Mùa Cưới

Chương 12: Chương 12




Sau buổi tối vui vẻ ở quán rượu khoảng mười ngày, Elsa ra khỏi giường và đặt ấm đun nước lên bếp. Sau đó, cô đi vào xưởng làm việc trong khi mắt vẫn lờ đờ và ngái ngủ, trên người vẫn mặc nguyên chiếc áo phông luộm thuộm rộng thùng thình mà cô nằm ngủ tối qua.

Một trong những điều khiến cô thích thú khi sống ngay tại chỗ làm là cô có thể làm việc ngay nếu muốn, kể cả vào một ngày Chủ nhật, mà không phải tắm táp, hoặc thay đồ, hoặc đi lại. Cô thích vận dụng cái trí óc lúc-mới-ngủ-dậy, khi chưa bị vướng bận với những công việc thường ngày, vào quá trình sáng tạo của cô.

Sau đó, cô có thể về thăm cha mẹ, ăn trưa hoặc uống trà hoặc đi dạo. Họ không bao giờ thấy phiền với những chuyến viếng thăm đột xuất của cô - nếu họ không ở nhà thì có nghĩa là họ không ở nhà, thế thôi. Bây giờ, khi đã làm xong một chiếc váy dạ hội và một chiếc coóc xê đính hạt, cô có thời gian để nghĩ về cái váy cưới của Carrie Condy.

Cô biết rằng Carrie Condy muốn mọi thứ trong đám cưới của cô ấy phải giống hệt đám cưới của Ashlyn, nhưng cô cũng biết rằng ngay cả các cô dâu không phải là người nổi tiếng cũng muốn được xinh đẹp lộng lẫy trong ngày cưới. Có một điều bất tiện là cô không thể đề ra kế hoạch thực thụ nào cả, ngoài việc vẽ phác thảo, khi chưa nói chuyện với Carrie. Cô có thể làm ra thật nhiều mẫu vải, nhưng trước khi Carrie quyết định, cô không thể bắt tay vào việc. Sarah sẽ gọi điện cho cô ngay khi cô ấy nghe được thông tin gì.

Cô dành vài phút để nghĩ về đám cưới của Ashlyn và vai trò của cô trong đó. Phải chăng cô đã thầm thích thú khi được tham gia cùng họ trong một chiếc váy xinh đẹp? Hay cô thực sự thoải mái hơn trong bộ đồ đen thông thường? Sau khi cân nhắc kỹ, cô cảm thấy mình thực chất chỉ thích hợp làm những công việc âm thầm. Cô là người giúp làm đẹp cho những người khác, giống như Bron. Để họ được tỏa sáng.

Có lẽ cô sợ phải xa rời bộ đồ đen, chiếc thước dây và những cái kim gút? Mặc dù việc cô thực sự thích mặc chiếc váy phù dâu là điều không thể phủ nhận. Và nó là một cuộc nghiên cứu có ích, giờ đây cô đã biết cảm giác mặc chúng suốt cả buổi tối là như thế nào.

Cô lấy ra tờ Tạp chí Gia chánh của Phụ nữ Anh số đầu tiên từ thời Victoria với những hình ảnh minh họa rất đẹp. Mẹ cô đã lùng tìm bằng được số báo này khi Elsa lần đầu tuyên bố muốn làm thợ may và kể từ đó nó đã là một trong những nguồn thông tin ưa thích của cô. Những cuốn tạp chí như thế này rất hay bị xé mất các trang về thời trang, nhưng cuốn của cô hoàn toàn nguyên vẹn và cô rất yêu nó.

Trước mặt cô là những mảnh giấy bìa thủ công màu xám đã được chia thành những hình chữ nhật lớn và gần đó là cái hộp màu sáp cũ. Cô đã nghiên cứu cả đống tạp chí để biết được Carrie trông như thế nào và phong cách của cô ấy ra sao. Cầm đại lên một cây bút chì, cô bắt đầu vẽ.

Cô quăng luôn mấy bản phác họa đầu tiên mà không thèm nhìn, nhưng cuối cùng một ý tưởng bắt đầu hình thành trong óc cô. Cô không biết Carrie có bơm ngực hay không, nhưng nếu có, Elsa cảm thấy cần phải tránh bất cứ kiểu dáng nào có thể làm lộ rõ điều này.

Thường thường Elsa sẽ có một cuộc gặp gỡ với khách hàng để nói chuyện về vải vóc, các chi tiết, những bông hoa ưa thích, các bức tranh ưa thích, phim ảnh, các vở kịch cổ trang - bất cứ thứ gì gợi nhắc đến ước mơ mà cô dâu tương lai đang ấp ủ. Cô gái nào chẳng mong muốn được làm công chúa trong ngày cưới của mình - nếu không, cô ấy sẽ không đến gặp Elsa để may váy.

Nhưng với Carrie thì lại khác - mọi chuyện khó hơn rất nhiều. Sẽ không có thời gian cho một buổi gặp gỡ ấm cúng, thân mật ở xưởng làm việc của Elsa, khi Elsa bật lò sưởi lên, lấy trà và bánh quy sô cô la và cô dâu có thể cởi quần áo và bắt đầu thử váy.

