Mạt Thế Chi Ở Bên Cạnh Em

Chương 97: Chương 97: Điềm báo




“Sao vậy?” Cam tướng quân cau mày nửa ngồi dậy, híp mắt nhìn Đường Nghị đứng dưới ánh sáng.

Hiện tại là đêm khuya, hắn vừa mới ngủ không lâu, đầu chưa thanh tỉnh.

“Tướng quân, là tên thân vương Nhật Bản bị bắt về, không thấy hắn!” Đường Nghị ngữ khí thập phần vội vàng, tên thân vương kia địa vị rất cao, nhìn trình độ Bạch tướng quân coi trọng hắn trước đó liền biết, người kia rất quan trọng, hiện tại cư nhiên không thấy đâu!

“Tĩnh nhân thân vương?” Cam tướng quân lần này hoàn toàn thanh tỉnh, một phen lau mặt nhấc chăn, một bên mặc quần áo một bên nói: “Hạ lệnh lục soát! Nhất định phải tìm ra!”

“Dạ!” Đường Nghị vẻ mặt nghiêm túc, bước chân vội vàng ra ngoài hạ lệnh.

Cam tướng quân nhanh mà mặc tốt quần áo, đứng dậy ra khỏi phòng.

“Mau lục soát! Cẩn thận một chút!”

“Bên này cũng lục soát sạch sẽ! Một góc đều không buông tha!”

“Tiểu Lý, ngươi phụ trách nơi này!”

“......”

Tam Tiêu khẩn trương đến mức trên mặt đầy mồ hôi cũng không lau, nỗ lực ngừng thở, trong lòng cầu nguyện không có người lục soát ở đây.

Dị năng của hắn cũng không phải rất mạnh, hơn nữa đối với địa hình căn cứ không có hiểu biết cùng lạc đường, hết thảy nhân tố liền tạo thành tình huống khẩn cấp của hắn.

Tránh ở trong nhà kho nhỏ hẹp, một đám binh lính điều tra bên ngoài ngày càng gần.

Cửa bị chậm rãi mở ra, Tam Tiêu trong lòng giật thót, lợi dụng chút dị năng cuối cùng, thuấn di.

Trần tiến sĩ không nói một lời mà nhìn nam nhân đột nhiên xuất hiện ở trong nhà mình.

Sắc mặt tái nhợt, hôn mê bất tỉnh, nháy mắt xuất hiện, mặc áo tù, vừa thấy liền biết không phải người thường.

Nguyên bản khóe môi lạnh nhạt đột nhiên chậm rãi gợi lên, Trần tiến sĩ nhướng mày ngồi xổm xuống, nâng cằm nam nhân cẩn thận đánh giá một phen.

Nếu hắn nhớ không lầm, đây là......

Thân vương Nhật Bản?

Nhớ tới trong căn cứ từ đêm qua bắt đầu điều tra, Trần tiến sĩ hơi suy tư liền thập phần hiểu rõ, ánh mắt dừng ở trên người nam nhân lại trở nên ý vị thâm trường.

Nên lập tức thông tri căn cứ chính phủ, hay là......

Nhớ tới hiện trạng phòng thí nghiệm của mình, Trần tiến sĩ trong mắt ý cười càng ngày càng đậm.

Bạch Tùng Chi đi rồi, sau khi Phương Phỉ có phối phương thuốc thử liền ngừng cung cấp thực nghiệm thể cho hắn, phòng thí nghiệm của hắn đã rất lâu không thể khai triển thực nghiệm, trợ thủ đều đi rất nhiều.

Như vậy hiện tại......

Nhìn Tam Tiêu trên mặt đất ánh mắt càng ngày càng vừa lòng, Trần tiến sĩ vỗ nhẹ nhẹ mặt hắn, thanh âm trầm thấp: “Lễ vật trời cao......”

( Candy: Thôi xong, ra hang hổ vào hang cọp)

Nam nhân thần bí, chỉ cần hắn không nói cho người khác, sẽ không bị người khác phát hiện.

Hơn nữa dị năng thú vị như vậy......

Vì tương lai nhân loại, lần này, hắn phải cẩn thận sử dụng a......

z thị ngoại ô thành phố, nhà ga.

Diệp Thu đầy mặt hắc tuyến mà nhìn Hoắc Tình.

Từ lần trước sau khi thẩm vấn xong, người này tựa như bị mê hoặc, vẫn luôn tung ta tung tăng đi theo sau Đạo Hằng.

Hiện tại mới vừa rời giường, người này lại bưng cơm sáng tới đây.

“An Oa Tử, sư phụ ngươi đâu?” Hoắc Tình nhìn đông nhìn tây một vòng, không tìm được mục tiêu của mình, khó hiểu ngồi xổm xuống hỏi An Oa Tử.

