Mị Cốt Chi Tư

Chương 53: Chương 53: KHÓ LÒNG KIỀM CHẾ




Vì hôm nay trên đại điện Liễu Vĩnh biểu hiện xuất sắc, khiến Hạ Như Phong ra về tay trắng, lại được kim khẩu ngọc ngôn của Hoàng thượng ban hôn, gả con gái cho hắn thì Hầu phủ vẫn có thể diện, cho dù lúc trước phu nhân Vĩnh Bình Hầu có chút không hài lòng với hắn, nhưng lúc này cũng thấy thuận mắt hơn rất nhiều, thấy hắn nói vậy, cũng thông cảm trong phủ hắn không có nữ quyến lo liệu hộ, liền nói: “Chuyện bố trí phòng tân hôn không cần vội, ngày mai ta sẽ phái vợ của quản gia sang Trạng nguyên phủ giúp đỡ xem xét, cụ thể thế nào thì tìm tiểu Mị bàn bạc sau!”

Liễu Vĩnh nghe giọng điệu phu nhân Vĩnh Bình Hầu, giống như không cho hắn gặp Lâm Mị, cảm thấy nôn nóng, đành nói trực tiếp: “Phu nhân có điều không biết, hôm nay sự tình phát sinh đột ngột, con vẫn chưa rõ tiểu Mị suy nghĩ thế nào, bởi vậy…”

Phu nhân Vĩnh Bình Hầu nghĩ đến chuyện Lâm Mị từng nói Liễu Vĩnh không phải người có thể trao thân gửi phận, bản thân bà vốn cũng không có ý định gả Lâm Mị cho Liễu Vĩnh, không ngờ hôm nay âm nhầm dương sai, không thể không gả Lâm Mị cho Liễu Vĩnh. Khi hồi phủ, sắc mặt Lâm Mị cũng không được vui mừng cho lắm, có thể là do chưa tin tưởng Liễu Vĩnh, cũng có thể là do Như Nguyệt Quận chúa cứ đòi gả cùng, khiến Lâm Mị không được thoải mái. Lúc này cho hai vợ chồng trẻ gặp mặt, nói chuyện rõ ràng cũng là điều nên làm.

Ở phòng riêng, Lâm Mị nghe nói Liễu Vĩnh tới, có chút đứng ngồi không yên, ngón tay ôm lấy túi thơm, vừa thất thần vừa đỏ mặt. Đúng lúc đó có người hầu tới thỉnh nàng ra gặp Liễu Vĩnh, nàng không khỏi giật nảy mình, hỏi người hầu: “Mẫu thân…”

“Là phu nhân dặn dò, nói là Trạng nguyên phủ không có nữ quyến, có nhiều chuyện phải thương lượng với Nhị tiểu thư mới được, Nhị tiểu thư cũng không cần sợ điều tiếng, cứ bàn bạc cho thỏa đáng đi là được.”

Lâm Mị nghe vậy, đành sửa soạn để đi theo người hầu đến sảnh phụ.

Người hầu tương đối tinh ý, thấy Lâm Mị tới, đều lặng lẽ lui xuống.

“Tiểu Mị!” Liễu Vĩnh chờ người hầu lui hết, không vội nói gì, chỉ nhìn Lâm Mị chăm chú.

Lâm Mị nghiêm mặt nói: “Nhìn cái gì?”

Liễu Vĩnh cười nói: “Ngắm cảnh!” Rồi hắn nghiêm túc nói: “Tôi có chuyện này muốn hỏi em, tại sao cô Như Nguyệt Quận chúa kia lại nói là thề thốt với em, rằng sẽ gả chung một chồng?”

Khi Lâm Mị mới về phủ, cũng tức giận chất vấn Như Nguyệt Quận chúa, Như Nguyệt Quận chúa ấp úng nói sợ nàng phải đến Đại Hạ xa xôi làm dâu, liền nghĩ ra cách này, nếu Hạ Như Phong thấy có Như Nguyệt Quận chúa gả cùng, sẽ không cầu hôn nàng nữa v.v ….

