Mỹ Nhân Đích Mĩ Cùng Hacker Đích Hắc

Chương 43: Chương 43




CHƯƠNG 43

Trở lại công ty .

Nói như thế nào, “Rốt cục” cũng phải trở về công ty.

Người nào đó đứng đến chân bủn rủn, mặt mày khổ sáp nghiến răng nghiến lợi.

Ở Nghiễm Châu đáp xe lửa trở lại B thị, lại đi một chuyến xe bus tốc hành đến công ty, dọc theo đường đi không biết vì tránh né va chạm với người nào đó hay là vì nguyên nhân nào khác ( thẹn thùng? Mô-za-a: >o< thẹn thùng cái mao a! Ngươi cho lão tử cổn! ! ) linh tinh, Mô-za-a vẫn không được tự nhiên cứng còng thân mình không chịu ngồi, kết quả ở trên xe bus suýt chút nữa vì xe thắng gấp mà ngã nhào, còn một lần thì suýt nữa bị đồ uống trên tay của một cậu bé đổ lên trên người, lần thứ N bị tiểu thâu thăm viếng. . . . . . ( may mà hắn không mang di động 囧) mọi việc cứ thường xuyên phát sinh lúc sau, cuối cùng một lần xe dừng lại, KO trực tiếp vươn tay lôi kéo, Mô-za-a mất thăng bằng ngã vào trên người KO, bị người phía sau vươn tay ôm chặt vào trong ngực. “Dựa vào!” Mô-za-a giống như một con mèo bị đạp phải đuôi nhảy dựng lên, quát to một tiếng, run rẩy chỉ vào người nào đó: “>o< cậu cậu cậu cậu làm gì vậy! ! ! ! ! ?” Mọi người trên xe nhất tề xoát xoát quay đầu, nhìn về phía nơi đột nhiên toát ra động tĩnh lớn như vậy thì thấy một nam sinh bộ dạng thực thanh tú trên mặt lại một trận đỏ một trận trắng. KO ngước mắt, thản nhiên nhìn hắn, tỏ vẻ chính mình cái gì cũng chưa làm. “. . . . . .” Mô-za-a thế mới biết cái gì kêu câm điếc ăn hoàng liên, có khổ nói không nên lời, làm cho trong lòng hắn thực nghẹn khuất a, tổng không thể tại đây lên án KO quấy nhiễu *** a a a a a, ai sẽ tin tưởng hắn chứ a a a a a a a ——>o< Hắn cắn răng, lại cắn răng, nhếch môi đứng thẳng thân mình, không quan tâm đến người nào đó, tiếp tục cứng ngắc phẫn pho tượng. “Ngồi xuống.” KO thản nhiên nói. “—— lão tử liền thích đứng, đứng thoải mái!” Người nào đó rống lên. KO mặt nhăn mày nhíu. Lại tới một trạm xe bus, một đám người lại rầm lạp đi lên, xe bus nguyên bản đã chật chội rồi nay còn chật thêm.”MD! Sớm biết vậy liền kêu taxi đi. . . . . .” Nam sinh ảo não oán niệm. Một phụ nữ mang thai chống thắt lưng đi lên nhìn xung quanh tìm chỗ ngồi, KO đứng lên, thản nhiên nói: “Chị ngồi chỗ này đi.” Phụ nữ mang thai kinh ngạc ngẩng đầu, cảm kích nói: “Cám ơn.” Phụ nữ mang thai ngồi xuống sau, KO lập tức đứng lên, đi đến phía sau người nào đó, hơi thở ấm áp lập tức phà vào gáy của Mô-za-a, Mô-za-a mất tự nhiên nhỏ giọng nói: “Cậu, cậu TM đứng xa ra một chút. . . . . .” Người phía sau không có một tia biểu tình, tiếp tục khí định thần nhàn đứng ở phía sau hắn ——”Rất đông, không thấy sao?” KO thản nhiên nói, cơ hồ là nói gần bên tai hắn. >o< Mô-za-a luống cuống một chút, dưới chân lảo đảo một cái, thiếu chút nữa ngã về phía trước. KO ở phía sau liền kéo hắn lại, thở dài một tiếng, ôm lấy hắn. “. . . . . . >o< cậu cậu! Buông! ! Dựa vào! Cậu có bệnh a!” Mô-za-a hổn hển hô, nhưng lại sợ bị người khác chú ý nên tận lực hạ giọng, mặt trướng đỏ bừng. Người phía sau ngoảnh mặt làm ngơ, trên mặt biểu tình thản nhiên, một tia dao động cũng không có. Có vấn đề, tuyệt đối, tuyệt đối có vấn đề! Xe thực đông, ngay cả không gian để giãy dụa cũng không có. Phía sau người, cùng chính mình đứng thật sự gần, rất