Một Bước Lên Tiên

Chương 111: Chương 111: Chủ tịch mới của Lý Thị




Cùng với đó, ông cụ Lý đứng phía sau cũng vội vàng gật đầu: “Đúng đó, Tuyết Nhi à, vừa rồi là ông không đúng, nói hơi nặng lời, cháu đừng để tâm đến nhé”.

Lý Tuyết ngập ngừng, thái độ của ông cụ Lý khiến cho cô có cảm giác được yêu thương mà vừa mừng vừa lo, bất giác quay sang nhìn Bạch Diệc Phi.

Bạch Diệc Phi đã nói gì với ông cụ Lý? Thái độ trước sau thay đổi hơi bị nhanh phải không?

“Không sao đâu, ông nội”, Lý Tuyết mỉm cười đáp.

Bạch Diệc Phi vỗ nhẹ bàn tay Lý Tuyết, ánh mắt lóe lên suy tính, sau đó nói với ông cụ Lý: “Cho cháu mượn phòng họp của ông được không?”

“Tất nhiên là được“.

Ông cụ Lý đứng tránh qua một bên nhường đường cho Bạch Diệc Phi, thấy vậy càng làm cho Lý Tuyết khó hiểu, sao cô cứ cảm thấy hôm nay ông cụ Lý hạ thấp mình như thế? Cho dù là bị Hầu Tước mua lại rồi thì cũng không đến mức như vậy chứ?

Khi đi đến cửa phòng họp, ông cụ Lý đẩy cửa ra, đồng thời để Bạch Diệc Phi và Lý Tuyết bước vào trước.

Người của Lý Thị trong phòng họp nhìn thấy là Bạch Diệc Phi và Lý Tuyết thì sắc mặt đều trở nên không tốt.

Nhất là Lý Phàm.

“Các người làm gì ở đây? Cút ngay! Đây không phải là nơi mà các người nên đến!”, Lý Phàm gào lên.

Bạch Diệc Phi lạnh lùng liếc Lý Phàm một cái, cười lạnh nói: “Bảo tôi cút đi? Anh cũng có cái quyền ấy à?”

“Hừ!”, Lý Phàm ngẩng đầu ưỡn ngực, vênh váo nhìn thẳng Bạch Diệc Phi: “Nói cho mày hay, tao bây giờ chính là Chủ tịch của Lý Thị, đây là phòng họp của Lý Thị, tao bảo mày cút thì mày buộc phải cút khỏi chỗ này cho tao!”

“Chủ tịch của Lý Thị là ngon à?”, Bạch Diệc Phi nhìn gã bằng nửa con mắt nói.

Lý Phàm nghiến răng nghiến lợi: “Mẹ kiếp, dù thế nào thì cũng tốt hơn mày! Ngay bây giờ, chúng mày cút hết ra ngoài cho tao!”

Vì cái thái độ này, Bạch Diệc Phi không thèm để ý tới Lý Phàm nữa, mà bước thẳng tới vị trí chính giữa, hờ hững nói: “Sau đây tôi sẽ thông báo một vài việc, nói xong tôi sẽ đi, không làm mất thời gian của mọi người”.

Mọi người nghe vậy đều thấy khó hiểu, Bạch Diệc Phi đến để thông báo chuyện gì? Tình huống này là sao đây?

Lý Phàm nổi điên: “Bạch Diệc Phi! Tao bảo mày cút đi cơ mà? Mày không nghe thấy à?”

“Bảo vệ đâu? Bảo vệ đi đâu cả rồi? Mau tống cổ tên này ra ngoài cho tôi!”

Bạch Diệc Phi vẫn không để ý tới Lý Phàm, mà tiếp tục thờ ơ nói: “Mới vừa rồi, Hầu Tước đã hoàn thành thủ tục mua lại Lý Thị“.

“Bây giờ, thay mặt cho Hầu Tước, tôi thông báo đến các vị hai thay đổi trong bổ nhiệm nhân sự“.

