Nạp Thiếp Ký 1

Chương 516: Chương 516: Chị dâu và em rễ






Thấy chồng không để ý tới mình mà lo cho nữ tử khác, Khương Thiên Linh cuối cùng cũng chịu không được phải phát tác, rống lên một tiếng định nhào tới cào xé Bạch Lạc Phong. Thành Tử Cầm vội vã kéo nàng ra. Khương Thiên Linh gào: "Bạch Lạc Phong! Ngươi không phải là người! Ngươi hãy coi, bên cạnh ta còn có hai hài tử của ngươi, thế mà ngươi chẳng cố kỵ gì sao?"

Lúc này, mọi người đều đã tản đi hết, chỉ còn lại vài trưởng giả và Bạch Càn, Khương Thiên Bảo.

Bạch Lạc Phong không lý gì đối với vợ Khương Thiên Linh hết, cứ đỡ Sô Điệp y như cũ.

Dương Đạp Sơn bước đến nói: "Chúng ta muốn đem cô ta về, chờ sự tình tra rõ rồi tự nhiên sẽ cấp cho phụ lão hương thân của Bạch gia thôn một câu trả lời rõ ràng."

Thấy trời đã tối, hắn nghĩ hôm nay còn là sinh nhật của Thành Tử Cầm, thế là ra lệnh cho thủ hạ trói lại đưa Sô Điệp đi.

Bạch Lạc Phong bước lại trước Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn, nghẹn ngào nói: "Mọi chuyện xin nhờ ở đại nhân. Hôm qua cô ấy bị giam trong hầm nước của thôn chúng tôi, thân thể đã yếu đuối lắm rồi. Xin đừng làm khó cô ấy. Tôi ở đây có chút ngân lượng, xin gửi các vị quan gia uống trà, quý vị cực khổ cả ngày thật là khổ." Nói xong móc từ trong người ra ít bạc vụn, đại khái khoảng hai ba lượng.

Sự tình này Thành Tử Cầm trước giờ không nhúng tay vào, Sấu Hầu Hầu Vĩ cười ha ha bước ra nhận bạc, an ủi Bạch Lạc Phong mấy câu. Loại tiền quy củ này phải mang về đưa cho kế toán của bộ khoái ghi nhận, sau đó thống nhất sử dụng.

Thành Tử Cầm, Dương Đạp Sơn cùng mọi người mang Sô Điệp đi bộ trở về. Vừa ra khỏi cửa thôn một lúc thì thấy Khương Thiên Bảo mang theo mấy người chờ cách đó không xa có mang theo cáng.

Thấy bọn họ đi đến, Khương Thiên Bảo vội bước ra đón đường, cung tay xá nói với Thành Dương hai người: "Tiện dân có chuyện cầu hai vị quan gia, không biết có được hay không?"

Dương Đạp Sơn khẽ mỉm cười: "Xin cứ nói!"

Khương Thiên Bảo chỉ vào những người khiêng cáng đó nói: "Sô Điệp tối qua chịu khổ rất nhiều, từ đây đi về chỗ quan nha chỉ sợ không chịu nổi, nếu trên đường không ổn, ngất đi sẽ phiền đến quan gia, do đó, tôi tưởng, tôi tưởng..."

"Ngươi tưởng phái mấy người này khiêng ả đi?" Dương Đạp Sơn nói giúp y.

Khương Thiên Bảo gian nan gật đầu.

Sấu hầu Hầu Vĩ cười lạnh hỏi: "Ha ha, vậy ngươi cho rằng ngươi đang nghênh đón cô dâu hay sao a?"

Dương Đạp Sơn quay lại nhìn Sô Điệp, thấy nàng ta quả rất yếu, nơi này cách Khánh Dương phủ hơn mười dặm, chỉ sợ nàng ta không thể đi tới nơi nổi. Hơn nữa, hiện giờ còn chưa chứng minh Sô Điệp là hung thủ giết người, do đó không thể coi nàng là hung phạm mà đối đãi. Dương Đạp Sơn quay nhìn Thành Tử Cầm, nàng gật đầu coi như đã đồng ý.

Khương Thiên Bảo thấy Thành Dương hai người đều đồng ý, cảm kích vô cùng, dặn mấy người khiêng cáng đến cạnh Sô Điệp. Sô Điệp đối với Khương Thiên Bảo không như đối với Bạch Lạc Phong, lạnh lùng nhìn y, nói: "Không cần. Ta có thể đi, xin về đi." Nói xong vẫn cất bước tiến lên.

Khương Thiên Bảo bối rối, liền không cho nói gì ẵm Sô Điệp lên cáng, sau đó ra hiệu cho người khiêng lên, còn bản thân thì giữ chặt vai Sô Điệp. Sô Điệp giãy nãy mấy cái, không lại y, cuối cùng đành chịu.

