Mỹ Nhân Đích Mĩ Cùng Hacker Đích Hắc

Chương 44: Chương 44




CHƯƠNG 42

Mô-za-a thân mình nháy mắt cứng ngắc, toàn thân banh thẳng, động cũng không dám động, chỉ cảm thấy hô hấp cơ hồ đều ngưng trệ.

Phía sau người nọ còn không từ bỏ ý đồ, để sát vào bên tai hắn thấp giọng hỏi: “Chính là cái gì, ân?”

Hơi hơi giơ lên âm cuối, mang theo âm điệu độc đáo trong trẻo nhưng lạnh lùng chỉ người nọ mới có.

Đùng ——!

Cây chổi trong tay bác gái rơi thẳng xuống đất, trợn mắt há hốc mồm nhìn.

Con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng thản nhiên đảo qua vẻ mặt kinh tủng của bác gái, xác định chính là râu ria người qua đường sau, liền hoàn toàn không nhìn chuyển dời tầm mắt.

“Chạy đã đủ lâu rồi, cần phải trở về.” KO mở miệng, ngữ khí khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ, tầm mắt lại nhanh theo dõi hắn, không cho hắn tránh né.

“Tớ dựa vào! Cậu, cậu, cậu, cậu TM trước buông. . . . . .” Cảm giác được tầm mắt quỷ dị của bác gái, không được tự nhiên giãy dụa , Mô-za-a vốn muốn khí thế mười phần rống lên, nhưng toát ra miệng to lại biến thành giống như muỗi kêu nói lầm bầm.

Nói khí thế với KO khác gì sông đổ bể. O(╯□╰)o

“Buông ra?” KO nheo mắt lại, đem hắn ấn đến trên cây, để mặt sát vào mặt đối phương thấp giọng nói: “Để cậu lại chạy trốn sao. . . . . .”

Tối đen con ngươi mang theo hơi thở bức người, theo dõi hắn, nhẹ giọng mê hoặc: “Cậu đã trốn tôi vài lần rồi. . . . . .”

Mô-za-a nuốt nuốt nước miếng, gian nan né đầu sang một bên.

“Làm cho chúng ta đến giải quyết một lần đi. . . . . .” Hắn thấu lại gần, rất gần rất gần, thanh âm trầm thấp lại có lực mị hoặc.

Phanh —— phanh —— tim, giống như muốn nhảy ra ngoài, như thế nào cũng khống chế không được. . . . . .

Rõ ràng. . . . . . Là cái cùng chính mình giống nhau nam nhân. . . . . .

Vì cái gì. . . . . . Hắn mỗi lần tới gần, thì mình liền khẩn trương đến cơ hồ đứng thẳng cũng không xong, đầu óc trống rỗng.

Đây là hắn chưa bao giờ tiếp xúc qua, làm cho hắn không hiểu kích động lên, chỉ có thể liều mạng chạy trốn, muốn rời khỏi. . . . . .

Tầm mắt giao triền.

Ngay cả hắn hô hấp, tựa hồ đều có thể dễ dàng cảm nhận được.

Mô-za-a muốn tránh né tầm mắt của đối phương, đúng lý hợp tình nói: “Cái gì trốn không trốn! ? Lão tử muốn đi thì đi! Ngươi mẹ nó dựa vào cái gì quản ta? Ngươi mẹ nó không cần xen vào! !”

Hung hăng một phen đẩy ra KO, dùng ác ngôn ác ngữ che dấu sự bối rối của mình.

Mẹ nó!

Mụ mụ con mẹ nó!

Rốt cục bộc phát ra. Chỉ vào nam nhân lạnh lùng lại cường thế này mắng, cảm giác. . . . . . Thực không phải bình thường thích a!

Giãy khỏi trói buộc sau, Mô-za-a theo bản năng xoay người muốn chạy.

“Cậu muốn đi đâu?” KO ở phía sau nheo lại mắt, cúi đầu mở miệng.

“Nhảy sông tự vận!” Người nào đó cũng không quay đầu lại mở miệng, oán hận lại mang điểm khiêu khích nói: “Muốn cùng đi không?”

. . . . . .

“Loại phương thức tự tử này tôi không dùng.” KO chọn chọn mi, khinh miêu đạm tả – nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Bất quá, có rảnh tôi có thể cùng cậu thử một lần.”

>o

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.