Một Cục Cưng Và Bốn BaBa

Chương 27: Q.2 - Chương 27: Phương pháp ứng đối của Tiểu Hoa




Edit: Dungvo

Beta: Mèo lười 2k + Tuyết Huệ

Nguy cơ bốn phía, cũng không có dẫn tới chú ý của Bạch Tiểu Hoa, dù sao hiện tại cô một lòng một dạ chuyên tâm vào ứng phó lôi kiếp này, không có chuyện gì quan trọng hơn so với bảo vệ mạng nhỏ của chính mình.

Huống chi, đạo Lôi Điện thứ ba này, vừa mãnh liệt lại khủng bố, tựa như linh hồn của một dạng Linh Thú, với cái miệng lớn đầy máu, đem con người kéo vào địa ngục vô tận.

Bạch Tiểu Hoa cũng không biết,Thiên kiếp lần này, mang lại không ít rung động mãnh liệt.

Ngoại trừ Ngọc Đường Xuân, cả đám người Sở Vân Hiên vô cùng lo lắng cho Bạch Tiểu Hoa, còn có không ít thế lực lớn cũng tập trung tại đây. Hai bên chỉ khác ở chỗ có những lí do khác nhau, đầu tiên là lo lắng cho an nguy của cô, sau đó là lo lắng sau này cô quật khởi.

“Việc này…Long Nguyên Trù lão hồ ly… Hừ!” Tứ nương liếc mắt nhìn gò núi cách đó không xa, nheo lại con mắt mê hoặc, lạnh lùng gợi lên khóe môi.

Không chỉ có Tứ nương cùng Long Nguyên Trù, mà người trong Dược cốc cũng chạy qua chạy lại, dù sao dẫn tới Thiên kiếp cũng không phải là việc nhỏ.

Tại đây, theo sau có một ít môn phái siêu cấp lớn tới, lại có rất nhiều ẩn tàng thế gia cũng ẩn nấp trong đó, không dám có chút bại lộ, lặng lẽ quan sát toàn bộ chung quanh, một tia gió thổi cỏ lay cũng không dám quấy nhiễu.

Trong các ẩn tàng thế gia này, cũng bao gồm cả Tống gia, còn có Ngọc gia.

Chỉ thấy trong đó một vị thiếu niên, mặt như ngọc, tướng mạo tuấn mỹ phi phàm, cùng Ngọc Đường Xuân có ba phần tương tự. Người này là người đã gặp mặt Ngọc Đường Xuân trước kia – Ngọc Hành.

Ngọc Hành đứng ở bên cạnh một vị trung niên nam nhân, thần sắc cung kính, im miệng không nói.

Tống gia bên này, Tống Tử Tề cũng có mặt, bất quá trên gương mặt tuấn mỹ của hắn không có tí tươi cười, ngược lại có ẩn ẩn tức giận, môi mỏng khiêu gợi vẫn gắt gao nhếch lên.

Nhất là giờ phút này, đôi mắt kia sáng rực như ngôi sao, lửa giận hừng hực thiêu đốt.

“Bất quá chỉ là một nữ nhân, có gì quan trọng sao?” Mở miệng chính là Tống gia gia chủ, cũng là cha của Tống Tử Tề, Tống Viễn Phong.

Tống Tử Tề nhíu mày, vẻ mặt không kiên nhẫn, “Cô ấy là nữ nhân của con, mặc kệ là ai, muốn thương tổn tới cô ấy, trước hết phải bước qua xác của con.” Ngữ khí hùng hậu, kiên định.

Tống Viễn Phong khó thở, “Con không có đầu óc sao? Trợn to mắt của con nhìn xem, tính toán ám toàn nó không phải chỉ có Tống gia chúng ta, còn có các gia tộc khác cũng đều như hổ rình mồi nhìn chằm chằm a! Càng đừng nói đến phía trên còn có Thượng Cổ Môn Phái Đại Thế Gia. Cho là cái mạng nhỏ của người có thể làm cái gì?”

Tống Tử Tề lạnh lùng lườm cha của mình một cái, lạnh lùng nói, “Người khác con mặc kệ, cũng không xen vào, thế nhưng Tống gia, nếu người nào dám động thủ, con nhất định sẽ không bỏ qua cho hắn.”

Nói trắng ra là, cho dù là Tống lão gia tử, Tống Tử Tề hắn cũng sẽ không bỏ qua.

“Con…” Thằng con bất hiếu này! Tống Viễn Phong tức đến nổi thiếu chút nữa là phun ra một bụng máu.