Thành Tử Cầm và Dương Đạp Sơn đi phía sau đội ngủ. Thành Tử Cầm khẽ nói: "Nữ tử này xem ra không đơn giản a! Khiến cho hai nam nhân quay cuống cuồng."

Dương Đạp Sơn gật đầu, gọi bộ khoái Hạ Viêm lại hỏi xem rốt cuộc là thế nào.

Hạ Viêm đáp: "Nghe nói ba người chồng của Sô Điệp này đều chết sau không quá ba năm lấy nhau. Người thứ nhất là đồ tể, thân thể tráng kiện, sau cưới năm thứ nhì thì chết. Ngừơi thứ hai nghiện chơi bạc, đầu năm thứ ba sau khi kết hôn, hưởng tết mấy ngày rồi cũng chết trên đường từ sòng bạc trở về nhà. Người thứ ba là đại ca của Khương gia, cũng thành thân chưa được hai năm thì chết. Hơn nữa lần này còn kéo theo ba người cùng chết."

Thành Tử Cầm chen lời hỏi: "Sô Điệp có mấy đứa con?"

"Nam nhân đầu tiên của nàng ta chết rồi, nhà của bên chồng cho rằng nàng khắc phu, không muốn nuôi đứa con nữa, nói là không cát lợi. Nàng ta đem con theo lấy chồng thứ hai, sinh được một đứa con, lại khắc chết chồng thứ hai, mang theo về nhà họ Khương. Hiện giờ nàng ta đã là mẫu thân của ba đứa con, đứa nhỏ đáng thương nhất, chưa được ba tuổi đã chết rồi. Ai!"

Dương Đạp Sơn hứng thú nhìn Sô Điệp trên cáng phía trước: "Nhìn không ra nữ nhân này vậy mà còn có mị lực rất lớn, khiến cho hai nam nhân trong Bạch gia thôn nho nhỏ này vì cô ta mà thành như vậy!"

"Nếu không thì sao gọi cô ta là hồ li tinh chứ!" Thành Tử Cầm có vẻ khinh bỉ nói.

"Cô cũng nghĩ vậy à?"

Thành Tử Cầm phát hiện nhãn thần của Dương Đạp Sơn nhìn mình không ổn, trừng mắt hạnh nhìn lại: "Ta nói có gì sai sao?"

Dương Đạp Sơn thở dài: "Không sai, chẳng phải nói hồng nhan họa thủy hay sao, thử nghĩ cũng không phải là không có đạo lý. Không biết vì sao mà nữ nhân này cấp cho ta một cảm giác không xấu xa gì lắm, nhưng vì sao cô ta là nhượng cô có cảm giác như vậy kìa? Ta nghĩ ắt là vì cô ta là một nữ nhân."

"Ý tứ gì vậy, sao ta không hiểu gì hết?"

Dương Đạp Sơn cười tủm tỉm, "Cô không cần hiểu, nghĩ nhiều chuyện của người khác như vậy làm gì. Hôm nay là sinh nhật của cô, trở về rồi chúng ta đi ăn cơm mừng sinh nhật cho cô đã, ngày mai sẽ bắt đầu điều tra án này."

Thành Tử Cầm cười vui vẻ: "Ngươi còn tin thật là có chuyện sinh nhật gì đó à?"

"Cái đó đương nhiên!" Dương Đạp Sơn nói, "Sinh nhật của người khác thì không sao, chứ sinh nhật của sếp chúng ta thì sao lại không thừa dịp vuốt mông ngựa chứ?"

"Hừ! Xấu quá!" Thành Tử Cầm lườm hắn nguýt dài.

Trở về Khánh Dương phủ, họ trước hết giam Sô Điệp vào đại lao. Bạch Lạc Phong đã xuất bạc, do đó sự đãi ngộ đương nhiên tốt hơn những tù phạm không có bạc.

Trong Bằng Cử tửu lâu, hầu hết các huynh đệ bộ khoái đều tề tụ. Chưởng quỹ đương nhiên cũng đặc biệt nịnh hót, chạy ra kính rượu, chẳng mấy chốc Thành Tử Cầm cùng mọi người đã say túy lúy.

Dương Đạp Sơn uống rượu như hủ chìm, cầm hồ rượu hứng trí ngang nhiên chơi tửu lệnh với Hầu Vĩ. Thỏ nha cũng say ngà ngật, thấy bọn họ chơi cao hứng cũng lần lại tham gia, chẳng mấy chốc đứng không ổn suýt chút nữa đổ cả rượu lên người Hầu Vĩ.

Hầu Vĩ đá một cước vào mông gã: "Con gấu ngu này, đi chỗ khác đi, không thôi lão tử chơi thua là bảo ngươi uống đó!"