Vì lịch làm việc bận rộn của Carrie, Elsa sẽ phải chuẩn bị rất nhiều bản phác thảo và mẫu vải để gửi cho cô ấy, như vậy thì chí ít khách hàng của cô có thể từ chối những mẫu mà cô ấy không thích. Sarah đã bóng gió rằng Elsa có thể phải đến gặp Carrie ở bất cứ chỗ nào trên thế giới nơi cô ấy tình cờ có mặt nếu cô muốn đảm bảo có được một quyết định từ cô ấy. Sarah thừa hiểu rằng thời gian quá gấp gáp, và việc may một cái váy cầu kỳ, tỉ mỉ như của Ashlyn trong vòng chưa đầy hai tháng đang tạo cho Elsa khá nhiều áp lực - xét cho cùng, cô còn có những công việc khác nữa.

Tuy nhiên, Elsa cũng thích được đương đầu với một thử thách như Sarah vậy và cô tự tin mình có thể hoàn thành nó kịp lúc, miễn là không có chuyện không mong muốn nào xảy ra.

Cô hoàn thành mẫu thiết kế thứ ba - cũng là mẫu cô yêu thích, một kiểu dáng gợi cảm nhưng vẫn kín đáo đối với một cô dâu. Elsa cảm thấy các cô dâu không nên phơi bày quá nhiều da thịt nếu cô ấy làm lễ cưới trong một nhà thờ và cô đã tạo ra những chiếc váy với phần tay và lưng áo có thể tháo rời, do đó cô dâu có thể khoe trọn làn da nâu bóng nhờ nhuộm da hoặc bôi kem St Tropez mà cô ấy muốn ở bữa tiệc chiêu đãi. Cô đang vẽ những mũi tên và những chi tiết về cách may trên bản phác thảo thì di động của cô reo.

Cô giật nẩy mình. Cô quá chú tâm vào bản vẽ đến nỗi hầu như không nhớ âm thanh nho nhỏ thú vị đó là cái gì. Lúc cô lấy điện thoại ra khỏi túi xách thì nó đã ngừng đổ chuông. Cô kiểm tra xem ai gọi điện thì thấy đó là một số lạ. Cô cau mày. Vậy là không phải Sarah rồi. Cô quay lại với bản vẽ, nhận ra rằng chiếc áo phông của cô đã bị dính đầy vết màu sáp. Và lúc này đã gần mười giờ - quá muộn để đi đi lại lại quanh nhà mà không mặc đồ lót, ngay cả trong một ngày Chủ nhật. Cô vươn vai và lại đổ đầy nước vào ấm trước khi chui vào căn buồng tắm nhỏ xíu.

Điện thoại lại reo khi cô vừa rót nước sôi vào một túi trà lọc, trên người vẫn quấn khăn tắm. Cô định lờ nó đi nhưng sợ rằng có thể bố mẹ đã bị ngã xuống một kẽ băng nứt nào đó và cần cô gọi cứu thương, nên cô đành trả lời.

“Elsa phải không?” Một giọng nói quen quen cất lên nhưng cô không nhận ra là ai. “Laurence đây. Nhớ tôi không? Ở đám cưới của Ashlyn ấy?”

Cô giật nẩy mình. Khi bà Lennox-Featherstone nói anh ta muốn xin số điện thoại của cô, cô không nghĩ anh ta sẽ gọi điện cho cô thật.

“Ồ, có chứ,” cô nói một cách thận trọng. Nếu em gái hay cháu gái của anh ta muốn một cái váy cưới, họ sẽ phải đợi đến sang năm.

“Chúng ta có thể đi uống rượu hay thứ gì đó đại loại thế vào một lúc nào đó không?”

“Ồ.” Elsa không quen được mời đi đâu - chí ít cũng không phải bởi đàn ông - và cô đoán đây là một cuộc hẹn hò. Lần cuối cô đi chơi với một người đàn ông là với con trai của bạn cha mẹ cô. Cả hai cặp bố mẹ đều lo lắng về những đứa con độc thân của mình và cố gắng gán ghép chúng với nhau. Và việc đó đã không thành công. Nhưng Laurence là một người tử tế - tốt bụng và hài hước. Có lẽ anh ta chỉ đang tỏ ra thân thiện.

Anh ta giục. “Được không? Cô nghĩ thế nào?”

“Ờ... được.” Elsa nhớ lại những kỹ năng giao tiếp lúc đã hơi muộn một chút. “Tại sao lại không chứ. Anh định khi nào?”

“Tối nay được không? Tôi biết như thế là rất đường đột, nhưng hôm nay là Chủ nhật và trên ti vi chẳng có gì hay ho cả.” Cô có thể nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của anh ta. “Cái chương trình về ô tô đang bị tạm ngưng.”

