Mười Phút Trước Nửa Đêm

Chương 14: Chương 14: Chương 5.2




Chuyển ngữ: Violet Biên tập: Thủy Nguyệt Vân “Thời Ý Lương, bạn trai của cậu là Lạc Diễn Hàn thật sao?” Cô bạn học có một lần hiếu kỳ đã hỏi cô.

Lúc ấy Ý Lương mới biết những người khác thật sự cho rằng Lạc Diễn Hàn là bạn trai của cô, thế nhưng cô nên giải thích mối quan hệ của cô và anh như thế nào, cô cũng không biết nói từ đâu.

“Tớ đã quen anh ấy từ khi rất nhỏ rồi.” Cô cũng chỉ có thể nói như vậy.

“Ách! Thì ra các cậu là thanh mai trúc mã… thật tốt!” Trên mặt cô bạn học lộ ra biểu cảm ao ước. “Anh ấy đối tốt với cậu lắm đúng không?”

“Ừm.” Điểm này cô không thể phủ nhận.

“Chắc cậu không biết chúng tớ ước ao được giống cậu thế nào đâu! Lạc Diễn Hàn trước đây là một nhân vật cỡ thần tượng được rất nhiều nữ sinh thầm mến, chuyện về anh ấy ngay cả trường chúng ta cũng có người bàn luận, bất quá cậu với anh ấy ở bên nhau cũng là đương nhiên thôi, người như anh ấy vốn nên phối với mỹ nữ như cậu, nếu như anh ấy thật sự ở bên những người quá bình thường như bọn tớ thì mới kỳ quái đấy!”

“Tớ?” Ý Lương chưa bao giờ cho rằng mình là một mỹ nữ.

“Cậu không biết cậu chính là hoa hậu giảng đường của trường chúng ta sao?” Cô bạn học mang vẻ mặt hoài nghi hỏi, từ lâu Thời Ý Lương đã được công nhận là mỹ nữ trong trường, cậu ấy vừa nhìn đã rất xinh đẹp, ngay cả những bạn học nữ cũng thích cậu ấy, nhất là cặp mắt to tròn kia, phối trên gương mặt hoàn mỹ làm cho người khác không thể quên được, có đôi khi ngay cả cô nhìn thấy Thời Ý Lương cũng sẽ ngây người, khiến người khác không hiểu làm thế nào lại có người trông xinh đẹp như vậy.

Cũng khó trách Lạc Diễn Hàn lại coi trọng cậu ấy, dù sao cũng chỉ có giai nhân bậc này mới xứng đôi với đại soái ca Lạc Diễn Hàn kia.

“Vì sao?” Cô cho rằng cô hẳn là một trò cười mới đúng, nhất là lúc trước còn có đàn anh giống như bệnh tâm thần cứ theo đuổi cô.

“Mình xin cậu, bởi vì cậu thực sự trông rất đẹp chứ sao! Lẽ nào Lạc Diễn Hàn chưa bao giờ nói với cậu như vậy à?”

Đích xác không có, trên mặt Ý Lương thoáng bối rối, Lạc Diễn Hàn ngoại trừ thỉnh thoảng hôn lên trán cô ra thì anh cũng không khen lời nào về bề ngoài của cô, mà lần trước khi anh về nghỉ phép đã từng nói cô mặc quần áo màu đen thật khó coi, không biết việc ấy có được tính không?

“Thực sự không có sao?” Cô bạn học giật mình nhìn cô. “Như thế rất giống phong cách của Lạc Diễn Hàn, anh ấy thoạt nhìn rất lạnh lùng, tớ nghĩ người như anh ấy hẳn cũng không biết nói những lời ngon ngọt, bất quá cậu cũng phải thừa nhận anh ấy thực sự rất tuấn tú đúng không?”

Rất tuấn tú? Ý Lương gật đầu, cô thừa nhận Lạc Diễn Hàn là một người đàn ông có ngoại hình rất tuấn tú.

“Anh ấy…” Cô bạn học đè thấp tiếng nói, nhỏ giọng hỏi: “Anh ấy ở trên giường… có phải cũng rất tuyệt hay không?”

“Cái gì?” Ý Lương bỗng dưng đỏ mặt, bọn họ chưa từng làm chuyện như cô bạn học nghĩ.

“Cậu không cần khẩn trương! Bây giờ loại chuyện này rất bình thường mà!” Cô bạn học trưng ra vẻ mặt tất cả mọi người đều như vậy. “Các cậu là bạn trai bạn gái, hơn nữa ở bên nhau đã lâu như vậy rồi hẳn là sẽ thường xuyên có vài hành động thân mật đúng chứ? Không thể nào không có gì cả! Đàn ông ở tuổi như Lạc Diễn Hàn đều giống như dã thú, có bạn gái xinh đẹp như vậy anh ấy không thể không động tâm.”

“Bọn tớ… không như cậu tưởng tượng đâu!”

Ý Lương không dám đáp lại những đề tài như vậy, nhưng trong lòng cô lại nổi lên gợn sóng nho nhỏ.

Học kỳ này trôi qua rất suôn sẻ, việc của cô hình như chỉ còn chờ đến ngày Lạc Diễn Hàn về nghỉ phép, tuy rằng thời gian Lạc Diễn Hàn nghỉ phép cũng không thấy ở nhà mấy ngày, thế nhưng cô lại vô cớ chờ mong đến ngày có thể đến doanh trại đón anh, hình như cô cũng chiếu theo lịch làm việc của anh mà sống.

