Mộng Hồi Đại Thanh

Chương 15: Chương 15: Tâm loạn (3)




"Aizz!" Nhịn không được lại thở dài. Tiếp theo bọn họ phải đến nơi diễn ra kì thi Hương. Lúc ấy tôi thật may mắn vì không cần nhanh như vậy nhìn thấy bọn họ, thật sự là không được tự nhiên a.

Ngày đó, cho dù Tứ a ca dùng ánh mắt như thế nào nhìn tôi, tôi cũng biết rõ núi băng cũng phải tan chảy, mùa Đông cũng tránh không được mùa Hạ. Không thể thay đổi gì a! Huống chi, ha ha, tôi không nhịn được cười khổ, bên cạnh người này còn có một cái núi lửa —— Thập Tam a ca!

Làm sao có thể thành như vậy! Trước kia ở hiện đại sống đến hai mươi lăm tuổi, cũng không nói tới chuyện tình cảm bao giờ, chẳng lẽ vận đào hoa của tôi đều tích góp từng tí một đến nơi này mới phát ra sao? Tôi phải làm sao bây giờ? Không thể trốn tránh, cũng không thể xông lên phía trước hét lớn, làm cho bão tuyết xông tới còn ác liệt hơn!

"Lại ở chỗ này lắc đầu vẫy đuôi cười ngây dại." :sofunny:

"A?" Tôi quay đầu nhìn, Đông Liên tỏ ra không cho là đúng. Tôi cười, vỗ vỗ chỗ bên cạnh, nàng cười lại gần ngồi xuống, nhìn tôi một lúc lâu."Gì chứ? Cho dù ta là tiểu mỹ nhân, bị ngươi nhìn như vậy ta cũng nhịn không được đâu!" Tôi cười tủm tỉm bày ra vẻ mặt đắc ý.

"Xí, không biết xấu hổ!" Đông Liên cười mắng, "Ngươi nha, thật là một quái nhân (người quái dị)!"

Tôi sửng sốt, đây là ý gì? chẳng lẽ. . . . . . Nàng không nhìn tôi cứ thế tiếp tục nói: "Nói ngươi đừng so đo, ngươi lại trị Thập gia nói không nên lời; nói ngươi lợi hại, gặp phải Phúc công công, ngươi còn kém xa." Tôi yên lòng, cười, "Có lẽ là vì tôi có hơi ngốc." Nàng sửng sốt, tôi nháy mắt với nàng mấy cái, nàng nở nụ cười."Ngươi nha!" Nói xong đứng dậy, "Đi thôi, Nhị Hắc." Tôi trừng mắt nhìn nàng, "Làm ơn, rốt cuộc các người muốn cười đến khi nào?" Đông Liên cười kéo tôi đứng dậy, đi về phía trước.

Gọi tôi là "Nhị Hắc", là vì Đức Phi nuôi một con chim Tiêu Liêu tên là Đại Hắc, nghe nói có không ít Cát Tường, nương nương thật sự rất thích. Mỗi ngày tắm rửa cho con chim kia một lần, nếu không sẽ chán chết. Tôi ở hiện đại cũng hình thành thói quen tắm rửa mỗi ngày, tắm rửa ở đây cũng không thuận tiện như hiện đại, muốn nước ấm thì khỏi nói, nhưng dụng cụ rửa mặt có rất ít a, cho nên vừa mới tới đều không đủ dùng. Cũng may Đông Liên và những người khác rất tốt với tôi, sẽ đem những đồ không dùng cho tôi. Sau này Đức Phi biết, liền nói về sau cho tôi một ít dụng cụ rửa mặt, còn cười nói tôi cùng Đại Hắc có cung một tật xấu. Cứ như vậy, các cung nữ liền gọi tôi là"Nhị Hắc", tôi cũng không biết làm sao, tùy các nàng thích cười thì cười .

"Ngươi dẫn ta đi đâu?" Tôi hỏi Đông Liên."Ngươi đã quên, nương nương dang nghi ngơi, bảo chúng ta chờ người tỉnh lại thì tới đó. Ta ước chừng cũng gần một canh giờ rồi, việc tới tìm ngươi, ngươi còn không nhận!" Nói xong trừng mắt nhìn tôi . Tôi vội cười nói: "Đa tạ đại tỷ nhắc nhở, nào dám không nhận ?"

"Nếu cảm kích, thì giúp ta vẽ vài hoa văn đa dạng đi, được không?" Tôi gật đầu: "Chuyện nhỏ." Chúng tôi cười nói đi đến phòng, trăng vừa nhô lên tiểu thái giám liền tới tìm chúng tôi. Vừa vào nhà, phát hiện trên mặt đất có một ít đồ đạc."Tiểu Vi." Đức Phi đang ngồi ở trên giường kiểm tra gì đó, "Ngươi tới đây." Tôi vội đi lên hành lễ, nương nương phẩy tay, đưa giấy viết thư trong tay tới, "Ngươi đọc đi, mắt của ta không tốt lắm ."