An Oa Tử xoa đôi mắt, còn có chút buồn ngủ, “Hoắc Tình tỷ tỷ, sư phụ ở lều, còn chưa rời giường đâu.”

“Hiện tại đã mấy giờ rồi! Còn chưa rời giường?!” Hoắc Tình phi thường không tán đồng, buông bát cơm liền hướng lều Đạo Hằng đi đến, còn lẩm bẩm: “Lớn tuổi như vậy, còn ở lỳ giường......”

Hoắc Tình mới vừa đi đến ngoài lều, Đạo Hằng liền xoát xốc rèm cửa thong thả ung dung đi ra.

Tầm mắt khi thấy Hoắc Tình, tuy đạo trưởng kiến thức rộng rãi trong lòng cũng không khỏi phát lạnh, nguyên nhân là ánh mắt quá mức dọa người.

“Nữ oa oa, lão đạo là người xuất gia, nam nữ thụ thụ bất thân!” Đạo Hằng bất đắc dĩ thở dài, nữ oa oa này vẫn luôn tránh ở một bên trộm nhìn hắn, hắn không có cơ hội cự tuyệt, cũng may rốt cuộc cũng có cơ hội.

Ai...... Quá có mị lực cũng là chuyện làm người ta phiền não.

Hoắc Tình sửng sốt, chớp đôi mắt, nói: “...... Đạo trưởng, bái sư cũng không được sao?”

“Ngươi không cần nói nữa!” Đạo Hằng vung phất trần, tiên phong đạo cốt: “Ngươi nói nhiều cũng......”

“Ngươi nói cái gì? Bái sư?!”

“Đúng vậy!” Hoắc Tình ngơ ngác gật đầu, không phải bái sư còn có thể là cái gì?

“......” Đạo Hằng sắc mặt cứng lại, đầy mặt thanh lãnh ngạo nghễ, không để người nhìn ra nội tâm vô ngữ hắc tuyến của hắn, nhàn nhạt nói: “Ngươi muốn bái sư, vì sao?”

“Ta bị thủ đoạn của ngài thuyết phục!” Hoắc Tình nghĩ đến ngày đó nhìn thấy cảnh tượng thẩm vấn liền hai mắt sáng lên, ngữ khí thập phần kích động: “Cho nên muốn bái sư học nghệ!”

“Nga? Ngươi nghĩ kỹ rồi?” Đạo Hằng trong mắt hiện lên một tia kinh ngạc, nữ oa oa này cư nhiên đối với thứ kia cảm thấy hứng thú?

“Đương nhiên nghĩ kỹ!” Hoắc Tình nghe ra khẩu khí của hắn, quả thực kích động muốn chết, đây là tiết tấu phải bị thu làm đồ đệ sao?!

“......”

Diệp Thu ngồi xổm bên bếp lò, lặng lẽ dịch sang trái vài bước, dịch đến bên người Diệp Cẩn.

“......” Diệp Cẩn quay đầu nhìn hắn một cái, không nói gì.

Diệp Thu gợi lên môi, tiếp tục dịch hướng bên hắn.

“Cho ngươi.” Diệp Cẩn nhìn trứng gà trong tay vừa mới được bóc tốt, đưa tới chén Diệp Thu.

Diệp Thu: “......” Hắn dịch lại đây là vì trứng gà sao?! (╯‵□′)╯︵┻━┻

Run run khóe miệng, Diệp Thu không chút khách khí nhận trứng gà, ý bảo Diệp Cẩn hướng bên phải nhìn.

Nâng tầm mắt nhìn hai người cách đó không xa - Hoắc Tình cùng Đạo Hằng, Diệp Cẩn nhướng mày, nhìn về phía Diệp Thu trong ánh mắt hàm chứa khó hiểu.

Nhìn nơi đó làm gì?

“......”

Diệp Thu yên lặng thu hồi lòng bát quái, nói sang chuyện khác: “Diệp Đông Diệp Tây là ở bên nhau?”

“Ân.” Diệp Cẩn gật đầu, tiếp tục quay đầu ăn cơm.

Diệp Thu nghĩ đến hình ảnh nhìn thấy ngày đó, cong cong khóe miệng. Sau khi Diệp Đông Diệp Tây từ rừng cây trở về, không khí giữa hai người liền thay đổi, người khác có khả năng nhìn không ra, nhưng bọn họ cũng như người nhân chỉ liếc mắt một cái là có thể phát hiện manh mối.

Bất quá ở hoàn cảnh khác nhau, trước kia có lẽ còn có người không tán đồng, nhưng hiện tại......

