Năm Tháng Vội Vã

Chương 5: Q.1 - Chương 5




Sau đó, Phương Hồi không thèm nói chuyện với tôi nữa.

Nhưng tôi có ấn tượng rất sâu sắc về chuyện đó. Một người như cô, dù có đặt một con ốc biển Australia sạch sẽ trước mặt, cũng chưa chắc đã thu hút được ánh mắt của cô. Nhưng cô lại bất chấp tất cả để giật lấy một viên đá bẩn, hơn nữa sau khi giật lấy lại ném đi, thật không thể lí giải. Chỉ riêng món đồ cũ rích ghi tên Trần Tầm đó cũng đã đủ để chứng minh cho sự không ổn định trong suy nghĩ của cô, có thể Trần Tầm là một người có vai trò rất quan trọng đối với cô.

Câu chuyện bí ẩn của Phương Hồi vốn đã giúp tôi vơi bớt được phần nào nỗi buồn thất tình, nhưng thời gian trôi qua, tôi cũng không còn hào hứng với cuộc sống của người ta nữa. Chớp mắt đã đến sinh nhật của tôi, trước đó Hoan Hoan còn hào hứng nói rằng sẽ tặng cho tôi một chiếc đồng hồ được bán ra với số lượng hạn chế, đến khách sạn để ngủ một đêm lãng mạn, thế mà giờ chỉ còn lại mình tôi, cảm giác hụt hẫng hơn nhiều so với những gì tôi đã tưởng tượng.

Lúc về nhà, tôi đi qua một tiệm bánh, tủ kính rất đẹp, trên giá bày rất nhiều bánh ngọt với đủ mọi kiểu cách khác nhau. Tôi đứng trước cửa tiệm bánh nhìn một lát, có một chiếc cheny cheese cake, nhìn rất ngon, là vị mà Hoan Hoan thích. Nhưng hồi đó chúng tôi đều tiếc tiền, không dám mua, cô ấy nói đến khi tôi tổ chức sinh nhật, chắc chắn sẽ mua về ăn thử.

Ông thợ bánh dáng dấp mập mập bên trong nhìn tôi cười, tôi liền nghiến răng đi thẳng vào, chỉ vào chiếc bánh đó nói, tôi mua cái này.

Nói chuyện vài câu với ông thợ bánh, biết hôm nay là sinh nhật tôi, ông ta còn hào phóng tặng cho tôi nến và bán cho tôi một chai rượu sparkling với giá ưu đãi. Tuy nhiên, một mình xách chiếc bánh ngọt được bọc rất đẹp với giá không hề rẻ đi ra, tôi lại phát hiện ra mình càng tội nghiệp hơn. Ai đó đã từng nói rằng, đối mặt với nỗi cô đơn, ấm cúng chỉ là một sự che giấu thê lương mà thôi.

Tôi đã gặp Phương Hồi ở hành lang, nếu như bình thường chắc chắn tôi sẽ lên tiếng chào, nhưng hôm đó tâm trạng của tôi thực sự tồi tệ, chỉ gật đầu chào và thế là tôi đã vô tình bỏ qua vẻ khác lạ trên khuôn mặt Phương Hồi.

“Hôm nay là sinh nhật anh à?”. Cô ấy nhìn chiếc bánh ngọt và nến dưới tay tôi hỏi.

“Ừ”. Tôi vừa móc chìa khóa ra vừa trả lời.

“Ngày 29 tháng 8 ư? Dường như cô có vẻ không tin ”.

“Ừ”. Tôi mở cửa, tiện thể nói: “Em vào chơi một lát đi”.

Không ngờ Phương Hồi cũng theo vào thật, điều này lại khiến tôi hơi luống cuống. May mà có chiếc bánh che hộ, tôi tháo dây ra, nói: “Cùng... cùng ăn nhé, anh không ăn được hết”.

“Cherry cheese cake à?”. Phương Hồi nhìn chiếc bánh, ánh mắt lấp lánh.

“Ừ, con gái đều thích loại này đúng không”. Tôi cười nói.

“Cũng có cả con trai thích nữa”. Cô rút nến ra nói.

“Ừ, anh cũng thích”. Tôià cô lại nhìn tôi bằng ánh mắt đặc biệt đó.

“Thế anh còn thích gì nữa?”. Cô cười, hỏi.

Cô chưa bao giờ chuyện trò dịu dàng với tôi như vậy, chính vì thế tôi cũng đã hào hứng hơn.

“Anh là người rất bảo thủ, theo không kịp với trào lưu, thích toàn những thứ quê mùa. Năm xưa đọc Saint Seiya, mọi người sùng bái nhân vật Seiya, nhưng anh lại cảm thấy anh ta không thể bằng hình mẫu Tiểu Cường, kết quả là con gái trong lớp không cho anh mượn truyện đọc nữa. Rồi con trai đều không thích ăn đồ ngọt đúng không, thế mà anh lại thích, lại còn thật thà kể cho mọi người nghe, để rồi thường xuyên bị mọi người trêu... Còn nữa, hiện nay đang mốt uống loại rượu sparkling này, em có biết anh thích gì không?”.

