Một Cục Cưng Và Bốn BaBa

Chương 25: Q.2 - Chương 25: Ngay cả con trâu lười nhất cũng bức phá!




Kể từ khi Tần Ngôn bị bắt đã qua một tuần, trong khoảng thời gian này, độc trên người Tần Ngôn mỗi lần sắp khỏi, đều bị Bạch Tiểu Hoa rắc lên một chút dược, không để ý ánh mắt ăn thịt người của Tần Ngôn, vẻ mặt Bạch Tiểu Hoa tươi cười sáng lạn.

"Nóng sốt mới ra lò, đừng khách khí."

Càng gần đến Thiên Lang đảo, lại càng là cảm thấy được không khí chung quanh càng ngày càng trầm trọng, làm cho người ta cơ hồ sắp không thở nổi.

"Nhóm lão yêu quái kia không ra tay, chắc cũng vì không ai biết vị trí cụ thể và bí mật của Thiên Lang đảo, cho nên Tiểu Hoa, em vẫn nên cẩn thận một chút." Sở Vân Hiên nói.

"Bảo khố đã hủy, ta biết rõ nhất ảo diệu trong đó, bọn hắn hiện tại ám binh bất động, phỏng chừng cũng là đang chờ đợi thời cơ, mà thời cơ đó, chỉ một khắc khi chúng ta đến Thiên Lang đảo, chỉ cần bọn hắn phát hiện vị trí Thiên Lang đảo, chúng ta sẽ bị tiêu diệt không còn một mảnh." Bạch Tiểu Hoa bình tĩnh phân tích, "Cho nên, có thể tha thì tha, chúng ta ở ngoài chỗ sáng, địch ở trong tối, minh thương dễ tránh, ám tiễn khó phòng, tất cả mọi người giữ vững tinh thần, nhất định phải vào Thiên Lang đảo trước khi bọn họ tiến , hơn nữa không cho phép có bất cứ tổn thất nào."

Những người này, có thể nói đối với Bạch Tiểu Hoa cô tình cảm đối với bọn họ đã khắc sâu vào xương tủy, thiếu một người cũng không được.

"Vậy hắn làm sao bây giờ? Vẫn mang theo sao?" Ngọc Đường Xuân khó có được lúc nhăn đầu lông mày, giọng điệu không kiên nhẫn.

Bạch Tiểu Hoa đưa mắt nhìn Tần Ngôn bên cạnh thân cây , thản nhiên nói, "Tạm thời không biết mục đích của Tần gia, vẫn là mang theo hắn tốt hơn."

"Tiểu Hoa, còn bao lâu thì tới?" Diệp Đan Phượng hỏi

"Trễ nhất là buổi sáng ngày mai, nếu chúng ta tăng tốc tối đa, tối hôm nay có thể đến rồi."

"Okie."

Mọi người cùng nhau phân tích, cuối cùng tính được buổi sáng ngày mai đến, theo như kinh nghiệm của Phượng Loan, buổi sáng ngày mai lại có sương đậm, đủ để che mắt địch nhân, như thế, rất tốt để ẩn nấp, không bị địch phát hiện.

"Đừng hoài nghi năng lực của tôi, tôi lớn lên trong hoàn cảnh này, chỉ dùng mũi ngửi là có thể biết được thời tiết ngày mai." Bộ dạng con nít tùy hứng khó lộ ra của Phượng Loan làm mọi người cười vang, không khí lạnh lẽo giảm bớt không ít.

Ban đêm.

Tất cả mọi người đi nghỉ ngơi, chỉ còn lại Sở Vân Hiên chủ động lưu lại gác đêm.

Rạng sáng, gió lạnh thổi trên mặt lành lạnh, vì sợ mục tiêu rất dễ thấy, nên đống lửa khá nhỏ, căn bản không đủ để chống đỡ giá rét ban đêm, may mắn trong cơ thể có linh lực chống đỡ, đối với Tu Luyện Giả mà nói cũng không tạo thành gánh nặng.

