Mị Cốt Chi Tư

Chương 70: Chương 70: NHƯ DIỀU GẶP GIÓ




Thời gian gần đây, tâm tình thím Liễu khoan khoái vô cùng.

Từ khi Liễu Châu nhất phái đắc thế, bà là thím của Liễu Vĩnh, đi ra ngoài cũng được người khác tôn trọng hơn. Nhờ có Như Nguyệt Quận chúa, Hoàng thượng còn ngự bút ban cho tấm biển “Cửa hàng hương liệu”. Từ khi có tấm bảng hiệu đó, công việc buôn bán rất trôi chảy, công công phụ trách mua hương liệu trong cung cũng thường ưu ái chiếu cố, không đến nửa năm, cửa hàng hương liệu đã được mở rộng, thậm chí còn có lời đồn rằng không chừng Liễu Dũng sẽ trở thành nhà cung cấp hương liệu cho cung đình.

Giờ các anh em của Liễu Dũng đã chuyển hết đến kinh thành công tác, không rõ là nhờ có quan hệ với Liễu Vĩnh, hay là nhờ họ có năng lực thật, ai nấy đều kiếm được những công việc rất lý tưởng. Nghe nói Liễu Vĩnh lần này đến phía nam giúp nạn thiên tai, mọi chuyện xử lý rất thỏa đáng, sau khi quan địa phương báo cáo lại, ai nấy đều nói lần này Liễu Vĩnh trở về nhất định sẽ được thăng quan. Họ hàng như thím Liễu cũng được vinh dự lây.

Sáng sớm ngày mùng ba tháng bảy Liễu Vĩnh về đến kinh thành, khi hắn thúc ngựa về đến Liễu phủ, đi đến bên ngoài phòng sinh vừa lúc nghe thấy tiếng kêu đứt quãng đau đớn của Lâm Mị, hắn kinh hãi vô cùng, hô lớn: “Tiểu Mị!” Muốn đi vào phòng sinh lại bị nhóm Liễu nhũ mẫu ngăn lại: “Lão gia không thể vào trong!”

Lâm Mị đang kêu la đau đớn thì nghe thấy tiếng Liễu Vĩnh, nàng dồn sức rồi có tiếng trẻ con khóc “oa oa”, bà đỡ vui vẻ thông báo: “Sinh rồi, sinh rồi! Là một bé trai mập mạp.”

Khi nghe được tin Lâm Mị sinh con trai, là lúc thím Liễu đang sai người bưng canh cho Như Nguyệt Quận chúa uống, thím Liễu nghe thế vui mừng nói: “Sinh rồi, vợ Vĩnh ca sinh một bé trai mập mạp? Đúng là trời phật phù hộ! Chín đời con một giờ đã có người nối dõi! Không như nhà ta, nhiều con trai, vợ anh cả anh hai đều sinh con trai. Nhìn tướng vợ anh ba như thế, khẳng định sẽ sinh con trai.”

Liễu Dũng nghe được tin Liễu Vĩnh đã trở về, kịp lúc Lâm Mị sinh con, không khỏi thở dài nhẹ nhõm. Theo lý mà nói, Liễu Vĩnh không ở kinh thành, phu nhân Vĩnh Bình Hầu và Tô phu nhân có thế nào cũng chỉ là nhà ngoại, bên nhà chồng chỉ có thím Liễu là trưởng bối, Lâm Mị sinh con thím Liễu sẽ phải qua chăm sóc. Nhưng Như Nguyệt Quận chúa cũng bắt đầu đau bụng, bà đỡ đã dự đoán đến trưa là sinh, nếu thế thím Liễu biết chăm sóc bên nào?

Đến trưa, quả nhiên Như Nguyệt Quận chúa sinh một bé trai, đứa bé không giống Quận chúa mà rất giống Liễu Dũng. Thím Liễu vui không kiềm chế được, vội sai người sang báo với Liễu Vĩnh.