gần. . . . . . Trên xe rất đông, nên tất cả mọi người không có chú ý tới tư thế kỳ quái của bọn họ, nhưng Mô-za-a vẫn cảm thấy được giống như ở ban ngày ban mặt bị bao nhiêu người nhìn chằm chằm. Thực. . . . . . Quỷ dị, thực. . . . . . Xấu hổ. Tim đập rất nhanh. Mô-za-a có đôi khi thật sự hoài nghi mình gần nhất có phai hay không bị bệnh tim, luôn đập liên hồi cơ hồ muốn nhảy ra khỏi lòng ngực. Đặc biệt, đối mặt với người này thời điểm, trái tim liền TM như thấy thân nhân dường như, kích động vô cùng. Dựa vào a! >o< “Thật sự là ngu ngốc, rõ ràng si, thiên hạ thứ nhất si. . . . . .” Chính mình mắng chính mình, nhưng là không biết mắng cái gì. . . . . . . ——”Thực nóng sao?” Người ở phía sau đưa một bàn tay lên trán hắn, nhẹ nhàng dán ở bên tai hắn hỏi. “Vô nghĩa! Cậu cứ trong tình cảnh này bị người ôm thử coi! ?” Thanh âm tức giận, nhưng đã muốn nhận mệnh không hề giãy dụa, chính là nghĩ muốn tìm cái hầm để chui vào. “Hảo, lần sau đổi lại cậu ôm tôi.” . . . . . . >o< A a a a hắn muốn đi chết —— thật sự! ! Cho nên nói, “Rốt cục”Trở lại công ty . Người nào đó thật sự là hai mắt đẫm lệ doanh tròng a, tâm tình mênh mông a. . . . . . Chưa từng nghĩ qua chính mình dĩ nhiên lại tưởng niệm nơi này đến vậy, nhìn thấy cánh cửa thuỷ tinh quen thuộc, nhanh chân đã nghĩ vọt đi vào —— kỳ thật chỉ cần có thể thoát khỏi người phía sau kia, liền giống như thoát khỏi 18 tầng địa ngục. Mới vừa nâng chân bước vào một nửa, đã bị một người đang vội vã từ bên trong lao ra tông vào. Bính! “Ai nha! Mi ca! !” Thanh niên một đầu nhuộm đỏ chót kinh ngạc nhìn thấy Mô-za-a, lại nhìn KO ở phía sau. . . . . . Ánh mắt có điểm quỷ dị, “Hai người đã trở lại a?” KO thản nhiên gật gật đầu, di động đột nhiên vang lên, hắn nhìn nhìn, nhíu nhíu mày, đối với người nào đó nói: “Cậu đi vào trước đi.” Rồi cầm điện thoại đi ra ngoài. Người nào đó giật mình, chậm rãi quay đầu lại, lại chống lại ánh mắt quỷ dị của tiểu thanh niên, “. . . . . . Khụ. . . . . . Anh trên mặt có cái gì sao?” Tiểu thanh niên lập tức nói: “Không có không có! Mi ca, anh, ách, các anh vừa mới trở về à?” “A, đúng vậy, vừa mới trở về. . . . . .” Người nào đó bị ánh mắt quỷ dị của hắn nhìn thật sự không được tự nhiên, “Làm sao vậy?” “Không có gì. . . . . .” Tiểu thanh niên khoát tay, nhưng tầm mắt vẫn quỷ dị như trước, “Em hiện tại có việc phải đi trước, đợi chút lại tán gẫu a. . . . . .” Dứt lời lại hấp tấp đi ra bên ngoài. “Nga. . . . . .” Người nào đó buồn bực lên tiếng. Mới vừa bước vào công ty, liền thấy Vi Vi, Ngu Công, Hầu Tử Tửu đều ở, Ngu Công đồng học vừa nhìn thấy hắn đến, liền nhiệt tình nháo tới kéo hắn vào: “Hác Mi, chúng ta nhớ cậu muốn chết. . . . . .” “Cổn!” Người nào đó lập tức tức giận đẩy Ngu Công ra, hắn hiện tại đối với đồng phái ôm dị thường mẫn cảm (囧), thuận tiện mãnh liệt khách sáo với Ngu Công đồng học một chút: “Ta như thế nào cảm thấy ta không ở các ngươi sống rất yên bình. . . . . .” “Nga! Nga! Hác Mi câu như thế nào có thể nghĩ như vậy, làm cho tớ rất thương tâm a ——” Ngu Công chỉ vào vị trí trái tim, khoa trương ngâm ra hai câu thơ, “Mạc đạo không cần thiết hồn, mành cuốn gió tây, nhân so với hoa cúc gầy. . . . . .” Mọi người ở đây liền lập tức nổi da gà. Người nào đó ác hàn buồn nôn muốn ói, “Tam tẩu, lấy cho anh cái