Ánh trăng mông lung, nhàn nhạt, chiếu lên Sở Vân Hiên, dung nhan tuyệt sắc như tiên, tản ra quang mang nhu hòa. Gió nhẹ nghịch ngợm vén lên tóc dài đen tuyền, hồng sam bị thổi thoáng rung động, nhìn từ đằng xa, đâu ai nghĩ là đó là kẻ trộm đang trốn chui trốn lủi, mà tưởng rằng tuyệt thế yêu nghiệt.

Hồng y tóc đen, phong hoa tuyệt đại.

Bàn tay trắng nõn như ngọc, nhẹ nhàng cầm củi lên, tự nhiên thêm vào, duy trì lửa cháy.

Bạch Tiểu Hoa mở con ngươi nheo lại, giương mắt lên, ánh mắt không tự giác liếc về phía bóng dáng màu đỏ cách đó không xa.

Nhìn thấy gió lạnh thổi lên của quần áo của hắn, chân mày xinh đẹp nhăn lại, vậy mà hắn lại không phát hiện.

Đứng dậy, quay đầu nhìn khuôn mặt tươi cười ngủ say của tiểu Bảo, khóe miệng gợi lên quét xuống độ cung xinh đẹp, đắp thêm cho bé cái chăn lông, cúi đầu nhẹ nhàng hôn trán bé.

Đứng dậy, lặng lẽ đi đến bên Sở Vân Hiên.

Bạch Tiểu Hoa ngồi xuống bên cạnh hắn, nhặt củi gỗ lên, muốn thêm thêm vào, để đống lửa có thể cháy lớn hơn một chút.

Sở Vân Hiên lại bắt được tay nhỏ của cô, cười nói, "Cứ để vậy đi, anh không lạnh." Nói thập phần tự nhiên, tuyệt không thắc mắc tại sao cô đến, giống như đã sớm biết.

Bạch Tiểu Hoa tự nhiên biết tâm tư của hắn, tránh tay hắn, cười cầm củi bỏ vào, nói, "Tôi biết! Nhưng tôi lạnh."

Sở Vân Hiên lảng tránh ánh mắt của cô, không nhìn cô nữa, mà nhìn chằm chằm ánh lửa trước mắt, nhẹ cười.

"Tất cả mọi người đều thấy được sự dịu dàng của em, nhưng họ không biết, càng dịu dàng bao nhiêu, em càng cứng rắn bấy nhiêu."

Bạch Tiểu Hoa nhíu mày, "Không thích tôi cứng rắn sao?"

Sở Vân Hiên nhẹ cười, khuôn mặt dưới ánh lửa bập bùng, dị thường diêm dúa loè loẹt.

"Em biết là anh yêu toàn bộ thuộc về em mà."

Bạch Tiểu Hoa mặt hơi đỏ, không được tự nhiên mở to mắt, không dám nhìn thẳng hắn.

Một giây sau, có một chiếc áo màu đỏ khoác lên người.

"Không cần." Tay muốn bỏ ra.

Sở Vân Hiên đè tay cô lại, ở bên tai cô cười nói, "Hồi nãy không phải than lạnh sao?"

Bạch Tiểu Hoa không nói, giương mắt nhìn, chạm vào thâm tình và quan tâm trong mắt hắn, trong lòng nhẹ nhàng chấn động.

Rốt cục không cự tuyệt nữa, vây kín trong quần áo của hắn, ấm quá đi!

Sở Vân Hiên từ từ đưa tay ra, có chút không dám, lưỡng lự ở giữa không trung.

Bạch Tiểu Hoa vươn tay, nhẹ nhàng cầm tay hắn.

Hai cái tay gắt gao nắm cùng một chỗ.

Nếu hiện tại có sắp chết, cũng sẽ không buông tay.

Không nhắc tới chuyện quá khứ, những chuyện đau đớn đã phai theo thời gian, tâm tình thay đổi, nhờ chân thành mà tiêu biến trong gió.