Thỏ nha cười hàm tiếu, day day mông ngồi dựa vào Hầu Vĩ, líu lưỡi nói: "Hầu ca, ca đừng bực mình, hôm nay là... là ngày sinh của Thành bộ đầu của chúng ta, đừng... đừng nóng a! Nếu huynh mà đánh thua, tôi... tôi sẽ uống dùm huynh..."

"Rấm thối! Lão tử mà... mà đánh thua à?" Hầu Vĩ cũng líu lưỡi.

Dương Đạp Sơn vỗ vỗ vai Thỏ Nha: "Răng thỏ, đừng để ý đến hắn, ngươi có thể uống, chúng ta chơi vài quyền!"

Lúc này, Thành Tử Cầm cũng bị La Dực và gã mập Mã Lượng quấn chặt, nói là phải hoa quyền chơi tửu lệnh. Thành Tử Cầm tuy suốt ngày giao tiếp với đám nam nhân này, nhưng uống rượu đánh quyền dù sao cũng không là đối thủ của họ, chỉ qua mấy lượt đã bị thua uống đỏ ửng cả mặt.

"Đạp Sơn, ngươi mau lại đây a! Ta đã say rồi." Thành Tử Cầm chỉ còn biết cầu cứu Dương Đạp Sơn. Ai ngờ lúc này Dương Đạp Sơn đang cùng Thỏ nha đánh quyền rất cao hứng, toàn bộ căn phòng ồn ào hẳn lên, căn bản chẳng nghe được lời Thành Từ Cầm nói.

Thành Tử Cầm lại đánh quyền thua, mọi người cười ồ, cùng hô lên ép nàng uống. Thành Tử Cầm ngay cả ly rượu cũng nhìn không rõ rồi, nhưng không ăn gian, cầm ly lên định đổ vào miệng.

Lúc này chợt có một bàn tay nhẹ đưa ra tiếp lấy, mọi người ngước mắt nhìn, thì ra không biết từ khi nào bên cạnh Thành Tử Cầm đã xuất hiện một nữ tử mặc áo quần màu hồng phấn, tuổi chừng hai mươi, dáng vẻ xinh đẹp, phía sau còn có một tiểu nha đầu.

"Một quần đại lão gia các người dám đấu với một mình Thành bộ đầu của người ta à, ai mà anh hùng hảo hán quá vậy? Để người ta thế Thành bộ đầu uống cho!" Nói xong, uống cạn rượu trong ly.

Dương Đạp Sơn nghe thanh âm này rất quen, quay qua nhìn, vui mừng gọi: "Ny tử! Tỷ sao đến đây vậy?"

Nữ tử này chính là Điền ny tử, hôm nay các bộ khoái tụ hội riêng, do đó Dương Đạp Sơn không mời nàng.

Điền ny tử mỉm cười với Dương Đạp Sơn, rồi cầm hồ rượu từ trên bàn lên, nhìn La Dực đang đối diện với Thành Tử Cầm: "Sao hả, La đại ca, chúng ta uống hai chung nào?"

Mọi người bên cạnh đều cùng reo hò ủng hộ, Dương Đạp Sơn vội bước tới: "Ny tử, uống rượu ít thôi nha!"

"Không sao đâu mà!" Điền ny tử nheo mắt kiều mị như tơ, phất tay quàng nhẹ lên người Dương Đạp Sơn, cười khanh khách: "Người ta không thỉnh mà tự đến để góp vui, có được không?"

Thành Tử Cầm lắc lư đứng dậy, vỗ vai Điền ny tử: "Được, bà chị đến hay lắm, xin mời ngồi!" Rồi quay mặt nhướn mắt say mèm nhìn La Dực: "Thiết tháp, ngươi gặp đối thủ rồi! Ta coi hôm nay ngươi làm sao đây a!"

La Dực tự nhiên là nam tử hán đại trượng phu, tự nhiên không chịu phục: "Được a, uống thì uống, ai sợ ai nào?"

Dương Đạp Sơn đặt một tay lên vai La Dực, một tay cầm hồ rượu, lớn tiến gnói: "Ngươi không phải là lợi hại sao, hồ rượu nhỏ này uống sao cho đã hả? Mau mang hai bình nữ nhân hồng năm cân! Ny tử của chúng ta thích rượu mạnh lắm!"

Điền ny tử cười nói: "Đúng vậy, loại rượu như nước này sao có thể uống thống khoái với La đại ca của người ta được? Hôm nay là sinh nhật của Thành bộ đầu, người ta đến trợ hứng xem náo nhiệt, tự nhiên không để đám nam nhân thối các người coi khinh nữ nhân của chúng ta."

Mọi người lại cùng hò hét toáng lên, Thành Tử Cầm lắc lưu đứng dậy, Dương Đạp Sơn thấy nàng như vậy vội đến đỡ mới không bị té.