“Pepsi?”. Phương Hồi hỏi rất chăm chú.

“Như thế thì Tây biết bao! Anh nói cho em, nhưng em không được cười đâu đấy”. Tôi xua xua tay và nói một cách bí ẩn: “Trà đen lạnh của hãng Thống Nhất ấy”.

Phương Hồi nhìn tôi rất lâu, khiến tự dưng tôi không dám nhìn lại.

“Hôm nay cũng phải chạy theo mốt một bữa, vị đào, em có uống một chút không?”. Tôi lắc chai rượu nhỏ trên tay, giấu đi vẻ thấp thỏm của mình, đôi mắt Phương Hồi dõi theo chai rượu thủy tinh màu hồng phấn. Cô nhìn chằm chằm vào mắt tôi, cái nhìn đó khiến tôi ngơ ngác, tôi không biết mình đã làm gì hay bị làm sao, tóm lại là hôm nay Phương Hồi đối xử với tôi khá... đặc biệt.

Trong lúc tôi còn đang suy nghĩ lung tung thì cô lại cúi đầu xuống, nói nhỏ: “Vâng, cho em một chén”.

Tôi lấy ra hai chiếc cốc sứ và rót rượu vào. Trong đó có một chiếc cốc là của Hoan Hoan để lại và tôi cũng không nỡ bỏ đi, hóa ra con người ta luôn lưu luyến với những thứ thuộc về quá khứ.

Phương Hồi đã châm nến, cả gian phòng chìm trong ánh nến mờ ảo, lãng mạn nhưng không chân

“Xin lỗi anh, em đã lén ăn quả cherry mất rồi”. Phương Hồi chỉ vào phần bánh đã bị khuyết một lỗ nhỏ và cười tinh nghịch, lúc đó tôi tưởng mình nhìn thấy ảo ảnh.

Tôi cũng nhấc một quả cherry lên và bỏ vào miệng, cố gắng mấy lần thì nhổ được ra ngoài, cuống quả cherry đã thắt thành một nút đẹp, kiệt tác của cái lưỡi tôi.

“Thắt được cuống cheny thành nút chứng tỏ rất biết hôn!”. Tôi buông ra một câu như vậy, trước mặt Phương Hồi, tôi không biết phải nói gì, làm gì.Vì không giống, thật sự không giống.

Chỉ tiếc rằng, cuống quả cherry đã được thắt nút đó không giúp được tôi thoát khỏi sự ngượng ngùng, mà ngược lại, nó đã gây ra một hiệu ứng mà đến giờ tôi cũng không biết là tốt hay xấu.

Đôi má ngày thường khá nhợt nhạt của Phương Hồi hơi đỏ lên, đôi mắt mơ màng, cô hết nhìn nút thắt cuống quả cherry rồi lại nhìn tôi, nâng cốc lên, môi khẽ mấp máy: “Chúc mừng sinh nhật!”.

Rượu đào được cô uống một ngụm hết bay, có thể những cái thơm ngọt dễ bốc hơi nhất, nước mắt tào ra ở khóe mắt cô.

Tiếp đó cô bật khóc thành tiếng.

Trong tích tắc đó, đột nhiên tôi chợt hiểu ra.

Trong khoảng khắc đó, mỗi câu nói, mỗi động tác nhỏ đáng yêu của Phương Hồi, mỗi nụ cười, mỗi giọt nước mắt của cô đều không phải dành cho tôi.

Tôi lặng lẽ chờ đợi bờ vai cô thôi không còn rung nữa, sau đó hỏi: “Hôm nay cũng là sinh nhật của Trần Tầm ư? ”

Phương Hồi ngẩng đầu lên, khuôn mặt sinh động ban nãy đã biến mất, đây mới là Phương Hồi đích thực trước mặt tôi.

Một điều l là, sau khi phát hiện ra điều này, tôi lại cảm thấy buồn buồn.

“Anh có tin không? Có lẽ người ta luôn có chuyện gì đó, dù muốn quên cũng không thể quên được. Cho dù thời gian đã trôi qua bao lâu, trốn đi dù xa đến đâu, cũng không làm được gì. Lòng không buông xuôi được, chỉ một chút thôi, cũng đã đủ rồi”. Cô nắm chiếc cốc của Hoan Hoan, nói khẽ: “Hai anh sinh nhật cùng một ngày, ngày 29 tháng 8, chòm sao Xử Nữ...”.

Sau đó, trong ngày sinh nhật của tôi và Trần Tầm, tại căn phòng nhỏ của tôi ở Australia, Phương Hồi đã chậm rãi kể cho tôi nghe một câu chuyện rất dài, dài đến nỗi tôi đứng ở bờ biển bên này vẫn có thể nhìn thấy bờ bên kia và dường như tôi cùng họ sống lại với những năm tháng đó, câu chuyện kéo dài suốt mười năm khiến tôi như nhìn thấy tuổi thanh xuân đột nhiên bạc phơ mái đầu trong tích tắc...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.