Hận hay không hận, vốn không phải suy nghĩ trong lòng Bạch Tiểu Hoa, đối với cô, hận ý cá nhân quá mệt mỏi, luôn đem thù hận để trong lòng, càng ngày càng đau đớn. Không bằng buông bỏ tất cả, để tâm hồn mình trở nên tự do tự tại.

Nếu không thể làm trái lương tâm, như vậy tốt nhất là thuận theo.

"Có chuyện gì vui sao?" Nhìn cô tươi cười, Sở Vân Hiên tâm tình cũng tự nhiên sung sướng theo.

Bạch Tiểu Hoa lắc đầu, cười nói, "Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy được sống thật sự tốt, thì ra thứ mình quý trọng vẫn còn rất nhiều, tâm tình rộng mở sạch sẽ, cảm thấy được giống như được trọng sinh."

Sở Vân Hiên nhìn cô, biểu tình đột nhiên trở nên cổ quái lại, bàn tay nắm tay cô, dần dần không còn sức, không thể khống chế lỏng dần rồi rời ra.

Mà Bạch Tiểu Hoa cũng kinh ngạc trừng lớn con ngươi, trong cơ thể một cỗ chân khí đang chậm rãi lưu động, cái loại cảm giác quen thuộc này, làm mặt cô lộ ra vui mừng.

Sở Vân Hiên trợn mắt há hốc mồm nhìn Bạch Tiểu Hoa trên người đang phát sinh biến hóa, không thể tin nói, "Đây là muốn đột phá sao?"

Bạch Tiểu Hoa vui vẻ gật đầu.

Sở Vân Hiên khóe miệng rụt rụt, "Chỉ..chỉ trong một cơn gió, ngắm phong cảnh một hồi mà thôi, đã đột phá a?" ( Ari: Đã nói biến thái mà… có bình thường như người ta đâu )

Bạch Tiểu Hoa cúi đầu nhìn hào quang cực nóng tản mát ra trong cơ thể mình, gật gật đầu, xác định nói cho hắn, "Là muốn đột phá thật sự, ha ha, anh hộ pháp giúp tôi nhé...!"

Sở Vân Hiên đâu cần cô mở miệng nhờ, sớm đã tiến vào trạng thái, dùng hết linh lực toàn thân, trải ra lưới phòng hộ, đem chung quanh bọn họ toàn bộ phong tỏa, chỉ cần không phải Thiên giai, thì tuyệt đối không xảy ra bất luận vấn đề gì.

Tần Ngôn vẫn nhìn chăm chú vào bọn hắn, cũng chấn kinh.

"Này rốt cuộc là tình huống gì? Rõ ràng cái gì cũng không có, như thế nào mà đột phá rồi?"

Tần Ngôn thì thào tự nói, không thể tin được toàn bộ sự việc trước mắt. Thiên giai! Đây chính là cao thủ Thiên giai đột phá, cũng không phải Hoàng giai Huyền giai, như thế nào lại im lặng như vậy mà đột phá a? Huống hồ là không có bất luận thiên tài địa bảo gì cùng đan dược xúc tiến.

Người phụ nữ này...

Tần Ngôn biến sắc, ánh mắt nhìn Bạch Tiểu Hoa thâm thúy mà sắc bén, lần đầu tiên coi trọng một nữ nhân như vậy.

Thiên giai đột phá không giống người thường, ảnh hưởng tạo thành cũng là thập phần lớn, tất cả mọi người đang ngủ say cũng bị khí tức mãnh liệt làm tỉnh, không thể tin được nhìn ánh sáng trắng vây quanh Bạch Tiểu Hoa, và Sở Vân Hiên thần sắc ngưng trọng đang canh giữ ở bên cạnh.

"Đây là... Đột phá?" Phượng Loan cũng không thể tưởng tượng được mở to hai mắt, nhìn Bạch Tiểu Hoa.

Không phải đâu, không phải là mới vừa đột phá không bao lâu sao? Như thế nào lại đột phá nữa? Hắn không phải hoa mắt chứ?

Nếu Ngọc Đường Xuân không mở miệng. Phượng Loan phỏng chừng vẫn như ở trong mộng, ngơ ngác nhìn một màn trước mặt.

