Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Chương 337: Chương 337




“Nha đầu Mạn Mạn, như thế nào?” Thiên Cơ lão nhân cùng Hoa Mai bà bà cùng hỏi.

Lăng Tuyết Mạn thở hổn hển chạy tới, nói: “Hai người các ngài nhanh như vậy, con không đuổi kịp!”

“Chúng ta luyện võ công, đương nhiên nhanh!” Hoa Mai bà bà cười nói, “Nha đầu, con đuổi theo chúng ta làm cái gì?”

“Lão gia gia, bà bà, con muốn hỏi các ngài một việc.” Lăng Tuyết Mạn nhìn nhìn xung quanh, sau đó giảm thấp thanh âm, “Lăng Hàn Sương ban ngày ở đâu đâu? Là về nhà hắn ở kinh thành sao? Hắn đang vội cái gì?”

“Lăng Hàn sương?” Hai lão nhân ngẩn người, sau đó bật thốt lên: “Ai vậy?”

“Ách…” Lăng Tuyết Mạn híp mắt lại thành một đường nhỏ, gằn từng tiếng hỏi: “Các ngài không biết người tên Lăng Hàn sương sao?”

“Lăng – Hàn – Sương?” Thiên Cơ lão nhân không ngừng chớp mắt, sau đó vỗ ót, bừng tỉnh nói: “Hắn là huynh đệ của con hả?”

Lăng Tuyết Mạn cắn chặt môi,rủ mắt, nhẹ khẽ lắc đầu, “Không.”

Hoa Mai bà bà đột nhiên phản ứng kịp, nha đầu này còn có thể hỏi bọn họ chuyện gì ngoại trừ chuyện có liên quan đế Tình nhân của nàng – Hàn tiểu tử? Vì thế vội vàng nói: “Quen biết một chút, cũng biết Tình nhân nhà con.”

Lăng Tuyết Mạn chậm rãi ngước mắt, nhìn hai người trước mặt, khóc không ra nước mắt, “Như vậy, Lăng Hàn Sương khẳng định không phải Tình nhân đi? Hắn gạt con!”

Đỉnh đầu có vô số con quạ đen cạc cạc bay qua!

Ông bà già thế này mới hiểu được hai người bọn họ đã phá đám người ta!

“Nha đầu Mạn Mạn, Tình nhân của con, nó… nó là… là có nỗi khổ khó nói, con đừng nóng giận a!” Hoa Mai bà bà áy náy, vắt hết óc muốn tìm từ.

“Đúng vậy đúng vậy, đồ đệ nó, nó thật không có muốn lừa gạt con, nó thật sự là không thể nói, nó đều là vì tốt cho con, nha đầu Mạn Mạn, con phải tin nó, nó có thể còn sống trở về gặp con đã là không dễ dàng, con nhất định không thể tức giận với nó, nếu không… nếu không nó sẽ phân tâm, vừa phân tâm, sẽ đi sai một nước, thua cả ván cờ a!” Thiên Cơ lão nhân sốt ruột giải thích.

Tim Lăng Tuyết Mạn đập loạn nhịp, ánh mắt có chút tan rã, thì thào nói: “Con thật không hiểu, còn cái gì hắn mà không gạt con, có cái gì thì có thể nói cho con, để con chia sẻ với hắn!”

Ngừng lại, Lăng Tuyết Mạn có chút vội vàng hỏi: “Các ngài nói cho con được không? Nói cho con hắn rốt cuộc là loại người nào? Hắn đang vội cái gì? Một năm nay hắn ở bên ngoài gặp nguy hiểm phải không? Hắn suýt nữa… không về sao?”

“Nha đầu Mạn Mạn, con biết nhiều chưa chắc tốt, nghe lời Tình nhân của con an bài, mấy năm nay nó mỗi sống một ngày đều không dễ dàng, thời khắc đều ở trong nguy hiểm, trên đường về kinh nó bị người ta hạ kịch độc, gần như sắp chết, Mạn Mạn, nó không cho chúng ta nói cho con biết, nó sợ con lo lắng, lúc nó trúng độc hôn mê tỉnh lại, câu nói đầu tiên là hỏi sư phụ, trán của nó bảo ra sao…”

“Cái trán?” Lăng Tuyết Mạn ngắt lời, “Lão gia gia, ai muốn hại hắn? Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?”

“Trúng độc ở trên trán, nó sợ tướng mạo xấu không xứng với con.” Thiên Cơ lão nhân thở dài một hơi, nói lời thấm thía: “Bởi vậy có thể thấy được, nó coi trọng con cỡ nào, những chuyện khác con đừng hỏi nữa, sớm hay muộn nó sẽ nói cho con biết.”

