My Amazing Boyfriend

Chương 13: Chương 13: (Tiếp)




Đóng cửa phòng ngủ, Điền Tịnh Thực thấp thỏm thả người xuống giường. Trong nhận thức hơn hai mươi năm mốc meo của cô, ại có một yêu quái tìm tới cửa, đối phương lại còn là một anh chàng cực phẩm, loại diễm ngộ như mơ giữa ban ngày thế này, người phàm tục như cô thật không chịu nổi.

Làm sao bây giờ?

Đúng rồi, lên mạng tìm giúp đỡ!

Điền Tịnh Thực mở laptop, gõ vào khung tìm kiếm “làm sao để đuổi yêu quái không mời mà tới”, sau khi liên tục xem nội dung của hơn chục trang, mây đen trên mặt cô liền tiêu tán thay vào đó là nụ cười đắc ý.

Nghe nói giữa trưa là thời điểm yêu quái suy yếu nhất, ăn cơm trưa xongm Tiết Linh Kiều ngồi ở phòng khách xem ti vi. Điền Tịnh Thực đảo qua chiếc áo phông màu xám đơn giản rộng rãi trên người anh, cười lạnh hai tiếng, mặc kệ anh ăn mặc sạch sẽ gọn gàng cỡ nào, bề ngoài tuấn tú mê người ra sao, rất nhanh sẽ bị ép phải hiện nguyên hình, nói không chừng có thể biến thành đàn tì bà hoặc hồ ly.

Cô giả vờ lơ đãng ngồi vào ghế sa lon, cùng Tiết Linh Kiều xem ti vi. Sau đó, thừa dịp anh không chú ý liền quay đầu sang, hà hơi mấy cái về phía anh. Tiết Linh Kiều bị công kích, cau mày bịt mũi, dịch nhanh về góc ghế, hận không thể tránh cô càng xa càng tốt.

“Cô làm cái gì thế?” Tiết Linh Kiều lớn tiếng hỏi.

Điền Tịnh Thực mở lòng bàn tay ra, lộ ra mấy múi tỏi, đắc ý nhìn Tiết Linh Kiều: “Không gì cả, kẹo cao su thôi mà.”

Biện pháp trừ yêu có hiệu quả, với tư cách bên bị ép, Điền Tịnh Thực cho rằng mình có tư cách bỏ đá xuống giếng, thậm chí thừa cơ đánh anh một trận cũng được. Thế là cô tiến tới, phách lối hà hơi thêm mấy cái về phía Tiết Linh Kiều.

“Phải vậy không?” Tiết Linh Kiều cầm một miếng tỏi trong tay cô, bình tĩnh thả vào trong miệng nhai, sau đó hà hơi về phía cô, “Ngày trước tỏi chỉ là gia vị.”

Ông anh, bây giờ nó vẫn là gia vị! Nó và rau thơm, giấp cá được gọi là ba đại sát khí trong giới rau quả. Điền Tịnh Thực thiếu chút nữa thì nôn ọe, vội vàng bịt miệng chẳng chút tiền đồ lủi về phòng ngủ.

Kế hoạch tác chiến trừ yêu đầu tiên giành được thắng lợi, Điền Tịnh Thực lanh chanh bị yêu quái đuổi... Đều nói thất bại là mẹ thành công, Điền Tịnh Thực tin chắc, đã có mẹ, nhất định sẽ có con.

Rạng sáng, Điền Tịnh Thực lần thứ mười vọt vào phòng vệ sinh, mặt ngâm trong nước, nhìn gương mặt lại tỏa sáng đầy sức sống, bắt đầu thực hiện kế hoạch tác chiến trừ yêu thứ hai.

Cô như con chuột to lớn chạy vào phòng Tiết Linh Kiều, từ sau lưng rút ra một cây kiếm giơ trước ngực, từng bước đến gần Tiết Linh Kiều đang ở trên giường. Lần này, cô tuyệt đối sẽ không thất thủ, trước đó cô đã kiểm tra qua trên web, cửa hàng này nằm ở một thị trấn cổ có chút danh tiếng, là cửa hàng lâu đời, vật phẩm trong tiệm từng được nhiều đại sư ghé mắt, không linh có thể trả lại, chủ tiệm tuyệt đối không ăn quỵt.