Thế nhưng vừa nghĩ đến những lời cô bạn học nói, Ý Lương lại cảm thấy có chút không biết làm sao, cũng không rõ ràng lắm mình đến tột cùng là chờ mong cái gì… e rằng Lạc Diễn Hàn căn bản không có hứng thú với cô, mà cô cũng không biết rốt cuộc cảm giác của mình với Lạc Diễn Hàn là gì.

Chỉ là an tâm thôi! Chỉ cần lúc có anh bên cạnh, cô không bao giờ cảm thấy hoang mang, như vậy sẽ là yêu sao?

Trong phòng đột nhiên vang lên tiếng chuông, âm thanh xa lạ kia là từ điện thoại vô tuyến cạnh cửa, nhưng mà căn nhà này chưa bao giờ có người đến chơi!

Ý Lương lặng lẽ đi đến cạnh cửa. Thứ này Lạc Diễn Hàn chưa từng dạy cô sử dụng, bởi vì chưa từng có người đến ấn chuông cửa này, tuy nhiên khi Ý Lương vừa cầm lấy ống nghe, trên màn hình nhỏ liền xuất hiện một bóng người.

“Lạc Diễn Hàn có nhà không? Tôi là anh trai của nó.”

***

Anh Lạc vẫn như trước đây, một chút cũng không thay đổi, là một người rất ôn hòa.

Qua một lúc lâu anh ấy mới nhận ra mình, mình tưởng rằng anh ấy sẽ có chút ấn tượng với mình, có thể thấy rằng mình đã hiểu lầm, dù sao chuyện cũng đã lâu như vậy rồi, chỉ có mình là còn nhớ rõ người đã nắm tay đưa mình về nhà, còn cả người đã cầm bóng ném mình…

Có khi nào qua nhiều năm nữa, Lạc cũng sẽ quên mất mình như anh Lạc không?

Chuông báo lại vang lên, Ý Lương buông bút, cất vở vào túi xách, tâm tư của cô chỉ giới hạn bộc lộ trong mười phút, sẽ không được nhiều hơn một giây nào!

Mười hai giờ, rõ ràng hôm nay là ngày nghỉ của Lạc Diễn Hàn… Ý Lương không nhịn được liếc mắt ra cửa một cái, đối với Lạc Diễn Hàn mà nói mười hai giờ hẳn là vẫn còn sớm nhỉ?

Nhớ tới lời của cô bạn học, mấy ngày nay những lời ấy luôn xoay quanh trong đầu cô.

Cô rất rõ ràng mình không phải bạn gái của Lạc Diễn Hàn, bọn họ ngay cả những thân mật cơ bản nhất cũng chưa tới, mặc dù có vài lần anh hôn lên trán cô, nhưng trừ việc ấy ra… bọn họ tựa như hai đường thẳng song song, cũng không có giao điểm đáng nói nào về mặt tình cảm.

Có khi nào anh ấy đi tìm người con gái khác không?

Vấn đề này đêm nay đã xuất hiện không dưới mấy mươi lần, mặc dù cô năm lần bảy lượt tự nhủ với mình cuộc sống tình cảm của Lạc Diễn Hàn không liên quan gì đến cô nhưng ̣vấn đề kia lại cứ như mọc rễ trong đầu cô, từ một dấu chấm hỏi nhỏ theo thời gian to lên thành một dấu chấm hỏi lớn.

Ý Lương bắt đầu lo lắng cho tình hình của mình, ngay cả ánh mắt Lạc Chính Dương nhìn cũng nhận định cô và Lạc Diễn Hàn đang chung sống với nhau, mà cô căn bản không thể nào biện giải, cô sống ở chỗ này không sai, mà đây là căn nhà của Lạc Diễn Hàn cũng không sai… Lẽ nào cô sẽ ỷ lại vào Lạc Diễn Hàn thế này cả đời sao?

Cô mơ hồ nhớ lại lúc bị bệnh Lạc Diễn Hàn đã từng nói với cô, cô không thể vĩnh viễn trốn tránh mọi người, như vậy đối với cô không tốt, đó có phải là ý khác của việc mong muốn cô có thể ra ở riêng hay không?

Ý Lương biết Lạc Diễn Hàn là người tốt, cho dù lúc anh còn nhỏ đã làm chuyện không tốt với cô, nhưng mà tất cả những việc anh đang làm hiện giờ đã bù đắp hết tất cả lỗi lầm lúc trẻ người non dạ rồi, nếu như không có anh, cô không thể nào được như bây giờ, mà Lạc Diễn Hàn căn bản không cần phải làm cho cô nhiều chuyện như vậy!

E rằng mình đã mang lại cho anh một loạt gánh nặng không đáng có, chỉ là Lạc Diễn Hàn chưa từng mở miệng nói ra mà thôi! Nhưng mà cô thực sự có thể rời khỏi cánh chim bảo hộ của anh sao? Cô thật sự không thể xác định, nhất là khi nằm trên giường của anh, ngửi thấy mùi hương của anh.

Cho dù tấm trải gường rõ ràng đã giặt qua, nhưng mà cô vẫn có thể nhận ra mùi hương thuộc về anh, cái loại hương vị chỉ thuộc về đàn ông này có thể khiến cô nhận ra rõ ràng, có khi nào đêm nay anh cũng để lại hương vị này trên giường một người con gái khác hay không?

Cô làm sao lại nổi lên loại suy nghĩ này trong đầu chứ? !

Ý Lương cảm thấy tức giận với ý nghĩ của mình, sao cô cứ luôn nghĩ như vậy, cô căn bản là không nên đi hạn chế Lạc Diễn Hàn! Ngồi dậy, cô xác định mình đêm nay là không cách nào ngủ được, cánh cửa cũng cùng lúc bị mở ra, Lạc Diễn Hàn người đầy mùi rượu trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.