Năm Tháng Vội Vã

Chương 11: Q.5 - Chương 11




Qua tết, đám Phương Hồi đã đi chơi miếu hội một lần.

Từ cổ chí kim, miếu hội tấp nập nhất ở Bắc Kinh thực ra cũng chỉ có vài nơi đó, Địa Đàn, Xưởng Điện, Bạch Vân Quán, Hồ Long Đàm. Đi chơi miếu hội cũng là phong tục truyền thống ở Bắc Kinh, hàng năm không đến miếu hội ăn mấy món đồ ăn vặt, mua mấy món đồ chơi thì dường như năm đó không được khởi sắc cho lắm. Công viên Địa Đàn đã trở thành điểm cấm của Phương Hồi và Trần Tầm, không có việc gì đặc biệt, hai đứa gần như không đến, Hồ Long Đàm thì hơi xa, cuối cùng giữa hai sự lựa chọn đến Bạch Vân Quán để sờ khỉ đá và đến Xưởng Điện để đánh trống cầu may, cả nhóm đã quyết định đến Xưởng Điện vì không phải mua vé vào cổng.

Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt cũng không tị nạnh gì nhiều mà chỉ đi cùng mọi người, chỉ có điều dường như hai dứa vẫn còn đang ở trong giai đoạn lạnh nhất của cuộc Chiến tranh lạnh Mĩ - Liên Xô, một đứa đến sớm nhất, một đứa đến sớm nhì nhưng không nói chuyện gì với nhau, phụ công đám Kiều Nhiên cố tình giả vờ đến muộn, mãi cho đến khi tất cả mọi người đã có mặt, bầu không khí mới dịu đi đôi chút. Thực ra bọn họ vẫn là trẻ con, ăn từ đầu đến cuối, lạp sườn, dạ dày giòn, gan xào, chè, canh thịt dê thập cẩm, bánh ngọt, bánh rán Sơn Đông, thịt dê rán... không bỏ món nào, quét khắp cả khu Xưởng Điện.

Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, đứa cầm một xiên hồ lô bọc đường, đứa cầm chiếc chong chóng đi trước, Trần Tầm, Kiều Nhiên và Triệu Diệp tay cầm đĩa lớn bát nhỏ theo sau. Chỗ nào đông người nhộn nhịp là bọn họ lại chui vào xem, lang thang đến quá Lưu Li Xưởng mới quay về.

Triệu Diệp nhìn đã khá hơn so với hai tháng trước, không còn u ám như thế nữa, cậu khoác tay lên vai Trần Tầm nói: “Tại các cậu cứ đòi đi, cũng có gì hay đâu, vừa hóng gió lạnh, lại còn đắt nữa!”.

“Nôn ra đi! Ông nôn hết ra đi!”. Trần Tm vỗ lưng cậu ta nói: “Lúc ăn đâu có thấy ông kêu la gì đâu, ăn xong rồi mới ra đây lèm bèm!”.

“Nhưng đúng là bây giờ miếu hội không còn hay như trước nữa”. Kiều Nhiên đứng bên cạnh tiếp lời: “Tớ nhớ là hồi nhỏ tớ còn nhìn thấy người trồng cây chuối, có lần còn nhìn thấy người cởi trần nuốt quả cầu lửa, nuốt kiếm gì đó! Rồi còn chiếu phim, nặn tò he nữa. Bây giờ những trò này gần như thất truyền rồi”.

“Hồi nhỏ tớ cũng có nhìn thấy! Xem chiếu phim ở chùa Long Phúc, hình như là Tây Du Kí thì phải, hay lắm!”. Lâm Gia Mạt nghe thấy liền ghé vào góp chuyện: “Tiếc là bây giờ không được xem nữa, các cậu đều biết vụ cháy ở chùa Long Phúc chứ? Hồi xưa chùa Long Phúc tấp nập vô cùng! Hồi tớ còn nhỏ, chợ đêm ở đó không hề thua kém Đông Hoa Môn, nhưng sau vụ cháy đó, các cụ già đều nói đã chạm vào long mạch, từ đó trở đi bên đó không còn đông vui nữa”.