Hắn cùng Diệp Cẩn là anh em, mọi người không phải cũng dễ dàng tiếp nhận sao, Diệp Đông Diệp Tây ở bên nhau cũng không tính là quá lạ.

Thật lâu trước đó hắn còn cảm thấy Diệp Cẩn là người anh trai lạnh lùng, trăm triệu lần không nghĩ tới trong hiện thực hai người sẽ phát triển trở thành cái dạng này.

Ký ức như cách một tầng sa, hiện tại nhớ tới, chỉ cảm thấy như đã trôi qua mấy đời rồi vậy.

Trên quốc lộ.

Cam Nguyên khó chịu nhìn xe phía trước, nhíu mày nói về Tiểu Cao bên người: “Phía trước chính là z thị?”

“Phải.” Tiểu cao gật đầu, “Bạch tướng quân bọn họ hẳn là chờ ở nơi này.”

“Ân.” Cam Nguyên giãn lông mày, nói: “Tới nơi của Bạch Phi rồi, để ta xem nàng còn có thể kiêu ngạo ra sao!”

Tiểu Cao cũng quay đầu nhìn về xe phía trước, nói: “Tướng quân, một đoạn đường cuối cùng này, chúng ta càng phải thêm cẩn thận, không thể thất bại trong gang tấc a!”

“Ta biết.” Cam Nguyên vẫy tay, nói: “Còn may chúng ta đủ khôn khéo, bằng không sớm không biết khi nào trúng chiêu của các nàng!”

“Ân!” Tiểu Cao cảm xúc trầm trọng gật đầu, nếu không thì sao người xưa lại nói độc nhất lòng dạ đàn bà? Chiếc xe phía trước kia, còn không phải là tâm địa rắn rết sao!

“Phương tỷ, bọn họ không trúng chiêu, làm sao bây giờ?” Nữ trợ lý lo âu mở miệng nói.

Mấy ngày nay các nàng đã thử hết thảy các biện pháp có thể dùng, nhưng bất đắc dĩ Cam Nguyên càn quấy căn bản coi các nàng như không khí, mềm cứng không ăn.

Phương Phỉ sắc mặt thập phần khó coi, nàng căn bản không nghĩ đến, Cam Nguyên thiếu tướng trước đó trong ấn tượng là một tên hỗn trướng ăn chơi trác táng dễ lừa thế nhưng lại là một vị chủ nhân như vậy, không chỉ không tuân mệnh lệnh, đến liếc nhìn các nàng một cái cũng lười!

Hơn nữa đáng giận nhất chính là, Cam thiếu tướng không biết là dị năng giả gì, thế nhưng đối với độc của nàng hoàn toàn không phản ứng!

Quả thực đáng chết!

“Chờ!” Phương Phỉ đen mặt phun ra một chữ, trong lòng thay đổi thật nhanh.

Cái này nàng trị không được, vậy đành phải thu phục một cái khác!

Bạch Phi!

Mỹ lệ trong ánh mắt xẹt qua một tia sát ý, Phương Phỉ gợi lên môi, phong tình vạn chủng.

Tràn ngập mị lực, lại mang theo độc trí mạng.

z thị ngoại ô thành phố, nhà ga.

Diệp Thu cùng Diệp Cẩn cơm nước xong liền tìm tới Bạch Phi, thương lượng ý tưởng của bọn họ.

“Bạch tướng quân, chúng ta trước xác nhận một chút, phải biết rõ cao tầng Nhật Bản có cảnh giác hay không.”

“Cảnh giác?”

“Phải.” Diệp Thu gật đầu, nói: “Trước đó chúng ta bắt Tam Tiêu, diệt toàn bộ tiểu đội, không biết những người Nhật Bản đó có phải hay không đã biết.”

Bạch Phi nhíu mày suy nghĩ một lát, nói: “Như vậy, chúng ta đi hỏi Tiểu Tuyền một chút, thân phận hắn không thấp, hẳn là biết chuyện này.”

“Hảo.”

Trong phòng nhỏ hẹp, Tiểu Tuyền ngốc lăng lăng dựa tường ngồi, đối với đám người Bạch Phi đẩy cửa mà vào không hề nhận ra.

“Tiểu Tuyền?” Diệp Thu nhìn nhìn Bạch Phi cùng Diệp Cẩn, thử lên tiếng hỏi.

Có lẽ là nghe được tên của mình, nguyên bản Tiểu Tuyền đang dại ra đột nhiên bừng tỉnh, nhìn về phía Diệp Thu trong mắt tràn đầy sợ hãi, động tác chật vật mà hướng góc tường trốn.

“Đừng giả vờ.” Diệp Thu nhăn mi, Đạo Hằng đã nói, tuy hắn dùng thủ đoạn có chút cực đoan, nhưng thân thể Tiểu Tuyền kỳ thật cũng không có chịu thương tổn lớn, hết thảy bình thường.