“Lão gia gia…” Lăng Tuyết Mạn há miệng thở dốc, nhất thời không còn gì để nói, nhìn Hoa Mai bà bà, Hoa Mai bà bà cũng gật đầu, “Lão nhân nói rất đúng, Mạn Mạn, con không được âu sầu chuyện tiểu tử kia lừa con, con nếu giận thì giận chút thôi, chờ nó làm xong đại sự, ách… Tiểu tử kia nói muốn cưới con một lần nữa…”

“Một lần nữa?” Lăng Tuyết Mạn ngẩn người, “Hắn từng cưới con sao?”

“Không phải không phải, ây da, ta nói không rõ!” Hoa Mai bà bà càng sốt ruột càng lỡ lời, quả nhiên không dễ làm kẻ lừa đảo a! “Đó… là cái gì?”

“Khụ khụ!” Thiên Cơ lão nhân trừng mắt Hoa Mai bà bà một cái, sau đó cười híp mắt nói: “Ý của đồ đệ là, con chỉ coi nó là phu quân, nó tuy rằng cũng nghĩ như vậy, nhưng dù sao nó và con không có chính thức lạy thiên địa, thua thiệt cho con, muốn long trọng cưới con vào cửa bồi thường con, chính là ý này.” Kỳ thực giải thích cũng không không sai đi?

“Đúng đúng đúng, đêm động phòng hoa chúc con hãy trút toàn bộ cơn giận, đừng cho tiểu tử kia vào phòng, tra tấn nó trút giận!” Hoa Mai bà bà vội phụ họa.

“Khụ khụ, bà ra cái chủ ý kì cục vậy? Cẩn thận đồ đệ của ta thu thập bà!” Thiên Cơ lão nhân liếc Hoa Mai bà bà, lại chuyển mắt, cười vui mừng, “Bất quá nếu có thể nhìn đến bộ dạng đáng thương của tiểu tử kia, ha ha, đây chính là làm cho người ta kích động a!”

Lăng Tuyết Mạn dở khóc dở cười, lại đỏ mặt ngượng ngùng không thôi, bởi vì hai người này bà một câu ta một câu, khiến cho nàng cũng không có thời gian rối rắm ba chữ ‘một lần nữa’ kia, nhưng đối với chuyện hắn lừa gạt nàng, trong lòng vẫn canh cánh g, hại nàng náo loạn gây chê cười a? Nam nhân đáng chết kia tối hôm qua không chừng luôn cười thầm nàng đi!

“Lão gia gia, bà bà, nếu Tình nhân gặp nguy hiểm, các ngài phải đi bảo vệ hắn, không được lo cho con.” Lăng Tuyết Mạn nghiêm túc nói xong, ánh mắt lại âm u, mang theo tức giận cắn răng nói: “Bảo hắn đừng tới tìm con, tạm thời con không muốn gặp hắn, hắn muốn vội đại sự liền vội đi, con là tiểu nữ tử không thể giúp hắn, cũng không muốn liên lụy hắn, còn về sau chúng con có thành thân hay không, thì để về sau nói đi.”

Nói xong, nghiêng đầu xoay người đi về.

“Haiz -”

Hoa Mai bà bà chỉ có thể thở dài nói: “Lão nhân, chúng ta có chuyển lời cho Hàn tiểu tử không?”

“Ngu ngốc! Dám nói sao? Hàn tiểu tử vừa hỏi nguyên nhân, biết hai ta để lọt, không phải là xong đời sao?” Thiên Cơ lão nhân trợn mắt, buồn bực nói: “Kỳ thực cũng không thể trách chúng ta, ai bảo tiểu tử kia bốc phét cái gì Lăng Hàn Sương chứ, lại không nói với chúng ta, bà nói đúng không?”

“Đúng vậy, nhưng… Haiz!” Hoa Mai bà bà lại là thở dài một tiếng, “Tiểu nương tử giận dỗi, mặt Hàn tiểu tử lại muốn đông lạnh rồi!”

Lăng Tuyết Mạn lảo đảo đi tới, trong lòng hỗn độn, vì hắn trúng độc mà sốt ruột, vì hắn lừa nàng mà thương tâm, nàng nên làm cái gì bây giờ? Không biết, bên ngoài sớm là một khác phen Thiên Địa, kinh sợ Cửu Châu Đại Địa mặt lạnh Chiến Thần tướng quân Mạc tướng quân, đúng là Đại Minh Hoàng Hậu chết đi hai năm dòng chính sinh con Tứ Vương gia!

Mà Tứ Vương gia nhảy ra trở thành thái tử Đại Minh, Thái Tông Hoàng đế Mạc Ngự Minh ban một chiếu thư tuyên bố thoái vị, mười ngày sau tân hoàng đăng cơ làm đế!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.