Tống Tử Tề ánh mắt càng ngày càng phát ra thâm thúy, mắt cũng không chớp một cái , nhìn chằm chằm vào bóng dáng máu trắng chật vật nơi xa kia, trong mắt tràn đầy lo lắng.

Lần trước sau khi rời đi, hắn cùng cô đã rất lâu chưa gặp mặt. Hắn biết cô rời đi, sở dĩ đi theo cha mình đến đây, chẳng qua là vì muốn thấy cô, muốn biết cô có mạnh khỏe hay không , nào biết rằng tình huống bây giờ phức tạp như vậy.

Mà nữ nhân này cuối cùng khiến cho mình kinh hỉ, ngắn ngủn hai tháng mà thôi, cư nhiên đã đạt tới Thiên giai, hắn đã tìm không thấy từ ngữ nào để hình dung sự kinh ngạc của mình rồi.

Chẳng qua, hiện tại cả bốn phía tất cả đều như hổ rình mồi, vốn là nguy cơ trùng trùng, cô ấy cuối cùng phải làm như thế nào để vượt qua được cửa ải khó khăn lần này? Tống Tử Tề cũng không nhịn được thay cô chảy một tầng mồ hôi lạnh.

Giờ này khắc này, Bạch Tiểu Hoa đã trong tình trạng kiệt sức, đạo Lôi Điện thứ ba bổ tới trên người cô, cô chỉ cảm thấy trước mắt một mảnh tối đen, khí lực cả người tựa hồ đã bị lấy ra toàn bộ.

Rừng rậm xanh um bị phá hư hỏng chật vật không chịu nổi.

Bạch Tiểu Hoa xem cảnh tượng trước mắt rách nát, trong lòng cảm thấy áy náy, lại không đành lòng nhìn đến bộ dạng bi thống của Phượng Loan, quyết định cắn chặt răng, không chạy trốn, tiếp tục đứng im chịu tia Lôi điện tiếp theo.

“Chỉ cần đánh không chết ta, cũng không sao cỏ, ta bị thương đã thành thói quen.” Lầm bầm lầu bầu an ủi chính mình, căn bản không để ý tới khuôn mặt mình tối đen, vùng vẫy từ trên mặt đất bò lên, phun ra miệng một ngụm máu tươi.

Đạo lôi điện thứ tư theo ngụm máu tươi kia, không có chút nào lệch lạc mà hạ xuống.

Bạch Tiểu Hoa trừng lớn đôi mắt, đồng tử mạnh mẽ co rút lại – – một giây sau, vô pháp (không có biện pháp nào) thừa nhận điện giật đau xót, để cho cô cảm thấy gần như muốn hôn mê. Cô cảm thấy được toàn thân của mình đều đã tại lúc đạo lôi kia vang lên, xương cốt tựa hồ đều đã rách bươm bể nát.

Tại thời điểm nàng chưa có khôi phục ý thức, đạo lôi thứ năm khẩn cấp hạ xuống.

Hung hăng bổ vào ý thức đã mất đi, nương tựa một cỗ tín niệm chi trì trên người Bạch Tiểu Hoa.

“Lại tiếp tục như vậy, phỏng chừng liền nhịn không nổi nữa rồi.” Tứ nương sâu xa nói, đáng tiếc, rõ ràng là hạt giống tốt, nếu không phải tại người nữ nhân kia, nàng nhất định xuất thủ cứu giúp, ít nhất bảo trụ tu vi cùng sinh mệnh của nàng.

“Lần đầu tiên nhìn thấy Thiên kiếp trong truyền thuyết, hiệu quả, quả nhiên khiến người ta không dám chê ” Long Nguyên Trù hồ li lộ ra một loại mỉm cười, bén nhọn trong mắt hiện lên một đạo lượng quang (ánh sáng), “Bất quá, cho dù chết, Thiên Lang đảo ta cũng là tình thế bắt buộc.”

Tống Viễn Phong nhìn con trai của mình sắc mặt âm tình bất định, sợ hắn làm ra cái chuyện tình gì ngu xuẩn,liền nói: “Cha cảnh cáo con, đừng làm chuyện điên rồ, đây chính là Thiên kiếp.”

Tống Tử Tề quay đầu, liếc mắt nhìn cha mình một cái, sau đó hắn tại trong ánh mắt ngạc nhiên, xoay người, cũng không quay đầu lại liền bỏ đi, mà phương hướng hắn đi, là phương hướng Bạch Tiểu Hoa.

