Marry Me, Sister!

Chương 19: Chương 19: Nụ hôn trong bệnh viện






Sáng sớm, mây vẫn còn vẩn vơ cuốn quanh những tòa nhà cao tầng như một chiếc khăn bông khổng lồ, từng hạt nước li ti bám trên những cánh hoa lan trắng như hàng ngàn hạt pha lê trong suốt, phản chiếu dưới ánh nắng mặt trời dịu nhẹ một tấm vải lụa màu ngà đục huyền ảo.

Bóng một cô gái nhỏ đang bước đi thong thả trong khuôn viên bệnh viện tỉnh Hà Nội, mái tóc dài búi gọn lên cao, chỉ để hờ hững vài cậng dưới gáy, cô mặc một chiếc quần ngố vải nhàu màu xanh than, bên trên là áo sơ mi trắng cách điệu, một bên được xén ngắn hơn, trông vừa đáng yêu, vừa nghịch ngợm. Cô gái nhỏ vừa đi vừa nghêu ngao vài giai điệu của một bài hát nào đó rất say mê. Và trong tay trái, một âu đồ ăn đang bị lắc qua lắc lại dưới bàn tay không chịu yên vị của cô.

Mọi người trong bệnh viện hướng mắt nhìn theo cô, từ y tá, đến bệnh nhân, rồi bác sĩ cũng không khỏi miệng chứ O mắt chữ A, tệ hơn là có người còn nhìn cô với gương mặt vô cùng biểu cảm. Tưởng chừng như từ cô gái có một sức hút không thể cưỡng lại được, có thể gọi là "luồng gió mới" bước vào xứ sở của "những thiên thần áo trắng".

Một bà già, da mặt nhăn nheo, đang ngồi tựa vào thành ghế chờ khám, khi cô gái đi qua, cũng phải nhổm người dậy, mắt căng ra, chỉnh lại cặp kính dày cộp của mình, và cái miệng bà ta chu ra:

- Bớ tời! Gì tê? Cấy con đó bị cấy chi rứa hè? Mốt thời trang mới hả mi? ( Ôi trời! Gì kia? Con nhỏ bị cái gì vậy? Mốt thời trang mới hả mày?)

Mọi người xung quanh bắt đầu rộ lên tiếng cười khúc khích, cô gái vẫn không để ý đến điều kì lạ gì ở mình, tiếp tục bước đi, đến trước cửa phòng 345 dãy hồi phục sức khỏe.

Cạch!

Cô mở cửa bước vào, bên trong, "mẹ trẻ" Khải Nhi đang đút nước cam cho Vương Tử. Cậu trợn mắt lên nhìn cô, rồi không hẹn trước...

" Phụt!"- Cậu cho phun ra luôn ngụm nước vừa rồi, mục tiêu nhắm tới không ai khác chính là mẹ mình. À và hãy coi như đây là đòn trả thù của cậu cho tội ác của bả tối hôm trước đi.

Thiên Bối thất kinh, vội chạy lại, lấy khăn giấy lau miệng cho cậu, sốt sắng:

- Cậu chủ? Cậu bị sao vậy? Sặc à? Hay là trong cổ cậu thiếu mất cái gì rồi?

Vương Tử lấy tay vuốt ngực cho xuôi rồi mới nói:

- Bà chị...bà chị...nhìn ngay lại cái chân mình cho tôi...

" Mẹ trẻ" bên cạnh bị lơ đẹp, tủi thân vớ lấy khăn giấy lau nước cam trên mặt mình, rồi cũng chen vào:

- Bối cưng...cô cứ tưởng là có cô là đi trước thời trang, không ngờ cháu cũng "Xì teen" nha.

Thiên Bối không hiểu cái gì, nhưng cũng cúi xuống nhìn lại, và ôi không, cô bịt chặt mặt, hét lên.

- Á Á Á Á Á Á Á Á..............

Đơn giản thôi, vì lúc này, cô không những đeo tất hai màu khác nhau, mà còn đeo một bên giày, một bên dép, đúng là "thảm họa thời trang".

Hai người trong phòng chỉ biết "bịt tai" trước tuyệt chiêu “Gào thét thần chưởng” của cô. Và như thế...

Thiên Bối ngồi bên khung cửa sổ, thẫn thờ, hai chân vắt chéo lên nhau duỗi ra trước mặt. Tựa đầu vào thành cửa, mái tóc hơi xù ra, không ngừng thở dài. Bên ngoài, gió lạnh vẫn thổi từng cơn buốt giá, lá rụng kín sân. Vương Tử chán ngán nói:

- Bà chị có thôi đi không? Ngồi cả tiếng rồi đó.

Im lặng. Cậu bực mình:

- Ôi tôi điên mất, bà chị có hiểu nỗi khổ của tôi khi không thể quay ra ngoài mà ngắm lá rơi không hả, đừng có làm tôi cay cú.

Mặc kệ cậu độc thoại, Thiên Bối vẫn trầm ngâm, vì quá xấu hổ mà cô cởi phăng đôi tất ra, không buồn đeo cho ấm nữa. Tuy tỏ vẻ mặt lạnh lùng không thèm nói nhưng bên trong cô lại đang hét lên: " Ôi lạnh quá, lạnh chết mất cái chân của tôi."

- Ê đồ điên kia, mau lại đây thay băng cho tôi nào, ngứa quá.