Cô bật cười và nhớ lại những câu nói đùa của họ lúc ở đám cưới. “Ý anh là nếu anh có thể xem cái chương trình có những người đàn ông trưởng thành cư xử như những cậu trai mới lớn thì anh sẽ ở nhà đúng không?” Cô hỏi, vờ như phẫn nộ. “Vì không thể nên anh mới mời tôi đi uống rượu?” Anh không phải là người duy nhất thích chương trình đó, mặc dù cô sẽ không nói thế.

Anh cũng cười. “Chuẩn đấy. Thế nào? Tôi có chuyện muốn nhờ cô và tôi muốn trao đổi trực tiếp với cô.”

“Khi anh đã dùng rượu mạnh để làm cùn nhận thức của tôi?”

“Cô đọc được suy nghĩ của tôi mất rồi.”

Elsa cười khúc khích. Phải, cô đã rất thích đám cưới, nhưng chủ yếu là vì Laurence đã quá tử tế với cô và ở bên anh ta khiến cô thấy vui vẻ. “Chà, nếu anh cần may váy cho ai đó, trừ phi là vào sang năm, thì anh không có cơ hội nào đâu.”

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến váy vóc cả,” Laurence nói, cố gắng tỏ ra phẫn nộ nhưng không thành công lắm, “hay ít nhất thì, nó chỉ liên quan một cách gián tiếp thôi.”

“Được rồi,” Elsa nói, sau một thoáng do dự. Không vào hang cọp sao bắt được cọp, mẹ cô sẽ nói như vậy đấy. “Tôi sẽ gặp anh. Mấy giờ nhỉ?”

Anh ta im lặng một lúc rồi nói, “Chúng ta gặp nhau sơm sớm một chút được không?”

“Được. Tại sao anh lại hỏi thế?”

“Bởi vì nếu chúng ta gặp nhau sớm, chúng ta có thể biến nó thành một bữa ăn tối nếu chúng ta thích nhau.”

“Tôi hiểu ý anh. Nhưng chẳng may một người trong chúng ta thích người kia nhưng người kia lại không thích thì sao.” Elsa chẳng mấy khi có cơ hội đùa giỡn như thế này và cô thấy thích thú.

“Điều đó quả là vô lý,” Laurence dứt khoát khẳng định.

“Nó hoàn toàn có lý,” Elsa khăng khăng. “Giả sử một người trong chúng ta thực sự cảm thấy chán ngấy. Ta làm sao có thể đứng dậy và nói, ‘Rất xin lỗi, tôi phải đi đây,’ nếu người kia đang rất vui vẻ và đã quyết định tiếp tục dùng bữa tối?”

“Nghe này,” Laurence nói sau một thoáng suy ngẫm, “hãy can đảm và biến nó thành một bữa ăn tối. Nếu chúng ta thấy khó chịu, chúng ta có thể bỏ qua món tráng miệng và cà phê.”

Elsa mỉm cười và lắc đầu. “Được. Tôi sẽ can đảm. Anh muốn chúng ta gặp nhau ở đâu?”

“Tôi sẽ đến đón cô vì vậy cô không phải lo lắng về chuyện xe cộ.” Anh ngừng lại. “Nếu cô không muốn tôi chở về, cô có thể bắt taxi.”

“Giờ thì đến lượt anh đọc được suy nghĩ của tôi rồi đấy,” Elsa nói, mặc dù cô khá chắc chắn rằng cô sẽ không phản đối Laurence lái xe đưa cô về. Xét cho cùng, anh không uống rượu và cô biết anh là một tài xế giỏi.

“Địa chỉ của cô là gì?”

Elsa cân nhắc trong một thoáng. “Thật ra, anh có thể đón tôi từ nhà bố mẹ tôi không? Tôi thường tới đó vào các ngày Chủ nhật.” Cô chưa muốn anh đến xưởng làm việc của cô. Trước khi để ai đến đây, cô muốn mình phải quen biết người ta rõ hơn đã.

“Ồ. Như thế thì họ có thể kiểm tra tôi trước khi tôi đưa con gái họ đi trong chiếc xe thể thao cổ của tôi phải không?”

Tại sao cô không tiên liệu trước rằng anh sẽ nghĩ như thế? “Không! Tôi gần ba mươi tuổi đầu rồi, anh không cần phải thuyết phục bố tôi tin vào những ý định tốt đẹp của anh.” Elsa cười, thích thú trước ý tưởng này.

“Tôi sẽ chẳng ngại ngần gì chuyện đó,” Laurence nói, “nhưng tôi rất vui vì có cơ hội diện kiến mẹ cô.”

“Tại sao?” Elsa cảm thấy khó hiểu.

“Bởi vì tất cả phụ nữ về già đều sẽ giống mẹ họ.”

“Chỉ là một bữa tối thôi mà, Laurence,” cô kiên nhẫn giải thích, và cười thầm trong bụng. “Ngay cả khi chúng ta ăn thêm món tráng miệng và uống cà phê thì nó cũng không kéo dài đến mức đó đâu.”

