Mê Luyến Theo Bản Năng

Chương 45: Chương 45




Lúc tâm tình không tốt, Cảnh Nhã Diễm không thể nghĩ được biện pháp nào khác để giải quyết ngoài việc ngủ.

Sau khi ngủ, người sẽ thả lỏng, việc phiền lòng kia cũng sẽ bị tạm thời gác lại, ít nhất cũng có được vài giờ không cần nghĩ ngợi.

Nhưng còn bài tập chưa làm xong, sửa bài kiểm tra cũng chưa xem lại, lớp học bổ túc cuối tuần kia cô giáo cũng cho bài để làm, ít nhất phải làm xong trước thứ 7.

Cảnh Nhã Diễm trở mình, vùi đầu vào gối, lập tức không khí chung quanh như đặc quánh, với không khí ít ỏi buồng phổi muốn hít lấy chút dưỡng khí cũng trở nên cực kỳ khó khăn.

Cảnh Nhã Diễm cảm thấy không thể hô hấp nhưng cô không muốn nhúc nhích.

Cảnh Nhã Diễm, ra ăn cơm đi. Cha chỉ là tức giận mới nói thế thôi, cha còn đang chờ em đấy!

Cảnh Tư Tịnh đứng ở bên ngoài gọi cô, nhưng không đẩy cửa vào.

Cảnh Nhã Diễm trầm mặc một lát mới rầu rĩ nói:

Em không đói bụng, mọi người ăn đi.

Cảnh Tư Tịnh dán vào cánh cửa, bàn tay đè lên then cửa nhưng cuối cùng vẫn buông ra, chị cảm thấy phải cho Cảnh Nhã Diễm chút riêng tư.

Sao có thể không đói được, học cả ngày rồi, em mà không ra ăn thì chị cũng không ăn đâu đó.

Chị, em muốn ngủ một chút, lúc nào đói sẽ ăn.

Cảnh Nhã Diễm tận lực tâm bình khí hòa nói.

Cảnh Tư Tịnh thở dài, chị biết tính tình Cảnh Nhã Diễm cũng rất cố chấp, nói không ra nhất định sẽ không ra.

Vậy em nghỉ ngơi chút đi, đừng nghĩ nhiều.

Cảnh Nhã Diễm nghe được tiếng bước chân dần xa, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra. Nhưng chờ tới khi chung quanh yên tĩnh, cô lại cảm thấy thật tủi thân.

Vốn dĩ một mình cô trốn vào trong phòng cũng không cảm thấy gì, không ai tới quản cô, để cô nghỉ ngơi trong chốc lát rồi gì cũng về như cũ.

Nhưng Cảnh Tư Tịnh lại tới an ủi cô, sự thương tâm trong lòng tựa như tìm được đường ra, ào tới muốn chặn lại cũng không được.

Cảnh Nhã Diễm bò dậy, vừa hít sâu vừa lau đi đôi mắt.

Cách một cánh cửa mỏng, cậu có thể nghe thấy tiếng ông Trác Hạc Hòa cả giận nói:

Không ăn thì thôi! Ta cực khổ làm vài tiếng đồng

hồ, ai còn đi cầu xin nó ăn nữa!

Cảnh Nhã Diễm khựng lại, nhưng cũng chỉ rũ đầu, đi xuống giường tới bàn học, mở máy tính ra.

Màn hình máy tính chợt lóe lên, ánh đèn mông lung ngoài cửa sổ dần trở nên mơ hồ, những chua xót trong lòng cô cũng tạm thời lắng xuống.

Cảnh Nhã Diễm đăng nhập vào trang web học tập, chọn vào trang chủ của mình, tìm giao diện chương trình học, đệ trình xin ngừng hẳn chương trình học.

Một ô vuông có treo bức ảnh chụp của giáo viên, phía dưới là số liệu ghi chép, vị giáo viên này đã từng dạy dỗ hơn hai vạn học sinh, là danh sư được đánh giá cấp bậc A+ của trang Web.