Lại nói Liễu Vĩnh mới được làm cha, cười sướng suốt mấy ngày liền, hở ra lúc nào là ôm lấy em bé, miệng “chậc chậc”: “Ô nó biết bĩu môi này, còn biết mấp máy môi nữa!”

Ai nấy nghe thấy đều phải cười lăn cười bò. Liễu Trạng nguyên xưa nay giỏi giang có tiếng, giờ lại có lúc ngây ngô thế đấy, toàn nói những lời ngốc nghếch. Trẻ con đứa nào chả biết bĩu môi, đứa nào chả biết mấp máy?

Lâm Mị nằm ở trên giường, nghe Liễu Vĩnh nói thế cũng phải cười. Liễu Vĩnh thấy nàng tỉnh lại, vội bế em bé qua, nhỏ giọng nói: “Tiểu Mị, tôi cảm thấy cái tên đã chọn không thỏa đáng, giờ nghĩ lại, đặt tên con là Liễu Hồng Phi được không?

“Hồng Phi!” Lâm Mị đọc một lần, cười gật đầu, “Tên này rất hay. Vậy ở nhà gọi là tiểu Phi Phi.”

Phu nhân Vĩnh Bình Hầu và Tô phu nhân cũng cho rằng tên này rất hay, lại thấy em bé nhăn nhó, bèn nói: “Chắc là tiểu rồi? Gọi vú em vào thay tã đi, cho bú xong rồi cho ngủ. Trẻ con không thể bế nhiều, bế nhiều sau này không được bế là không chịu ngủ.”

“Giảo hoạt thế cơ ạ?” Liễu Vĩnh cười hì hì hôn lên má tiểu Phi Phi, kết quả lại bị phu nhân Vĩnh Bình Hầu ngăn cản, nói cẩn thận không làm xước da em bé. Vì thấy Liễu Vĩnh thích vần tiểu Phi Phi, phu nhân Vĩnh Bình Hầu phải dạy rất nhiều kiến thức chăm trẻ, không cho Liễu Vĩnh làm điều xằng bậy.

Tiểu Phi Phi lớn nhanh như thổi, chỉ chớp mắt đã biết bò biết đi. Mọi người ngạc nhiên phát hiện, bé lông mày lưỡi mác, mắt ướt át long lanh, tướng mạo có ba phần giống Lâm Mị, bảy phần giống Liễu Vĩnh, đặc biệt đẹp trai, ai thấy cũng phải thán phục: “So với Liễu Trạng nguyên, Phi thiếu gia còn tuấn tú hơn mấy phần, sau này trưởng thành, nhất định sẽ khiến thiếu nữ toàn thành phải nghiêng ngả?”

Đến khi tiểu Phi Phi hai tuổi, Lâm Mị phát hiện bé rất được các bé gái yêu quý, nàng không khỏi lo lắng, nếu cứ thế này, chỉ sợ tương lai sẽ bị con gái làm hư. Chẳng hạn như mỗi lần đến Hầu phủ, cô con gái hơn một tuổi của Chu Minh Dương tên Chu Tịnh Tịnh rất thích quấn quít tiểu Phi Phi, có đồ ăn ngon đồ chơi hay đều cất đi để chờ tiểu Phi Phi ăn cùng chơi cùng, khiến người lớn thấy mà trố mắt đứng nhìn. Hay như hai cô con gái hơn một tuổi của Tô Trọng Tinh, cũng thích chơi cùng tiểu Phi Phi y như vậy, chuyện vặt vãnh cũng tranh nhau lấy lòng tiểu Phi Phi, khiến người lớn không biết nói gì.

Liễu Vĩnh khẳng định như đinh đóng cột: “Phi Phi nhà ta thông minh như thế, không có khả năng bị con gái gài bẫy đâu, em cứ yên tâm! Chỉ có điều là tương lai nó chắc cũng phải năm thê bẩy thiếp, không được chung thủy như tôi đâu.”

