Một Đồng Tiền Xu

Chương 71: Chương 71




Edit: zhuudii

Yến Hàng ngậm thuốc lá, nhìn gáy của Sơ Nhất.

Hồi trước lúc mà hắn và bố đến cứu Sơ Nhất, ở trước mặt Con cua cậu vẫn còn là một đứa nhỏ bị ức hiếp không nói một lời, nếu đêm đó họ không xuất thì không biết Sơ Nhất đã bị bắt nạt thành cái dạng gì.

Mà bây giờ, hắn chỉ cần đứng yên chỗ này, Sơ Nhất cầm một cuộn giấy đã có thể làm cho đại ca khu này sợ hãi, phẫn nộ, còn không dám nói gì.

"Mẹ nó mày có ý gì?" Con cua nhìn Sơ Nhất.

Yến Hàng cảm thấy mấy lời này vẫn có sức nặng, bây giờ nước sông đều đóng băng cả rồi, ném xuống cho bơi mùa đông thì không bị sao nhưng ném ngã xuống băng thì vẫn đề hơi bị lớn rồi.

"Mày nói là được." Sơ Nhất nói xong thì thu cuộn giấy về.

EQ cũng còn được, Yến Hàng đứng phía sau cho Sơ Nhất một tầng đánh giá.

Phong cách của Sơ Nhất và hắn không giống nhau, Sơ Nhất để lại mạt mũi cho Con cua, nếu mà cứ đưa giấy ngay trước mặt Con cua kiểu đó, đoán chừng không đánh một trận Con cua sẽ không mở miệng.

Mà bình thường hắn đều là kiểu "Bố đéo quan tâm", đánh một trận thì đánh một trận thôi.

"Dựa vào đâu mà mày nói tao có biết?" Con cua nói.

"Mày không, biết à?" Sơ Nhất hỏi.

Con cua nhíu mày không nói gì mặt nghiêng qua một bên, dáng vẻ rất khó chịu.

Sơ Nhất không nói gì, đoán chừng là không biết nên nói như nào.

"Mày muốn đợi cảnh sát đến rồi mới nói à?"Yến Hàng mở miệng nói, "Tiện thể vào đấy ở mấy ngày?"

Con cua nhìn lướt qua hắn, Yến Hàng híp mắt nhìn gã qua làn khói mờ.

"Đ* mẹ," Con cua cắn răng chửi một tiếng, "Người ta thuận miệng nói, tao cũng thuận miệng mà nói thôi, tao cũng có chắc chắn đó là thật đâu, cảnh sát có đến tao cũng chỉ có thể nói như vậy."

"Nói đi." Sơ Nhất nói.

"Có một tên trước đây lăn lộn với Lão Đinh, Lão Đinh chết hắn chạy đến phía Nam làm việc," Con cua nói, "Nói là nhìn thấy Lão Sơ nhưng cũng chỉ là nhìn thoáng qua một cái."

Có người đến phía Nam làm công, nhìn thấy một người rất giống ba ở chợ việc làm, nhưng không nói gì chỉ là nhìn qua một cái như thế.

Sau khi Lương Binh rời đi, Sơ Nhất nhìn Yến Hàng, cậu không biết cái tin tức này có đáng tin hay không, có nên tin hay không.

"Ba em sao, sao lại," Sơ Nhất nói, "Đến chợ, việc làm? Làm công tạm, thời hả?"

"Ông ấy không đến đó thì còn có thế làm gì được? Lái xe cho người ta à?" Yến Hàng nói, "Chứng minh thư ông ấy còn không dám dùng, cũng chỉ có thể đi mấy nơi như thế."

Sơ Nhất nhíu mày.

"Có điều nếu chuyện này là thật," Yến Hàng thở dài, "Chạy cũng xa ghê."

"Ba em thật làm......" Sơ Nhất nhẹ giọng nói, nhưng lại không nói trọn vẹn một câu.

Bà ngoại vẫn luôn chướng mắt ba, nói ba nhát gan, sợ phiền phức, chút xíu động tĩnh thôi cũng chạy xa ba cây số, vợ con gì cũng bỏ mặt không quan tâm. Bây giờ nghĩ lại, cả đời này bà ngoại không vừa mắt một ai cả ngày không chửi cái này thì chửi cái kia, nhưng đánh giá của bà với ba dường như không hoàn toàn nói bậy.