Một giây trước nhịp tim Tiết Linh Kiều còn đập nhẹ nhàng, bất chợt mở mắt, ngón tay thon dài kẹp lấy cây kiếm gỗ. Điền Tịnh Thực hoàn toàn không thể động đậy, uổng công múa may mới có phản ứng, Tiết Linh Kiều đụng vào kiếm gỗ, thế nhưng, cô lại không thấy hình ảnh yêu quái hồn phi phách tán!

Điền Tịnh Thực biến thành một cong ngỗng ngơ ngác, trơ mắt nhìn Tiết Linh Kiều giật lất kiếm gỗ ngắm nghía, chợt nghe “rắc” một tiếng, cây kiếm gỗ đứt đôi, Tiết Linh Kiều ngỡ ngàng nhìn về phía Điền Tịnh Thực, “Tôi không có dùng sức“. Trong lòng Điền Tịnh Thực lúc này hoàn toàn sụp đổ, cười ngượng ngùng, nhìn người trước mặt bắt đầu biến thành ủy viên Tác phong và Kỷ luật bắt đầu nghiêm trang dạy bảo, “Điền tiểu thư, đêm hôm chạy vào phòng đàn ông là chuyện rất mất thể diện, dù trong thời đại nào thì lòng tự trọng của phụ nữ cũng rất quan trọng.”

Anh ta lại nói cô không có tự trọng!

Mặc dù cô đã qua lại với bảy người bạn trai, nhưng nụ hôn đầu tiên của cô còn chưa có đấy! Đầu năm nay tuyệt đối không tìm được ai có tự tôn tự trọng còn bảo thủ ngoan cố hơn cô đâu!

Điền Tịnh Thực giận đến nổi đầu bốc khói, hoàn toàn không nhớ nổi mình ra khỏi phòng Tiết Linh Kiều thế nào.

Thế nhưng, kẻ sĩ có thể chết chứ không thể chịu nhục, Điền Tịnh Thực nắm tay, quyết định không ngừng cố gắng, hoàn trả lại gấp bội những uất ức mình phải chịu lại cho Tiết Linh Kiều.

Người ta nói bản lĩnh có cao tới đâu cũng sợ dao phay, yêu quái có mạnh thế nào cũng sợ máu chó.

Lần này, Điền Tịnh Thực quyết định không mù quáng nữa, cũng không mê tín nữa, lựa chọn phương pháp trừ yêu hữu hiệu nhất trong trăm ngàn năm qua. Về ghi chép liên quan đến trừ yêu hàng ma, ăn nhập vào lòng người sâu nhất chính là bát máu chó.

Tảng sáng, phương Đông vừa lóe lên tia sáng bạc, Tiết Linh Kiều đã ở ngoài sân cắt sửa hàng rào gỗ. Điền Tịnh Thực đầu bù tóc rối ngồi dậy, phi tới trước cửa sổ, nhìn dáng người cao lớn ngoài sân mà phát điên cả người. Cái đồ cổ hủ trời giết này, đầu năm nay nào có ngày nào trời chưa sáng mà đã làm việc không? Không biết quấy rầy giấc ngủ của người khác sẽ thêm tội sao? Nhất định phải lấy đại hình hầu hạ, đại hình hầu hạ!

Sau khi đánh răng rửa mặt xong, Điền Tịnh Thực cầm nửa chậu máu chó, giấu người dưới khóm hoa, từ từ tới gần Tiết Linh Kiều. Mắt thấy sắp đại công cáo thành, cô lại bước hụt bậc thang, mất đà ngã xuống. Cả chậu máu chó hất lên cao, chuẩn xác đổ lên đầu...

Tiết Linh Kiều im lặng nhìn người đầu đội chậu, giả vờ không thấy, tiếp tục tao nhã sửa hàng rào gỗ.

Điền Tịnh Thực chật vật nằm rạp trên đất, máu chó phủ kín mặt, cô như mất ý thức hồi lâu không nhúc nhích.

Qua mấy lần đọ sức với Tiết Linh Kiều đã làm cô hiểu một việc.

Đấu với trời, hân hoan vô hạn; đấu với đất, phấn khích vô hạn; đấu với Tiết yêu quái, hối hận vô cùng!

Tóm lại, Tiết yêu quái là giống loài thần kì, cũng tuyệt đối không phải loại mà cô gái yếu đuối như Điền Tịnh Thực cô có thể đối phó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.