Mê Án Đường Triều

Chương 110: Chương 110: Trùng phùng




Những người này hoàn toàn không ngờ tới rằng sau lưng bọn họ không xa có một con ngựa đỏ đang theo sát..

Mã Cổ đi đường cả một ngày trời, đến đêm, xe ngựa dừng lại trước cổng một khu nhà kín cổng cao tường. Hắn xuống xe gõ cửa, sau đó có vài nam tử trông giống người hầu khiêng hai chiếc rương màu đỏ tím từ trên xe ngựa vào trong sân nhà.

Cánh cổng đóng lại, Võ Dương cẩn thận quan sát một hồi, thấy trên cổng lớn viết hai chữ: “Châu phủ.”

“Châu phủ?” Võ Dương vừacố gắng tìm kiếm các vị đại thần họ Châu trong đầu mình, vừa nhảy qua tường.

Đi theo bóng lưng Mã Cổ, Võ Dương nhảy lên trên mái hiên nhà, trông thấy Mã Cổ đi vào một căn phòng. Đạp nhẹ vào hiên nhà một cái, Võ Dương khẽ đáp xuống nóc căn phòng đó.

Nhấc một viên ngói trên nóc ra, một tia sáng chói mắt chiếu vào mắt Võ Dương. Sau khi điều hòa lại tầm nhìn, Võ Dương cúi đầu xuống nhìn.

Cả căn phòng được bài trí vô cùng xa hoa, một nam tử đang ngồi bên bàn bóc cam. Mã Cổ bước tới trước rồi quỳ xuống thưa: “Hạ quan bái kiến Châu đại nhân.”

“Mã Cổ, ngươi rảnh rỗi không có việc gì làm, sao lại đến phủ của ta?” Nam tử chậm rãi nói: “Đứng dậy đi.”

“Châu đại nhân, vụ việc ở Dương Châu có ngài ra tay cứu giúp, tiểu nhân vì muốn đền đáp ân tình của đại nhân nên có chuẩn bị một ít quà mọn đến đây ạ.” Nói đoạn Mã Cổ vẫy tay ra hiệu cho phía sau. Ngay sau đó có hai chiếc rương được khiêng vào, mỗi rương do hai người phụ trách vận chuyển.

Mở nắp rương ra thấy bên trong toàn là bạc, nam tử đặt quả cam xuống bàn rồi bước tới cạnh rương: “Ngươi có biết là chuyện của mình đã gây ra nhiều rắc rối đến thế nào không hả, chỗ bạc này chỉ đủ để đút cho Võ đại nhân thôi, còn phía An Lạc công chúa..”

“Dạ.” Mã Cổ vỗ vào đầu mình, nói: “Hạ quan vẫn còn một pho phật ngọc chuyển từ Dương Châu tới, là món đồ vô giá, không biết liệu An Lạc công chúa có thích hay không.”

“Mã Cổ, ngươi cũng giấu được nhiều đồ tốt đấy.” Nam tử châm chọc.

Mã Cổ cảm nhận được ẩn ý trong câu nói ấy thì vội vàng quỳ xuống: “Đại nhân, hạ quan nào có dám giấu giếm đại nhân ạ. Ba trăm ngàn lượng tiền cứu nạn ở Dương Châu hạ quan nào có dám giữ một đòng, chỉ dám để lại một pho phật ngọc mà thôi.”

“Hừ, nếu như không phải xảy ra chuyện thì ngươi có chịu móc một trăm ngàn lượng bạc ra không, ngươi tưởng rằng bản quan không biết gì sao.” Hiểu nhiên Châu đại nhân đang nổi cơn giận.

Mã Cổ kinh hãi dập đầu: “Đại nhân bớt giận, tiểu nhân chỉ nhất thời tham lam, xin đại nhân tha tội.”

“Được rồi được rồi, ngươi đứng dậy đi, không có việc gì nữa thì lui xuống đi.” Châu đại nhân quay lại bàn tiếp tục bóc cam.