Nếu không phải vì sợ có chuyện không gánh nổi, vâyu thì chính là mức độ tham gia của ba trong chuyện này không hề ít như Yến Hàng nói, Yến Hàng vẫn luôn nói rằng ba không có cái gan đó.

"Hi," Yến Hàng đứng trước hốc cây, cong chân cong eo, "Còn nhớ tôi không?"

Sơ Nhất nhìn hắn cười.

Lần đầu tiên lúc Sơ Nhất gặp Yến Hàng ở đây Yến Hàng chạy đến nói chuyện với hốc cây độc quyền của cậu, cậu còn từng vô cùng không vui.

"Tui là bạn của người bạn có gương mặt đại trà của cậu nè," Yến Hàng nói, "Đã lâu không gặp, khuôn mặt đại trà lớn rồi đẹp trai đến mức không còn miếng đại trà nào luôn, lát nữa cậu nhìn xem xem coi có nhận ra em ấy không."

Yến Hàng nói xong thì vỗ vỗ thân cây rồi đi đến ghế đá cạnh bờ sông ngồi xuống.

Cậu đi đến trước hốc cây, lúc dùng cùng tư thế dứng như Yến Hàng cậu đột nhiên có chơi xúc động.

"Có phải là, là bây giờ tớ cao, cao lắm rồi không? Thành, thành người khổng lồ, rồi đó," Sơ Nhất úp mặt vào hốc cây, "Có phải trước, trước đây tớ, lắm lời lắm, lắm không? Lần nào cũng, nói rất nhiều nguyện, nguyện vọng."

Cậu nhắm mặt lại cười: "Bây giờ tớ tạm, tạm thời không có nguyện, vọng nào cả, tớ rất hài lòng rồi."

Ở bờ sông ngây người một hồi, Sơ Nhất nhìn nhìn thời gian: "Quay lại nhà, em xem thử."

"Ừm." Yến Hàng kéo kéo khăn choàng cổ, bên này rất lạnh, còn ở bờ sông đón gió cả buổi trời, cũng may là hắn mặc cái áo lông vũ dày nhất của mình.

Hắn nhìn thoáng qua Sơ Nhất, Sơ Nhất nhìn còn rất thoải mái, quả nhiên là người từ nhỏ chịu lạnh đến lớn.

"Nếu bà ngoại, em còn đang quậy," Sơ Nhất cau mày, "Thì không về, nữa."

"Được." Yến Hàng gật đầu.

Sau khi Sơ Nhất nói xong vẫn nhíu mày, đi thật xa rồi cậu lại đưa tay đè trán mình lại, dùng ngón tay vuốt chỗ vừa nhíu mày sang hai bên.

Yến Hàng vui vẻ: "Em làm gì thế?"

"Vuốt nếp nhăn, phẳng lại." Sơ Nhất nói,"Em mới có mười, bảy không thể có nếp, nếp nhăn."

"Em là Chó chọi đó," Yến Hàng kói, "Còn để ý mấy nếp nhăn này à?"

"Khoai tây thì làm, làm sao hả? Chỉ có Hành, tây các anh mới, mới được chú ý, hình tượng à?" Sơ Nhất nói.

(*Chương trước Sơ Nhất nói ẻm là 土斗 (Thổ đấu), từ này nó đọc y chang từ 土豆 (Khoai tây) luôn ạ. Nên giờ ẻm mới nỏi ẻm là 土豆 (土 này nghĩa là quê mùa), còn anh ẻm là 洋葱 (Hành tây, chữ 洋 là kiểu tây tây, hợp thời đồ á.)

"Em im miệng." Yến Hàng vỗ đầu cậu một cái.

Dưới nhà Sơ Nhất đã không còn náo nhiệt như trước nữa, có điều lúc đi ngang qua người dân sống trong tiểu khu, có thể nhận ra từ trong ánh mắt mày họ nhìn Sơ Nhất rằng họ vẫn chưa đủ cái màn biểu diễn của bà ngoại Sơ Nhất.

Sơ Nhất đi vào tiệm tạp hoá dưới lầu mua một cây thuốc.

Ông chủ tiệm tạp hoá nhìn cậu một cái, muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ thở dài.

Sơ Nhất không nói gì cầm thuốc tiếp tục đi về phía nhà.

Lúc Sơ Nhất lấy chìa khoá ra mở cửa thì nhìn hắn một cái.

"Không sao đâu." Yến Hàng nói, hắn hiểu ý cái ánh nhìn này của Sơ Nhất. Chắc là lần đầu tiên Sơ Nhất dẫn người về nhà, ngôi nhà như thế muốn để ý người khác thấy thật sự không phải chuyện dễ dàng gì.