“Chỉ sợ không đơn giản như thế đâu.” Liễu Vĩnh trầm ngâm một hồi, nhớ lại khi Như Nguyệt Quận chúa tiến cung, có cả Chu Minh Dương đi cùng, không lẽ…. Thôi bỏ đi, giờ Chu Minh Dương là anh vợ tương lai, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

Hai người nói chuyện một hồi, Liễu Vĩnh thấy thái độ Lâm Mị không phải giận nhưng cũng không niềm nở, nhoài người sang hỏi: “Hôm nay khi xuất cung, tại sao em không chịu nhìn tôi đến một cái? Dù em có giận tôi, cũng nên nói cho tôi biết, cho tôi một cơ hội giải thích.”

Lâm Mị ngửi thấy khí tức của Liễu Vĩnh, duỗi tay lấy túi thơm, Liễu Vĩnh lặng lẽ vươn tay, ôm lấy lòng bàn tay nàng, nhẹ nhàng vuốt ve, vô cùng dịu dàng, nàng đỏ mặt, tim đập loạn nhịp, mềm nhũn nửa người. Nhẹ nhàng nói: “Thời gian em biết anh rất ngắn, trong lòng em có cảm giác bất an thôi, không phải giận anh chuyện gì.”

“Tiểu Mị, em yên tâm, tôi sẽ không phụ bạc em.” Liễu Vĩnh cam đoan nghiêm túc một cách hiếm hoi, lại thấy Lâm Mị ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt như vui mừng mà lại như không phải, gò má đỏ bừng, đôi môi đỏ mọng mấp máy, dáng vẻ băn khoăn không biết nên tin hay không, bèn nhoài người lần nữa nói: “Tôi…”

Lâm Mị cho rằng Liễu Vĩnh định thề thốt gì đó, liền mềm lòng, lời dặn của Cố nhũ mẫu bỗng quên sạch, vội vươn tay che miệng hắn, sẵng giọng: “Em tin anh rồi!”

Tay Lâm Mị mềm mại như không xương, ấm áp, có hương thơm tựa hương hoa lan nhưng lại không phải, môi Liễu Vĩnh chạm vào lòng bàn tay, không kiềm chế được day nhẹ một cái, sau đó lại hôn lòng bàn tay nàng, giọng khàn đi: “Tiểu Mị, tiểu Mị.”

“Đừng như vậy!” Mặt Lâm Mị đỏ bừng, chỉ sợ người hầu đi vào bắt gặp, hoang mang rụt tay lại, nói: “Không phải anh có chuyện muốn nói sao?”

Liễu Vĩnh tóm ống tay áo Lâm Mị khẽ ngửi, cười nói: “Thì ra ống tay áo có lá bạc hà, bảo sao em…” Hắn vươn người sang, phà hơi vào tai nàng, nhẹ nhàng nói: “Tôi vẫn thích bộ dạng yếu đuối của em hơn.”

“Có tin tôi tát anh một cái ngay bây giờ không?” Lâm Mị làm ra vẻ hung ác, nhưng thanh âm yêu kiều ngọt ngào, chỉ như đang làm nũng, khiến Liễu Vĩnh bị kích thích, bất chấp mà tóm tay nàng ve vuốt lòng bàn tay, hận không thể ôm vào lòng, nhất thời rên rỉ một tiếng: “Tiểu Mị, hay là em tát tôi một cái đi!”

Lâm Mị chỉ sợ Liễu Vĩnh làm tới, giương tay lên tát thật, nhưng khi sắp đến đích thì lại giảm lực, cuối cùng thành vuốt lên mặt Liễu Vĩnh, ma xui quỷ khiến thế nào nàng lại xoa xoa mặt hắn, đến khi muốn rút tay về thì đã bị hắn giữ chặt, Lâm Mị gắt lên: “Buông ra!”