Elsa có thể nghe thấy tiếng cười trong giọng nói của Laurence. “Cho tôi địa chỉ đi. Tôi sẽ đón cô lúc tám giờ.”

Mẹ Elsa đang nằm trên sofa với đôi chân gác trên tay ghế khi cô tới. Elsa đã làm việc cả ngày và, vì ở xưởng làm việc không có gì nhiều để ăn, cô muốn ăn qua loa một thứ gì đó để lót dạ trước khi Laurence đến đón cô. Cô không muốn uống rượu với cái dạ dày hoàn toàn trống rỗng và cô có thể lục tìm được thứ gì đó trong tủ lạnh của mẹ cô. Cô đi vào phòng khách trước. “Con chào mẹ. Mẹ uống trà không?”

“Cho mẹ một ly vang. Bố con đã bắt mẹ đi bộ đến rạc cả cẳng.”

“Nó có lợi cho em mà. Em không chịu tập thể dục thường xuyên,” bố Elsa nói đằng sau tờ báo. “Bố cũng muốn một ly vang. Có một chai đã mở sẵn đấy.”

Elsa mang rượu và một cái đĩa gỗ đựng quả hồ trăn đến cho bố mẹ rồi nói, “Con tự làm cho mình một món ăn nhẹ được không ạ? Tối nay con có hẹn.”

Chân mẹ cô lập tức tuột khỏi tay ghế và bà ngồi bật dậy. “Tuyệt quá.”

Elsa không bị đánh lừa. Mỗi phân tử trong cơ thể mẹ cô đều đang tập trung hết sức để không tỏ ra quá khích, hoặc quá tò mò, hoặc thể hiện rõ ràng rằng đây là một sự kiện bất thường. Con gái bà không bị lừa phỉnh chút nào. “Ừm,” Elsa nói. “Thật ra, có lẽ con cũng sẽ uống một ly vang.”

Trước khi ra khỏi phòng để đi lấy nó, cô thấy môi mẹ cô mím lại vì lo lắng về chuyện uống rượu và lái xe. Elsa cười một mình khi ở trong bếp; mẹ cô sẽ mến Laurence. Cô làm nhanh một cái sandwich và mang nó cùng một ly vang tới chỗ bố mẹ. Mẹ cô rất mong con gái kiếm được bạn trai, song lại không muốn Elsa biết được nỗi niềm ấy, nhưng không may là Elsa quá giỏi đọc ngôn ngữ cơ thể của mẹ cô nên cô thừa biết trong lòng bà đang nghĩ gì.

Elsa ngồi xuống cái tay ghế sofa lúc này đang trống. “Thực ra đó là người đàn ông mà con gặp ở đám cưới của Ashlyn.”

“Người đã nhảy cùng con, và lái chiếc Morgan ấy hả?”

Elsa gật đầu. “Mẹ đã lưu lại mọi chi tiết, đúng không ạ?”

Mẹ cô xua tay. “Ơ hay, con có mấy khi tham dự những đám cưới sang trọng đâu, đúng không? Mẹ chắc chắn phải nhớ chứ.”

“Dù gì thì, anh ấy sẽ đến đón con lúc tám giờ.”

“Tám giờ á! Còn chưa đầy một tiếng đồng hồ nữa! Mẹ nên dọn dẹp và mặc thứ gì đó tử tế một chút. Còn con định mặc gì?”

“Không sao đâu mẹ, mẹ đừng hoảng hốt thế, con sẽ không mặc bộ này đâu. Con có mang theo đồ để thay mà.”

“Để mẹ xem nào.”

Elsa lấy ra cái ba lô với bộ quần áo được gấp gọn gàng trong đó. “Hừm,” mẹ cô nói, không còn tỏ thái độ lập lờ nữa.

“Chúng ta vẫn sẽ ăn tối đấy chứ?” Bố Elsa nói, chẳng đoái hoài đến cuộc bàn cãi về quần áo, ông vẫn đang “đánh vật” với trò ô chữ.

“Có một ít xúc xích ngon lành nếu anh gọt vỏ khoai tây,” mẹ Elsa nói, lôi ra chiếc áo phông mà con gái bà nghĩ là khá lịch sự đối với một cuộc hẹn bình thường, cho dù là cuộc hẹn đầu tiên.

“Anh cho rằng em muốn anh nấu chúng luôn?”

“Đúng đấy ạ,” cả hai người phụ nữ của ông đều đồng thanh trả lời.

“Thực sự thì, con yêu, con không có bộ đồ nào không phải là màu đen à?” Mẹ Elsa nói.

“Đây là một cái áo phông dễ thương. Còn khá mới. Nó chẳng có gì là không ổn cả.” Cô nhớ rằng mẹ Ashlyn đã nói cô không nên mặc đồ đen và tự hỏi phải chăng bà ấy đã đúng. Bà ấy còn nói sẽ giúp cô lựa chọn lại màu sắc - nhưng nếu may mắn, bà ấy đã quên bẵng chuyện đó rồi. Bà ấy vốn là một người rất bận rộn mà.