Lúc này, nghe thấy chỉ thị "hợp lí", cô mới dao động, vô thức bước về phía giường bệnh. Tuy thế, vẻ mặt vẫn đờ ra. Chắc là ở lạnh lâu quá lên cơ mặt mới đông cứng vào không biểu cảm được đây mà. Cô cúi xuống định tháo cái ghim kẹp cổ của cậu thì bất ngờ.

" Chụt" Một nụ hôn nhanh và nhẹ nhanh chóng lướt qua môi cô. Thiên Bối bất ngờ dẫn đến bất động. Vương Tử khẽ cau mày:

- Sao? Tỉnh chưa hả đồ ngốc?

Thiên Bội ngây ra, nhìn cậu chằm chằm như quái vật. Vương Tử bực dọc dưới phản ứng không mấy "đúng" của cô. Cậu nhổm người dậy, kéo vạt áo của Thiên Bối khiến cô cúi xuống, rồi lại một lần nữa, hôn lên môi cô. Đôi môi lạnh lại một lần nữa bị hơi ấm kia ôm chặt. Nụ hôn thật run rẩy, thật vụng về làm sao. Vương Tử run run giữ yên tư thế, mặt cô cũng dần bị làm cho đỏ lên, hai trái tim đập thình thịch không thôi.

Sau đúng hai phút bốn mười lăm giây, Thiên Bối mới đẩy Vương Tử ra, khiến cậu đập vào thành giường, cậu kêu lên:

- Á! Chết cái cổ tôi rồi.

Thiên Bối cả người nóng ran, không quên đấm mạnh cho cậu một cái:

- Cậu chủ là đồ...đồ biến thái...

Vương Tử mặt nhăn như khỉ ăn ớt, quằn quại trên giường, rên rỉ. Thiên Bối mới hốt hoảng, chạy lại:

- Cậu...bị sao vậy?

- Bà chị điên rồi? Tính giết người không cần dao à? Mau xoa bóp lại cái cổ cho tôi.

Thiên Bối liền làm ngay, cô nắn bóp lại cái cổ bị gãy do tự vặn của cậu chủ tối hôm qua. Vừa quấn băng, cô càng thấy run rẩy khi nghĩ tới nụ hôn vừa rồi, tại sao cậu ta lại làm như vậy cơ chứ?

Sau khi đã xử lí xong cái đầu của cậu chủ, cô ngắm nghía lại "tác phẩm" của mình, cười mãn nguyện vỗ tay:

- Tôi đến là phục tôi, cậu chủ dù bị gãy cổ, trông vẫn đẹp trai lắm.

Sau đó, cô cười phá lên, tiếng cười giòn tan cả căn phòng, nhưng nói gì thì nói, chỉ có mình cô là tự mãn với bản thân thôi. Vương Tử đâu hay biết đây là lần đầu tiên Thiên Bối băng bó cho người khác đâu chứ. Và nghiễm nhiên, cậu trở thành "vật thí nghiệm" cho cô nàng. Cả cái đầu cậu bị quấn băng trắng xóa, trông chẳng khác gì "xác ướp Ai Cập".

Thiên Bối biết "thí nghiệm" thất bại, bèn cười khúc khích rồi rút lui khỏi hiện trường, để mặc Vương Tử đang gào thét trong phòng. Ra đến ngoài, cô mới bộc lộ đúng cảm xúc của mình, đứng dựa vào tường, cô cúi xuống, khuôn mặt đỏ lên, tuy là đã cố tình kìm chế cảm xúc của mình, nhưng cũng không thể không xấu hổ khi nhớ lại nụ hôn bất ngờ vừa rồi. Tim cô đập thật mạnh, mạnh chưa từng thấy, bối rối vô cùng. Cô bất giác ngẩng mặt lên, và một lần nữa, đôi mắt màu thạch anh ám khói chạm phải đôi mắt màu đen huyền bí. Chương Vương Thần đã đứng đó từ khi nào?

Giữa không khí ngột ngạt, ánh nhìn đầy khó hiểu hướng về phía chàng trai mặc đồng phục học sinh, mái tóc đen của anh ta bay bay trong cơn gió vô hình nào đó tưởng chừng như càng tô đậm vẻ lạnh lùng vốn có. Họ đứng cách xa nhau, nhưng cô vẫn cảm giác rằng cậu đang rất gần, nhất là đôi mắt đó lúc nào cũng quanh quẩn trong tâm trí. Cậu không biểu lộ cảm xúc gì, bước lại phía cô bằng những bước đi chậm rãi, Thiên Bối bỗng thấy tim đập rất mạnh, cặp mắt mở to tròn tưởng như có thể thấy được hình ảnh phản chiếu của chàng trai.

Cô nhắm tịt mắt lại, nhưng bàn tay bỗng được ai đó nắm chặt, cô vội vàng mở ra. Đối diện với cô lúc này là tròng mắt màu cafe dịu dàng của nhị thiếu gia.

Vương Thần cười nhẹ, cậu xoa xoa mái tóc cô:

- Cậu nên về nhà nghỉ đi, mình vào thăm thằng nhóc đây.

Nói xong, cậu quay lưng bước đi. Khi thấy bóng áo cậu đã khuất sau cánh cửa, cô mới thở phào nhẹ nhõm, cả người thanh thản hẳn đi. Vương Thần luôn khiến cô hoảng loạn mỗi khi đối diện với cậu ấy, cô không hiểu nổi cảm xúc lúc này của mình nữa rồi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.