Mộng Hồi Đại Thanh

Chương 16: Chương 16: Tâm loạn (4)




"A, cái gì hạnh phúc cuối đời?" Tôi nghĩ, không nhịn được lắc đầu, "Không phải xin nghỉ hưu là hạnh phúc cuối đời đó chứ?"

"Ha ha!" Thập Tam a ca cười lớn, cười ngã cả ra đất. Tôi cười nhìn hắn, "Này có cái gì buồn cười ? Hắn lớn tuổi như vậy, cho dù trúng tuyển thì cũng chỉ có thể nghỉ hưu về quê! Nhưng nói gì thì nói cũng chứng minh hắn đã từng làm quan, cách về hưu của cán bộ kỳ cựu đó." Thập Tam a ca cười ra nước mắt, mở to mắt nhìn tôi:

"Cái gì mà cách về . . . . . ." Tôi sửng sốt, vội nói: "Không có gì, tùy tiện nói thôi. Đúng rồi, ngươi đã đói bụng chưa?" Tôi vội chuyển chủ đề, Thập Tam a ca cũng không để trong lòng, ngồi dậy. Tôi nghĩ hắn phải đi rồi, cũng vội đứng lên, hắn lại kéo tôi vào lòng. Tôi theo bản năng muốn tránh, lại bị hắn ôm quá chặt. Cảm thấy có chút khó thở, tôi cười khổ, cái mũi nhanh chóng bị đè ép, nếu đây là phương pháp biểu lộ cảm tình của hắn, một ngày nào đó mặt của tôi sẽ bị san bằng. Chỉ cảm thấy hắn dùng cằm vuốt ve đỉnh đầu tôi, tôi vẫn đang suy nghĩ may mắn ngày hôm nay không chải Sơ Bả Tử Đầu*, nếu không. . . . . . Ha ha, nếu hắn muốn làm như vậy e là có chút khó khăn, đang miên man suy nghĩ.

"Ngươi thật tốt. . . . . ."

"A?" Tôi sửng sốt, nói chuyện không đầu không đuôi, có ý gì a! Thập Tam a ca đã buông tôi ra, không đợi tôi nghĩ nhiều, từ trong lòng ngực móc ra một cái túi bằng vải bố.

Đưa tới trước mặt tôi, tôi ngẩng đầu nhìn hắn, hắn cười nhìn tôi bĩu môi."Cho tôi ?" Tôi nhẹ nhàng hỏi. Hắn gật đầu, tôi cúi đầu mở ra."A! Là Nghiên Mực Đoan Khê** và Mực Huy Châu***." Hai thứ này đều thật tinh xảo. Thập Tam a ca nhướng mày: "Thấy ngươi viết rất tốt, nên mua thứ này cho ngươi, nghĩ ngươi sẽ rất thích." Tôi cười vui vẻ."Cám ơn ngươi." Thấy tôi vui, Thập Tam a ca cũng rất vui. Tôi trân trọng cầm hai món đồ, thấy sắc trời không còn sớm: "Cũng nên đi thỉnh an nương nương rồi nhỉ?" Thập Tam a ca gật đầu đi ra ngoài, tôi khóa cửa xoay người đi xuống dưới, hắn theo sau tôi, trên đường chợt nghe hắn thầm thì cái gì"Không cảm ơn . . . . . ." Vân Vân.

Tôi nghiêng đầu nhìn, hắn tỏ ra bất mãn. Tôi quay đầu lại, thấy đã đến phòng của Đức Phi, liền đứng lại xoay người."Muốn ta cảm ơn như thế nào mới được đây?" Hắn dừng lại một chút, liền cười phá lên, "Ngươi có biết." Tôi sửng sốt, chợt tỉnh ngộ: "A, hiểu rồi." Thập Tam a ca vui vẻ đi tới, liền thấy tôi cung kính phúc thân: "Nô tỳ tạ chủ tử ban thưởng" Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, cười hỏi: "Thế này đúng rồi chứ?" Bộ dạng của Thập Tam a ca giống như bị mắc xương cá, thấy vẻ mặt của tôi là thật, đến nửa câu hắn cũng không nói ra được. Tôi cố chấp xoay người sang chỗ khác: "Xin người chờ ở đây, nô tỳ đi thông báo một tiếng." Đi chưa được hai bước."Xì", tôi thật sự nhịn không được."Được lắm, ngươi. . . . . ."