Sơ Nhất kéo khoé miệng cười cười, lúc cúi đầu tra chìa khoá vào ổ khoá thì đột nhiên lại.

"Sao thế?" Yến Hàng nhỏ giọng hỏi.

Sơ Nhất nhìn chằm chằm khoá cửa cả buổi, lại đưa tay ra sờ sờ: "Đổi khoá rồi."

Yến Hàng sửng sờ.

Thật ra Sơ Nhất vẫn còn bình tĩnh, sau khi cắn cắn môi thì giơ tay gõ cửa vài cái.

Một lúc lâu bên trong nhà mới có động tĩnh, chắc là nhìn ra bên ngoài từ mắt mèo, Yến Hàng nghe thấy giọng có một ông lão ở bên trong nói một câu: "Chà khách quý này."

Cửa mở ra, bên trong có một ông lão đang đứng, chắc là ông ngoại Sơ Nhất.

Ông lão nhìn bình thường hơn bà ngoại một tí, ít nhất trên mặt không có trang điểm hù chết người ta, có điều vừa mới mở miệng một cái là biết là người một nhà với bà ngoại.

"Tới thị sát đấy à? Còn mang theo đàn em nữa." Ông lão đánh giá Yến Hàng.

Yến Hàng vỗn dĩ đang chuẩn bị xong một câu "Chào ông ngoại" nhưng lại bị mấy vời này cùng với cái ánh mắt kì cục này làm cho nghẹn trở về. Hắn không nói gì, nhìn nhau với ông lão một cái.

"Bà ngoại đâu?" Sơ Nhất đứng ở cửa hỏi.

Cái mà khiến Yến Hàng cảm thấy không chịu nổi chính lac ông lão này vẫn luôn dùng tay giữ cửa, dường như không có ý định để Sơ Nhất đi vào.

"Chửi lộn mệt nghỉ ngơi rồi." Ông lão nói.

Sơ Nhất im lặng mấy giây, lấy thuốc ra, gọi vào trong nha một tiếng: "Bà ngoại, cho bà thuốc."

"Gọi cái gì mà gọi!" Trong nhà truyện đến giọng của bà ngoại, "Ai không cho mày vô nhà hay gì?"

Sơ Nhất đẩy ông lão ra, đi vào nhà, lúc Yến Hàng muốn đi theo thì tay ông lão duỗi đến, Sơ Nhất giành trước chặn tay ở cửa: "Anh vào đi."

Trong nhà mùi bụi rất nặng, ánh sáng cũng không tốt lắm, phòng khách không có cửa sổ chỉ có cửa sổ đang mở ở phòng bếp có chút ánh sáng có thể lọt vào, ba ngày ban mặt mà u ám như nữa đêm.

Yến Hàng đứng gần cửa, không có ý muốn đi vào tiếp.

Hắn nhìn phòng khách trước mặt, không thể tưởng tượng nổi sao Sơ Nhất có thể sống ở đây mười mấy năm, lúc đó phải có bao nhiêu áp lực và tự ti chứ.

Đồ đạt trong nhà tuy cũ nhưng không hiếm thấy ở mấy ngôi nhà cũ, mười mấy nhà trong toà lầu này có thể hết tám nhà là như này rồi. Nhưng cảnh tượng rối loạn không có chút trật tự nào như thể trong căn nhà này không có ai ở vậy.

Sau khi Sơ Nhất đưa thuốc cho bà ngoại, lại nhìn về phía cửa một căn phòng đang đóng lại: "Mẹ con đâu?"

"Bỏ nhà theo trai rồi." Ông ngoại trả lời vô cùng lưu loát.

Sơ Nhất quay đầu nhìn ông.

"Chỉ có mình ên ông có miệng đúng không?" Bà ngoại ném thuốc xuống bàn trà, "Mỗi ông nhanh mồm đúng không! Mồm ông lẹ làng vậy mà sao không nuốt luôn cái lưỡi ông luôn đi! Còn thiếu chén nước chấm đấy đúng không?"

Sơ Nhất không nói gì, đi mở cửa nhà ra, lại nhìn lại bên trong. Lúc quay đầu lại nhìn biểu cảm trên mặt cậu không thể hình dung được, nhìn như là có hơi mờ mịt.

"Đi thôi." Yến Hàng nói một câu.

Sơ Nhất vẫn không nói gì, sau khi ngây ra tại chỗ một lúc mới đi khỏi cửa.