Thành Tử Cầm líu lưỡi nói: "Đúng vậy, đúng vậy! Ta còn muốn uống nữa! Hiện giờ có bà chị đến rồi, ta không sợ các người nữa. Vừa rồi mấy người các ngươi đấu với một mình ta, hiện giờ ta coi các người ai dám uống với chị ta nữa, hà hà hà hà."

Lúc này điếm tiểu nhị đã bưng hai bình rượu lên, La Dực tự lấy một bình, đưa cho Điền ny tử một bình, "Nào! Chúng ta cứ thế này uống, ai sợ ai nào! Chẳng lẽ ta lại bị một phụ nữ dọa sợ hay sao! Nếu là như vậy, La Dực ta sau này sao có thể lăn lộn ở Khánh Dương phủ này nữa chứ?"

Hai người mở nắm bình rượu ra định uống, thì một bộ khoái vội vã chạy lên lầu, thở phì phò báo: "Hai vị bộ đầu, không xong rồi! Bạch gia thôn vừa xảy ra án mạng nữa rồi!"

Bộ khoái ấy chính là ở lại nha môn để trực ban. Khi nghe y báo như vậy, Thành Tử Cầm lắc lư đứng dậy: "Có chuyện gì vậy?"

Bộ khoái ấy vội đáp: "Người ở Bạch gia thôn đến báo án, nói là bà xã của lý chánh trong thôn đến bửa tối rồi mà cứ ở mãi trong phòng không ra, mọi người cho là bà ta ngủ, sau đó mới phát hiện là đã chết rồi."

Thành Tử Cầm đứng phắt dậy, cảm thấy đầu óc quay cuồng, cố gượng nói: "Phát sinh án mạng nữa sao? Mau! Chúng ta đi!" Vừa đưa chân ra thì đá ngay vào chân ghế, loạng choạng suýt ngã xuống đất. Dương Đạp Sơn vội chụp lấy đỡ nàng lại.

Dương Đạp Sơn thấy Thành Tử Cầm trong bộ dạng như vậy, biết là không thể đi được, liền nhờ Điền ny tữ đưa về. Còn bản thân thì gấp về nhà xách rương pháp y, mang Sấu hầu, La Dực, Thỏ nha và vài huynh đệ theo người báo án cưỡi ngựa trở về Bạch gia thôn.

Do đi gấp bằng ngựa nên chỉ một thời thần là tới Bạch gia thôn. Nhà lý chánh của thôn đèn đuốc sáng trưng, đã loạn thành một đoàn, tiếng khóc lóc tranh cãi loạn cả lên.

Thôn dân báo án chạy vào trong vườn của lý chánh trước, lớn tiếng hô: "Dương bộ đầu đến rồi, Dương bộ đầu đến rồi!"

Người trong thôn đã gặp qua Dương Đạp Sơn vào ban ngày. Thấy hắn đến, mọi người an tĩnh lại không ít.

Lý chánh Bạch Càn của thôn ngồi ở một cái ghế thái sư ở trước thềm nhà hầm (Chú: Khu vực cao nguyên Hoàng Thổ ở Tây Bắc - Trung Quốc, người ta đào những cái hang ở vách núi đá để ở gọi là nhà hầm. ND), thần tình ảm đạm, thấy Dương Đạp Sơn đến, vội đứng dậy dùng giọng trầm thấp nói: "Làm phiền Dương đại nhân rồi, để ngài trễ thế này mà còn phải đến nữa."

"Không hề gì, ông nên bớt đau buồn đi mới được!" Dương Đạp Sơn vỗ vỗ vai lý chánh, cói như an ủi rồi hỏi tiếp: "Là ai phát hiện thi thể trước?"

Lý chánh ngoắc tay, một cô bé chạy đến. Y nói: "Đây là con gái thứ hai của tôi, gọi là Phượng nhi, chính là nó phát hiện nương tử của tôi trong phòng."

Tiểu nha đầu này mới khoảng sáu bảy tuổi, có vẻ như sợ quá nên đứng trước mặt Dương Thu Trì run lập cập, đôi mắc khóc sưng lên, hai dòng nước mũi chảy dài mà không hề biết.

Dương Đạp Sơn vô cùng yêu thương, cúi xuống ẵm Phượng nhi lên, móc khăn tay ra lau mắt cho cô bé, dịu dàng hỏi: "Phượng nhi, đừng buồn a! Cháu nếu cứ thế cha cháu càng đau buồn hơn rồi sao? Cháu lớn rồi hãy ngoan ngoãn lên, có biết không?"

Cô bé đó vô cùng ngoan ngoãn hiểu biết, thấy Dương Đạp Sơn nói vậy cũng ngừng khóc. Nhờ ở chỗ thần tình của hắn hòa ái, nên không sợ người lạ, hai tay nhỏ bé ôm chặt cổ Dương Đạp Sơn, không ngừng thút thít.