Liễu Vĩnh liếc mắt ra cửa, thấy bọn người hầu vẫn chưa có dấu hiệu sẽ đi vào, gan lớn bằng trời, duỗi tay ra định ôm Lâm Mị đặt lên đùi, đã thấy Lâm Mị đứng phắt lên, lùi vào một góc nói: “Chúng ta chưa thành thân, anh đừng như vậy.”

Liễu Vĩnh mếu máo rút tay về, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến giọng nói của Như Nguyệt Quận chúa, vội ra vẻ đoan chính ngồi xuống, trịnh trọng, nghiêm túc nói: “Như Nguyệt Quận chúa dù sao cũng là người Đại Hạ Quốc, em phải đề phòng một chút.” Rồi lại nhấn mạnh: “Gã anh họ Hạ Như Phong của cô ta cũng không đơn giản, lần này đến Đại Chu Quốc, tất là không chịu ra về tay trắng đâu, em phải đề phòng.”

Nguyên Tông Hoàng đế lúc này đã cho người điều tra Liễu Vĩnh, sau khi nghe báo cáo, ông gật đầu nói: “Chuyện này mặc dù không lớn không nhỏ, nhưng hắn xử lý ổn thỏa, cũng là một kẻ có bản lĩnh.”

Người đời tổng kết, “ba mươi tuổi đậu Minh kinh đã là già, bốn mươi đậu Tiến sĩ vẫn là trẻ”, đỗ Tiến sĩ không phải chuyện đơn giản, huống chi lại là Trạng nguyên đứng đầu tam giáp? Trải bao triều đại, phần đông là đỗ Trạng nguyên khi đã quá ba mươi, rất ít người như Liễu Vĩnh, chưa đến hai mươi đã đỗ đầu. Ngay cả trong những thiếu niên thi đỗ, cũng hiếm người có được khí độ tướng mạo như Liễu Vĩnh.

Người vừa báo cáo lại bẩm: “Sau khi Liễu Vĩnh đỗ Trạng nguyên, áo gấm về quê, trong gia tộc có người tự nguyện muốn đi theo giúp đỡ hắn, làm tâm phúc cho hắn, nhưng đều bị hắn từ chối khéo. Vì bên cạnh không có ai đắc lực để tin dùng, hắn chưa làm nên sự nghiệp gì ở kinh thành, chuyện gì cũng chỉ có một thân một mình, hai năm qua chưa từng được thăng chức.”

“Vì sao hắn lại cự tuyệt người trong gia tộc?” Nguyên Tông Hoàng đế biết rõ, cử nhân lên kinh mà đỗ, nhất định sẽ về quê tìm mấy người cùng gia tộc đưa đi theo, coi là tâm phúc. Vinh thì cùng vinh, họa thì cùng họa. Ví dụ như Nhậm Tể tướng, người cùng gia tộc với ông ta giờ trải rộng khắp nước, một số chức quan trọng yếu cũng là tâm phúc của ông ta nắm giữ, khiến ông ta quyền nguyên thiên hạ, dưới một người trên muôn người. Bây giờ ông ấy vẫn áp đảo được Nhậm Tể tướng, nhưng còn ngày mai? Thái tử nhỏ tuổi, Thái sư lại bất hòa với Nhậm Tể tướng, tình thế lúc này thật là đau đầu. Biện pháp giải quyết, dĩ nhiên là bồi dưỡng một người trung thành với Hoàng gia.

Người kia lại bẩm: “Theo lời Mạc Song Bách, phụ thân Liễu Vĩnh và phụ thân Mạc Song Bách là tiến sĩ đỗ cùng khoa, gặp chuyện nên bị giáng chức, sau đó ngã bệnh hồi hương, nhưng gia tộc không có ai đón chào. Đến khi mẫu thân Liễu Vĩnh ngã bệnh, gia tộc không có ai chìa tay giúp đỡ. Có lẽ vì lý do đó, mà sau khi đỗ Trạng nguyên, Liễu Vĩnh từ chối sự trợ giúp của gia tộc.”