“Thật sự thì, con yêu à...” Mẹ Elsa lại bắt đầu nói, rồi ngừng lại. “Thôi được rồi, ờ, hãy ngó qua chỗ nữ trang của mẹ để xem liệu con có thể tìm được thứ gì đó để tô điểm thêm cho bộ đồ của con không, nhưng...” Bà ngừng lại, quyết tâm khích lệ con gái hết mức có thể. “Mẹ thích cái mái bằng đó!”

Elsa nhăn mặt trước từ lóng đó của mẹ theo bổn phận, và rồi mẹ cô nói, “Thôi, mẹ đi hút bụi đây.”

“Giờ là tối Chủ nhật mà mẹ!”

“Nhưng sắp có người đến!”

“Chỉ có một người thôi và anh ta sẽ không bước chân qua ngưỡng cửa nhà mình,” Elsa nói khi mẹ cô đã quay lưng đi. “Nếu con biết chuyện này sẽ gây ra lắm phiền phức đến thế, con đã bảo anh ta đón con ở xưởng làm việc.”

Bất chấp cái bản năng muốn lờ đi lời khuyên của mẹ cô, Elsa lướt ngón tay trên một dãy vòng cổ và chuỗi hạt treo trên một cái giá bên cạnh bàn trang điểm. Mẹ cô yêu những món phụ kiện cá tính, to bản, mang đậm nét văn hóa đặc trưng. Bà kể rằng sở thích này có từ thời bà còn tự làm những món trang sức bằng hạt dưa nhuộm phẩm yên chi và những đôi khuyên tai bằng hạt cườm lấy trộm của mẹ bà.

Elsa khẽ hất mái tóc và nhận ra cô cũng yêu nó. Rồi cô giơ từng chiếc vòng cổ lên cho đến khi thấy một sợi dây chuyền có mặt đơn giản. Nó có màu ngọc lam và bạc và hợp với một đôi khuyên tai mà Elsa có. Nó không hẳn thể hiện rõ khiếu thẩm mỹ tinh tế của cô, nhưng trông khá dễ thương. Mãi đến tám giờ kém năm phút, cô mới ra trình diện trước mặt mẹ, vì vậy mẹ cô không thể thở dài, và gần như ước ao thành tiếng rằng con gái bà nên ăn mặc phóng khoáng hơn.

Laurence đến rất đúng giờ. Elsa mở cửa và suýt chút nữa không nhận ra anh ta. Lần cuối cô gặp anh ta là khi anh ta đang mặc một bộ lễ phục ban ngày. Bây giờ anh ta mặc một chiếc áo sơ mi bình thường cắm hờ hững trong chiếc quần jean. Anh ta hôn má cô.

“Tôi rất mừng khi cô không ăn mặc quá chải chuốt,” anh ta nói. “Tôi nghĩ tôi sẽ đưa cô đến một nhà hàng có sân vườn mà tôi biết. Đồ ăn ở đó ngon lắm.”

Vì Elsa thực sự đã chải chuốt hơn mọi ngày, nên nụ cười của cô không ấm áp cho lắm. Cô nhận thấy mẹ cô đang lảng vảng ở tiền sảnh. “Đây là mẹ tôi. Mẹ, đây là Laurence.”

“Chào bà Ashcombe, rất hân hạnh được gặp bà,” Laurence nói, “tôi là Gentle[17].”

[17] Gentle có nghĩa là người lịch thiệp, thuộc gia đình quyền quý, nên bà Ashcombe tưởng Laurence nói mình là người như vậy.

“Rất vui khi được biết điều đó,” bà Ashcombe nói, lông mày nhướng lên.

“Không, đó là tên tôi mà. Tôi là Laurence Gentle.”

“Chào anh, rất hân hạnh được gặp anh,” mẹ Elsa tiếp tục với một sự duyên dáng mà con gái bà phải ghen tỵ. “Anh có muốn vào nhà và uống một ly với chúng tôi không hay anh muốn rời đi luôn?”

“Tôi nghĩ chúng tôi nên đi luôn, cảm ơn bà.”

“Tạm biệt mẹ, cảm ơn mẹ vì tách trà. Gặp lại mẹ sau nhé.” Elsa hôn lên má mẹ, sau đó gọi với vào bên trong, “Tạm biệt, bố!”

Bà Ashcombe vẫn đứng ở ngưỡng cửa khi Laurence và Elsa đi xuống đường. “Ồ, kia là xe của anh à? Đừng để bố Elsa nhìn thấy nó nếu không anh sẽ không bao giờ đi khỏi đây được đâu.”

“Lần sau tôi sẽ vui lòng để ông ấy xem xét nó nếu ông ấy thích.”

“Tốt quá. Sẽ rất thú vị đấy, nhưng đừng nán lại ở đây quá lâu nếu anh đã đặt bàn sẵn. Chúc hai người vui vẻ.”

Elsa vẫy tay.