Dương Đạp Sơn chờ cô bé bình tĩnh trở lại, mới dịu dàng hỏi: "Phượng nhi ngoan! Nói cho thúc thúc biết con đi gọi mẹ ăn cơm lúc nào?"

"Lúc chiều con phụ cắt cỏ trâu xong trở về, tỷ tỷ nói bà đã làm cơm xong, bảo con đi gọi mẹ ăn cơm. Thế là con đi."

"Sau đó thì sao?"

"Con đi rồi, phòng của mẹ đóng kín, con gọi mẹ mấy tiếng, thấy mẹ không ra tưởng là mẹ ngủ, con không gọi nữa. Lát bà hỏi, nghe nói mẹ còn ngủ, bà la, dẫn cháu đi gọi mẹ, nhưng mẹ cũng không mở. Bà gọi cha tơi, cha bò lên cửa sổ, chọc tay nhìn vào, thấy mẹ trong phòng. Sau đó cha và mọi người đập phá cửa, hu hu hu..." Nói xong, cô bé khóc òa.

"Phượng nhi đừng khóc nữa! Cháu nghĩ kỹ coi thì thúc thúc mới biết ai giết mẹ chứ, ha?"

"Mẹ tự chết đó, Phượng nhi không ngoan, mẹ tức giận không thèm Phượng nhi nữa."

"Ai ai cho con biết vậy, mẹ hả?"

"Mẹ nói, mẹ nói chiều nay con không phụ cắt đủ cỏ trâu, mẹ bực mình, hông thèm chơi với Phượng nhi nữa, ăn thuốc chuột chết rồi. Ca ca, em có phải là yêu tinh như dì Sô không, khắc người nhà chết đó?"

Dương Đạp Sơn nhìn cô bé mắt nhòe lệ, lòng quặn đau, không biết ai nói với đứa trẻ những lời thế này. Tuổi còn nhỏ mà tự coi mình thành yêu tinh rồi, nghĩ lại thật bi ai.

"Sao có thể được? Bé không phải đâu. Bé xinh xắn ngoan ngoãn như vậy, sao có thể chứ?"

Phượng nhi bán tín bán nghi, gật gật đầu.

"Hiện giờ nói cho thúc thúc biết sau khi cha cháu mở cửa rồi, cháu thấy gì, được không?" Dương Đạp Sơn biết việc này đối với một đứa bé mất mẹ là rất tàn nhẫn, nhưng hắn không thể không làm như vậy, nhân vì em bé không biết nói dối.

"Cháu... cháu... nhìn thấy mẹ nằm dưới đất, tóc phủ lòa xòa lên mặt con nhìn không thấy, sau đó bà che mắt cháu lại ẵm cháu đi."

Dương Đạp Sơn lại hỏi lý chánh đơn giản vài câu, tình huống tương đồng, liền bảo y dẫn hắn đến chỗ xảy ra án.

Vùng Thiểm Tây vào thời Minh là khu vực bần cùng xa cách, người dân thường ở trong diêu động. Những gia đình phổ thông đều cả nhà một động, nhưng ở Bạch gia thôn thì có vẻ giàu hơn, nhà của lý chánh có tới mấy gian diêu động.

Lý chánh cũng biết bảo hộ hiện trường, cấm chỉ người ngoài tiến vào diêu động xảy ra án mạng.

Dương Đạp Sơn đứng ở cửa diêu động nhìn, thấy một nữ nhân nằm úp, tóc dài xõa ra che kín cả gương mặt.

Hắn và La Dực cẩn thận tiến vào diêu động. Trong này không có đồ đạc gì, nhưng rất sạch sẽ. Dương Đạp Sơn quét mắt nhìn quanh, thấy trên đầu giường đặt gần lò sưởi có mền gối xếp chỉnh tề, trên giường còn có đồ may vá thêu thùa chưa xong, dường như là một cái yếm bụng cho đứa bé 3 tuổi. Trên yếm này có thêu một con bướm chưa xong, công thêu không tệ, xem ra vợ của lý chánh là một nữ nhân hiền huệ.

La Dực bước tới, khẽ vén tóc của thi thể ra, rồi chợt kêu a một tiếng.

Dương Đạp Sơn nghe tiếng quay ngừơi lại, thấy mặt của thi thể được La Dực vén ra có một khối bớt đen lớn bằng bàn tay, đi gần nhìn thấy lan cả má trái, trông rất khó coi.

Dương Đạp Sơn bấy giờ mới hiểu vì sao vừa rồi La Dực kêu lên, vì cái bớt nhìn có vẻ rất ghê người.

