Mười Phút Trước Nửa Đêm

Chương 13: Chương 13: Chương 5.1




Chuyển ngữ: Violet Biên tập: Thủy Nguyệt Vân Lạc Diễn Hàn là bạn trai của Thời Ý Lương !

Tin tức này giống như cháy rừng thoáng cái đã lan ra khắp nơi, gần như toàn bộ trường học đều biết Lạc Diễn Hàn tiếng tăm lừng lẫy là bạn trai của vị đàn em trầm lặng kia, Ý Lương cũng nghe thấy ít nhiều lời đồn đại sai lệch đó, nhưng cô không có ý định làm sáng tỏ, chí ít các đàn anh đến làm phiền cô cũng giảm đi, chỉ còn lại một người là theo đuổi không bỏ.

“Anh biết Lạc Diễn Hàn là ai, nhưng mà tương lai anh nhất định không thua kém anh ta!”

Vị đàn anh nhiệt tình này họ Trần, Ý Lương cũng không để ý đến tên của anh ta là gì, nhưng lần này anh ta thực sự làm phiền đến cô, chỉ thấy anh ta cầm trái tim bông màu đỏ, luôn đột ngột chạy đến trước mặt cô khi cô đang trên đường lên hoặc xuống lớp, lớn tiếng nói những lời tỏ tình, nhân tiện còn tặng cả trái tim kia.

Có lẽ việc ấy ở trong mắt mọi người chẳng qua chỉ là trò cười, thế nhưng Ý Lương cảm thấy rất không buồn cười, lần nào cô cũng chỉ làm bộ không nhìn thấy rồi rời khỏi, nhưng hết lần này đến lần khác, số lần tỏ tình càng tăng lên, cô luôn cảm thấy mình như lại quay về khi còn bé, bọn trẻ con đáng ghét luôn thích bắt nạt cô, thích nhìn vẻ mặt sợ hãi của cô.

Mà vị đàn anh này… cô căn bản cũng không hiểu là hy vọng của anh ta quá lớn, hay là thật sự cảm thấy theo đuổi không bỏ như vậy rất thú vị, nhưng nói chung anh ta đã làm phiền đến cô, mỗi khi anh ta thực hiện hành động bất ngờ tỏ tình đều có rất nhiều người nhìn, làm cho cô vô cùng khó chịu, thậm chí đã mấy lần cô đi đường vòng nhưng vẫn bị anh ta chặn được.

Hành động của đàn anh làm cho mình cảm thấy rất bối rối, rất rất bối rối…

Mình rất muốn Lạc Diễn Hàn có thể ở bên cạnh mình…

Không đợi đồng hồ báo thức vang lên, Ý Lương đã bị ý nghĩ của chính mình dọa, cô thế mà lại mong muốn Lạc Diễn Hàn ở bên cạnh cô!

Làm sao cô có thể có loại ý nghĩ này trong đầu!

Vội vã cất vở vào túi xách, cả đêm cô không tài nào chợp mắt, cô không nên có nhiều chờ mong đối với Lạc Diễn Hàn như vậy, nhất định là đàn anh kia làm cô quá bối rối nên cô mới có thể nghĩ như vậy, nhất định là vậy!

Thi cuối kỳ xong, cô lái xe đi đón Lạc Diễn Hàn.

Lạc Diễn Hàn vừa liếc mắt đã nhìn ra sắc mặt cô không ổn, hai gò má của cô đỏ hồng không bình thường, Về đến nhà anh càng xác định Ý Lương bị bệnh, cả người cô đang phát sốt.

“Sao em không nói với anh là em không khỏe?!” Anh trách cứ suốt dọc đường đưa cô đến bác sĩ, truyền hết chai nước rồi mới về nhà.

Ý Lương chỉ co rúm cơ thể, cả người rúc ở trong chăn, nghe anh nói cũng không đáp lại, cô đột nhiên cảm thấy thật là khó chịu, nhất là khi Lạc Diễn Hàn đối tốt với cô, cô luôn cảm thấy tim mình sắp không khống chế được nữa, nhưng mà cô lại tự nhắc nhở mình không được hy vọng quá nhiều.

“Em không thể mỗi lần gặp phải vấn đề cũng trốn tránh như vậy! Em không thể nói cho anh biết sao? Chỉ cần nói cho anh biết thân thể không khỏe là được rồi, khó nói đến vậy sao?” Giọng nói của Lạc Diễn Hàn tràn đầy tức giận.

Vừa nghĩ đến cô đang sốt cao còn lái xe đi đón mình, Lạc Diễn Hàn liền nhịn không được muốn tức giận, nếu như cô nửa đường hôn mê bất tỉnh xảy ra tai nạn xe cộ, vậy thì làm thế nào bây giờ? Anh xốc chăn lên không muốn cho Ý Lương trốn tránh, anh muốn cô nhìn mình, nhưng mà ngoài ý muốn anh thấy viền mắt của cô đỏ lên.

“Có chuyện gì vậy?” Lông mày của anh nhíu chặt lại.

“Em không muốn đi học nữa…”

“Sắp tới là được nghỉ đông rồi mà?” Không phải sắp tới cô được nghỉ đông hai tháng ư? Vậy sao bây giờ cô lại nói không muốn đi học?

“Em không muốn đi nữa…” Cô nói lại một lần.