Tin nhắn học sinh để lại có hơn 1 nghìn, toàn bộ là lời khen ngợi cùng đánh giá 5*, lời bình luận của học sinh đều mang ơn đội nghĩa, tỏ vẻ sau khi học khóa học này của cô giáo, thành tích ngữ văn tiến bộ vượt bậc, có thể tiến bộ vượt lên mấy chục, mấy trăm người.

Lúc trước ông Trác Hạc Hòa cũng vì nhìn những bình luận này mới dứt khoát và kiên quyết lựa chọn cho Cảnh Nhã Diễm học lớp này. Cảnh Nhã Diễm không phủ nhận, tiết học của cô rất hấp dẫn, người học rất nhiều. Bởi vì cô vừa dí dỏm lại hài hước, còn chia sẻ không ít về những điều thú vị khi du học ở nước ngoài.

Nhưng qua một tiết học, Cảnh Nhã Diễm phát hiện mình chỉ nhớ được đủ loại truyện cười, mà kiến thức hấp thu lại thì rất ít, điều này không phù hợp với việc bổ sung hệ thống kiến thức cho học sinh cao trung.

Nếu cô đã có chung nhận thức với ông Trác Hạc Hòa về việc dừng học thì dứt khoát nhân lúc còn sớm hủy bỏ việc học thêm này đi.

Sau khi chọn ngừng hẳn chương trình học không bao lâu thì có nhân viên trực tổng đài của trang web thông qua đăng ký liên hệ với Cảnh Nhã Diễm.

Chào bạn, chúng tôi vừa phát hiện bạn hủy bỏ chương trình học, xin hỏi là do thời gian hay bạn có vướng mắc gì?

Cảnh Nhã Diễm ấp ủ một chút để tìm từ ngữ, sau đó khách

khí trả lời:

Là do thời gian của tôi không thể tham gia được khóa học.

Nhân viên trực hỏi:

Chương trình học của chúng tôi bắt đầu vào 90 giờ ngày thứ 7 hàng tuần, xin hỏi bạn quá bận việc không thể phối hợp dành chút thời gian hay sao?

Cảnh Nhã Diễm hít sâu một hơi, tính tình tốt nói:

Trước mắt không thể dành thời gian được, xin lỗi, xin cho tôi ngừng đi.

Nhân viên nói:

Hiện tại bạn đã học 8 tiết, chương trình học còn 90%, xin kiến nghị với bạn là khắc phục khó khăn, tiếp tục học xong chương trình học. Cô Nghi là giáo viên chuyên ngành, là thấy giáo bậc A+ của trang web, trình độ của cô cũng vượt qua giáo viên bình thường.

Cảnh Nhã Diễm có chút tức giận, nói chuyện cũng cắt xén đi rất nhiều:

Cô giáo rất tốt, nhưng tôi không có thời gian.

Nhân viên trả lời:

Vâng vâng, nhưng theo tôi được biết các trường cao trung đã bắt đầu chuẩn bị cho những bài thi cuối kỳ, chương trình học của cô Nghi cũng chuẩn bị đi vào giai đoạn 2 là chải vuốt lại toàn bộ kiến thức một cách chỉnh thể, kiến nghị bạn nên suy xét lại một chút, về sau muốn đăng ký lại thì rất khó khăn.

Cảnh Nhã Diễm lạnh lùng nói:

Xin ngừng hẳn.

Nhân viên trả lời:

Vậy xin mời bạn điền vào bài trắc nghiệm khảo sát dưới đây.

Rất nhanh một bài khảo sát được gửi tới. Cảnh Nhã Diễm đơn giản nhìn một chút, đại khái là dò hỏi lý do muốn nghỉ học, là do giáo viên hay có ý kiến với trang web.

Căn cứ nguyên tắc cùng với việc hoàn thiện cơ cấu, Cảnh Nhã Diễm rất nghiêm túc điền vào bài trắc nghiệm.