Thôn lý chánh đứng ngoài diêu động cố cười nói: "Vợ tôi tướng mạo xấu xí, làm hai vị quan gia giật mình."

Dương Đạp Sơn thầm nghĩ, lý chánh của thôn này quả thật là khổ, tối ngày đối diện với một nữ nhân như vậy thật không biết nói sao.

Lý chánh xem ra hiểu hắn nghĩ gì, chỉ thở dài một tiếng, không hề nói gì.

Dương Đạp Sơn tiến hành kiểm tra qua loa bề ngoài của thi thể, ở lưng không phát hiện ngoại thương hay gì bất thường. Hắn lật thi thể qua, phát hiên đầu tóc của người chết tán loạn, biểu tình rất thống khổ, nhưng màu sắc hình dạng ở mặt bình thường.

Khi vạch mắt người chết, không phát hiện có điểm xuất huyết. vẻ mặt cũng không có triệu chứng nghẹt thở bầm xanh, cổ không có dấu bóp hay chèn ép, xương hầu bình thường, sơ bộ có thể bài trừ khả năng tử vong do ngạt thở.

Khi kéo lưỡi ra, hắn phát hiện trong miệng còn có gì đó, lấy ra kiểm tra, thì ra là bánh bao chưa nhai xong, đã bị nước bọt thấm nhũn hết.

Khi cởi y phục kiểm tra bề mặt, không phát hiện vết thương hở miệng, cũng không có dấu hiệu trúng độc rõ ràng. Thi cương đã xuất hiện, hướng xuống dưới, đã đạt đến dưới eo; Thi ban màu tím nhạt, phân bố ở mặt, ngực và trước đùi, phù hợp tư thế nằm sấp. Tiếp đó hắn kiểm tra nhiệt độ thi thể, căn cứ độ ẩm, nóng, kết hợp độ ấm của thi thể, tình huống thi ban và thi cương, kết luận thời gian tử vong từ ba đến bốn canh giờ.

Xem ra hắn vừa rồi khỏi Bạch gia thôn không lâu thì nữ nhân này chết.

Kinh qua kiểm tra vẻ ngoài cơ thể, không phát hiện dấu vết bị giết, sơ bộ phán đoán bị bệnh nặng đột ngột dẫn tới tử vong. Tuy nhiên, kết luận này chưa thể chính xác nếu như chưa giải phẩu thi thể, nhân vì có vẻ như chết bất ngờ, nhưng trong những tình huống mưu sát thật tế, đặc biệt là những án Dương Đạp Sơn theo cha điều tra trước đây đều gặp không ít.

Dương Đạp Sơn yêu cầu lý chánh cho người khiêng thi thể đi, tạm thời để trong nghĩ trang của thôn, để tiến hành điều tra trước rồi căn cứ tình huống có quyết định giải phẩu kiểm nghiệm hay khong. Nhưng mà, đối với việc giải phẩu, cha hắn là Dương Thu Trì nhiều lần cảnh cáo, không đến lúc vạn bất đắc dĩ không thể tiến hành. Hơn nữa, thôn này có quan niệm tông tộc rất mạnh, bản thân hắn nếu tiến hành mổ ruột xẻ gan vợ đã chết của lý chánh, y nhất định sẽ lật tung trời đất. Do đó, hắn quyết định tiến hành kiểm tra những bước cần thiết trước, sau đó coi có thể thông qua cách khác mà phát hiện có mưu sát hay không.

Hắn chuyển qua lại trong động, phát hiện ở cửa diêu động có một cái nút bằng bố màu hồng.

Dương Đạp Sơn à lên một tiếng, nhớ tằng nút trên y phục người chết màu tím, xem ra đây không phải của người chết, chẳng lẽ ai tiến vào không cẩn thận làm rơi? Nếu như là mưu sát thì chẳng lẽ do hung thủ lưu lại? Dương Đạp Sơn bỏ cái nút vào trong túi.

Hắn gọi lý chánh vào hỏi: "Hôm nay nương tử của ngươi có mặt ở từ đường không?"

"Có, tôi và nàng ấy cùng ra cửa, lúc đó còn có mẹ tôi và ba đứa nhỏ."

"Lúc chúng ta đi rồi, nương tử của người rời khỏi đó khi nào, ngươi có biết không?"

"Vậy thì tôi không biết rồi, mọi người tan hàng, tôi và tộc trưởng cùng các vị lão bối lưu lại, chờ các vị đi xong chúng tôi mới về."

"Khi người về nhà thì có vào phòng ngủ của các ngươi không?"

"Tôi nhất mực ở trong phòng ngủ của tôi a." Bạch Càn đáp.

"Hả? Ngươi và nương tử của ngươi không ngủ chung sao?" Dương Đạp Sơn có phần kinh ngạc.