“Thôi đừng nói nữa! Nghe các cậu nói mà tớ thấy lạnh cả người!”. Phương Hồi so vai rụt cổ nói: “Mau lên chỗ kia xem đi, hình như là ném vòng đấy”.

Mấy đứa liền bu đến, đúng là trò ném vòng thật, điểm gần có bày mấy món đồ chơi nhựa rẻ tiền, điểm xa thì có những thứ hay hơn, còn có cả một chú chó bông rất dễ thương. Phương Hồi rất thích chú chó bông đó, bèn dừng lại nói: “Các cậu tay dài, thử ném xem sao, hình như cũng không khó lắm, biết đâu lại trúng được một món thì sao?”.

“Đúng đấy! Con cún kia dễ thương thật! Trần Tầm, cậu thử xem sao!”. Lâm Gia Mạt liền đẩy Trần Tầm vào.

“Ừ! Bọn mình thử xem sao nhé! Đừng để mỗi tớ chơi! Triệu Diệp, Kiều Nhiên, mau thử đi!”. Trần Tầm đón lấy sấp vòng ông chủ cửa hàng đưa và chia cho bọn họ, nói.

Ba cậu con trai xếp thành hàng ngang, ngắm vào chú chó đó, chỉ tiếc rằng bọn họ đã đánh giá thấp nhà buôn tinh ranh, trò chơi này nhìn thì dễ, thực ra bên trong lại có không ít mưu mẹo. Vòng nhỏ là một chuyện, lại nhẹ nữa, ném mạnh tay là bay đi rất xa, ném vào đám đồ chơi ở gần còn tạm được, phía xa sẽ rất khó trúng. Ba đứa thi nhau ném, kết quả chỉ trúng được một chiếc cốc nhựa, bên trên có một lớp bụi, vừa cũ và xấu, không ai muốn cầm.

“Các cậu thật là đáng xấu hổ…”. Lâm Gia Mạt xị mặt xuống nói: “Ít ra cũng phải trúng được con lợn đựng tiền tiết kiệm ở giữa chứ!”.

“Thế cậu thử đi! Khó lắm! Bọn mình xem xem chỗ nào có bán con chó đó, nếu mà đứng đây ném, tớ e rằng ném một trăm lần cũng chẳng ăn thua”. Trần Tầm liền thanh minh.

“Không cần đâu, tớ chỉ thấy hay hay thôi, cũng không nghĩ lại mất sức như vậy, thôi đi tiếp đi, hình như có trò ném bóng vào rổ đấy!”. Phương Hồi khua tay nói.

“Ở đâu? Chỗ nào? Trúng sở trường của tớ rồi! Đi thôi! Đi xem thế nào!”. Vừa nghe thấy đến từ bóng rổ, Triệu Diệp liền hào hứng hẳn lên và gọi bọn họ đi xem.

Đúng là phía trước có trò bóng rổ, luật chơi là mỗi lần được nhận năm quả bóng, ném trúng hai quả được nhận một món đồ lưu niệm nhỏ, nếu năm quả đều trúng thì tặng một quả bóng có logo của đội NBA. Đã có khá đông người vây quanh đó, có người lên thử, nhưng cùng lắm cũng chỉ trúng được một hai quả.

Triệu Diệp nhét đồ ăn vào tay Phương Hồi nói: “Nhìn nhé! Quả bóng đó là để dành riêng cho tớ!”.

“Trò này dễ ăn hơn trò ném vòng vừa nãy nhiều, bọn mình mỗi người ném một quả! Kiều Nhiên! Ấy? Kiều Nhiên đâu rồi?”. Trần Tầm nhìn bốn xung quanhspan>“Vừa còn ở đây mà, đi vứt rác à?”. Lâm Gia Mạt hỏi.

“Thôi thôi! Các cậu không phải chơi đâu, ngoan ngoãn đứng một bên, đỡ cản đường của tớ!”. Triệu Diệp trả tiền, vừa xoa tay vừa nói.