Gì?

Bổ nhiệm nhân sự?

Nhưng tại sao lại là Bạch Diệc Phi đến thông báo?

Thấy vậy, trong lòng Lý Phàm bỗng có dự cảm không lành, lập tức nói: “Mày đang nói bậy nói bạ gì đó? Một tên giám đốc quèn như mày thì có tư cách gì thay mặt Hầu Tước quyết định bổ nhiệm nhân sự cho Lý Thị.

Bạch Diệc Phi dừng lại một chút, quay sang nhìn Lý Phàm cười lạnh, sau đó nói tiếp: “Bây giờ, tôi tuyên bố Lý Tuyết sẽ đảm nhận vị trí chủ tịch của tập đoàn Lý Thị“.

Gì cơ?

Lý Tuyết sẽ là chủ tịch của Lý Thị?

Tất cả mọi người đều xôn xao bàn tán.

“Sao có thể là Lý Tuyết?”

“Bố của Lý Tuyết không phải là...“.

“Tại sao lại là Lý Tuyết?”

“...”

Mọi người anh một câu tôi một câu, xôn xao không dứt bởi bọn họ đều cảm thấy khó hiểu với quyết định này, Lý Thị của ngày hôm nay không phải đều là do bố của Lý Tuyết gây ra hay sao?

Đến Lý Tuyết cũng ngây ra chẳng hiểu gì.

Lại nhìn Bạch Diệc Phi vẫn đứng ở đó, anh hình như cũng không có ý định giải thích lí do mà chỉ đơn giản là đứng đó để tuyên bố mà thôi.

“Về phần Lý Phàm, sẽ đảm nhận một vị trí mới được lập ra, giám đốc quản lý nhà vệ sinh“.

Khoảnh khắc khi anh dứt lời, cả phòng họp lặng ngắt như tờ.

Sau đó cũng không biết là ai không nhịn được mà “Phì” một tiếng bật cười, tiếp đến mọi người giống như ăn nhầm phải thuốc cười, trong phòng họp bỗng vang vọng những tràng cười không dứt.

Nghe mọi người cười ầm ĩ, khuôn mặt Lý Phàm nhăn nhó vặn vẹo: “Bạch Diệc Phi! Con mẹ mày nói cái gì? Mày bảo tao đi làm giám đốc quản lý nhà vệ sinh? Mẹ kiếp mày dám sỉ nhục tao à?”

“Còn Lý Tuyết, tại sao cô ta được làm chủ tịch của Lý Thị? Ở đây có ai mà không biết, nếu như không phải vì Lý Cường Đông thì Lý Thị của bọn tao đã không bị Hầu Tước thâu tóm? Mày lại bảo để cô ta làm chủ tịch, cô ta có tư cách gì?”

“Bây giờ, tao mới chính là chủ tịch của Lý Thị, Lý Tuyết mới phải đi làm giám đốc quản lý nhà vệ sinh!”

Nghe được câu cuối cùng, Bạch Diệc Phi híp mắt lại, nhấc chân bước về phía Lý Phàm.

Lý Phàm còn đang vênh váo nói: “Tao đoán chừng chúng mày đến đây là muốn giúp Lý Cường Đông cướp quyền, muốn khống chế Lý Thị của bọn tao, để bọn tao phải biến thành đồ vật trong túi của chúng mày! Chúng mày đừng hòng được toại nguyện!”

“Tao nói cho chúng mày biết, trừ phi đích thân chủ tịch tập đoàn Hầu Tước tới đây, nếu không tao sẽ quyết không từ bỏ...”

“Bốp!”

Bạch Diệc Phi vung tay cho gã một cái tát.

“Mày câm miệng cho tao!”

“Mày mà cũng xứng làm chủ tịch của Lý Thị? Không đầy ba năm, Lý Thị sẽ bị mày chơi sập luôn! Không, tao nói hơi quá rồi, không đến một năm thôi”.