Lâm Mị liền bới lại chuyện xưa, hừ hừ: “Lúc trước anh tán tỉnh dụ dỗ mấy cô, đừng giả vờ?”

“Oan uổng, là bọn họ bám lấy tôi, không phải tôi tán tỉnh họ.” Liễu Vĩnh ngụy biện mấy câu, thấy Lâm Mị lặng lẽ cười, liền nhào qua như hổ đói, nói nhỏ: “Phi Phi cũng lớn rồi, chúng ta nhanh chóng sinh thêm một đứa nữa đi!”

Khi Lâm Mị sinh con trai thứ hai Liễu Hồng Nhạn, Liễu Vĩnh lại được thăng quan, thăng làm tam phẩm Bộc xạ. Lâm Mị cũng được phong tam phẩm cáo mệnh phu nhân. Trong cung không ngừng ban thưởng, nhất thời vinh quang khó ai bì kịp.

Thấy Liễu Vĩnh được lòng vua, phu nhân Vĩnh Bình Hầu sợ Lâm Mị không giữ được trái tim hắn, lặng lẽ hỏi có cần tìm mấy nàng hầu xinh đẹp không, Lâm Mị cự tuyệt, cười nói: “Sau khi con sinh Phi Phi và Nhạn Nhạn, Liễu đại ca liền thở phào nhẹ nhõm, nói nhà họ Liễu đã có người nối dõi, mặc kệ tương lai thế nào, anh ấy tuyệt đối không nạp thiếp. Mỗi lần có người tặng tỳ thiếp mà không từ chối được, anh ấy đều tặng lại người khác ngay sau đó, không hề lưu luyến.”

Phu nhân Vĩnh Bình Hầu thấy Lâm Mị khẳng định như thế, cũng không hỏi nữa, chỉ cười nói: “Phi Phi mới hơn năm tuổi, nhưng xem ra đã thông minh xuất chúng, không chừng tương lai cũng là Trạng nguyên! Còn Nhạn Nhạn rất biết cách khiến người khác thương yêu, mỗi khi tới Hầu phủ, Hầu gia đều khen không hết lời. Con trai của Minh Dương Hầu gia cũng không khen nhiều như thế.”

Lâm Mị tự dưng nghĩ đến một vấn đề, bèn hỏi: “Anh hai vẫn chưa thấy ý định cưới xin gì ạ?”

Phu nhân Vĩnh Bình Hầu lắc đầu, thở dài: “Phòng nó có rất nhiều nàng hầu xinh đẹp, ngay cô em họ của Liễu Vĩnh tên Lý Tình Hảo đó cũng bằng lòng đi theo hắn, con bảo đời nào nó chịu thành thân? Nếu có ai trị được nó thì quyết định tiếp.”

Vĩnh Bình Hầu lại nhắc tới Nhậm Hiểu Ngọc, cười nói: “Con lấy chồng sinh được hai con trai, Nhậm Hiểu Ngọc kia lại sinh liên tiếp ba con gái, nghe nói mẹ chồng cô ta không vui, đã chọn mấy nàng hầu xinh đẹp cho Hứa Chiếu Tiến.”

Từ khi Nguyên Tông Hoàng đế trọng dụng Liễu châu nhất phái, tiếng nói của Nhậm Tể tướng đã không còn sức nặng như trước kia, con rể ông ta là Hứa Chiếu Tiến cũng có xu hướng làm thân với phe Liễu Châu nhất phái. Nhậm Hiểu Ngọc thấy Hứa Chiếu Tiến như thế, tất nhiên là bất mãn, rồi cằn nhằn, Hứa Chiếu Tiến cười lạnh phản bác: “Hoàng thượng trọng dụng Liễu Vĩnh, chỉ vỏn vẹn mấy năm đã thăng đến tam phẩm Bộc xạ, giờ đã là người lãnh đạo trực tiếp của ta, cô bảo ta xa lánh hắn? Ta nói cho cô biết, chờ thêm mấy năm nữa, không chừng đến cả cha cô hắn cũng vượt qua được. Lúc đấy mới làm thân thì đã quá muộn. Cô gả cho ta thì mọi việc phải biết coi ta quan trọng hơn tất cả, chứ không phải hở cái là lôi cha cô ra dọa.”