Triệu Diệp cầm bóng, xoay xoay vài vòng, đám đông liền ồ lên, có người còn hò la cổ vũ. Triệu Diệp đứng lùi về phía sau, ngắm chuẩn rổ bóng, thở ra một hơi và tung bóng, bóng lọt vào lưới tuyệt đẹp. Động tác của cậu mau lẹ, mọi người đứng xung quanh liền vỗ tay rào rào, nét mặt Lâm Gia Mạt lộ rõ vẻ vui mừng, trong lòng cũng thầm khen ngợi.

Cuối cùng Triệu Diệp ném trúng cả năm quả, ông chủ bèn đưa quả bóng có in hình logo của đội NBA cho cậu và nói với vẻ miễn cưỡng: “Cậu là dân chuyên nghiệp hả? Mấy người như cậu đến thì tôi cũng sạt nghiệp mất!”.

Trần Tầm đứng bên cạnh cười và nói: “Chú yên tâm, người có kĩ thuật như cậu ấy, mấy ngày hôm nay chắc chú không được gặp quá ba người đâu, chú cứ yên tâm mà kiếm tiền!”.

Lúc cầm bóng đi qua chỗ Lâm Gia Mạt, Triệu Diệp liền nói nhỏ: “Năm nay tớ nhất quyết phải giành cho bằng được cúp Nike”. Lâm Gia Mạt run lên, cô nhìn theo bóng Triệu Diệp cao to, đầy tự tin, tự nhiên lại muốn khóc.

Bọn họ vây quanh quả bóng đó rồi cười nói một lát nữa, Kiều Nhiên mới từ xa chạy lại. Trần Tầm quay sang nói: “Ông đi đâu vậy? Không được chứng kiến vẻ mặt của Triệu Diệp, vô cùng phởn chí…”.

Đang nói đột nhiên Trần Tầm liền im bặt, vì cậu nhìn thấy Kiều Nhiên đang cầm trên tay con chó bông mà vừa nãy Phương Hồi bảo thích, Lâm Gia Mạt liền bước đến, hỏi với vẻ sửng sốt: “Ấy! Cậu đi ném cái này à? Ném trúng thật hả?”.

“Ừ, thực ra vừa nãy tớ ném gần trúng rồi, tớ thấy các cậu đều rất thích nên quay lại thử lần nữa”. Kiều Nhiên cười rất hiền lành rồi đưa con chó bông cho Lâm Gia Mạt.

“Cậu giỏi thật đấy! Tiền mua vòng đủ để mua hai con chó ấy chứ! Thực ra tớ cũng không thích lắm, chú yếu thích thôi, này, cậu giữ nhé!”. Lâm Gia Mạt lại nhét con chó bông vào tay Phương Hồi.

“Cảm... cảm ơn cậu”. Phương Hồi trả lời với vẻ ngại ngùng, cô rất hiểu tấm lòng của Kiều Nhiên, chỉ tiếc là không biết dùng gì để báo đáp.

“Gì mà khách sáo thế!”. Thấy Phương Hồi chịu nhận, Kiều Nhiên liền trả lời rất vui vẻ.

Còn Trần Tầm đứng bên cạnh nhìn bọn họ, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu. Cậu liền kéo ngay tay Phương Hồi nói: “Cũng không còn sớm nữa đâu, tớ đưa cậu về nhé”.

Phương Hồi vẫn chưa quen với việc tỏ ra quá thân mật với Trần Tầm trước mặt Kiều Nhiên, cô luôn nghĩ rằng mọi người thân nhau như vậy, làm thế tự nhiên hai người lại trở nên lạc lõng. Phương Hồi khẽ giằng tay ra, Trần Tầm lại càng nắm chặt hơn, không biết làm thế nào, cô đành phải để cậu nắm, mặt đỏ bừng nói: “Thôi bọn tớ về trước nhé”.

“Ừ, các cậu đi cẩn thận nhé”. Mặc dù Kiều Nhiên cũng có vẻ không thoải mái cho lắm, nhưng cậu không cầu mong gì nhiều, chính vì thế cũng thản nhiên hơn nhiều so với Trần Tầm.

