Mối Tình Danh Môn: Cục Cưng Trăm Tỷ Của Đế Thiếu

Chương 134: Chương 134




Chương 135. Cô ăn dấm chua của anh

Editor: Quỳnh Nguyễn

“Buông, buông ra! Buông. . .”

Danh Khả thật sự muốn khóc, ở trong này, tại trong phòng Nha Nha, cô cư nhiên cùng một người nam nhân làm ra loại chuyện tình đáng xấu hổ này, cho dù không phải thật sự làm, nhưng cũng đã vượt qua phạm vi cô có thể thừa nhận.

Ngộ nhỡ Nha Nha trở về, bị cô bé nhìn thấy... Cô hoàn toàn không dám tưởng tượng, nếu bị Nha Nha nhìn cô bé sẽ nghĩ cô như thế nào?

“Không cần, cầu anh, đừng ở chỗ này.” Trong hốc mắt của cô đầy một tầng sương mù mỏng nhạt, ngay cả thanh âm cũng khàn khàn.

“Đêm nay cùng Mộ Tử Khâm đi hậu viện?” Anh không để ý đến cầu xin tha thứ của cô, môi mỏng hướng trên mặt cô tiếp cận vài phần, thanh âm rất nhẹ nhưng rơi vào bên trong màng tai cô mà lại trở nên cực kỳ trầm.

Thân thể là nóng nhưng tâm là lạnh, một lạnh một nóng làm cho anh so với lúc trước càng đáng sợ, càng bức người.

Trong lòng Danh Khả hơi hơi kinh ngạc, nhớ tới Mộ Tử Khâm ở trong hậu viện làm những chuyện như vậy với chính mình, mặc dù không có thật sự cùng anh thân thiết nhưng anh lại thiếu chút nữa hôn cô.

Suy nghĩ, người nhịn không được liền run nhè nhẹ, việc này nếu để cho Bắc Minh Dạ biết anh có thể tức giận đến ở trong này đem cô tử hình hay không?

“Xem ra, các ngươi thực đã làm gì?” Bàn tay to của anh vẫn nắm thân thể của cô trong tay như cũ, thân thể cô biến hóa dù cho chỉ là một chút cũng tuyệt đối chạy không khỏi mắt sắc bén của anh.

Run rẩy, là vì trong lòng không vững sao? Quan hệ hai người kia tới cùng đều đã đến chỗ cái tình trạng gì?

Anh lại áp chế hai phân để cho chính mình càng tiến một bước nắm cả người cô trong tay.

Danh Khả nhịn không được kêu một tiếng, một tiếng khẽ gọi này từ răng môi tràn ra, lập tức lại dùng lực cắn lên môi mỏng chính mình.

Thanh âm của anh vẫn như ma âm quanh quẩn ở bên tai như cũ: “Ôm? Hôn môi? Hay là trực tiếp làm?”

“Không có.” Cô dùng lực lắc đầu, thật sự sợ anh lại ở chỗ này trừng phạt cô.

Thân hình anh nặng cơ hồ hoàn toàn đặt ở trênlưng cô, đem cô áp tại trên đệm, cô cơ hồ muốn hít thở không thông, nhưng trong lòng sợ hãi để cho cô thủy chung cắn môi, dùng lực giải thích: “Anh ấy chỉ... Chỉ là sợ tôi lạnh, mang tôi ra ngoài. . . Uh`m. . . Chạy một vòng.”

“Chạy bộ?” Mày kiếm Bắc Minh Dạ hơi hơi nhíu, ý cười khóe môi càng sâu: “Liền thể chất cô này, có thể chạy bao lâu?”

Ánh mắt trầm xuống, thanh âm của anh cũng trầm xuống: “Coi tôi như ngu ngốc?”

“Không phải.” Xem anh là ngu ngốc, cô dám sao? Dùng lực cắn môi, nhắm mắt lại, cổ họng cô khàn khàn ấp úng giải thích: “Về sau... Nói chuyện với nhau. . . A! Anh ôm tôi lại, chỉ là ôm, thật sự. . . Thực. . .. . .”

Sức nặng đè ở trên người theo rời khỏi của anh biến mất trong nháy mắt, Danh Khả nhắm mắt, dùng lực thở hổn hển, đợi cho hô hấp khôi phục bình thường liền nhanh chóng đứng lên sửa sang xiêm y chính mình.

Áo không tồi, chỉ là vạt áo buông lỏng ra hai nút thắt, nhưng, váy. . . Nút thắt váy bị anh kéo, đang xám xịt nằm ở một bên.

Cô đem cái móc nhặt lên, theo bản năng mượn sức kéo váy, nhưng không có nút thắt váy chỉ cần tùy ý đi vài bước, tùy thời đều đã rơi xuống.

Quay đầu, ánh mắt oán niệm rơi vào trên người anh, thấananh rút ra một mảnh khăn tay ở trên tủ đầu giường một bên, đang lau chùi tay mình.

Cái ma quỷ này, hỗn đản này...

“Lại vẫn muốn cùng cậu ta đi sao?” Bắc Minh Dạ tiện tay đem khăn tay ném đến trong thùng rác cách đó không xa, ánh mắt hướng trên váy cô đảo qua, khóe môi lại hơi hơi dương: “Thời điểm cậu ta ôm ấp cô, có như vậy hay không?”

