy anh nữa, em cam đoan với anh rằng em có thể rời khỏi anh bao xa liền rời bấy xa. . . . . .”

Bàn tay của Cố Dư Sinh run lên, bật lửa bị lệch hướng, bốc lên ngọn lửa, đốt vào trên đầu ngón tay của hắn.

Cơn đau vì phỏng, đã làm cho hắn đã nhận ra mình có chút thất thố, liền nhất thời tức giận quát lớn: “Vậy nhanh cút cho tôi! Cút thật xa cho tôi!”

Giọng điệu hắn hơi cao, mang theo vài phần gắt gỏng, lập tức khiến cho Tần Chỉ Ái ngồi ở một bên hồi hồn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.