Hai đứa chào tạm biệt mọi người rồi đi về phía bến xe bus, nhưng chưa đi được mấy bước, Phương Hồi liền buông tay ra nói: “Vừa nãy cậu làm sao vậy? Đứng trước mặt mọi người mà... ngại chết đi được!”.

“Có gì đâu? Đằng nào thì bọn họ cũng biết rồi mà!”. Trần Tầm hậm hực nói.

“Cậu không sợ Triệu Diệp trêu linh tinh à!”.

“Sau chuyện với Lâm Gia Mạt, cậu thấy cậu ấy còn thích trêu đùa nữa không?”. Trần Tầm khẽ hừ một tiếng nói: “Không phải cậu sợ Triệu Diệp trêu mà sợ Kiều Nhiên nhìn thấy đúng không?”.

“Cậu... Cậu nói linh tinh gì vậy!”. Phương Hồi vừa ngượng vừa bực mình, bèn dừng lại nói.

nói linh tinh? Tình cảm của cậu ta đối với cậu ai mà chẳng biết!”. Trần Tầm bực bội nói: “Nói là cậu và Gia Mạt đều thích con chó đó, hừ, Gia Mạt tính tình thẳng thắn, rõ ràng là một mình cậu thích nên cậu ta mới đi! Thực ra vừa nãy tớ cũng nghĩ rồi, cậu thích món đồ chơi đó đúng không? Đợi đến khi tan cuộc, hai đứa mình quay lại ngó, kể cả ném không trúng cũng hỏi xem có bán cho bọn mình không. Kết quả đã bị cậu ta tranh trước một bước!”.

Thấy Trần Tầm hiếu thắng như trẻ con, Phương Hồi không kìm được bèn bật cười nói: “Cậu còn bảo tớ hẹp hòi, tớ thấy bụng dạ cậu cũng chẳng rộng hơn tớ được bao nhiêu. Bình thường anh anh em em, sau lưng lại nói xấu người ta nhiều như vậy! Bộc lộ bản chất rồi nhé!”.

“Chính vì là anh em nên tớ càng bực! Cậu chưa bao giờ được nghe người ta nói câu vợ bạn không được ve vãn à! Cậu ấy làm thế là không được!”.

“Cậu lại nói linh tinh rồi! Ai... ai là gì của cậu hả! Hơn nữa, người ta Kiều Nhiên cũng có làm gì đâu!”. Phương Hồi đỏ bừng mặt nói.

“Hê! Vì muốn bênh cậu ta mà cậu không thừa nhận hả! Tối qua gọi điện thoại, tớ gọi nhỏ cậu là gì nhỉ? Không phải cậu cũng mặc nhận rồi đó sao?”.

Trần Tầm cuống, giọng cũng to hơn, Phương Hồi vội vàng bịt miệng Trần Tầm lại, nghiến răng nói: “Cậu nói nhỏ thôi! Giữa đường la lối gì vậy!”.

Thấy vẻ lo lắng, hoảng hốt của Phương Hồi, Trần Tầm tỏ ra rất đắc ý, sau đó lại nắm chặt tay cô, ngoác miệng cười nói: “Tóm lại là từ nay trở đi cậu phải giữ khoảng cách với cậu ta, tớ sợ nhất là bị người khác xỏ mũi, nếu không... nếu không tớ thực sự không biết phải làm bạn với cậu ấy như thế nào nữa”.

“Tớ biết rồi”. Phương Hồi gật đầu nói.

“Từ nay trở đi, nếu cãi nhau với tớ không được đi nói chuyện với cậu ấy nghe chưa!”.

“Ừ!”.

“Ừ!”.

“Không được..

“Thôi thôi, xe đến rồi kia!”. Phương Hồi cười nói.

Xe đông khách, bọn họ bị chen chật ních, Trần Tầm cao, cậu dựa vào lan can và chiếm một chỗ rộng, bảo vệ cho Phương Hồi bên cạnh mình. Hai đứa giấu tay trong ống tay áo lông vũ, nắm trộm tay nhau, trên đường về không buông ra lúc nào.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.