thùng! Anh muốn ói ——” Ngu Công đồng học vẫn tiếp tục sướng thơ trữ tình ——”Vạt áo tiệm khoan chung dứt khoát, vi y tiêu người tiều tụy. . . . . .” ——”>o< Tam tẩu, không cần thùng, đổi cho anh cái lu! Phải cái lu!” Thùng cũng không đủ cho hắn phun! Ngu Công đồng học gần nhất để ý một MM học bên khoa tiếng Trung, vì vậy mỗi ngày điên cuồng đọc thơ đường, tống thi để lấy lòng người đẹp. Khó trách như vậy nhộn nhạo. Mô-za-a lần thứ hai khinh bỉ hắn.”Ta nói ngươi a đã tốt nghiệp rồi để làm chi còn đi tàn phá mầm non của tổ quốc a a a, ngươi không biết liêm sỉ à?” “Hắn gần nhất tịch mịch . . . . . .” Hầu Tử Tửu đồng học giải thích nói. “Cũng không phải vây, ở đây mỗi người đều có đôi có cặp, chỉ còn lại mình ta là cô đơn, lão tử thực bất bình a. . . . . .”Ngu Công buồn bực nói. ——”>o< ta đây chẳng phải. . . . . .” “Cậu không giống tớ!” Ngu Công trừng hắn. “Cái gì không giống?” “Cậu không phải đã muốn có KO rồi sao? !” Ngu Công, Hầu Tử Tửu trăm miệng một lời nói. “>o< Please tha ta đi. . . . . .” Mô-za-a sắc mặt lúc xanh lúc trắng, sau đó buồn bực ôm đầu: “Các ngươi là từ nơi nào nhìn ra ta cùng hắn có quan hệ chứ? ! Có quan hệ cái rắm a! Dựa vào! Lão tử là trong sạch ——! A a a a a a ( oán niệm một vạn lần )” . . . . . . Ngu Công dừng một chút, dùng ánh mắt quỷ dị nhìn hắn, : “Chính là. . . . . . Các ngươi không phải đã muốn. . . . . . Cái kia rồi sao. . . . . .” Bốn phía yên lặng. “Ngươi nói cái kia là cái gì. . . . . . Sẽ không là chỉ . . . . . .” Người nào đó tối nghĩa mở miệng đoán. Ngu Công gật đầu. ——”A a a a a a a Vu Bán San ta muốn giết ngươi! >o< chúng ta tuyệt giao! Tuyệt giao! !” Danh dự của hắn a! ! “Nói! Ngươi là từ đâu nghe tới chuyện này! ! Không nói lão tử hôm nay liền thiến ngươi ——!” Người nào đó cầm vạt áo của Ngu Công đồng học, bộ dáng mười phần lưu manh, hung tợn uy hiếp. “Hác Mi, oan uổng a! Tớ cũng là người thụ hại a, tớ là nghe người khác nói! Tuyệt đối không phải bịa đặt! !” Ngu Công đồng học bày ra một bộ đáng thương thụ hại giả, thức thời cầu xin tha thứ. “Nghe người nào hỗn đản nói! ? Thành thật hai ra! >o< lão tử đi giết hắn!” ——”Ta.” Một thanh âm truyền đến, A Thích tươi cười đi tới, “Hi, Mi ca, đã lâu không thấy.” “Ngươi?” Người nào đó trừng lớn ánh mắt, giơ lên nắm tay dùng sức đánh tới. “Ngươi ngươi, ngươi dựa vào cái gì nói lung tung?” Bày ra bộ dáng lưu manh bệ vệ toàn bộ chất vấn nhưng lại không có một chút khí thế, người nào đó cũng liền điểm ấy tiền đồ, mọi người không cần khinh bỉ hắn. “Nói lung tung?” A Thích giả bộ kinh ngạc, “Chẳng lẽ này không phải sự thật sao?” “>o< Sự thật cái mao a!” “Chính là. . . . . . Các ngươi đêm qua chẳng lẽ không đúng ngủ cùng nhau sao?” A Thích hỏi. . . . . . . . . . . . . “Chẳng lẽ các ngươi không có phát sinh cái gì thân mật tiếp xúc sao?” . . . . . . . . . . . . “Chẳng lẽ ngày hôm sau buổi sáng cậu không phải theo trong phòng chạy đi ra sao?” . . . . . . . . . . . . “Chẳng lẽ. . . . . .” ——>o< “Ngươi câm miệng!” Mô-za-a hổn hển đánh gảy lời hắn. A Thích mỉm cười, không thèm nói lại. . . . . . . . . . . . . Mọi người thức thời trầm mặc . Xem ra JQ tồn tại là ván đã đóng thuyền , người nào đó danh dự lúc này cũng. . . . . . Xem như bị hủy triệt để hoàn toàn. = =

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.