Hứa Chiếu Tiến thấy mặt Nhậm Hiểu Ngọc biến sắc, lại nói: “Cha cô rốt cuộc sẽ có ngày cáo lão hồi hương, không thể che chở cho chúng ta mãi. Mà Liễu Vĩnh đang lúc được Hoàng thượng ân sủng, Liễu châu nhất phái nhân tài đông đúc, đều coi hắn như thủ lĩnh, cục diện triều đình thế nào, chẳng lẽ còn phải băn khoăn sao. Giờ đắc tội Liễu Vĩnh, tương lai…”

Nhậm Hiểu Ngọc sa sầm nét mặt lạnh lùng chặn lời Hứa Chiếu Tiến: “Không có tiền đồ!” Dứt lời phất tay áo bỏ đi, khiến Hứa Chiếu Tiến giận muốn bốc khói.

Lần đó hai vợ chồng Nhậm Hiểu Ngọc chiến tranh lạnh hơn tháng trời. Cuối cùng, là do Nhận Tể tướng đón Nhậm Hiểu Ngọc về Tướng phủ, tâm sự chân thành: “Chiếu Tiến nói thế cũng không sai, con đã hiểu lầm nó rồi. Từ lúc Liễu Vĩnh lộ diện trước mắt Hoàng thượng, rồi được triệu vào Hàn Lâm Viện, cha đã biết lòng vua đã ngả phía hắn, hơn nữa Thái tử cũng dụng tâm mượn sức hắn, địa vị trong triều của Liễu Vĩnh không thể coi thường nữa rồi. Bà nội con tuổi tác đã cao, cũng chẳng sống được lâu nữa, dù Hoàng thượng không phũ phàng, cha cũng phải rời kinh để tang ba năm. Ba năm sau, triều đình là thiên hạ của ai không cần nói cũng biết. Em trai con tuy thông minh nhưng còn nhỏ tuổi. Biện pháp lúc này cũng chỉ có để Chiếu Tiến làm thân với Liễu Vĩnh, đến lúc đó mượn thế lực Liễu Vĩnh, còn có thể giữ lại ít người của phe ta. Chờ em trai con lớn thêm một chút, có thể dựa vào thế lực còn giữ được mà vào triều so cao thấp với Liễu Vĩnh.”

Nhậm Tể tướng làm chuyện gì cũng tính đường lùi, ông ta chỉ làm trung thần cho Nguyên Tông Hoàng đế, không theo phe Thái tử. Nhưng mặt khác lại lặng lẽ để con trai Nhậm Kế Tông làm ra vẻ bất đồng quan điểm với cha, làm người dưới trướng Thái tử. Tương lai thái tử đăng cơ, Nhậm Kế Tông cũng có thể nước lên thuyền lên. Về phần ông ta cũng từ quan an toàn. Chỉ không ngờ rằng, giữa đường lại có một Liễu Vĩnh chen vào.

Nhậm Hiểu Ngọc nghe Nhậm Tể tướng nói thế thì im lặng, một lúc sau mới ngập ngừng nói: “Tháng mười là sinh thần Liễu Vĩnh, Chiếu Tiến đã chuẩn bị lễ vật, đến lúc đó con sẽ cùng Chiếu Tiến đến Liễu phủ chúc mừng.”