Lạc Diễn Hàn suy nghĩ một chút, trả lời: “Em phải đến trường đi học.”

Một giọt nước mắt liền rơi xuống trước mặt anh, nhỏ ướt gối đầu.

“Em không thể nói cho anh biết nguyên nhân sao?” Anh ngồi bên mép giường, cảm thấy có việc kỳ quặc.

Cô đứt quãng kể từng đoạn ngắn, bất quá cũng đã đủ cho Lạc Diễn Hàn từ đó mà chắp vá được một ít đầu mối, lại là đám ong mật nhàm chán bay loạn bên cạnh cô.

“… Em cảm thấy rất là bối rối.”

“Vì thế mà không đi học nữa?” Lạc Diễn Hàn lắc đầu. “Vậy sau này em sẽ làm thế nào? Cho dù không đi học, sau này em vẫn phải bước vào xã hội, nó so với trường học còn dơ bẩn phức tạp hơn, em cho rằng em không đi học thì có thể trốn tránh được hạng người như vậy sao?”

Lời của Lạc Diễn Hàn cô đều hiểu, nhưng mà cô thực sự không thích hành động của vị đàm anh kia, nó làm cho cô cảm thấy rất bối rối, nhất là cô căn bản không biết mình nên phản ứng như thế nào, mỗi lần nhìn thấy anh ta chắn đường tỏ tình với cô thì mọi người luôn chỉ trỏ vào hai người rồi cười ha ha, tựa như khi cô còn bé vậy.

Cô vẫn luôn là cô bé bị mọi người cười nhạo.

Lạc Diễn Hàn đưa tay nâng mặt cô lên, dùng ngón cái lau đi những giọt nước mắt của cô, “em không thể ngay đến giao tiếp cơ bản nhất cũng không thích ứng được như thế, nhiều năm vậy rồi, vì sao em vẫn thế này chứ?”

Cô vẫn luôn giống như một con búp bê bị vứt bỏ, kể cả hiện tại anh luôn ở bên cạnh cô, cô thoạt nhìn vẫn rất mất lòng tin hơn nữa còn thương tâm đến rơi lệ, Lạc Diễn Hàn không thể tưởng tượng lúc anh không có ở bên thì Ý Lương đã sống thế nào.

“Lúc đầu có thể mọi người rất dễ chú ý đến em, em cũng biết em không giống với người bình thường, anh cho rằng em hẳn đã quen với sự chú ý của người khác chứ.” Vẻ ngoài của cô vẫn luôn khiến người khác không thể không chú ý, cô nhất định phải quen với cuộc sống như vậy, chứ không phải nghĩ rằng chỉ cần trốn tránh thì mọi người sẽ không chú ý đến cô.

“Không phải…” Trên mặt cô lại xuất hiện biểu cảm tổn thương, toàn thân phát ra nhiệt độ cao, chảy nước mắt thì thào nói: “Bọn họ chỉ muốn thấy em hoảng hốt lo sợ… giống như khi còn bé vậy.”

Mà châm chọc nhất chính là Lạc Diễn Hàn cũng từng là một trong những người đó, hôm nay vật đổi sao dời… Khi cô một lần nữa đối mặt với sự trêu đùa như vậy, cô lại mong muốn Lạc Diễn Hàn có thể ở bên cạnh mình, ông trời! Cô làm sao vậy?!

Cô không có cách nào nắm giữ cuộc đời của chính mình, thậm chí không có cách nào khống chế tình cảm của chính mình, cô hẳn sẽ không yêu Lạc Diễn Hàn rồi đó chứ! Cô không phải là người như thế mà!

Cả một đêm cô đều lúc mơ lúc tỉnh như vậy, cứ tỉnh là lại khóc, giống như gặp rất nhiều ác mộng, nhưng lại mê man không cách nào hoàn toàn tỉnh táo lại.

***

Thế là đã hết một năm, toàn bộ kỳ nghỉ đông mình đều ở trong nhà.

Lạc thật đáng thương, không có việc gì lại rước lấy một phiền toái lớn, anh ấy cho rằng mình cần phải dưỡng bệnh thật tốt, kỳ nghỉ đông này đã không giúp mình tìm việc làm thêm, ngay cả học phí cũng là anh ấy đóng, mình cảm thấy mình giống như phiền toái lớn của anh ấy vậy.

Tuy rằng mỗi lần như vậy mình đều cảm thấy có hơi vui vui, nhưng mà mình biết mình như vậy là không đúng, nếu như hôm nào đó anh ấy yêu cầu gì ở mình mà mình không thể thực hiện được thì lúc đó mình phải làm sao?

Hôm khai giảng Lạc Diễn Hàn cũng xuất hiện ở trường, nói cũng kỳ lạ, sau đó vị đàn anh phiền toái kia đã không còn tìm đến cô nữa.

Ý Lương vẫn hoài nghi có phải anh đã làm chuyện gì rồi không, nhưng mà lại cảm thấy Lạc Diễn Hàn hẳn sẽ không thần thông quảng đại như vậy, bất quá bớt đi chuyện phiền muộn, cô đối với việc lên lớp cũng có tiến bộ hơn một chút, đã nói chuyện với mấy bạn học nữ nhiều hơn, không còn tỏ ra cự tuyệt mọi người nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.