Trong đó cô còn viết rất khách quan về vấn đề cô Nghi---

[Cô thực sự rất hài hước, kiến thức rất rộng, bầu không khí trong lúc học cũng tốt, nhưng đối với tôi mà nói, không thu hạch được nhiều kiến thức trong chương trình học.]

Sau khi viết xong cô gửi đi rồi không quản nó nữa.

Tiền rất nhanh về tài khoản, đồng thời chương trình học của cô bị hủy, khung bình luận trong giao diện bắn ra,, mời cô nhắn lại với giáo viên.

Cảnh Nhã Diễm do dự một chút rồi không viết lời nói vừa rồi lên khung bình luận. Sau khi ngừng chương trình học, cô cảm thấy nhẹ nhàng hơn nhiều.

Đại khái khoảng 10 giờ, bà Cảnh Trân Mỹ gõ cửa phòng cô.

Nhã Diễm, mẹ để phần thức ăn cho con đấy, nhanh ra ăn đi, đừng tức giận với cha nhé, cha con cùng vì tốt cho con thôi. Thành tích của con tụt xuống làm sao ông ấy có thể không nhọc lòng cho được.

Cảnh Nhã Diễm có chút đói bụng, cô xoa xoa bụng thở dài:

Con biết rồi, chốc lát nữa con ra.

Mỗi lần đều như vậy, mặc kệ xảy ra chuyện gì chỉ cần nói vì tốt cho cô, trong nháy mắt cô đã không còn lý do gì để cáu kỉnh.

Nhưng Cảnh Nhã Diễm rõ ràng, có náo loạn cũng không đi tới đâu, cuối cùng người một nhà vẫn phải tiếp tục sinh hoạt bên nhau.

Chiến tranh lạnh 1 giờ hay một ngày, trừ bỏ làm mọi người không thoải mái ra không có bất luận chỗ tốt nào cả.

Bà Cảnh Trân Mỹ nghe cô đồng ý thì an tâm đi hút thuốc.

Cảnh Nhã Diễm lấy bài kiểm tra từ trong cặp sách ra, đặt trên mặt bàn sau đó đóng máy tính lại, chuẩn bị ra ngoài ăn chút gì đó.

Cô vừa mới ra cửa phòng, còn chưa đi tới phòng bếp đã nghe tiếng ông Trác Hạc Hòa đang nói chuyện điện thoại với người nào đó trong phòng vệ sinh.

Vốn dĩ Cảnh Nhã Diễm không để ý cho đến khi ông hô lên “thầy Chu Quang Kiệt” làm Cảnh Nhã Diễm dừng chân lại, cô nghe ông tiếp tục nói:

Vâng, vâng, vâng, thầy Chu, tôi tuyệt đối không phải không tín nhiệm thầy đâu, thầy là thầy giáo chủ nhiệm mà tôi cảm thấy có trách nhiệm nhất mà tôi từng gặp.

Chủ yếu là Cảnh Nhã Diễm rất dễ bị ảnh hưởng nếu cứ ở trong lớp này. Đúng vậy, tuần trước khi học bù cháu nó đã bỏ ra ngoài, không biết làm gì, gần đây lại thần thần bí bí, không chia sẻ chuyện trong trường cùng với gia đình, hiện giờ thành tích cũng giảm xuống.

Tôi biết lần kiểm tra văn này tương đối khó nhưng tôi còn nghe nói, Cảnh Nhã Diễm chỉ đạt 80 điểm mà vẫn đứng thứ nhất ở trong lớp đúng không thầy?

Cũng may là có thầy Chu bình thường luôn chiếu cổ, còn đề bạt cháu làm lớp trưởng, thầy tín nhiệm cháu như vậy, gia đình chúng tôi không thể nói hết lời cảm kích với thầy. Nhưng mà cháu nó hiện giờ không thấy được mục tiêu phía trước, sẽ tự cho mình là học không tệ lắm, nhưng thành tích này của cháu so với những bạn cùng khối lại không là cái gì, bầu không khí học tập vẫn là quan trọng nhất đúng không thầy?