***

Laurence là người bạn đồng hành tuyệt vời. Anh dẫn cô tới một cái bàn trong vườn và sắp xếp đồ uống và thực đơn với sự thành thạo điềm tĩnh vốn giúp anh trở thành một chàng phù rể uy tín.

“Nào, cô muốn ăn gì?” Anh nói khi một ly vang trắng lớn được đặt xuống trước mặt cô. “Cá ở đây rất ngon. Cô nghĩ thế nào?”

Thực đơn phức tạp hơn so với những gì mà cái không khí thoải mái ở khu vườn này ám chỉ. “Để tôi đọc kỹ đã. Có quá nhiều thứ hấp dẫn.”

“Cô có đói lắm không? Món pa tê thực sự rất tuyệt.”

“Ừm, nhưng có lẽ tôi sẽ chỉ ăn thứ gì đó nhẹ nhàng...” Cô nói, vì chưa đầy một tiếng trước cô mới ăn một cái sandwich pho mát.

“Ngoài ra còn có thịt bò và khoai tây chiên. Ý hay, tôi nghĩ tôi sẽ ăn món đó giống cô.”

“Tôi còn chưa quyết định gọi món đó nhưng có lẽ...”

“Khoai tây ở đây rất tươi ngon, ai có thể cưỡng lại chứ?”

Cô nghiêng đầu dò hỏi. “Anh đang làm tôi mềm lòng vì có mục đích gì à?” Cô hỏi anh với vẻ ngờ vực.

Anh gật đầu.

“Dĩ nhiên! Tôi đã nói với cô rồi mà. Tôi có việc muốn nhờ cô.”

“Ra là thế thật. Việc gì vậy?”

Anh lắc đầu. “Để lát nữa hẵng nói. Cô vẫn còn khá cứng nhắc. Tôi sẽ đợi cho đến khi cô uống xong ly vang thứ hai.”

Elsa nhấc ly rượu lên và nhấp một ngụm, nghĩ rằng thật ra đây đã là ly thứ hai của cô. “Tại sao anh không uống rượu hả Laurence, hay đây là một câu hỏi khiếm nhã?”

“Tôi đã quyết định cai rượu từ lâu rồi. Tôi chưa bao giờ hối tiếc về quyết định của tôi.”

Rõ ràng anh cảm thấy không cần phải nói chi tiết hơn. Elsa khẽ cau mày. “Nhưng anh không thấy buồn chán ở các bữa tiệc khi tất cả mọi người đều đã say và trở nên nhạt nhẽo sao?”

Anh nhún vai. “Nếu tôi thấy chán, tôi sẽ lái xe về nhà. Nào, cô muốn ăn gì?”

“Pa tê và thịt bò với khoai tây chiên,” Elsa nói với vẻ dứt khoát. Cô thường mất đến hàng tiếng đồng hồ để quyết định một việc gì.

“Cô phải dành bụng để ăn món tráng miệng nữa. Đầu bếp của nhà hàng này được đào tạo ở Vienna và món bánh ga tô kiểu Đức của ông ta rất tuyệt vời.”

“Mẹ tôi từng đến Vienna với mấy người bạn. Bà đã học làm bánh táo tây bọc bột đường. Mà này, nói tôi nghe đi, anh muốn nhờ tôi việc gì?”

Laurence nhìn cô cân nhắc như thể đang tính toán xem nên đợi đến khi cô ăn xong hẵng nói hay nên đi thẳng vào vấn đề luôn. “Thôi được rồi. Tôi muốn cô đi cùng tôi tới một buổi dạ hội rất sang trọng.”

“Cái gì?” Elsa kinh ngạc. Cô cứ tưởng anh sẽ nhờ cô làm một cái váy, hay chỉnh sửa thứ gì đó, hoặc thậm chí cắt gấu cái quần jean của anh. “Tại sao?”

“Bởi vì cô là một người bạn đồng hành rất tuyệt vời và tôi muốn đưa cô đi cùng. Và…” Anh nở nụ cười thiểu não, “chủ nhân bữa tiệc là một người luôn gán ghép những người phụ nữ khác với tôi. Lần này tôi thực sự muốn đi cùng một người do chính tôi chọn lựa.”

“Chiếc váy đó không phải là của tôi, anh biết đấy,” Elsa nói nhanh, phòng khi anh nghĩ cô vẫn thường trang điểm, để tóc và mặc một chiếc váy lộng lẫy như vậy. “Tôi đã đem trả nó rồi. Tôi chẳng có cái váy dạ hội nào cả.”

Anh gạt đi nỗi lo lắng này bằng một cái lắc đầu. “Chuyện đó không quan trọng. Nó là một buổi vũ hội hóa trang.”

“Một buổi vũ hội hóa trang ấy à?” Elsa tò mò.

“Phải, chỉ có điều không phải hóa trang thế nào cũng được. Chúng ta đều phải mặc trang phục của thời kỳ Nhiếp chính[18].”

[18] Thời kỳ Nhiếp chính của nước Anh là từ năm 1811 đến 1820.