“Ngao!!!” Bị nhìn thấu Tiểu Tuyền đột nhiên thay đổi sắc mặt, biểu tình dữ tợn mà chằm chằm nhìn Diệp Thu, thanh âm thô lệ khó nghe vô cùng: “Chuyện ta biết đều đã nói, các ngươi còn muốn làm gì?!”

Diệp Thu không dao động mà cong cong khóe miệng, ngồi xổm xuống cùng tầm mắt hắn ngang hàng: “Ta muốn biết, chuyện của Tam Tiêu.”

“Tam Tiêu?” Tiểu Tuyền nhăn mi, khó hiểu.

“Đúng vậy, Tam Tiêu.” Diệp Thu gật đầu, nói: “Cũng chính là Tĩnh nhân thân vương của các ngươi.”

“Tĩnh nhân điện hạ được phái ra đi tìm thần vật......” Giọng nói đột nhiên ngừng lại, Tiểu Tuyền không thể tin mở to hai mắt: “Hắn bị các ngươi?!”

Diệp Thu nhún vai, nhìn qua không cho là đúng nói: “Đúng vậy, bị chúng ta bắt.”

“Thì ra là thế! Thì ra là thế!” Tiểu Tuyền bừng tỉnh đại ngộ: “Khó trách hắn đến nay chưa về, thì ra là thế!”

“ Trong cứ điểm của các ngươi, có người phát hiện hắn mất tích chưa?” Diệp Thu nhướng mày hỏi, tuy rằng phản ứng vừa rồi của Tiểu Tuyền đã cho hắn đáp án, nhưng vẫn là nên hỏi rõ ràng một chút.

Tiểu Tuyền giương mắt nhìn ba người Diệp Thu, do dự một chớp mắt, nhưng đã chịu bị người đối đãi làm hắn biết rõ, hậu quả nói dối hắn căn bản gánh vác không nổi.

Trong lòng nghĩ ngợi, Tiểu Tuyền chậm rãi mở miệng, nói ra chân tướng.

Nguyên lai, Tam Tiêu chậm chạp không về không chỉ không làm bọn họ lo lắng, ngược lại làm rất nhiều người cực kỳ hâm mộ.

Một phương diện, bọn họ tin đám người Tam Tiêu sẽ không gặp nguy hiểm, không nói tới thiên chiếu đại thần nhất định sẽ bảo hộ huyết mạch hoàng thất, chỉ là năng lực của Sơn Bổn cũng đủ bảo hộ Tam Tiêu.

Về phương diện khác, trước đó từng có loại tình huống này, khi đó mọi người ở cứ điểm còn thực nôn nóng, nhưng cuối cùng phát hiện ra cái đội trưởng kia bất quá là vì bắt phụ nữ nên chậm trễ, hắn cùng thủ hạ đem các nữ nhân nhốt cùng nhau, ở một chỗ hưởng dụng rất nhiều ngày, lúc này mới chậm trễ ngày về.

Khi trở về cứ điểm tất cả mọi người thập phần hâm mộ, lúc sau cơ hồ mỗi tiểu đội đi ra ngoài đều sẽ gặp được loại tình huống này, dần dà, người trong cứ điểm cũng liền tập mãi thành thói quen.

Nếu tiểu đội nào nhanh trở về, thậm chí sẽ bị những người khác cười nhạo.

Mà tình huống của Tam Tiêu, đối với bọn họ xem ra thật sự là hết sức bình thường.

Không có người hoài nghi an nguy của bọn họ.

“Bang bang! Tướng quân!” Bỗng nhiên tiếng đập cửa đánh vỡ yên tĩnh trong phòng, ánh mắt Bạch Phi lạnh lẽo nhìn Tiểu Tuyền trên mặt đất, nói: “Đi ra ngoài đi.”

Diệp Thu sắc mặt khó coi đứng lên, nắm chặt tay Diệp Cẩn.

Duỗi tay vỗ nhẹ nhẹ mu bàn tay Diệp Thu, Diệp Cẩn ôm ái nhân, đi theo sau Bạch Phi ra khỏi phòng.

“Tướng quân, đại bộ đội căn cứ tới!” Trợ lý thập phần kích động, “Cam thiếu tướng ở bên ngoài!”

Bạch Phi trong mắt cũng xẹt qua một tia ý cười, quay đầu lại nhìn về phía Diệp Thu cùng Diệp Cẩn, nói: “Diệp Cẩn Diệp Thu, đi! Ta giới thiệu bằng hữu cho các ngươi làm quen!”

Diệp Thu Diệp Cẩn liếc nhau, đuổi kịp Bạch Phi.

Bằng hữu?

Là ai?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.