Xác thật nhà của chúng tôi không có phương pháp nào nhưng nhọc lòng vì trẻ nhỏ, thầy Chu, thầy có thể xem xét giúp gia đình một chút được không ạ, có cách nào đồi lớp cho Cảnh Nhã Diễm nhà tôi được không thầy?

Tôi biết là thầy giáo không thể quyết định được việc này, nhưng mà khẳng định thầy hiểu biết về trường hơn phụ huynh chúng tôi, như vậy đi, thầy có thời gian không, tôi tới trường chúng ta nói chuyện thêm được không thầy?

Rất cảm ơn thầy, gây phiền toái cho thầy nhiều quá.

Ông Trác Hạc Hòa dùng một loại ngữ khí ôn nhu nói chuyện với thầy Chu Quang Kiệt mà trước tới nay Cảnh Nhã Diễm chưa từng nghe qua, thật cẩn thận sợ đắc tội với thầy Chu Quang Kiệt.

Bộ dạng ông xin thầy Chu đối lớp cho Cảnh Nhã Diễm làm Cảnh Nhã Diễm không thể tưởng tượng được, tựa như hèn mọn vậy.

Cô đứng ở cửa, trong nháy mắt không biết trong lòng là sự chua xót hay là trái tim băng giá. Cô chỉ mờ mịt, vô thổ, cảm giác bị đánh sâu vào giống hệt như ngày đó - lần đầu tiên bị đưa vào đồn công an.

Cô vô pháp đi lên gõ cửa, chỉ trích ông Trác Hạc Hòa không hỏi ý nguyện của cô mà đã tự ý liên hệ với thầy Chu về chuyện xin chuyển lớp.

Cha cô lần đầu tiên ăn nói khép nép như vậy để cầu xin người khác, tất cả đều bởi vì cô không tốt, cô không đủ ưu tú.

Cảnh Nhã Diễm nín thở, hung hăng xoa mặt, xoay người về phòng.

Tối nay cô không ăn cơm, nhưng cũng không thấy đói, cô chỉ không nghĩ ra được, chỉ là một bài kiểm tra ngữ văn mà thôi, vì sao lại có hậu quả nghiêm trọng như vậy.

Sáng sớm hôm sau, ông Trác Hạc Hòa có việc nên ra ngoài từ rất sớm, bà Cảnh Trân Mỹ chuẩn bị bữa sáng cho hai người bọn họ.

Đáng tiếc trình độ nấu ăn của bà không đủ, thịt thì nướng quá tay, đen như cục than, chiên chả cũng biến thành đen tuyền, tựa hồ như để quá lửa còn dính sát vào đáy nồi.

Mà bà vừa chuẩn bị vừa càu nhàu:

Ai dà, tại sao lại phiền toái như vậy, thịt gì đây, sớm biết như vậy thì bảo cha hai con chuẩn bị xong rồi hẵng đi.

Cảnh Nhã Diễm và Cảnh Tư Tịnh miễn cưỡng ăn một bữa sáng khó ăn nhất từ trước tới nay, sau đó cưỡi xe đạp đi học.

Trên đường, Cảnh Tư Tịnh còn hỏi:

Tối qua em không ăn gì, không sao chứ?

Cảnh Nhã Diễm lắc đầu:

Không có việc gì, em ngủ quên luôn.

Tới trường, hai người không thể không mua chút đồ ăn sáng tại cổng trường, ăn xong lấp đầy bụng mới đi vào trong phòng học.

Cảnh Nhã Diễm tới có chút muộn, trong lớp đã có không ít người. Bạch Bảo Đình đang ngồi chiếm vị trí của cô, trong tay còn lung lay một lọ sữa chua.

Bạch Bảo Đình thấy Cảnh Nhã Diễm thì bất mãn nói:

Gửi bao nhiêu tin nhắn cho cậu mà không thấy trả lời, lớp trưởng lại cao giá như vậy à?

Cảnh Nhã Diễm giật mình, sờ sờ túi, hôm nay cô còn quên mang di động theo.