“Ôi Chúa ơi.” Nó có bao gồm cả chiếc coóc xê khá phức tạp không? Cô cố gắng không chia sẻ ý nghĩ này với anh.

Laurence cười, như thể đọc được suy nghĩ của cô. “Nhưng cô không cần phải may váy đâu. Cô có thể thuê một chiếc. Thực ra, tôi có thể thuê y phục cho cả hai ta.”

Anh rõ ràng hoàn toàn không nhận thức được sai lầm nghiêm trọng trong lời đề nghị của anh. Cô cố gắng tìm từ ngữ để truyền đạt được sự thất vọng của cô trước ý kiến này. “Đề nghị một thợ may thuê một chiếc váy từ nơi trời ơi đất hỡi nào đó thì chẳng khác gì đề nghị...” Cô ngừng lại, cố gắng tìm một hình ảnh ẩn dụ. “Nói thế nào nhỉ, đề nghị một đầu bếp hàng đầu dừng lại để mua một chiếc hamburger và khoai tây chiên.”

Laurence có vẻ suy ngẫm. “Tôi nghĩ hầu hết các đầu bếp đều sẵn sàng làm việc đó, nếu hoàn cảnh bắt buộc.”

Elsa chậc lưỡi. “Chà, tôi không sẵn sàng thuê một cái váy trông như một mảnh rèm cũ rích, mốc meo, đầy mùi mồ hôi và sai lệch so với lịch sử!”

Anh có vẻ hơi thất vọng. “Nghĩa là cô sẽ không đi với tôi?”

Elsa chợt nhận ra mình khiếm nhã đến mức nào. Cô đã được mời đến một sự kiện thú vị và tất cả những gì cô làm chỉ là than vãn. Cô không biết anh định thuê trang phục ở đâu và chúng có thể là những bộ trang phục tuyệt vời nhất, được may từ những loại vải chất lượng và được chăm chút đến từng chi tiết. Mẹ cô sẽ kinh hoảng nếu biết được chuyện này. “Ồ, tôi xin lỗi. Tôi không định bất lịch sự như thế. Anh sẽ nghĩ tôi là người thế nào chứ?”

Một lần nữa Laurence lại trầm ngâm. “Tôi nghĩ cô là một người rất bận rộn và lúc này không thể bỏ thời gian và công sức ra may một cái váy cho chính mình.”

Elsa cắn môi và gật đầu. Điều đó hoàn toàn chính xác.

“Phải một tháng nữa nó mới diễn ra, nếu thông tin này giúp cải thiện được điều gì. Tôi biết đây là một sự đòi hỏi hơi quá,” anh khẽ nói. “Có lẽ tôi nên mời cô đi ăn tối vài lần để bù lại?”

Elsa vẫn im lặng. Một phần trong cô rất muốn đến buổi dạ tiệc; để làm nàng Lọ Lem, chứ không phải là một bà tiên tạo ra bộ váy xinh đẹp chỉ bằng cách vẩy cây đũa phép bọc bạc có gắn ngôi sao kim tuyến trên đầu. Cô đã được nếm trải cảm giác đó ở đám cưới của Ashlyn và khá thích nó. Nhưng phần còn lại trong cô lại cảm thấy rất thoải mái khi âm thầm cắt những mảnh vải tuyn bằng cây kéo sắc nhọn, thu hẹp những đường khâu và đính những hạt cườm dài. Thực sự thì - đâu mới đúng là cô?

“Tôi mong cô nói gì đó,” Laurence nói. “Tôi đang bắt đầu nghĩ rằng tôi đã rủ cô đến một cuộc chơi bời trác táng bằng thứ ngôn ngữ mật mã nào đó mà không hề nhận ra.”

“Tôi xin lỗi.” Elsa vừa thở dài vừa mỉm cười. “Tôi đã quá khiếm nhã. Anh mời tôi đến một bữa tiệc thú vị thế mà tôi chỉ biết cáu kỉnh vì sợ nó sẽ chiếm quá nhiều thời gian của tôi.” Chưa kể những điều khác, cô thầm thêm vào.

“Tôi đã không cân nhắc đến những cảm xúc hoàn toàn chính đáng của cô về chuyện thuê một cái váy.” Anh nghiêng đầu sang một bên. “Tôi có thể làm gì để cải thiện tình hình?”

“Anh có thể mời một người khác, một người biết khiêu vũ, việc mà anh hoàn toàn biết rõ là tôi không thể làm được. Suy cho cùng, anh chắc hẳn quen biết rất nhiều phụ nữ. Và họ cũng sẽ không làm mình làm mẩy về chuyện thuê váy.”

“Nhưng tôi đã mời cô.” Khóe miệng anh nhếch lên. “Cho dù tôi biết những hạn chế của cô.”

Cô đặt tay lên tay anh, cố gắng bù đắp cho sự khiếm nhã của cô. “Nhưng đó chính là điều tôi đang nói đến! Anh có thể mời một ai đó không có những hạn chế ấy.”