Người trong nhà cũng không nói gì nữa, Sơ Nhất ra ngoài, lúc trở tay đóng cửa lại trong nhà truyền đến tiếng của bà ngoại mở đầu là một tiếng giống như gào lên, sau đó thì là tiếng khóc không nghe ra là thật hay giả, cũng không nghe được cảm xúc gì.

Sơ Nhất cuối đầu đi xuống lầu, đi ra ngoài hàng lang mới nói một câu: "Sau này em, có lẽ sẽ không, không về nữa."

"Chả sao cả," Yến Hàng ôm lấy vai cậu, "Nhà không chỉ là một cái tên mà, không phải chỉ cho em một cái nhà rồi nói rằng nó là nhà thì phải là nhà."

Sơ Nhất nhìn hắn.

"Phải xem người trong nhà và tình cảm," Yến Hàng nói, "Đó mới gọi là nhà."

"Vâng." Sơ Nhất đáp lời.

"Home is where you feel like you belong." Yến Hàng lại bổ sung một câu.

(*Nhà là nơi em cảm thấy mình thuộc về.)

"Cái gì cơ?" Sơ Nhất nhìn hắn.

"Em đoán đi." Yến Hàng nói.

"Anh nói lại, lần nữa đi." Sơ Nhất lấy điện thoại mình ra, nhấn vài cái rồi chỉa vào hắn, "Em quay, video lại."

"Xong chưa?" Yến Hàng hỏi.

"Ừm," Sơ Nhất gật đầu, "Mời bắt đầu, màn biểu diễn của, anh."

"Trước đây có một bạn Chó đất, biệt danh là Chó con, sau này lớn lên rồi thì biến thành Cẩu ca," Yến Hàng nói nhanh, "Cẩu ca tự đặt cho mình một cái tên là Khoai tây còn cực kì sợ trên gương mặt anh tuấn của mình sẽ xuất hiện nếp nhăn, cả ngày cứ cảm thấy mình là người đẹp trai nhất trên đời này, mặt còn to lớn trục bánh xe một vòng nữa......"

Sơ Nhất đưa điện thoại, há miệng, vẻ mặt đầy khiếp sợ mà nhìn hắn.

"Quả khoai tây nhăn này còn muốn phá mật mã bản đồ kho báu của tui, còn bắt buộc tui nói ra để quay video," Yến Hàng nói, "Sao tui có thể nói cho cậu ta được cơ chứ, cho dù cậu ta muốn dùng sắc đẹp để mê hoặc tui nhưng tui cũng sẽ không bao giờ nói đâu."

"Mẹ nó anh......" Sơ Nhất cực kì khiếp sợ.

Yến Hàng bĩu môi: "Còn mắng người ta nữa, có mắng người tui cũng không nói đâu nhé, gia tộc Hành tây của chúng tui......"

"Anh im mồm đi." Sơ Nhất nói.

"Quay xong rồi hở?" Yến Hàng hỏi.

"Em đã không, không muốn nói chuyện, nữa rồi." Sơ Nhất thở dài, ngừng quay video rồi lại nhấn phát lại.

Nghe mới lời nói của Yến Hàng một lần xong thì cậu mới cúi đầu mà cười, nhìn vào điện thoại mà cười.

"Chó ngốc." Yến Hàng bóp bóp gáy cậu.

Vốn dĩ theo như kết hoạch của Sơ Nhất thì hôm nay ở nhà một lúc nhưng không ngờ rằng sẽ đột nhiên có thay đổi, cậu và Yến Hàng đứng bên đường không biết nên làm gì.

"Gọi cho mẹ em đi." Yến Hàng nói, "Hỏi thử xem có chuyện gì, hiểu rõ rồi thì trong lòng sẽ thoải mái một chút, không thì sau này lúc em nhớ lại mấy chuyện này vẫn sẽ xảm thấy khó chịu."

"Ừm." Sơ Nhất gật đầu, cầm điện thoại gọi vào số của mẹ.

Đã tắt máy.

Kết quả này rất ngoài ý muốn nhưng lại hoàn toàn không kì lạ tí nào, cơ bản là ở trong phong cái làm việc của mẹ.

Cứ vậy đi.

Sơ Nhất ngẩng đầu nhìn nhìn, hôm nay mặt trời rất được, đứng dưới ánh mặt trời, trong làn gió còn có thể cảm nhận được hơi ấm.