“Còn nữa, tao nói là để mày đi làm giám đốc quản lý nhà vệ sinh là còn đề cao mày rồi, mày còn không xứng để làm ở vị trí này!”

“Mày!”, Lý Phàm tức đến run rẩy cả người, hét lớn: “Bảo vệ! Bảo vệ đâu! Mau đuổi cổ tên này ra khỏi công ty cho tôi!”

Tuy nhiên sau đó, chẳng có động tĩnh gì.

Không chỉ vậy, những người khác trong Lý Thị cũng không động đậy.

Cũng bởi khi Lý Phàm vừa mới nhậm chức, thì gã đã to mồm đòi thu lại cổ phần, ai mà đồng ý chứ? Cho nên chẳng có ai buồn lên tiếng giúp gã.

Lúc này ông cụ Lý đang đứng bên cạnh Lý Tuyết, thấy ông ta không nói lời nào, nên mọi người lại càng chẳng thể nói gì.

Bạch Diệc Phi hừ lạnh, quay sang nhìn ông cụ Lý: “Ông tới giải thích đi!”

Ông cụ Lý bất lực thở dài, bước tới, cất giọng đều đều nói: “Bạch Diệc Phi là người phụ trách mua lại Lý Thị của tập đoàn Hầu Tước, bây giờ Lý Thị của chúng ta chỉ là một công ty con của Hầu Tước, Hầu Tước có quyền bổ nhiệm và bãi nhiệm nhân sự của Lý Thị, mà Bạch Diệc Phi chính là người phụ trách, vì vậy có tư cách này”.

Bạch Diệc Phi không nói với bên ngoài anh chính là chủ tịch của tập đoàn Hầu Tước, do vậy để tránh rắc rối thì ông cụ Lý đương nhiên sẽ không nói ra thân phận thật của anh.

Ông cụ Lý lại nói tiếp: “Bây giờ, Lý Tuyết chính là chủ tịch của Lý Thị”.

Lời nói vừa dứt, tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn Lý Tuyết.

Bị bao nhiêu ánh mắt nhìn chằm chằm Lý Tuyết cảm thấy hơi căng thẳng, mọi người đều nhìn cô, mà cô lại hầu như chưa bao giờ nghĩ đến sự việc sẽ xảy ra như vậy, giờ đây cô chính là chủ tịch của Lý Thị.

Tuy nhiên, Lý Phàm lại vẫn không phục: “Ông, cháu mới là chủ tịch của Lý Thị, bây giờ ông không có tư cách phát ngôn!”

Mọi người đều bị sốc.

Lý Phàm lại có thể vì vị trí chủ tịch này mà bất kính với người ông vẫn luôn yêu thương gã.

Lý Đại Hải nổi giận quát: “Câm miệng!”

Lý Phàm chẳng thèm nghe: “Con nói sai sao? Bây giờ con mới là chủ tịch của Lý Thị, ông nội đã mất chức rồi, như thế thì ông ấy làm gì có tư cách để phát ngôn! Lời con nói mới có trọng lượng!”

“Bốp!”

Thêm một cái tát nữa, nhưng lần này người tát là Lý Đại Hải.

“Nghịch tử! Không có ông của mày, thì mẹ kiếp mày cũng chẳng là cái thá gì cả!”

Mọi người âm thầm gật đầu trong lòng, còn không phải à? Nếu không bởi ông cụ Lý cả đời vất vả phấn đấu, thì làm gì có Lý Thị ngày hôm nay? Gã lại còn đòi làm chủ tịch nữa!

Ông cụ Lý thở dài, trong nháy mắt lại như già thêm rất nhiều, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Được rồi, Bạch Diệc Phi sẽ thay mặt cho tập đoàn Hầu Tước, cậu ta nói gì thì là cái đó”.

Mọi người nghe vậy thì trong lòng mỗi người một suy nghĩ riêng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.