Mỹ Nhân Đích Mĩ Cùng Hacker Đích Hắc

Chương 39: Chương 39




CHƯƠNG 38

Trở lại khách sạn, đã là buổi tối hơn 9 giờ.

Mô-za-a gọi điện thoại đặt vé xe để ngày mai quay về, thu xếp hết thảy sau, hắn không khỏi đem ánh mắt nhìn về phía KO đang ở trong phòng khách.

“Ân, KO. . . . . .” Hắn đến gần.

“Cái gì?” Đối phương mắt cũng không nâng, ngón tay ở trên bàn phím thượng lưu loát gõ gõ .

“Hôm nay cậu cùng Tiểu sư muội, khụ, đánh cuộc gì vậy?” Đại khái là bát quái tâm lý cùng nào đó không hiểu nhân tố đang ở quấy phá, hắn muốn hỏi vấn đề này thật lâu.

Ngón tay động tác dừng lại. KO giương mắt nhìn nhìn hắn, trong trẻo nhưng lạnh lùng thanh âm thản nhiên nói: “Đã quên.”

“. . . . . . . . . . . .”

Đã quên! ? >o< Người nào đó buồn bực . Không nói gì sau một lúc lâu hóa buồn bực vi muốn ăn, gọi nhân viên phục vụ: “Mang cho tôi vài món ăn, phải cay, càng cay càng tốt!” Nhân viên phục vụ đem đồ ăn bưng lên . Người nào đó cầm đũa gắp đồ ăn. KO dừng lại động tác, nâng mắt, nhíu mày, cúi đầu hỏi: “Ngươi còn đói?” KO nhớ ở KFC thời điểm, người nào đó cũng ăn không ít. “Không phải. . . . . .” Người nào đó không hề cảm thấy thẹn tâm thản nhiên vừa ăn vừa nói: “Đây là đêm cuối cùng, dù sao cũng phải ăn cho đủ mới không thất lễ với lão Tam!” Dù sao là đây cũng là tiền công ty, lâu lắm mới có dịp. >o< “. . . . . .” Ăn đến một nửa, người nào đó cau mày nói thầm: “Thịt cá này như thế nào một chút cũng không cay?” Lần thứ hai gọi tới nhân viên phục vụ, nhân viên phục vụ cũng lại chuyên nghiệp hỏi chuyện gì. “Đem món ớt bột cay nhất của khách sạn anh đến đây.” Người nào đó hào khí can vân phân phó xuống. Sau một lúc lâu, ớt bột được mang lên. Ớt bột được đựng trong một cái chai hình tam giác trong rất kỳ lạ, người nào đó không hỏi nhân viên phục phục vụ nên dùng như thế nào, liền chính mình vùi đầu nghiên cứu. KO bình tĩnh nhìn màn hình máy tính, không để ý đến người nào đó đang cùng ớt bột gây sức ép. Đột nhiên”Ba” một tiếng phá tan im lặng! “Ô. . . . . .” Người nào đó gào thét một tiếng. KO động tác nhất thời dừng lại, nhìn về phía người nào đó. Vô cùng thê thảm. Người nào đó bị ớt bột văng lên mặt, thoáng chốc hoàn toàn thay đổi. “MD, thật là khó chịu. . . . . .”Mô-za-a nhịn không được mắng ra tiếng, ớt bột dính vào trong ánh mắt, một trận hỏa lạt lạt đau. KO kéo hắn rất nhanh hướng phòng tắm đi đến. Mô-za-a nhắm chặt mắt, nghiêng ngả lảo đảo bị hắn lôi kéo đi, chỉ biết một đường đi theo, không dám vùng vẫy. Vòi nước ào ào xả nước, người nào đó theo trong dòng nước ngẩng đầu lên, mân nhanh thần. Sau một lúc lâu, mới thử gian nan mở to mắt. Mông mông lung lung, nhìn đến người nọ đang đứng bên cạnh mình, khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng đang nhíu chặt mày nhìn hắn. “Thế nào ?” Hắn hỏi. “Cay đã chết. . . . . .” Mô-za-a nâng lên mắt, oán niệm nói. Hắn bị cay đến chảy nước mắt, nâng lên đôi mắt sương mù dày đặc nhìn KO. KO con ngươi đen dần dần thâm thúy, không nói được một lời nhìn hắn. Sau đó. Nâng lên người nào đó cằm, cúi đầu xuống. Hôn lên môi hắn. Một nụ hôn, mang theo cường thế ý tứ hàm xúc không để cho kháng cự. “Ô. . . . . .” Người nào đó ánh mắt trừng lớn hết cỡ, nhịn không được nức nở ra tiếng. Đây là tình huống gì! Đây là tình huống gì a a a a a ——>o< KO đang K, I, S, S hắn? Hắn đột nhiên cảm thấy được: thế giới này không chỉ có huyền huyễn, mà là đã hoàn toàn ma huyễn . . . . . . Dùng sức trừng lớn ánh mắt chống lại con ngươi đen láy trong trẻo nhưng lạnh lùng đang gần trong gang tấc, cặp kia không có một tia cảm tình tiết ra ngoài con ngươi, cho dù là ở lúc này, cũng đạm mạc không có một tia dao động. Hắn nhất thời đã quên nên như thế nào đi kháng cự, hoặc là đã quên nên đi kháng cự. . . . . . Đầu óc trống rỗng. Trằn trọc triền miên. Ngày X tháng X năm 20XX giờ X phút XX tại khách sạn phòng X0X, Hác Mi đồng học quang vinh bi tráng mất đi nụ hôn đầu tiên. Các vị chúng ta hãy vì hắn bi ai ba giây đồng hồ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.