"Đến phòng tập boxing đi, sau đó mời dì út em ăn cơm," Yến Hàng giúp cậu sắp xếp,, "Ăn xong thì đến nhà ông nội em."

"Được." Sơ Nhất hít vào một hoie, sau khi từ từ thở ra thì đã thấy ổn hơn một chút.

Thật ra cũng không có gì ghê gớm.

Cậu vẫn luôn muốn rời khỏi đây, ngoại trừ phải rời khỏi chỗ mà bốn phía đều không thoải mái gì này, cậu cũng muốn rời khỏi cái nhà mà cậu thường xuyên không muốn quay về kia như thế.

Bây giờ có lẽ đã xem như là một loại giải thoát rồi, nếu trước khi trở về cậu còn nghĩ dù sau cũng là mẹ, bà ngoại và ông ngoại mà thì bây giờ đã không còn cái ý nghĩ như thế nữa rồi.

Ở trong lòng bọn họ, dường như cũng không có một người thân tên là Sơ Nhất.

Hôm nay phòng tập không có bao nhiêu người, đều nghỉ rồi, nhưng Huấn luyện viên Hà và mấy học viên vẫn còn ở đây, nhìn thấy Sơ Nhất đến đều ngạc nhiên không nói thành lời.

Nếu không phải mọi người đều đã thay quần áo chuẩn bị về nhà thì mấy người họ có thể túm Sơ Nhất lên đài đấu một hồi.

Loại cảm giác này Sơ Nhất rất thích.

Nhìn thấy những người thân thuộc bất ngờ trước dáng vẻ đã thay đổi của cậu giống như có người giúp cậu chứng minh cậu thật sự là lớn rồi, không còn là đứa nhóc bị bắt nạt trước đây nữa.

Lúc dì út nhìn thấy cậu thì vẫn ổn, suy cho cùng thì trước đó cũng gặp một lần rồi.

Có điều lúc nhìn thấy Yến Hàng, dì vẫn rất cảnh giác mà gặng hỏi cả buổi.

"Sơ Nhất nhà dì vẫn luôn không có mắt nhìn người, lại thành thật, tính cách lại mềm mỏng," Dì út nói, "Nói thật thì dì cứ sự nó ra ngoài bị người ta lừa bán đi mất."

"Chắc là không đâu," Yến Hàng nói, "Biệt danh của em ấy là Cẩu ca mà."

"Đây là trưởng thành rồi mà!" Dì út cản thán một câu, "Sau này thật sự chỉ có thể dựa vào chính mình rồi."

"Vâng." Sơ Nhất gật đầu.

"Mẹ em mà đổi với dì em....." Lúc ngồi trên xe đi đến nhà ông bà nội, Yến Hàng nói một câu.

Có điều đã bị Sơ Nhất ngắt lời ngay lập tức: "Vậy không gặp, được anh mất."

"Cái giá để gặp được anh cũng lớn quá rồi." Yến Hàng cười.

"Phải xem là, lý giải như nào." Sơ Nhất nói.

Yến Hàng chậc một tiếng: "Được người ta khen trưởng thành mấy câu là lập tức mói triết lý cơ đấy."

"Cũng phải phối, phối hợp tí chứ, anh." Sơ Nhất nói.

Có thể nhìn ra được đi đến nhà ông bà nội đối với Sơ Nhất là chuyện rất vui vẻ. Nếu so sánh với quãng đường đi về nhà không nói một lời nào kia thì lúc này ngồi trên xe, Sơ Nhất chưa từng ngừng nói.

Giới thiệu phong canh cả đường đi cho Yến Hàng, còn có chuyện thú vị mà lúc nhỏ cậu gặp được.

Yến Hàng cũng không nói quá nhiều, cả hành trình đều nghe Sơ Nhất nói.

"Mệt không?" Sơ Nhất hỏi.

"Hửm?" Yến Hàng nhìn cậu.

"Nghe em, nói ấy. " Sơ Nhất nói.

"Anh quen rồi," Yến Hàng nói, "Ngày nào đó em mà nói trôi chảy rồi đoán chừng anh cũng không thích ứng được."

"Năng lực thích, ứng của anh cũng, cũng mạnh lắm." Sơ Nhất gật đầu.

"Cơm ơn đã khích lệ nha. "Yến Hàng nói.

Khi nhìn thấy Sơ Nhất đến nhà ông bà nội, cả người Yến Hàng đều thả lỏng.

Đây mới là một gia đình có người già trong nhà mà hắn tưởng tượng, ông lão cười hiền lành, bà lão cười nhiệt tình.