Hôm qua điện thoại hết pin.

Bạch Bảo Đình đứng dậy, y cao hơn Cảnh Nhã Diễm nửa cái đầu, còn không thuận theo buông tha

Chậc, cũng không thể bỏ qua như vậy được, nếu không cậu cho tôi ôm một chút...

Thanh âm của y ép xuống rất nhỏ, đến chữ cuối chỉ có Cảnh Nhã Diễm và Lưu Viên Hoa ở gần mới nghe được.

Lưu Viên Hoa ho khan kịch liệt hai tiếng, nhịn không được phun tào:

Mẹ, mẹ, mẹ, làm mù mắt chó bằng hợp kim Titan

của tôi rồi!

Bạch Bảo Đình xoay lại, dùng lọ sữa chua đánh rồi đầu y một cái, bảo y câm miệng.

Tuy rằng bởi vì đứng gần Bạch Bảo Đình mà ngực Cảnh Nhã Diễm nóng lên nhưng hiện tại cô không có tâm tình nói giỡn với Bạch Bảo Đình.

Cô rũ mắt xuống, lông mi nồng đậm che phủ một mảnh bóng ma nhỏ, cô giơ tay chống lên ngực Bạch Bảo Đình, nhẹ giọng nói:

Cha tôi muốn đổi lớp cho tôi.

Bạch Bảo Đình ngây ngẩn cả người, biểu tình đùa giỡn trên mặt trong nháy mắt đã thu liễm lại.

Vì sao?

Cảnh Nhã Diễm cười khổ:

Bởi vì bài thi ngữ văn của tôi không tốt, dù học bù nhưng làm bài vẫn không tốt.

Biểu tình của Bạch Bảo Đình có chút ngưng trọng.

Y biết, hoàn cảnh học tập trong lớp này là thiên đường đối với học sinh hư, ngược lại là địa ngục với học sinh ngoan. Nhưng chỉ có Cảnh Nhã Diễm là ngoại lệ, cô là người mà đám học sinh hư trong lớp đã tiếp nhận. Bạch Bảo Đình không phải không biết lớp khác như thế nào, thậm chí khi y đi WC còn nhìn thấy một vài người điên cuồng vừa đi vừa cầm theo bảng từ đơn lẩm nhẩm.

Nếu mà chuyện này xảy ra trong lớp bọn họ, khẳng định sẽ bị chê cười nhược trí v..v..

Ở trong cái lớp này, có thể thấy thương tâm vì thành tích giảm có lẽ chỉ có một mình Cảnh Nhã Diễm mà thôi.

Bạch Bảo Đình trầm xuống, lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, ngậm trong miệng.

Lưu Viên Hoa hít hà một hơi nói:

Chị, đang làm gì đó, trong lớp mà hút thuốc thì có kiêu ngạo quá mức hay không?

Nhưng Bạch Bảo Đình không châm điếu thuốc mà chỉ ngậm trong miệng, hít một hơi mà thôi, như vậy y vẫn có thể ngửi được mùi hương tiêu đen khô khốc, có thể đạt được 1 nữa hiệu quả rồi.

Cảnh Nhã Diễm hơi hơi hoảng thần. Loại thuốc lá mà Bạch Bảo Đình hút kia, cô đã từng thò tới gần hít một hơi.

Hương vị cũng khá dễ ngửi, nhưng quá sốc, vừa sặc vừa cay lại không làm làm người chán ghét. Không ai biết cô đã từng hút chung một điếu thuốc với Bạch Bảo Đình.

Ảnh mắt Bạch Bảo Đình dừng trên khuôn mặt của Cảnh Nhã Diễm, con ngươi đen bóng trở nên kiên định, y ném điếu thuốc sang một bên, trầm giọng hỏi:

Có phải thành tích của cậu lên rồi thì không phải đổi lớp nữa đúng không?