“Có điều tra tại sao gia tộc không giúp đỡ gia đình Liễu Vĩnh không?”

“Bẩm Hoàng thượng, điều tra rồi, tộc trưởng họ Liễu có một người cháu trai từng phạm tội, người trong tộc khẩn cầu phụ thân Liễu Vĩnh thiên vị, phụ thân Liễu Vĩnh chỉ nói người kia lăng nhục phụ nữ, trừng phạt thế là đúng tội, không chịu giúp đỡ, bởi vậy đắc tội người trong tộc.”

Nguyên Tông Hoàng đế gật gật đầu, cho người lui xuống, lúc này mới lật xem tư liệu về Liễu Vĩnh. Rồi lại gọi người vào, dặn dò: “Hạ Như Phong hôm nay cầu hôn không thành, nhất định sẽ bày mưu tính kế, nhớ theo dõi chặt.”

“Cạch” một tiếng, Hạ Như Phong đập cốc xuống bàn, tức giận nói: “Lúc trước là kẻ nào đề nghị đưa Như Nguyệt đến Đại Chu Quốc? Con ranh thành sự không đủ, bại sự có dư.”

Hai vị mưu sĩ thấy Hạ Như Phong nổi cơn thịnh nộ, không dám nói gì, chỉ đưa mắt nhìn nhau. Bọn hắn đưa Như Nguyệt Quận chúa và hai tiểu thư xinh đẹp tới đây, đều cho rằng Nguyên Tông Hoàng đế vì muốn tạo hình tượng minh quân sáng suốt không háo sắc, sẽ giữ Như Nguyệt Quận chúa ở trong cung, tìm một địa phương khuất nẻo để an bài. Về phần hai tiểu thư xinh đẹp, sẽ ban thưởng cho đại thần có công. Ai ngờ Nguyên Tông Hoàng đế chỉ giữ lại hai tiểu thư xinh đẹp? Giờ thì hay rồi, Như Nguyệt Quận chúa thành tỷ muội hồi môn của nghĩa nữ Hầu gia. Chẳng bao lâu sẽ theo nghĩa nữ Hầu phủ đến Trạng nguyên phủ, quyền quyết định hôn sự lại rơi vào tay Liễu Vĩnh, chuyện này mà truyền về đến Đại Hạ, thật khiến cả Đại Hạ bẽ mặt.

Hạ Như Phong nổi cơn thịnh nộ xong, trầm mặt nói: “Chúng ta đưa ba người tới, chẳng lẽ lại ra về tay trắng? Các ngươi cũng phải đưa ra ý kiến gì đi chứ.”

Một vị mưu sĩ bẩm: “Tin Vương gia cầu hôn nghĩa nữ Hầu phủ không thành vừa truyền ra, thuộc hạ liền cho người dò la tin tức về thiên kim các nhà khác, lại nghe được tin thiên kim nhà Tể tướng đột ngột gặp một chứng bệnh quái lạ. Lúc này…”

“Hay lắm, ta còn chưa cầu hôn, thiên kim nhà Tể tướng đã ngã bệnh rồi?” Hạ Như Phong không chờ mưu sĩ nói xong, giận dữ hét lên: “Khinh người quá đáng!”

“Vương gia nguôi giận, có lẽ thiên kim nhà Tể tướng kia là thật sự ngã bệnh không biết chừng.” Mưu sĩ thuật lại tin tức nghe được: “Hai năm trước, Liễu Vĩnh đỗ Trạng nguyên, sau khi hắn đến Tể tướng phủ thăm hỏi, liền có tin tức, rằng Tể tướng có ý định kén Liễu Vĩnh làm rể. Kinh thành cũng có lời đồn, rằng khi Nhậm Hiểu Ngọc đến tuổi cập kê, Liễu Vĩnh chắc chắn sẽ đến Tể tướng phủ cầu thân. Hôm nay lại đột nhiên truyền ra tin Liễu Vĩnh tranh giành Lâm Mị với Vương gia trên Kim Loan Điện, thử hỏi Nhậm Hiểu Ngọc sao mà nuốt trôi được? Con gái Đại Chu Quốc coi trọng nhất là danh tiết, Nhậm Hiểu Ngọc bị Liễu Vĩnh trêu đùa như thế, sao tránh được việc lửa giận bốc lên đầu? Trước giờ Tể tướng phủ vốn bất hòa với Hầu phủ, giờ càng thêm chồng chất.”