"Cháu chào ông bà nội." Yến Hàng rất thuận lợi mà chào hỏi với hai ông bà.

"Yến Hàng đúng không?" Ông nội chỉ vào hắn nói với bà nội, "Đây là người đó, lãnh đạo của Năm sao ấy."

"Tổ trưởng." Sơ Nhất sửa lại cho đúng.

"Tổ trưởng năm sao," Bà nội dựng ngón cái, "Ngày mai bà nội làm cho hai đứa một bữa sáu sao luôn."

"Ngày mai để con làm cho," Yến Hàng nói, "Có thể nấu bữa tám sao. "

"Thấy không?" Ông nội vỗ vai bà, "Bà thua rồi."

Bà nội xua tay, không phục: "Trước tiên dọn dẹp giường lại cho hai đứa đã, còn tưởng giống năm trước đến mùng hai mùng ba mới đến."

Sau một hồi rối ren, bà nội vẫn kiên trì làm cho họ hai bát mì sợi chín sao để ăn.

"Ài," Ăn xong, Yến Hàng đứng phía trước phòng nhỏ duỗi người, "Ông bà ngủ rồi à?"

"Ngủ rồi, bình thường giờ này đã ngủ, ngủ cả buổi rồi." Sơ Nhất cười cười.

"Ăn no căng luôn." Yến Hàng nói.

"Ăn không hết không, sao mà." Sơ Nhất sờ sờ bụng hắn.

"Anh nào có không biết xấu hổ mà không ăn hết." Yến Hàng nói.

"Anh mệt không?" Sơ Nhất nhìn hắn.

Lúc Yến Hàng nói chuyện với ông bà nội nhìn rất nhẹ nhàng và tự nhiên nhưng cậu biết Yến Hàng hẳn là cũng không thích tình cảnh này lắm, dù sao cũng là một thiếu hiệp cô đơn mà.

"Vẫn ổn," Yến Hàng nói, "Mệt thì mệt nhưng không phiền."

"Bà em nói nhiều." Sơ Nhất nói.

"Nghe bà nội em nói mười câu còn đỡ hơn phải nghe bà ngoại em nói một câu," Yến Hàng nói,"Hơn nữa họ cũng không hỏi anh tại sao theo em đến đây ăn tết, anh rất sợ phải trả lời loại vấn đề này."

Sơ Nhất cười cười: "À, ngày mai bà chắc, chắc chắn sẽ kể, chuyện ma cho, cho anh nghe."

"Anh cũng đâu sợ ma," Yến Hàng chậc một tiếng, "Chuyện ma là bà dùng để lừa Chó con."

"Được." Sơ Nhất cười nằm trên giường.

Có lẽ là mệt mỏi, cậu nằm xuống chưa được mấy phút đã cảm thấy mình đang ngáy ngủ nhưng làm cậu bất ngờ chính là Yến Hàng nằm bên cạnh còn ngủ nhanh hơn so với cậu, lúc mà cậu vẫn còn chút ý thức thì hô hấp của Yến Hàng đã đều rồi.

Sơ Nhất trở mình nhẹ nhàng đặt cánh tay mình lên eo Yến Hàng, chậm rãi mà ngủ.

Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời cậu vì Tết mà phấn khích, trời còn chưa sáng là cậu đã dậy rồi.

Lúc tay sờ soạng ở bên cạnh, sờ được một mảnh trống không Sơ Nhất đột nhiên mở mắt ra, Yến Hàng thế mà lại không ở trên giường.

Cậu nhanh chóng xuống giường khoác áo vào. Bà nội đang bận rộn ở phòng khách, nhìn thấy cậu chạy ra, bà chỉ chỉ lên trên: "Năm sao với ông con đang ở trên đấy."

"À." Sơ Nhất chạy ra ngoài, lên sân thượng.

Sân thượng đã được ông nội dùng tấm màn nhựa che lại, giả thành một cái nhà kính.

"Cái này vào xuân là nở hoa," Vẻ mặt ông nội đắc ý, "Nở thành một mảnh màu đỏ, cực kì đẹp."

"Vâng," Yến Hàng nghiêng đầu nhìn hoa ở bên cạnh, ngáp một cái, "Hoa to không ông?"

"To cỡ miệng chén ấy ở toà nhà này nhiều người trồng lắm, chỉ có của ông là to nhất." Ông nội nói.

"Lợi hại," Yến Hàng gật đầu, lúc nhìn thấy Sơ Nhất thì cười cười, "Chào nha."