Mùi thuốc ức chế trộn lẫn với mùi thuốc lá tiêu đen theo hô hấp của người kia phả vào người Cảnh Nhã Diễm. Ánh mắt cậu khẽ run lên, vừa mới đưa tầm mắt lên, chưa kịp nói một lời thì thầy Chu Quang Kiệt đã đi từ ngoài vào.

Cảnh Nhã Diễm, em tới văn phòng với thầy một chút.

Cảnh Nhã Diễm nuốt xuống lời còn chưa nói kia, nhìn thật sâu vào Bạch Bảo Đình, thấp giọng nói:

Chờ tôi.

Sau đó cô đi theo thầy Chu Quang Kiệt ra ngoài. Không cần đoán cũng biết, thầy giáo muốn nói với cô về chuyện ngày hôm qua.

Tới văn phòng, thầy Chu Quang Kiệt kéo một chiếc ghế cho cô ngồi, rồi nói lời thấm thía:

Cảnh Nhã Diễm, ngày hôm qua cha em có gọi điện cho thầy.

Em biết.

Cảnh Nhã Diễm quy củ ngồi xuống.

Thầy Chu nhìn chằm chằm cô một chút, từ thần thái mà nói, thầy biết hôm qua cô cũng không quá tốt.

Thật ra mà nói thì có chút ủy khuất khi em ở lớp này, vốn dĩ thầy không muốn thừa nhận điều này nhưng việc em đánh nhau ở ngõ nhỏ, còn vào đồn công an viết bản kiểm điểm, rồi việc có xung đột với Lý Bạch Tuệ bị chủ nhiệm Đổng gọi ra ngoài để nói chuyện, nếu không phải em chuyển tới lớp này thì sẽ không phát sinh những việc trên, sự lo lắng của cha em, cô có thể lý giải.

Cảnh Nhã Diễm mím môi nói:

Cha em không biết những việc đó, ông chỉ cảm thấy em bài kiểm tra môn văn của em không tốt mà thôi.

Hả?

Thầy Chu Quang Kiệt giật mình.

Thật ra thành tích môn văn của em cũng không tồi, không lui bước, nếu em có thể học ở lớp 5 được là tốt nhất, vì các giáo viên bộ môn đều rất chú ý tới em.

Cảnh Nhã Diễm dựa lưng vào ghế, tùy ý nhìn quét qua văn phòng sáng sủa, sạch sẽ:

Bởi vì em còn học thêm, nhưng không tiến bộ cho nên cha em mới sốt ruột.

Còn cái gì mà cuối tuần còn chạy ra ngoài bị bạn học dạy hư gì gì đó cũng chỉ là chứng cứ ông lấy ra để chứng minh cô không học hành đàng hoàng thôi.

Kỳ thật cô cũng không bị ai dạy hư cả, tuy rằng đám người trong lớp đều không học hành gì, nhưng cô lại chưa từng buông thả.

Em học thêm ở đâu?

Thầy Chu không nhịn được hỏi.

Em học trên mạng, là đồng nghiệp của cha em giới thiệu.

Thầy nói thật, với thành tích của em thì những kiến thức từ giáo viên trên mạng đối với em là không thực tế, nếu em muốn nâng cao kiến thức thì nên tìm giáo viên trong cùng thành phố, giống như cô Nguyễn tổ trưởng tổ ngữ văn trong trường chúng ta, là chủ nhiệm toàn khối chuyển về mảng văn học của tỉnh.

Cảnh Nhã Diễm trầm mặc.

Giáo viên như vậy muốn bọn họ dạy kèm rất khó khăn, không có phương pháp hay người quen giới thiệu thì sẽ không dạy kèm. Bằng không nếu thu tiền, bị tố cáo còn bị hắt một thân tanh.

Thầy Chu Quang Kiệt cũng cảm thấy mình nói quá xa vì thế hạ giọng nói:

Thật ra lúc em vừa chuyển lớp, thầy đã từng hỏi qua, em có muốn đổi lớp hay không, khi đó em nói không cần, hiện tại, em đã dung nhập được với lớp, giờ nếu chuyển đi phải thích ứng lại với hoàn cảnh mới, giáo viên mới, đối với em chưa chắc đã là chuyện tốt. Giờ đã vào học kỳ 2 của năm 2 rồi, không bao lâu nữa là thi đại học, hiện tại tìm quản lý để chuyển lớp khẳng định có chút khó khăn.

