Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Chương 65: Chương 65




Túc trực bên linh cữu bảy bảy bốn mươi chín ngày, sau đó là ngày Lăng Tuyết Mạn về thăm nhà.

Mà trước một đêm, trời lại mưa như trút nước. Tứ Vương phủ bị bao phủ trong mưa phùn, trên bầu trời đen kịt đan xen vài tia chớp, mắt không thể nhìn rõ cảnh quan bên ngoài.

Lăng Tuyết Mạn đứng ở trước cửa sổ, đôi mày thanh tú nhau lại.

Đêm mai có mưa lớn như vậy nữa hay không? Nếu sáng mai còn không ngừng, có phải không thể xuất phủ không?

Khẽ thở dài, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài, Lăng Tuyết Mạn quay đầu lại. Xuân Đường cùng Thu Nguyệt bưng nước ấm tiến vào, tươi cười nói: “Vương phi nô tì hầu hạ ngài rửa mặt đi!”

“Xuân Đường Thu Nguyệt, các ngươi nói ngày mai nếu trời tiếp tục mưa ta có thể trở về Lăng gia không?” Lăng Tuyết Mạn hỏi thăm.

“Vương phi nếu mưa nhỏ hẳn là có thể. Nếu mưa lớn giống hiện tại, chỉ sợ không đi được.” Thu Nguyệt cau mày nói.

“Vậy nếu không đi đến lúc nào mới có thể đi?” Lăng Tuyết Mạn lo lắng hỏi. Cuộc sống của nàng mỗi một ngày đều trôi qua trong lo lắng hãi hùng. Hiện tại ác ma ngày càng đến thường xuyên hơn, gần như hai ba ngày sẽ đến một lần. Nàng thật sợ sự việc bị bại lộ, bản thân mình sẽ bị hắn đùa chết!

Cho nên nàng muốn tìm cơ hội bỏ trốn. Nhưng rời đi, nàng lại luyến tiếc Ly Hiên. Nhưng để nàng gánh vác thân phận Vương phi trên danh nghĩa vì Tứ Vương gia thủ tiết, lại bị ép làm nữ nhân của nam nhân khác, khiến nàng mỗi ngày lúc thắp nhang cho Tứ Vương gia, trong lòng đều có bất an cùng áy náy. Thậm chí nàng nhiều lần mơ thấy Tứ Vương gia mặt trắng bệch chất vấn nàng, sợ đến nỗi giữa khuya tỉnh mộng.

“Vương phi ngài như thế nào? Đang suy nghĩ gì?”

Thanh âm thân thiết của Xuân Đường vang lên, Lăng Tuyết Mạn hoàn hồn ngượng ngùng cười cười, che dấu hoảng loạn, nói: “Không có gì.”

“Vương phi ngài không vui sao?” Thu Nguyệt hỏi, nghĩ rằng Lăng Tuyết Mạn nhớ nhà, liền an ủi: “Vương phi ngài đừng có gấp. Nếu ngày mai không thể đi Lăng gia, lại chờ mấy tháng nữa sẽ đến tiết nguyên tiêu mừng năm mới. Lúc đó ngài cũng có thể về Lăng gia thăm Lăng đại nhân.”

“Phải không? Vậy còn phải đợi thật lâu”

Lăng Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, tâm tư hòa nhập vào cơn mưa to.

Cùng lúc này, ở trong Thấm Trúc Hiên đặt ở phía tây Tứ Vương phủ, có hai nữ nhân đang mật đàm.

“Muội muội bố trí xong chưa?”

“Tỷ tỷ yên tâm đi! Chỉ cần có bạc là có người to gan lớn mật chịu bán mạng cho chúng ta!”

“Ha ha vậy cũng chỉ cần ả ngày mai đi Lăng gia làm lễ lại mặt đi! Ta cũng không tin ả còn mạng trở về Tứ Vương phủ để đối đầu với chúng ta!”

“Là tiểu Vương gia thích ả. Chờ khi bị ả làm hại mất mạng, nhìn xem nó còn muốn che chở ả không!”

“Ha ha ha”

Mà đêm mưa tối lạnh này, trong kinh thành còn có một đôi con ngươi u ám theo dõi kỹ Tứ Vương phi Lăng Tuyết Mạn, vì lễ lại mặt của nàng mà tính toán.

Mà hết thảy, Lăng Tuyết Mạn hồn nhiên đơn thuần không biết, chỉ tự mình giùng giằng giữa mâu thuẫn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.