"Ông em lại khoe, hoa nữa rồi," Sơ Nhất cười nói, đứng bên người Yến Hàng nhỏ giọng hỏi, "Sao anh, dậy sớm thế?"

"Anh đi vệ sinh," Yến Hàng cũng nhỏ giọng, "Gặp ông em đoán chừng anh dậy rồi nên kéo anh lên đây."

"Vậy anh đi, vệ sinh chưa?" Sơ Nhất nhanh chóng hỏi.

"Rồi, anh còn có thể nhịn đến tận bây giờ chắc?" Yến Hàng chậc một tiếng.

Hoạt động ngắm hoa trên sân thượng nhanh chóng kết thúc, bà nội lên kêu ông nội xuống giúp nấu đồ ăn.

"Thật đấy, để con làm." Yến Hàng nói.

"Con biết làm sủi cảo không?" Bà nội hỏi.

"Những món bà nội nói ra được, cho dù là món Trung hay món Tây," Yến Hàng nói,"Con đều biết hết."

"Ái chà," Bà nhìn Sơ Nhất, "Thiệt hay giỡn vậy?"

"Thật á," Sơ Nhất gật đầu, sau khi bà nội ra ngoài cậu mới nhìn Yến Hàng, "Thật hả?"

"Giả đó," Yến Hàng bật cười, "Trước giờ anh chém gió đều chém như thật vậy đó."

Có điều sủi cảo thì không phải chém, Sơ Nhất từng thấy Yến Hàng làm sủi cảo rồi, cực kì lợi hại.

Lúc Yến Hàng bắt đầu nhồi bột, bà nội chỉ vào hắn: "Úi trời, biết thật nè."

"Con cũng biết." Sơ Nhất nói.

"Vậy em làm đi?" Yến Hàng nhìn cậu.

"Em nói, chơi thôi." Sơ Nhất nói.

Nhà ông bà nội đón 30 không có quá nhiều quy củ, khi nào gói sủi cảo xong thì khi ấy ăn, ăn xong rồi ngủ. Ngủ đến trước bữa tối thì dậy để chuẩn bị cho buổi tối thức khuya.

Yến Hàng và Sơ Nhất đều không có thói quen như thế, sau khi ở trong phòng ngơ ra một hồi thì Sơ Nhất dẫn Yến Hàng ra ngoài.

Lang thang qua mấy con phố nhỏ trong thị trấn, mấy chỗ hồi nhỏ Sơ Nhất thích đi cậu đều dẫn Yến Hàng đi đến một lần.

Sắc trời đã hơi tối, đoán chừng ông bà cũng đã dậy mới đi trở về.

"Chỗ này không có, có đường có thể, dạo," Sơ Nhất nói, "Cứ đi vòng vòng, như này có phải, phải chán lắm không?"

"Không đâu, anh còn thích kiểu mấy thị trấn nhỏ này cơ," Yến Hàng hoạt động cánh tay một chút, "Cách nội thành không xa, lại yên tĩnh nhưng không hẻo lánh."

"Em cũng thích," Sơ Nhất cười cười, "Trước đây đến tết, tết em đều trông được, đến đây."

"Lát nữa có phải còn cho anh tiền mừng tuổi không?" Yến Hàng xoa xoa tay.

"Đúng á, có điều không, không nhiều lắm." Sơ Nhất cũng xoa xoa.

"Không sao, anh chỉ muốn nhận tiền mừng tuổi đàng hoàng một lần thôi," Yến Hàng nói, "Bố anh với Lão Thôi cho anh tiền mừng tuổi cực kì không đứng đắn."

Sơ Nhất không nói chuyện, cười cả buổi.

"Thật đó, là....." Yến Hàng cười, quay đầu đi, lời nói đột nhiên hơi dừng lại, đêm 30 ở một cái thị trận nhỏ, trên đường trừ hai người họ ra, cơ bản là trống không, nhưng khoé mắt hắn thấy một người, "Lần nào đưa cũng y như giỡn chơi á."

Lúc hắn nhìn qua hướng bên kia, đã không có ai nữa, ở giữa hai cửa hàng đã đóng cửa có một con hẻm nhỏ, không nhìn thấy bóng người nào.

Nhưng Yến Hàng biết, vừa rồi ở chỗ đó chắc chắn có người.

Hơn nữa suy đoán đầu tiên của hắn, đó là ba Sơ Nhất.