Tôi cũng không nhìn Thập Tam a ca đang thở hổn hển la lên ở đằng sau,vén rèm vào nhà, thấy Đức Phi đang ngồi trên tháp, liền tiến lên, phúc thân: "Bẩm nương nương, Thập Tam gia đang ở bên ngoài, chờ người."

"Ừ, Đông Mai, mau mời hắn vào." Đức Phi vui vẻ ngồi dậy. Ngẫm lại bộ dạng vừa rồi của Thập Tam a ca, tôi không nhịn được cười trộm.

"Tiểu Vi?"

"A? Dạ" tôi vội lấy lại bình tĩnh, Đức Phi cười phất tay, "Đi, thỉnh an Tứ a ca đi." Tôi sửng sốt, theo bản năng quay đầu, lúc này mới thấy Tứ a ca đang ngồi cạnh bình phong, lẳng lặng thưởng thức trà. Tôi nuốt khô nước miếng, đi lên phía trước: "Nô tỳ thỉnh an Tứ gia, Tứ gia Cát Tường." Hắn cũng không nhìn tôi, chỉ nâng tay lên: "Ừ, đứng dậy đi." Tôi lui ra phía sau hai bước, cúi đầu: "Tạ chủ tử."

Thập Tam a ca hùng hổ đi vào, cười thân thiện nói: "Dận Tường thỉnh an nương nương ." Đức Phi đứng lên, đi qua kéo hắn đứng lên: "Mau đứng lên, để cho ta nhìn ngươi nào. Ừm, hình như gầy hơn một chút, cũng đen hơn." Nói xong xoay người dắt tay Thập Tam a ca, "Đến đây, ngồi chỗ này. Hai mẹ con chúng ta trò chuyện."( Không hiểu khúc này, mẫu thân của Thập Tam a ca là Mẫn phi Chương Giai thị mà)

Bên tai truyền đến tiếng bọn họ một người hỏi một người đáp, tôi một chút cũng không nghe được gì. Trong đầu lộn xộn, cảm thấy chính mình thật sự vô dụng, nói cái gì cũng không dám nhìn Tứ a ca, nửa ngày trời mới lấy được dũng khí. . . . . . AizzD*Đ* L3 * Quy*Đôn! Không nhịn được thở dài, vẫn không được. Quên đi, vô dụng sẽ không tốt đâu.

Đột nhiên truyền đến tiếng nói của Tứ a ca: "Đây là nhi tử đi Hồ Quảng mang về một ít hàng dệt tơ, không phải đồ trong cung, cũng có chút hương dã, nương nương xem thử xem."

Đức Phi gật đầu, mỉm cười nói: "Trước hết nhận lấy, sau đó để lúc rãnh rỗi, ta sẽ xem. Đông Liên, Tiểu Vi, đi lấy đi." Tôi sửng sốt, vội theo Đông Liên đi lấy đồ. Đông Liên đi vào buồng trong. Tôi vừa muốn lui ra, Tứ a ca liền duỗi tay ra, tôi nhìn thấy có một thứ ở trên tay hắn, nhưng Đông Liên đã vào buồng trong rồi, nhìn bộ dạng hờ hững của hắn, tôi chỉ có thể kiên trì đi tới duỗi tay ra đón.

"A!" Tôi không nhịn được nhẹ nhàng kêu lên một tiếng, vải dệt ở dưới đất, Tứ a ca đang gắt gao nắm lấy cổ tay tôi . . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.