Mã Cổ tự biết ở lại chỉ chuốc lấy xấu hổ nên hậm hực rời đi.

Quay lại xe ngựa, Mã Cổ vén rèm lên nhìn về phía cánh cổng lớn của Châu phủ, thầm mắng: “Lão già đó, ta tham nhưng ngươi còn tham hơn ta, năm ngàn lượng bạc này coi như phí công rồi.”

* * *

Trong phòng Trần Cẩn Phong tại Quý Châu.

Võ Dương kể lại toàn bộ chuyện cho Trần Cẩn Phong. Nghe xong, hồi lâu Trần Cẩn Phong không lên tiếng.

“Cẩn Phong, có phải huynh đang nhớ đến An Lạc công chúa không?” Võ Dương dè dặt hỏi.

Trần Cẩn Phong mỉm cười, nét mặt lộ chút buồn bã: “Mặc dù biết có thể sẽ liên quan đến mẫu thân cô ấy nhưng không ngờ cô ấy cũng có liên quan. Không phải ta nhớ cô ấy mà bởi dù gì cô ấy cũng là ân nhân của ta. Ta còn chưa trả món nợ ân tình mà lại bắt ta phải kéo cô ấy ngã ngựa, xét về công thì là việc tốt, nhưng xét về tư thì lại có lỗi với cô ấy.”

“Huynh đừng nghĩ nhiều như thế nữa, An Lạc công chúa làm nhiều việc ác, cô ta bị tóm chỉ là chuyện sớm muộn muộn, mà bị tóm sớm đối với bách tính Đại Đường ta mà nói là một chuyện tốt.” Võ Dương lại nói tiếp: “Huynh biết vị Châu đại nhân mà ta nhìn thấy ở Châu phủ là ai không?”

“Ai?”

“Ngự sử Châu Lợi Dụng?”

“Vậy còn Võ đại nhân trong lời ông ta thì sao?”

“Hẳn là Võ Tam Tư. Ngự sử Châu Lợi Dụng, Nhiếp Tổ Ung, Quang lộc thừa Tống Chi Tốn, Thái phó thừa Lý Tuấn, Giám sát Ngự sử Diêu Thiệu – năm người này là tai mắt của Võ Tam Tư, được mọi người gọi với danh xưng” Tam Tư Ngũ Cẩu “.” Võ Dương giải thích: “Năm con chó này bày ra cho Võ Tam Tư không biết bao nhiêu ý kiến tồi tệ, chuyện năm vị đại thần bị lưu đày cũng là chủ kiến mà bọn chúng bày ra cho Võ Tam Tư.”

“Việc này phải nhanh chóng báo cáo lên Lâm Tri vương, nếu không bách tính Quý Châu sẽ lại chịu cảnh khốn khổ.” Trần Cẩn Phong trầm ngâm nói.

* * *

Trần Cẩn Phong và Võ Dương xin Mã Cổ cho mình nghỉ phép, lấy lí do là ở nhà có chuyện, cần hồi hương thăm nom. Do đã nhận được năm ngàn lượng bạc từ chỗ Trần Cẩn Phong, Mã Cổ không hỏi kĩ mà thoải mái đồng ý luôn.

Hai người không để mất thời gian, nhanh chóng khởi hành về kinh thành tìm Lâm Tri vương.

Sau ba ngày ra roi thúc ngựa, đêm ấy hai người Trần Cẩn Phong và Võ Dương quay lại kinh thành, còn không kịp nghỉ ngơi đã chạy đến Lâm Tri vương phủ.

Dường như có dự cảm với sự xuất hiện của hai người, Lâm Tri vương Lý Long Cơ đã chờ sẵn trong phủ. Hai người vừa bước vào, Lý Long Cơ đã mừng rỡ nắm lấy tay Trần Cẩn Phong: “Cẩn Phong, lần này đệ vất vả rồi.”