"Dạ" tôi đọc cho Đức Phi nghe, là thư của Thập Tứ gia, nói là hai ngày nữa sẽ về, mọi chuyện đều rất tốt vân vân và vân vân. . . . . . Đức Phi rất vui:"Không có chuyện gì thì tốt rồi, cái tiếp theo." Đầy tớ( Minh Vy) cũng cười xòa phụ họa.

Đột nhiên rèm cửa được xốc lên, Phúc công công thở hổn hển tiến vào: "Chủ tử, Tứ gia và Thập Tam gia đã trở về, hiện tại đang ở chỗ hoàng thượng , lát nữa sẽ tới chỗ người thỉnh an." Tôi giật mình, thụt lùi từng bước. Đức Phi nương nương không chú ý: "A, vậy cũng tốt. Đến đây, mau giúp ta chuẩn bị, chuyện khác để sau đi." Thấy nương nương vui mừng như vậy, Đông Mai cùng những người khác bước lên phía trước giúp người chải tóc, tôi cũng theo mọi người dọn lễ vật đang bày loạn trên mặt đất, đem quà thưởng gì đó đều ném qua một bên.

Một lúc lâu sau, cũng không còn chuyện gì, tôi liền lặng lẽ lui ra. Tôi còn chưa nghĩ nên đối mặt với bọn họ như thế nào, ba mươi sáu kế tẩu vi thượng sách . Trong lòng có chút hoảng loạn, nói không nên lời vui mừng hay là khó chịu, tôi lắc đầu, đi đến lầu sách. Qua núi giả, chính là hành lang gấp khúc, tôi cúi đầu đi tới, đột nhiên một cánh tay kéo tôi qua."A!" Tôi la lên, bị người đó ôm chặt vào lòng, hương cỏ xanh thản nhiên truyền đến.

Tôi không giãy dụa nữa, yên tĩnh trở lại, cảm thấy tim của hắn đang phập phồng trong ngực. Qua một hồi lâu, ngẩng đầu nhìn, Thập tam a ca đang cười tủm tỉm nhìn tôi . . . . . .

Tôi hé miệng, không biết nên nói gì cho phải, thấy hắn nhìn tôi, tôi liền cười nhìn hắn, cả mặt trăng cũng không thấy đâu, hơi tối một chút."Không tệ! Khí sắc tốt lắm." Thập Tam a ca nói xong tay lại muốn sờ mặt tôi, tôi chợt phản ứng, làm cho hắn bổ nhào vào không khí. Hắn mất hứng nhìn tôi, tôi cười xoay người tới đường hành lang: "Cũng không thể mỗi lần đều cho ngươi thực hiện được ?"

"Hừ!" Thập tam a ca bĩu môi, đi theo tôi. Tôi thật sự rất vui, mấy ngày nay nghĩ không tới tạm biệt hắn, sẽ như thế nào đây, hiện tại mới biết được, tôi còn xa lắm mới hiểu được lòng người. . . . . . Nghĩ vậy, bước chân của tôi ngừng một chút. Thập Tam a ca sửng sốt, ngẩng đầu nhìn tôi, tôi thản nhiên cười, tiếp tục đi, lúc nhìn thấy hắn lại không thể ngừng nghĩ tới Tứ a ca. . . . . .

Nếu như nói cảm giác tạm biệt Thập Tam vượt qua tưởng tượng của tôi , như vậy tôi thật sự không biết nhìn thấy Tứ gia sẽ như thế nào. Tứ a ca cùng Thập Tam a ca không giống nhau, nhưng đối với tôi mà nói, có một điểm chung, bọn họ đều khiến tôi đau lòng. Lập tức đã đến Ngưng Xuân các. Thập tam a ca thản nhiên đi vào bước đến giường nhỏ cạnh cửa sổ ngồi xuống. Tôi mở cửa sổ thông gió, lại lấy ấm pha trà, trong phòng yên tĩnh, chỉ nghe mùi lá trà thơm ngát, thấm vào ruột gan.

"Ngươi đã gặp hoàng thượng chưa?" Tôi vừa pha trà vừa hỏi. Thập Tam a ca hất bím tóc: "Gặp rồi, Tứ ca phải ở lại trả lời câu hỏi nhi, tôi lén nhìn một chút cũng không được, trước hết trở về đã. Đợi lát nữa cùng Tứ ca đến chỗ ngạch nương thỉnh an." Tôi đưa trà cho Thập Tam a ca, lại bị hắn cầm không buông tay, cũng đành phải ngồi xuống giường nhỏ, yên lặng nghe hắn tự thuật về mấy ngày nay. Nói thật, chưa từng thấy hắn cằn nhằn như vậy, trong lòng chợt cảm thấy ấm áp. Thấy hắn nói đến hào hứng, mặt tươi như hoa, tôi cũng hào hứng hẳn lên.

"Đúng rồi, ta cho ngươi biết, năm nay Giang Chiết lại có thể có người hơn bảy mươi thi đỗ, cũng có chút mới mẻ ." Thập Tam a ca cười nói. Tôi sửng sốt: "A? Lớn tuổi như vậy còn có thể thi đỗ a? Kỳ thi mùa xuân năm sau tại kinh thành hắn có tới hay không?" Thập Tam gia cười gật đầu: "Có chí lớn! Nên nói là theo số mệnh, sẽ có hạnh phúc cuối đời."

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.