Cảnh Nhã Diễm gật đầu, nhẹ giọng nói:

Em biết.

Ngữ khí của thầy Chu trở nên nhẹ nhàng:

Em đừng cảm thấy thầy giữ em lại không muốn em chuyển đi, chuyện này liên quan tới cả đời của em, thầy làm sao có thể có tư tâm như vậy được, mấu chốt là ở em, em muốn chuyển không? Nếu em nhất định phải đi, thầy cũng có thể nỗ lực giúp em một chút.

Cảnh Nhã Diễm nâng mắt lên, đối diện vài giây với thầy, rồi chắc chắn nói:

Không, em không muốn đi.

Cô không phải người do dự, giống như cô thấy chương trình học không thích hợp, cô nói ngừng là ngừng.

Có lẽ bởi vì cô rất ít ỷ lại vào người khác cho nên hầu hết mọi việc của mình cô sẽ tự làm chủ, cho nên cô cũng có thói quen tự gánh vác trách nhiệm.

Nếu thật sự ở lại lớp này mà ảnh hưởng tới thành tích, thì cô phải xem lại sự tự chủ của mình.

Thầy Chu Quang Kiệt thư thái nói:

Em quyết định rồi đúng không?

Cảnh Nhã Diễm nuốt nước miếng, hầu kết lăn lộn một chút nói:

Vâng, thưa thầy.

Được rồi, thầy sẽ nói chuyện với phụ huynh của em, em cũng đừng suy nghĩ quá nhiều, an tâm học tập đi, không thành vấn đề. Em ở lớp này, chính là đối tượng trọng điểm được toàn bộ giáo viên chú ý, mọi người đều sẽ giúp đỡ em.

Cảm ơn thầy, em đi về lớp trước đây ạ.

Cảnh Nhã Diễm đứng lên, đẩy ghế dựa vào đúng chỗ rồi kéo cửa văn phòng đi ra ngoài.

Vừa mới ra khỏi cửa, cô liếc mắt đã thấy Bạch Bảo Đình đang dựa vào lan can. Cảnh Nhã Diễm dừng bước.

Khác với những lần trước, lần này Bạch Bảo Đình thò tới kéo lấy cánh tay Cảnh Nhã Diễm hỏi:

Thầy Chu đồng ý à?

Cảnh Nhã Diễm ngửi được một cỗ hương vị mát lạnh, không biết Bạch Bảo Đình đã đứng hứng gió ở hành lang này bao lâu.

Đồng ý cái gì?

Cảnh Nhã Diễm nhẹ nhàng bâng quơ nói.

Bạch Bảo Đình nghiến răng, ác độc nói:

Cậu thừa biết tôi hỏi cái gì, bà đây cẩn thận như vậy, hôn cũng không dám hôn, chạm cũng không dám chạm, chỉ vòng ở hậu viện nhìn chằm chằm, vậy mà lại bị cái môn ngữ văn cạy mất bà xã đi rồi sao?

Cảnh Nhã Diễm:

...... Cậu đừng nói hươu nói vượn nữa!

Cô giữ tay Bạch Bảo Đình ra, không quay đầu đi về phía lớp học. Nhưng ở góc độ Bạch Bảo Đình không nhìn thấy, khóe môi của cô hơi cong lên.

Vốn dĩ tâm sự đầy mình, phiền muốn chết, bị áp lực sắp không thở nổi, vậy mà Bạch Bảo Đình chỉ nói một câu ngang ngược vô lý lại có thể đem toàn bộ tích tụ trong lòng cô bị đánh tan. Cô tự hỏi môn ngữ văn của người này có phải do giáo viên thể dục dạy hay không mà lại kỳ quái như vậy.