Mà một màn này rơi vào trong mắt người khác, lại làm cho bọn họ toàn bộ há hốc mồm.

Vì cái gì bên người Bạch Tiểu Hoa đột nhiên xuất hiện một người nam nhân?

Hắn là kẻ ngốc sao? Thiên kiếp rơi ở trên người mà nói, cũng không phải là trò đùa.

Tống Tử Tề cũng mặc kệ nhiều như vậy, mạnh mẽ đem nội lực chính mình cấp cho Bạch Tiểu Hoa, đương nhiên thời điểm nàng suy yếu mở to mắt, Tống Tử Tề rốt cục nở một nụ cười, “Rốt cục đã tỉnh lại, ta còn tưởng rằng nàng biến thành gà nướng rồi.”

Bạch Tiểu Hoa cho rằng chính mình thần chí không rõ, nếu không vì cái gì nam nhân Tống Tử Tề này lại đột nhiên xuất hiện tại trước mắt mình?

“Anh…” Mới mở miệng, liền cảm thấy được yết hầu của chính mình đều đã khô khốc nói không ra lời, giống như bị lửa thiêu.

Tống Tử Tề sớm có chuẩn bị, đem nước trong ba lô mình ra, thật cẩn thận đem Bạch Tiểu Hoa ôm vào trong ngực, “Tới, uống một chút nước, trước cái gì cũng không nên nói, em hãy nghe tôi nói là được rồi”

Bạch Tiểu Hoa biết hắn hẳn không hại mình, phần tín nhiệm này tới vô cùng kỳ diệu, lại làm cho người ta cảm thấy uất ức, cô an tĩnh tiếp thu mọi trợ giúp của hắn, nhu thuận gật đầu.

Tống Tử Tề từng ngụm từng ngụm đút cho Bạch Tiểu Hoa, tại bên tai cô nhỏ giọng lại nói ngắn gọn sáng tỏ lại trực tiếp: “Hiện tại, chung quanh của em toàn bộ đều là địch nhân, không chỉ là ẩn tàng thế gia, ngay cả người Thượng Cổ Môn Phái cũng đến đây.”

Bạch Tiểu Hoa sau khi nghe xong, không nhúc nhích tí nào, vẫn như cũ từng ngụm từng ngụm uống nước, chỉ là buông xuống mi mắt, hiện lên một tia ánh sáng lạnh, chợt lóe lên.

“Bất quá, em hiện tại là an toàn, dù sao không ai dám tùy ý lại gần Thiên kiếp, bất quá tôi lo lắng, là những người đang bên cạnh em.”’

Bạch Tiểu Hoa nghe xong lời của hắn nói, nghi ngờ hỏi, “Biết rõ rành rành Thiên kiếp nguy hiểm, anh vì cái gì lại vẫn muốn tới gần tôi?”

Tống Tử Tề bị vấn đề của nàng mà dẫn tới bật cười, thản nhiên nói, “Tôi a, tôi rất thích tìm kích thích, mà còn làm việc không có nguyên nhân, bất quá là thích cùng không thích, muốn cùng không muốn mà thôi.”

Bạch Tiểu Hoa nghe vậy, cúi đầu nhẹ cười, lập tức mạnh mẽ xoay người một cái , đè hắn ở tại dưới người mình.

Tống Tử Tề trở tay không kịp, lại không thấy rõ đã xảy ra cái gì, chỉ cảm thấy trước mắt một đạo kim sắc tia chớp hạ xuống, mà trên thân thể của mình là thân thể ấm áp nhỏ xinh lại đem mình chặt chẽ bảo hộ ở phía dưới.

Lôi Điện không lưu tình chút nào hạ xuống, Bạch Tiểu Hoa phần lưng chịu tổn thương nghiêm trọng, mơ hồ tản mát ra mùi khét lẹt.’

Tống Tử Tề cảm thấy lòng bàn tay mình dinh dính, nóng nóng, trong lòng đột nhiên liền có một loại dự cảm không tốt.’

Ngẩng đầu, đã thấy mình cùng thân thể nhuộm đầy máu tươi.

Bạch Tiểu Hoa nâng lên khuôn mặt đen trắng không rõ ràng, khuôn mặt chật vật, ảm đạm cười, “May mà tôi phản ứng nhanh – – “

Rõ ràng khuôn mặt kia bẩn không chịu nổi, mà Tống Tử Tề lại cảm thấy đây là khuôn mặt đẹp nhất trên thế giới, khuôn mặt tươi cười làm cho hắn hoa mắt chóng mặt.