Nhậm Tể tướng gật đầu, dặn dò: “Nên chịu khó làm thân với phu nhân Liễu Vĩnh là Lâm Mị. Lâm Mị kia chẳng qua chỉ là một bé gái mồ côi, lại được phu nhân Vĩnh Bình Hầu và Tô phu nhân yêu quý, sau khi gả cho Liễu Vĩnh, Liễu Vĩnh chưa từng ngó ngàng đến nữ nhân khác, không có một vợ lẽ nàng hầu nào, đủ biết cô ta không đơn giản.”

Tuy Nhậm Hiểu Ngọc không trực tiếp xích mích với Lâm Mị lần nào, nhưng giờ bảo cô ta xuống nước làm thân, cô ta không làm được. Cuối cùng cô ta cắn răng, quyết định ra tay với trẻ con. Con gái cô ta tên Hứa Uyển tuy chưa đầy năm tuổi, nhưng thông minh lanh lợi, rất biết đoán tâm trạng người khác, đến lúc đó cô ta sẽ dẫn con gái đến Liễu phủ, để con gái đi làm quen với con trai Lâm Mị là Liễu Hồng Phi, chỉ cần hai đứa trẻ thân nhau, quan hệ với Lâm Mị tự nhiên sẽ chuyển biến tốt đẹp.

Đến sinh thần Liễu Vĩnh, Liễu phủ náo nhiệt phi thường, rất nhiều trẻ con vây quanh Liễu Hồng Phi. Con gái Nhậm Hiểu Ngọc là Hứa Uyển và con gái La Minh Tú là Tô Như Bội chen gần nhất, tranh nhau lấy lòng Liễu Hồng Phi.

Liễu Hồng Phi bắt chước người lớn, ngồi một cách rất khí thế trên ghế nhỏ, chỉ huy Hứa Uyển và Tô Như Bội đấm lưng cho mình. Một lúc sau, đám trẻ bàn nhau là muốn chơi trò “cường đạo cướp tân nương”. Hứa Uyển và Tô Như Bội tranh nhau làm tân nương, Liễu Hồng Phi chẳng thèm nhìn đến hai cô bé nói: “Hai đứa không xinh đẹp bằng em trai ta, làm tân nương nỗi gì? Làm hầu gái của tân nương thôi! Để em trai ta làm tân nương.”

Hứa Uyển và Tô Như Bội nghe thế, quay sang nhìn Liễu Hồng Nhạn, thấy Liễu Hồng Nhạn hơn hai tuổi da trắng, mắt to tròn đen láy, quả thật rất xinh đẹp, đành làm hầu gái, hóa trang cho Liễu Hồng Nhạn, xong đỡ lên ngồi kiệu hoa.

Đối với trò chơi truyền thống này, Liễu Hồng Phi còn thay đổi một chút, sau khi cướp tân nương, còn giả ý đe doạ hai hầu gái của tân nương, hăm dọa là nếu thức thời thì làm thị thiếp, bằng không sẽ ném xuống núi. Hứa Uyển và Tô Như Bội vội phối hợp, tỏ vẻ phi thường sợ chết, cam tâm làm thị thiếp.

Người hầu trông bọn trẻ thấy thế, cắt cử một người đi báo cho Nhậm Hiểu Ngọc và La Minh Tú biết.

Nhậm Hiểu Ngọc nghe được chuyện con gái mình bị Liễu Hồng Phi chơi đùa, còn tự hạ thấp làm hầu gái hầu hạ Liễu Hồng Phi, ngực như tắc nghẹn. Liễu Vĩnh được lắm, năm xưa ngươi ỡm ờ với ta, giờ lại để con trai ngươi đến chơi đùa con gái ta ah ?

La Minh Tú nghe thấy bảo con gái mình đang lấy lòng Liễu Hồng Phi, cũng rất giận dữ. Tô Trọng Tinh đối với Lâm Mị nhớ mãi không quên, giờ con gái cô ta lại bám lấy con trai Lâm Mị. Lẽ nào lại như vậy!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.