Hạ Như Phong nghe xong, hai mắt sáng lên, vỗ bàn nói: “Nếu đã thế, chỉ cần nhúng tay một chút, không chừng có thể trả được cơn giận của ta, lại có thể ôm được mỹ nhân về!”

“Ý Vương gia là?”

“Đương nhiên là khiến bọn hắn trai cò đánh nhau, ta làm ngư ông hưởng lợi.” Hạ Như Phong đổi giận thành vui, ha ha cười nói: “Lần này, ta sẽ khiến một mũi tên trúng ba con chim.” Hắn nói, gọi một tên thị vệ ngầm vào, phân công rất lâu, sau đó giao cho tên thị vệ ngầm một túi vàng bạc, chờ tên thị vệ ngầm lui xuống, hắn liền nói: “Đối với Liễu Vĩnh, Nhậm Hiểu Ngọc ghi hận trong lòng, nhất định sẽ giở trò mờ ám, chúng ta chỉ cần đổ thêm dầu vào lửa là được. Nếu cô ta có thể nín nhịn không ra tay, chúng ta sẽ ra tay giúp cô ta, cuối cùng đổ hết mọi chuyện lên đầu Tể tướng phủ. Huống hồ, Liễu Vĩnh chẳng qua chỉ là một tên thư sinh trói gà không chặt, nếu bị đe doạ, có thể không cầu xin tha thứ sao? Chỉ cần để Lâm Mị tận mắt chứng kiến Liễu Vĩnh lộ bản chất xấu xa, vứt bỏ nàng để thoát thân, còn sợ Lâm Mị không thay lòng đổi dạ sao?”

“Đúng lúc tình thế hiểm nghèo, Vương gia xuất hiện làm anh hùng cứu mỹ nhân, chẳng lẽ Lâm Mị không rung động? Khi Vương gia cứu người, khó tránh chuyện đụng chạm da thịt với Lâm Mị, Lâm Mị không gả cho Vương gia cũng không được. Ha ha!” Mưu sĩ nghe thấy kế hoạch của Hạ Như Phong, tất nhiên là hết lời tán tụng, lại nói: “Huống hồ chủ mưu bắt cóc Liễu Vĩnh Lâm Mị, tóm lại chính là người Đại Chu bọn chúng, dù có xảy ra bất trắc gì thì Vương gia cũng không dính líu.”

Sắc mặt Hạ Như Phong hòa hoãn, gật đầu nói: “Ngày mai thi đấu thư pháp, tự nhiên là bọn hắn sẽ có mặt đông đủ, rất tiện để tiến hành.”

Mưu sĩ còn lại cười nói: “Đại Chu Quốc vẫn tự hào là đất nước có bề dày văn hóa, tinh thông cầm kỳ thư họa, chỉ sợ ngày mai sẽ phải bẽ mặt trong cuộc thi thư pháp.”

Hạ Như Phong nói: “Theo lý mà nói, nếu bọn hắn không tìm được đại sư thư pháp, sẽ tìm cách trì hoãn, không dám ứng chiến ngày mai. Nhưng lúc này không có động tĩnh gì, chỉ sợ là đã tìm được đại sư thư pháp. Mau cho người đi điều tra, mấy ngày gần đây Liễu Vĩnh và Chu Minh Dương gặp gỡ những ai? Nghĩ cách kiếm bút tích của những người đó về đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.