“Tôi có cách để khắc phục chúng. Tôi sẽ sắp xếp cho cô đi học valse, ít nhất là một buổi. Sau đó cô sẽ nhảy được thôi.”

“Nhưng tại sao anh không chọn ai đó đã biết nhảy rồi?”

Anh cười bực tức. “Mời cô đi chơi khó thật đấy!”

Elsa làm bộ kinh ngạc. “Đâu có - chẳng phải tôi đã đến đây sao? Tôi chỉ là một phụ nữ cứng rắn - thực ra, tôi chẳng cứng rắn chút nào. Tôi mềm mại như xà phòng vậy...” Rồi, nhận ra rằng mình đã bị nhầm vì xà phòng thường rắn chắc, cô nói tiếp, “Hoặc thứ gì đó rất mềm - nhưng tôi không muốn anh phải tốn nhiều công sức và tiền bạc như thế vì tôi trong khi anh có thể tìm được ai khác phù hợp hơn.”

Anh nhìn cô giận dữ. “Không, họ sẽ không phù hợp.” Anh chậm rãi nhấn nhá từng từ như thể đang nói với một đứa trẻ cố tình hiểu sai ý anh. “Tôi biết rất nhiều người phụ nữ mà tôi có thể mời, nhưng cô là người mà tôi đã mời. Bữa tiệc sẽ rất thú vị; chúng ta sẽ rất vui.”

“Ồ.” Anh có vẻ thực lòng muốn cô đi cùng.

Anh cười để xóa tan khoảnh khắc lo lắng của cô. “Chỉ cần nhìn thấy vẻ mặt của bạn tôi khi tôi bước vào với một phụ nữ xinh đẹp - hoặc theo cách nói của bạn trai cô ấy, một bóng hồng hấp dẫn, thì chừng ấy công sức và tiền bạc có bõ bèn gì. Làm ơn nói là cô sẽ đến đi.”

Elsa không biết phải làm gì. Cô nhận ra cô thực sự muốn đi. Đó là một lời mời rất khéo, và cô thích Laurence, nhưng liệu cô có thời gian để làm một chiếc váy không? Chỉ cần Carrie không đột nhiên đưa ra quyết định ngay lúc này, thì cô có thể làm được. “Thôi được rồi. Tôi có thể may một thứ để mặc hôm đó nếu có thời gian, nhưng ngay khi khách hàng của tôi quyết định chọn mẫu váy cưới nào, tôi sẽ phải từ bỏ hết mọi thứ. Tôi còn hai chiếc váy cần sửa lần cuối và hoàn thiện nốt.” Cô ngừng lại. “Tôi làm việc vào cả buổi tối nữa.” Cô ngước nhìn anh dưới cái mái bằng, cố gắng tỏ ra cứng rắn. “Và tôi sẽ đi học nhảy valse. Nhưng chỉ một buổi thôi. Tôi không có nhiều thời gian hơn thế đâu.”

Anh đặt tay lên tay cô. “Cảm ơn, Elsa. Tôi thực sự rất vui.”

Elsa chợt thấy râm ran như có kiến bò khắp người. Anh có đôi bàn tay đẹp và cô khá thích cảm giác nó chạm vào cô. May mắn thay cho sự bình yên của tâm trí cô, đúng lúc đó thì bồi bàn đến để ghi yêu cầu của họ. Elsa tranh thủ lúc không phải gọi món để ngẫm nghĩ về chuyện một người đàn ông rất tử tế đã mời cô đến một buổi khiêu vũ hóa trang và cô sẽ học valse, như một thiếu nữ ngây thơ trong tiểu thuyết của Georgette Heyer. Người đàn ông tử tế ấy có vẻ cũng khá thích ý tưởng này. Có vẻ như não bộ cô đã phải tiếp nhận rất nhiều thông tin.

Khi bồi bàn đã nhận yêu cầu của họ và lấy lại thực đơn, Laurence nói, “Cô nhất định phải đi cùng tôi đấy nhé?”

“Vâng. Và cảm ơn anh rất nhiều vì đã mời tôi.” Sau một thoáng ngừng, cô nói, “Nhưng anh sẽ nợ tôi đấy, một món nợ khổng lồ.”

Anh cười và rồi trở nên nghiêm túc. “Nếu có lúc nào đó cô cần nhờ tôi bất cứ chuyện gì, tôi sẽ sẵn sàng giúp cô.”

Cô mỉm cười. Trông anh cũng dễ coi, có vẻ sung túc, và độc thân. Vậy thì ở anh có gì không ổn chứ? Hẳn phải có điều gì đó, nếu không anh sẽ không mời cô đi chơi thế này.

“Anh làm nghề gì vậy?” Cô hỏi. Nếu anh nói “làm dịch vụ lễ tang”, cô sẽ biết vấn đề đó là gì.

“Tôi làm việc trong thành phố,” anh nói, mỉm cười. “Nếu cô đừng quá giữ kẽ, tôi sẽ kể với cô về nó.”

“Không, cảm ơn, không cần đâu.” Cô mỉm cười. Anh rất ổn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.