Bạch Càn bối rối: "Lúc trước đứa con thứ hai Phượng nhi bị cảm phong hàn, không chịu ngủ cùng ba. Mẹ nó thương nó nên muốn chiếu cố, đến ngủ trong cùng một diêu động."

"Bao lâu rồi?" La Dực ở bên cạnh chen lời hỏi.

"Cũng một đoạn thời gian rồi, phòng đó hướng dương, tối ấm hơn."

"Xem ra Bạch Càn này có vẻ rất yêu vợ thương con!" Dương Đạp Sơn thầm nghĩ. Hắn xem xét trong phòng một hồi nữa, không thấy có gì dị thường, liền chậm bứơc ra ngoài diêu động.

Đột nhiên, hắn cảm thấy trong đám thôn dân vây xem có ánh mắt sắc bén nhìn mình. Hắn quét mắt qua, không ngờ thấy vợ của Bạch Lạc Phong là Khương Thiên Linh đang đứng trong đám đông lạnh lùng nhìn hắn, ánh mắt như mũi đao bén như muốn đâm xuyên Dương Đạp Sơn.

Hắn nhìn thẳng đáp trả ả, thầm nghĩ nữ nhân này quả là tà môn, cần phải để ý.

Trời đã gần khuya, án này không phát hiện dấu vết giết người, Dương Đạp Sơn quyết định về trước, chờ ngày mai tiếp tục điều tra chung với án của Sô Điệp.

Bạch Càn nhất mực đi cùng Dương Đạp Sơn và mọi người ra khỏi cửa thôn.

Trên đường, Dương Đạp Sơn tùy miệng hỏi: "Bạch lý cháng, Sô Điệp này đã lấy chồng hai lần, Khương gia đại ca sao còn cưới cô ta?"

"Cái này...., khả năng là nhìn trúng dung mạo của cô ta. Khương gia đời đời làm thợ mộc, Khương gia đại huynh đệ là người hiền hậu, đối đãi với người rất tốt, gặp ai cũng đỏ mặt, từ khi thành thân đến nay đối với Sô Điệp rất tốt! Ai... Nữ tử đó kỳ thật mạng không tốt, mặt xinh đẹp tuyệt mỹ mà hết lấy người này đến người khác. Hai người trước dường như đều không tốt, người này cuối cùng biết yêu thương cô ta, nhưng không ngờ không quá hai năm đã chết, thật là..."

Bạch Càn thở dài, không nói tiếp nữa.

Sáng hôm sau, Dương Đạp Sơn luyện công xong, đang ở trần ngồi dựa vào ghế thái sư ở hàng hiên uống trà, chợt nghe có người gọi cửa, nghe thanh âm thì biết là Thành Tử Cầm. Hắn vội đặt chén trà xuống, lười mặc luôn áo, chạy ra mở cửa.

Thành Tử Cầm thấy thân trên trần trụi của Dương Đạp Như thế, hơi đỏ mặt, lách người đi vào vườn. Dương Đạp Sơn không cảm thấy có gì không phải, tùy tiện đi cạnh Thành Tử Cầm: "Cô sao hôm nay dậy sớm vậy? Tỉnh rượu chưa?"

Thành Tử Cầm không nhìn hắn: "Cũng đâu có bao nhiêu rượu đâu, không hề gì. Nghe Thỏ nha nói tối qua ở Bạch gia thôn đã xảy ra chuyện nữa, do đó ta tới hỏi ngươi."

Hạnh nhi mang nước rửa mặt ra, Dương Đạp Sơn ra dấu cho Hạnh nhỉ để lên bàn trong vườn, vừa rửa vừa trả lời Thành Tử Cầm: "Ta đã tiến hành kiểm tra sơ bộ bên ngoài của vợ Bạch lý chánh, không phát hiện dấu vết giết người, cộng thêm tối qua ta uống hơi nhiều, nên không hy vọng kết luận ngay. Lát nữa sẽ đến Bạch gia thôn một chuyến, trong tiết trời này không thể để thi thể lâu được đâu. Hi vọng có thể tra ra nguyên nhân trong thời gian sớm nhất."

Thành Tử Cầm gật đầu, "Ta và ngươi cùng đi, dẫn Hạ Viêm theo. Hắn dù sao cũng rành rẻ tình hình ở đó, nếu cần có thể gọi vợ của Hạ Viên luôn."

Dương Đạp Sơn đồng ý, nhanh chóng thu thập mọi thứ. Hạnh nhi đã làm bửa sáng xong, hai người cùng ăn rồi đến nha môn.

Vừa tiến vào trong, hai người đã thấy một đám người đang vây quanh phòng bộ khoái hò hét om sòm. Dương Đạp Sơn nhận ra một người trong số đó chính là Khương Thiên Linh dữ dằn với giọng nói the thé muốn lật tung cả nóc nhà.