Yến Hàng không nói chuyện này với Sơ Nhất, hắn cũng không xác định 100 phần trăm đó là ba Sơ Nhất, thậm chí hắn còn không chắc chắn 100 phần trăm là chỗ đó có người.

Hắn cũng không muốn tâm trạng lúc tết nhất của Sơ Nhất bị ảnh hưởng thêm một lần nữa.

Lúc về nhà ông bà, bà nội đang bận ở trong bếp.

Yến Hàng đi vào lần nữa đoạt lấy bếp, dựa theo mấy nguyên liệu mà bà nội đã chuẩn bị xong, phối hợp lại, bắt đầu nấu ăn.

"Bị thằng nhóc phối lung tung xả rồi," Bà nói, ở cửa phòng bếp nhỏ giọng nói với ông nội, "Thời thượng quá không hiểu cũng không biết có ăn được không."

"Bà là không phục." Ông nội cười.

"Tôi nấu cơm mấy chục năm rồi, tôi còn có thể phục một thằng nhỏ nhỏ như thế?" Bà nội nói, "Ông nhìn Sơ Nhất đi, nó là người có thể nấu cơm à?"

"Người ta cũng có phải Sơ Nhất đâu." Ông nội nói.

Tốc độ nấu ăn của Yến Hàng vẫn luôn rất nhanh, món hầm trước đó bà nội đã làm xong rồi, món xào thì không có gì rắc rối, không tốn bao nhiêu công sức, mấy món ăn đã được bài ra bàn.

"Đúng là...... Cũng ra dáng ghê, mấy món này, bà nhìn đi." Ông nội nói.

"Thằng nhóc này thật sự không phải chém thật à?" Bà nội đứng bên cạnh bàn.

Sơ Nhất rất đắc ý, sau khi ngồi xuống thì rót rượu cho mọi người, nâng ly.

"Mọi điều tốt đẹp." Bà nội nói.

"Đều tốt đẹp hết." Ông nọi nói.

Yến Hàng thấy nước trong mắt của hai ông bà đột nhiên dâng lên nước mắt.

"Tốt mà," Hắn nhìn thoáng ra ngoài cửa sổ, "Ông bà nhìn Sơ Nhất xem, cũng lớn thành một chàng trai rồi kìa."

"Phải nhỉ," Ông nội lau lau mắt, cười nói, "Mới chớp mắt cái thôi."

Uống mấy ngụm rượu, sau khi cảm xúc của hai ông bà bình tĩnh lại. Yến Hàng đang muốn tìm cái đề tài để nói thì bà nội đang ngồi đối diện hắn đột nhiên dùng vẻ mặt thần bí mà nhìn hắn nói: "Bà kể chuyện ma cho con nghe nhé."

"Hả?" Yến Hàng ngớ người.

"Truyền thống rồi." Sơ Nhất cười nói.

"Hôm nay hai đứa ra ngoài dạo đúng không?" Bà nội nói.

"Vâng." Yến Hàng gật đầu.

"Có dẫn con ra con đường phía sau không? Có con đường có cái miếu ấy," Biểu cảm trên mặt bà có chút thay đổi, mang theo vài phần sợ hãi.

"Chắc là..... Có," Yến Hàng nhìn bà, "Đúng là có cái miếu......"

"Con có nhìn vào trong không?" Sau đó bà lại hỏi, đè thấp giọng xuống, "Nếu con có nhìn vào trong sẽ cảm thấy có người sở phía sau......"

Yến Hàng không hiểu tại sao bị biểu cảm và giọng nói của bà nội làm cho lạnh sống lưng.

Bài nội đè nặng giọng: "Nắm lấy tóc con......"

Yến Hàng đột nhiên cảm thấy tóc sau gáy của mình cứ như bị gió thổi qua mà giật nhẹ, hắn lập tức kinh hãi một trận, cái loại hoảng sợ theo bản năng có chút không không chế được.

"Á!" Hắn hét một tiếng, đột nhiên thẳng lưng lên, quay đầu.

Thấy được tay ông nội đang giơ phía sau lưng hắn.

Ông bà nội đều bật cười, Sơ Nhất bắt lấy tay hắn cười xoa xoa.

"Năm nay mọi đều không vui đều bị doạ chạy mất rồi," Bà nội nhìn hắn, "Sang năm sẽ là một năm vui vẻ."

"A." Yến Hàng ngớ người cũng cười theo.

______________

Xin tips hết buồn sau khi thi bằng lái xe mà bị rớt:)))) khók

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.