“Vương gia đừng nói như vậy, người vất vả thực sự là Võ Dương mới đúng, lần này may mà có huynh ấy.”

“Đâu có đâu có, ý kiến là do Cẩn Phong đề ra mà.” Võ Dương khiêm tốn đáp.

Lý Long Cơ thấy hai người cứ nhường công trạng cho nhau thì nở nụ cười trìu mến: “Hai người đừng nhường nhau nữa, ai cũng có công.”

“Vương gia, lần này liên quan đến An Lạc công chúa và Võ Tam Tư, muốn động vào họ không phải là chuyện dễ dàng.” Biểu cảm của Trần Cẩn Phong vô cùng nghiêm túc.

“Chuyện này đệ không cần lo lắng, tạm thời không bàn bạc nữa, mấy ngày nữa ta sẽ dẫn đệ đi gặp một người.” Cơ mặt Lý Long Cơ dãn ra.

“Ai ạ?”

“Một người đã từng cứu đệ.”

“An Lạc công chúa?” Trong đầu Trần Cẩn Phong lập tức bật ra cái tên này.

Lý Long Cơ lắc đầu, có hơi ngạc nhiên vì câu trả lời của Trần Cẩn Phong, nhẹ nhàng nói: “Là Thái Bình công chúa.”

* * *

Mấy ngày sau tại phủ Thái Bình công chúa.

Lý Long Cơ và Trần Cẩn Phong ngồi ở phòng khách thưởng thức hương thơm ngập tràn gian phòng. Nhìn căn phòng được bài trí toàn bằng vàng ngọc sáng chói, Trần Cẩn Phong không khỏi cảm thán: “Mặc dù được công chúa cứu nhưng thần vẫn chưa từng gặp mặt người, lần này nhất định phải cảm tạ công chúa một cách tử tế.”

Lý Long Cơ cười nói: “Cô cô cũng muốn xem xem nam nhân dám bỏ rơi con gái của Hoàng đế rốt cuộc trông như thế nào.”

Hai ngươi đang nói chuyện thì một thị nữ ăn diện bình thường bước vào. Nàng ấy bưng một chiếc đĩa, bên trên đặt hai ly trà. Thị nữ chậm rãi bước đi uyển chuyển về phía hai người.

Nhẹ nhàng đặt ly trà xuống, thị nữ nói: “Xin vương gia và công tử chờ một chút, công chúa sắp tới rồi ạ.” Giọng nói ấm áp nhẹ nhàng, tựa như mật ngọt rót vào tai.

Trần Cẩn Phong mỉm cười gật đầu với thị nữ để tỏ ý lịch sự. Không ngờ vừa mới nhìn thì đã không thể rời mắt. Nữ tử trước mắt có gương mặt trắng trẻo, nước da mịn màng, đôi mắt tròn to đen láy tựa như được một lớp sương mù che phủ, mơ màng xinh đẹp. Hàng mi dài hơi động đậy, đôi môi mọng màu cánh hoa đào khiến người ta có cảm giác muốn cắn một cái. Dáng người lại càng duyên dáng mềm mại. Đây đâu phải là một nữ tử bình thường, rõ ràng là tiên nữ hạ phàm mới đúng.

Mình đã từng gặp người này ở đâu rồi nhỉ? Trần Cẩn Phong thầm nghĩ, ánh mắt không rời khỏi nàng ấy một khắc nào. Dường như cảm nhận được điều gì đó, nữ tử cũng ngẩng đầu lên nhìn Trần Cẩn Phong, hai ngươi sững sờ nhìn nhau.

Đôi mắt đó rất đẹp, những giọt nước lấp lánh trong khóe mắt càng làm tăng thêm vẻ kiều diễm cho nàng ấy. Đôi môi hoa đào khẽ hé mở, một giọng nói làm rung động lòng người cất lên: “Là Phong ca ca sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.