"Làm ồn cái gì đó?" Dương Đạp Sơn rống lên một tiếng, đám người tức thời an tĩnh trở lại.

Khương Thiên Linh lạnh lùng chuyển thân, nhìn Dương Đạp Sơn: "Đem ả yêu tinh Sô Điệp hại người cấp cho chúng ta, ngày nào ả chưa chết thì ngày đó Bạch gia thôn không thể yên ổn."

"Láo xược, ngươi nhìn coi ngươi đang ở đâu vậy." Thành Tử Cầm lạnh lùng nói.

Một lão phụ khoảng 50 tuổi bên cạnh Khương Thiên Linh bước ra, run rẫy nói: "Quan gia, con dâu tôi tối qua chết rồi, nó ắt là bị con yêu tinh đó khắc chết. Ông trời muốn thu thập con yêu tinh, các người lại không cho. Hôm nay tốt rồi, các ngươi nhìn đi, coi đi, nó ở nha môn các người sống nhăn răng, còn con dâu ta thì bị nó khắc chết rồi!"

Con dâu của bà ta? Dương Đạp Sơn nghĩ, bà già này nhất định là mẹ của Bạch lý chánh. Hắn vội dùng giọng hòa hoãn hơn bảo: "Đại nương, tâm tình của ba chúng tôi tự nhiên hiểu, chỉ có điều các người làm như vậy không được đâu. Các người hãy về trước đi, ta đáp ứng là sẽ nhanh chóng làm rõ sự tình, trả lời cho mọi người biết."

"Phì! Các người cứ bảo vệ con hồ li tinh đó!" Bà lão phun một bãi nước bọt về phía Dương Đạp Sơn, khiến hắn dở khóc dở cười.

"To gan!" Thỏ nha ở bên cạnh tát cho lão bà một cái, gằn giọng quát: "Ngươi muốn làm gì?"

Không ngờ bà lão mượn cớ đó nằm vật ra, khóc trời gào đất giống như Thỏ Nha đã làm gì bà ta vậy, vừa nhìn là biết đó là kẻ không dễ chọc.

Bộ khoái thời cổ đại thuộc về tiện dân, nếu không phạm án thì bá tánh chẳng coi vào mắt. Do đó, bộ khoái chẳng có vị thế gì, nếu không thì không bị quy về tầng lớp thấp hèn. Thỏ nha tuy giống như trâu như ngựa, nhưng lão bà chẳng sợ sệt gì.

Thành Tử Cầm định bước tới đỡ, Thỏ nha liền ngăn lại: "Thành bộ đầu đừng, bà quỷ đó sẽ kiếm chuyện với bộ đầu đấy!"

Thỏ nha kéo Thành Tử Cầm ra, tự mình bước tới lạnh lùng nói với bà lão đang lăn lộn dưới đất: 'Được rồi! Bà cứ nằm đó, đi đường dài như vậy bà cũng mệt rồi, chúng ta không động đến bà đâu, để bà khỏi nói chúng ta đánh bà."

Dương Đạp Sơn lười đụng chạm với bà lão này, quay sang nói với Khương Thiên Linh: "Các ngươi tụ tập xung kích nha môn, ta cảnh cáo các ngươi, nếu như chúng ta nói ngon ngọt mà các ngươi không nghe, thì đừng trách chúng ta động cường! Nếu như các ngươi hiện giờ không tán, chọc chúng ta giận, chúng ta bắt giam vào đại lao mấy ngày, sau đó còn trị tội hết một lượt!"

Khương Thiên Linh tựa hồ không sợ điều này, lạnh giọng nói: "Được a! Ngươi bắt đi a! Các người bắt chúng ta hết cho rồi, tốt nhất là bắt hết người Bạch gia thôn chúng ta, đem giết hết, để các ngươi đường hoàng thả con yêu tinh đó. Dù gì thì chúng ta không bị các người giết, cũng bị con hồ li tinh đó khắc chết!"

Dương Đạp Sơn nhíu mày: "Cái gì mà khắc chết? Cô ta khắc ai?"

Khương Thiên Linh rống gần như điên: "Ông trời ơi! Mắt các ngươi mù rồi sao? Ả khắc chết ba người chồng, lấy một người chết một người, chết một người lấy người khác, lấy người khác chết thêm nữa luôn! Ha ha ha, ba người, chết ba nam nhân! Nam nhân thứ ba là anh ruột ta! Còn có ba đứa con, tổng cộng khắc chết 6 nhân mạng! Hiện giờ khắc chết vợ của Bạch lý chánh nữa! Bảy người! Tổng cộng khắc chết bảy người! Ngươi còn hỏi khắc ai nữa hả! Chẳng lẽ phải chờ ả khắc chết sạch thôn dân chúng ta luôn rồi các ngươi mới cao hứng hay sao? Hả?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.