"Phượng Loan, đừng ngẩn người, nhanh chóng giúp Tiểu Hoa hộ pháp, nơi này giao cho chúng tôi là được rồi."

Phượng Loan lúc này mới hồi phục tinh thần lại, xác định toàn bộ đều là thật sự, gật đầu, mạnh mẽ vọt tới.

Có Phượng Loan góp sức, Sở Vân Hiên giảm bớt không ít áp lực.

"Chị Tiểu Hoa, đột phá Thiên giai có chút khó khăn, chị nhất định phải kiên trì, nhất định phải thành công." Phượng Loan dùng hết linh lực toàn thân vì cô hộ pháp, cũng không quên nhắc nhở bên tai cô.

Không có gì mà tự nhiên đến, lần đột phá này tới quá mức kỳ quặc, không thể không cẩn thận.

Tất cả mọi người đều ngửi được một cỗ khí tức không tầm thường, ngay cả sắc trời cũng trở nên không bình thường, âm u, giống như trời đang thay đổi, ẩn ẩn truyền đến tiếng sấm ầm ầm.

"Tiếng sấm?" Tần Ngôn kinh ngạc nhìn trời.

Vì cái gì đột nhiên xuất hiện sấm sét? (D: làm như yêu tinh độ kiếp làm người hay là luyện thành đan dược trường sinh bất lão không bằng ) )

Rõ ràng thời tiết vẫn trong sáng, tiếng sấm dần dần càng ngày càng lớn, cũng không có giọt mưa nào...

Tần Ngôn nhìn thoáng qua Bạch Tiểu Hoa cách đó không xa, lại nhìn nhìn bầu trời không tầm thường, bỗng dưng, sắc mặt đột biến, toàn thân đều run rẩy.

Này không phải run rẩy vì sợ hãi, mà là vì không thể tin được và kích động.

"Đây chẳng lẽ là Thiên kiếp trong truyền thuyết sao?"

Thiên kiếp, chỉ có cao thủ Thiên giai đột phá mới có thể dẫn đến dị tượng Thiên Địa. Sau đó, cũng không phải mỗi một cái đột phá đều có thể đưa tới Thiên kiếp, đổi lại, nhân vật có thể đưa tới Thiên kiếp, trên cơ bản đều trong truyền thuyết, nhân vật yêu nghiệt tiếng tăm lưu lại ngàn đời, bởi vì quá mức ưu tú và khủng bố, ngay cả ông trời cũng không vừa mắt, do đó giáng trừng phạt xuống.

Người có thể chịu được, thực lực vượt xa những người cùng cấp bậc, mặc kệ là lĩnh ngộ hay năng lực, đều biến thái hơn người khác nhiều

Sách cổ ghi lại, từ xưa đến nay, nhóm người dẫn tới dị tượng Thiên Địa, không vượt quá mười người.

Hiện giờ, linh khí của Thiên Địa rất thưa thớt, đừng nói Thiên giai đã ít đến đáng thương, Thiên kiếp lại càng là chuyện viễn vòng, nghĩ cũng đừng nghĩ.

Nhưng chỉ là loại chuyện không có khả năng này, giờ phút này lại thật sự phát sinh trước mắt Tần Ngôn, không thể không bắt buộc hắn tin tưởng.

Trong mắt Tần Ngôn bắn ra thần sắc dị thường, vẻ mặt nhìn Bạch Tiểu Hoa cũng càng ngày càng nóng.

"Người phụ nữ này, tương lai nhất định thuộc loại nhân vật yêu nghiệt, nếu có thể phát triển tiếp, tiền đồ chắc chắn vô hạn... Rõ ràng chỉ là nữ nhân, nhưng không hề đơn giản tý nào!"

Cô là vị hôn thê của hắn, tuy chỉ là trên danh nghĩa.

Lần đầu tiên trong đời, Tần Ngôn tán thưởng một nữ nhân, hơn nữa còn là thật tình bội phục, cũng là lần đầu tiên... Cảm thấy có một người vợ như vậy, là vinh dự tột đỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.