“Thực xin lỗi, tôi không nghĩ lại làm trở ngại em, sớm biết vậy tôi liền không tới, ” cười cười thật có lỗi, Tống Tử Tề đem thân thể suy yếu của cô gắt gao ôm chặt.

“Cho nên, bây giờ hãy ly khai đi, tìm một địa phương an toàn trốn đi, một lát nữa tôi tới tìm anh.” Bạch Tiểu Hoa nhỏ giọng ghé vào lỗ tai hắn dặn dò.

Tống Tử Tề kinh ngạc nhìn nàng, muốn mở miệng, lại bị ánh mắt của cô ngăn lại.

Gian nan nuốt nuốt nước miếng, gật đầu nói, “Được rồi, tôi biết rõ.” Tuy không biết cô có tính toán gì không, có khả năng mình giống như chịu sự dẫn dắt của cô, không tự chủ được liền tin tưởng cô.

Mãi nhìn đến lúc Tống Tử Tề rời đi, Bạch Tiểu Hoa lúc này mới thu hồi tươi cười trên mặt, con ngươi ôn hòa dần dần biến thanh âm lãnh vô tình, toàn thân khí thế hoàn toàn mở ra, Phượng Viên trăm dặm chi nội, bất luận cái gì nhất cử nhất động đều đã trốn không thoát hai mắt của nàng.

Dược cốc cốc chủ Dược Trần, rũ xuống rèm mắt, nhẹ nhàng quét một vòng bốn phía, ẩn ẩn cảm thấy có chút bất an.

“Cư nhiên khí thế khai hỏa toàn bộ… Dưới loại tình huống này, cô ta tới cùng muốn làm gì?”

Hiện tại đã nhận ra sự tồn tại bọn hắn, giờ vì đối phó Thiên kiếp đã là đâm lao phải theo lao, chẳng lẽ nữ nhân này tính toán đối phó bọn hắn sao? Đây cũng quá không phù hợp thực tế rồi.

Cùng Dược Trần có một dạng cách nghĩ, còn có Tứ nương xinh đẹp.

“Thật sự là làm cho người ta không thể tưởng tượng, cư nhiên còn có linh khí đến thầm đo lường chúng ta, đầu óc bị nước vào, hay là không muốn sống chăng?”

Mà ở phía sau, đã có một số nhóm người trong các Thượng Cổ môn phái kềm nén không được, cư nhiên nhao nhao cấp tốc đi tới hướng Bạch Tiểu Hoa, xem ra là muốn ra tay trước thì chiếm được lợi thế, tại đây giữ lại tánh mạng Bạch Tiểu Hoa, đồng thời cũng có thể ngăn cản nàng tiến giai thành công.

“Môn chủ!”

Long Nguyên Trù phất tay, ngăn lại thủ hạ dưới tay mình mà nói.

“Đợi cùng đi, mấy cái lão hồ ly kia còn không có động tĩnh, chúng ta cũng yên lặng xem xét đi.”

Đối mặt với địch nhân hướng chính mình ùn ùn kéo tới, Bạch Tiểu Hoa nhưng chỉ là nhếch môi cười.

Đám người dẫn đầu phía trước tiếp sát Bạch Tiểu Hoa, đột nhiên nhìn thấy nụ cười quỷ dị của cô, chỉ cảm thấy trong lòng một trận ác hàn, trực giác muốn rút về, cũng đã không kịp.

Bạch Tiểu Hoa cũng không né tránh, ngược lại mang theo toàn thân thương tổn, liều chết giống bọn hắn đánh móc sau gáy.

Tại lúc mọi người còn chưa có rõ ràng, thời điểm này nàng làm vậy là sao, chỉ nghe thấy trên bầu trời một đạo tiếng sấm đinh tai nhức óc vang lên, mà cùng với Bạch Tiểu Hoa bổ nhào qua chung quanh, đúng là lôi kiếp kia để cho tất cả mọi người nghe tin đã sợ mất mật.

Thật có lỗi Phượng Loan, vì an toàn của các ngươi, khu rừng này tạm thời hủy trước đi, về sau tỷ tỷ ta đền ngươi mười khu rừng!

“Không xong! Cô ta muốn đem lôi kiếp dẫn tới chỗ chúng ta!”

Tiếng sấm, tiếng thét chói tai, rầm rập tiếng nổ mạnh, triệt để náo nhiệt khởi động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.