Danh Khả nghẹn một hơi ở trong lồng ngực, thật sự rất muốn dùng lực xé nát khuôn mặt anh, để anh vĩnh viễn cười không nổi.

Cô rốt cuộc làm sai chỗ nào rồi hả ? Rõ ràng là lần trước anh quá phận, mà lúc này, anh lại rõ ràng cho thấy là trừng phạt cô.

“ Bởi vì Mộ Tử Khâm sao?”Vấn đề này quấy nhiễu cô cả một đêm, cho tới bây giờ, nếm qua đủ loại thủ đoạn khi dễ của anh cô rốt cuộc nhịn không được, rốt cục nổi lên dũng khí hỏi ra miệng: “Anh ăn dấm chua của anh ấy? “

“ Cư nhiênbị cô nhìn ra. “Anh không giận, ngược lại cười đến càng thêm tùy ý, cười như vậy , phản ứng này liền ngay cả Danh Khả đều đã xem không hiểu anh rốt cuộc suy nghĩ cái gì.

“ Anh chỉ là ôm qua tôi, trừ lần đó ra không làm một chuyện gì.” Cô cảm thấy được nhất định muốn cùng anh nói rõ ràng, bởi vì chút này không hề tồn tại trong hiệp nghị bọn họ, anh không thể bởi vì chút này lặp đi lặp lại nhiều lần khi dễ cô.

“ Trước anh nói qua, anh không thèm để ý trong lòng tôi nghĩ gì, kia cũng không phải nội dung hiệp nghị chúng ta. “Biết cùng anh cứng đối cứng, chính mình chỉ biết chịu thiệt, cô chỉ cầu anh còn có thể tìm về một chút lý trí.

Bắc Minh tiên sinh, cho tới bây giờ đều là lý trí ổn trọng nhất, phải hay không?

Mộ Tử Khâm đang chờ, vô cùng có khả năng gặp Tuyết Nhi Tuyết Nhi, nếu hiện tại anh trở lên, cô nhất định sẽ lớn tiếng kêu cứu.

Nơi này là nhà Nam Cung, có cái lão gia tử cùng Nam Cung Triệt ở đây, cho dù Bắc Minh Dạ lại cuồng không có khả năng dám đảm đương mặt những cái trưởng bối này, ở trong này làm cho cô không chịu nổi.

Đương nhiên có thể làm cho anh tìm về một chút lý trí buông tha cô, như vậy tốt nhất.

Dù sao cô chính là không muốn cùng anh trở về Đế Uyển, đêm nay, sau này chết cũng không cùng anh đi cái địa ngục nhân gian kia!

“Tôi có để ý quá sao?” Anh lại nhích lại gần, cúi đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhỏ nhắn cô cố giả bộ bình tĩnh.

Danh Khả lại theo bản năng hướng phía sau thối lui vài phần, ngẩng đầu đón nhận ánh mắt, cô thuận lợi hô hấp nháy mắt dồn dập chính mình, cố gắng bình tĩnh nói: “Nếu không thèm để ý mời anh không cần khó xử tôi.”

“Tôi khi nào thì khó xử cô?” Cư nhiên muốn cùng anh lý luận, nha đầu kia, ngắn ngủn nửa tháng, không chỉ có chút địa phương lớn lên, liền ngay cả lá gan cũng lớn.

Cô đoán không ra tâm tư của anh, thật sự hoàn toàn đoán không ra.

Tránh đi cái đề tài này, cô lại nói: “Có phải chỉ cần tôi trả tiền cho anh anh sẽ thả tôi tự do hay không?”

“Cô có tiền sao?” Mâu quang hơi hơi trầm trầm, ýcười khóe môi anh cũng dần dần tiêu tán.

Từ vừa mới bắt đầu anh liền biết nha đầu kia chán ghét chính mình, có biện pháp, cô nhất định trăm phương nghìn kế rời xa anh, kỳ thật anh thật sự không thèm để ý, chỉ là tạm thời tham luyến tư vị của cô mới có thể không nỡ cứ như vậy đưa tay mặc cô trốn.

Nhưng hiện tại loại biểu hiện không có lúc nào là không nghĩ muốn rời khỏi của cô này bỗng nhiên làm cho anh có vài phần tư vị không phải.

Cho tới bây giờ đều đã chỉ có anh không cần khi nào thì đến phiên người khác không cần anh?

“Duojcd a, chờ cô có tiền trả lại cho tôi chúng ta liền thanh toán xong.” Anh đứng thẳng thân hình, sửa sửa quần áo trên người, “Hiện tại cô còn không có dự trữ đầy đủ tiền bạc trả lại cho tôi, theo tôi trở về Đế Uyển, tối nay.”

Ham muốn chiếm hữu trần trụi như vậy làm cho Danh Khả sợ hãi từ đáy lòng, cô không chỉ có chưa từng có đi, ngược lại lui đi phía sau chút.

“ Trên hiệp nghị không có quy định khi nào thì tôi trả tiền.” Cô không muốn về Đế Uyển tối hôm nay nói cái gì không muốn cùng anh trở về.

Không, không chỉ có đêm nay, về sau mỗi một cái ban đêm, thậm chí ban ngày, cô không muốn cùng này này cùng một chỗ.

“Dài dòng.” Bắc Minh Dạ hừ hừ, từ trong túi lấy ra điện thoại bấm dãy số Dật Thang: “Đem xe chạy đến cửa sau.”

. . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.