Bạch Bảo Đình vội vàng theo kịp, chặn trước người Cảnh Nhã Diễm:

Này, còn không phải chỉ là điểm ngữ văn hay sao, chỉ vì chuyện nhỏ này mà cậu phải đổi lớp à? Đúng là chuyện bé xé ra to, lần sau cố gắng thi tốt không phải được rồi sao.

Cảnh Nhã Diễm thong thả ung dung nói:

Lần này tôi cũng cố gắng thi cũng tốt.

Bạch Bảo Đình dừng lại một chút rồi nói:

Nếu cậu cảm thấy trong lớp quá ồn ào thì về sau lúc cậu học, tôi sẽ không cho bọn họ nói chuyện nữa.

Cảnh Nhã Diễm nhướng mày, nghiêng nghiêng đầu nhìn Bạch Bảo Đình:

Trong lớp ồn ào thì ồn ào thật nhưng tính ra cũng không ảnh hưởng gì tới tôi.

Bạch Bảo Đình:

Vậy thì đổi giáo viên, có phải do thầy Chương Ý Triết dạy không được đúng không?

Cảnh Nhã Diễm không nhìn được mà trừng mắt nhìn y một cái:

Cậu đừng náo loạn nữa, thầy Chương rất có trách nhiệm, tiết của thầy cậu đều không nghe, làm sao biết thầy không dạy được?

Kiến thức trên lớp không phải là vấn đề, chẳng qua cô xem nhẹ những lỗ hổng kiến thức mà cô cần bổ sung, nhưng chính cô không có năng lực mà học qua mạng cũng không đủ kiến thức cô cần.

Bạch Bảo Đình kêu lên một tiếng, dán vào Cảnh Nhã Diễm, đâm một cái vào bờ vai cô nói:

Tại sao cậu lại khó dỗ dành như vậy?

Quả thực khó dỗ dành hơn so với con trai mà.

Trước kia Bạch Bảo Đình chưa từng thích một người tới như vậy, cho nên cũng không có kiên nhẫn để dỗ dành ai cả, thường thường đều là người khác dỗ y, chiều theo ý y.

Cho nên bây giờ mới phát hiện, trước kia thiếu nợ ai giờ phải trả hết nha.

Nhưng y lại không bỏ được hung dữ với Cảnh Nhã Diễm. Ngày hôm qua gửi mười mấy cái tin nhắn, từ những lời vô nghĩa đến những lời hay ho, mỗi lần đều ấp ủ nửa ngày mới gửi đi mà người này một tin cũng không thèm nhắn lại.

Dù vậy, y chưa từng tức giận với Cảnh Nhã Diễm.

Y chỉ muốn Cảnh Nhã Diễm dỗ dành nói chuyện với y để dễ dàng vượt qua một đêm cô đơn tĩnh mịch mà thôi.

Cảnh Nhã Diễm bị y đẩy tới dán vào tường, đi cũng không đi được, chỉ có thể bất đắc dĩ nói:

Được rồi, cậu thôi đi, tôi không chuyển lớp.

Cô còn phải về tự học đó, không rảnh nói chuyện phiếm với người này.

Bạch Bảo Đình nhướng mày:

Thật sao?

Cảnh Nhã Diễm không chê phiền liền trả lời:

Thật.

Bạch Bảo Đình tránh đường cho cô, lập tức Cảnh Nhã Diễm nhanh chóng bước đi, cô không muốn thầy Chu vừa ra ngoài đã nhìn thấy hai người bọn họ ôm ôm ấp ấp ở hành lang.

Bạch Bảo Đình lại đứng yên không nhúc nhích, y ở phía sau hỏi cô:

Một trong những nguyên nhân cậu không đi.... là vì tôi đúng hay không?

Y rất cẩn thận thử hỏi một câu, thậm chí không trông cậy nghe được đáp án từ Cảnh Nhã Diễm.

Bước chân của Cảnh Nhã Diễm hơi khựng lại, cô không quay đầu, chỉ im lặng một lát, rồi nói:

Đúng vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.