Nếu Em Thích Thầy, Thì Sao Đây ?

Chương 5: Chương 5: Lên Lớp Thay ?




Ngồi trên xe , khuôn mặt hắn hiện nét đăm chiêu , thoáng qua không thể nhận ra hắn đang suy nghĩ điều gì . Bản thân là người thận trọng , không phải người ở cạnh hắn , ai có thể có khả năng nhìn ra tâm tư của hắn ? Nhưng có một điều có thể khẳng định , chuyện này khiến hắn rất lao tâm , nếu không đã không phải suy nghĩ một cách nghiêm túc thế này .

Hồi chuông điện thoại vang lên , sắc mặt hắn có chút thay đổi , nhìn vào màn hình điện thoại rồi vội vàn bắt máy .

“ Alo . “ mở điện thoại lên , khuôn mặt hiện lên sự chờ đợi.

“ Thiếu gia , lần này , cậu trở về được rồi ! “ đầu dây bên kia vang lên một giọng nam , ngữ điệu lãnh đạm , pha chút vui mừng . Nói hết sức ngắn gọn .

Nghe xong , hắn khẽ nở nụ cười nhẹ , ngữ khí vẫn bình thản đáp “ Được ! “ vừa nói xong đã lập tức cúp máy , tốc độ chiếc xe ngày một nhanh .“ Lilian lập tức chuẩn bị máy bay về Thượng Hải , tôi đang đến sân bay . “ hắn bình thản ra lệnh nhưng vừa nói vừa tăng ga .

“ Được , Vương tiên sinh ! “ Lilian nhanh chóng trả lời rồi gấp rút làm việc .

Biệt thự Ngự Phong , căn biệt thự nằm giữa một thành phố phồn hoa , mĩ lệ như Thượng Hải , không khó hình dung nó sa hoa đến mức nào . Có màu trắng là tông màu chủ đạo , rất đẹp , có điều … dù đẹp đến mức nào thì sự im ắng của nó cũng khiến nó trở nên đáng sợ . Chiếc xe Cadillac màu xám tro tiến dần vào gara . Bên ngoài , người làm từ khi nào đã xếp thành hàng dọc lối đi của hắn , cùng đồng thanh lên tiếng“ Thiếu gia ! Cậu đã về . ““ Thiếu gia , con về rồi sao ? “ bà quản gia đi tới gần hắn , đưa tay áp vào má hắn , ánh mắt trìu mến nhìn hắn , khóe mắt đỏ ửng lên . Hắn nào biết được , khi Phi Nhân nói hắn sắp trở về Ngự Phong bà đã vui mừng đến mức nào . Kể từ 2 năm trước , khi hắn đã thề nếu không bước được đến ngang hàng với tập đoàn Vương Thị , nhất quyết sẽ không trở về Ngự Phong .

“ Dì Giang , con về rồi ! “ hắn khẽ cười , khuôn mặt ôn nhu nhìn bà , bàn tay hắn nắm lấy đôi tay gầy gò của bà . Từ lúc mẹ hắn mất , bà đã chăm sóc nó như con đẻ , hắn cũng coi bà như người mẹ thứ hai .“ Thiếu gia , Phi Nhân tiên sinh đang ở phòng khách đợi cậu . “ người làm cẩn thận thông báo , được hắn gật đầu mới dám lui đi .

“ Dì Giang , dì đừng khóc , dì đứng đây khóc như vậy , ai sẽ làm cơm cho con ăn đây ? “ hắn nói , giọng trầm ấm , ánh mắt dịu hiền nhìn bà chăm chăm .“ Được , thiếu gia , đi nghỉ ngơi , dì đi nấu cơm cho cậu ! “ bà Giang gật đầu lia lịa , vỗ nhẹ vào tay hắn rồi đi vào bếp . Hắn cũng nhìn bà gật đầu nhẹ rồi sải bước vào đại sảnh .

Vào đến cửa , Phi Nhân đang ngồi trên ghế , tay cầm tài liệu , chăm chú nhìn , hoàn toàn không để ý đến hắn .

Hắn bước đến ngồi xuống ghế , đưa tay gõ nhẹ xuống bàn , âm thanh phát ra không hề lớn , Phi Nhân lập tức ngẩng đầu nhìn hắn .

“ Thiếu gia , có phải sớm hơn dự tính không ? Không ngờ chỉ là mới có 7 năm ! “ Phi Nhân gấp tập tài liệu đặt xuống bàn , thản nhiên dựa vào ghế , trên môi còn nở nụ cười đắc ý .

“ Tôi mất 7 năm gây dựng Hình Gia , nhưng cũng chẳng ngờ nổi chỉ 7 năm đó mà đã có được Vương Phong như ngày hôm nay . Quả thực là cũng chẳng cần phải lập lời thề như 2 năm trước . ” hắn vừa nói vừa với tập tài liệu chỗ Phi Nhân cầm lên xem .

Nhớ lại 2 năm trước , khi tập đoàn Vương Phong đầu tư thất bại , thua lỗ nặng nề , hắn đã thề nếu không vực lại Vương Phong , đưa Vương Phong lên đứng ngang hàng cạnh tranh với Vương Thị sẽ tuyệt đối không trở về Ngự Phong – nơi đặt bàn thờ của mẹ hắn .

“ Cậu nói không can thiệp đại sự của Hình Gia là đang chờ ngày này ? “ Phi Nhân hiếu kì nhìn hắn hỏi .Nhắc đến đây , hắn mới nhớ ra “ Nói cậu nghe … “ đem toàn bộ chuyện ngắn gọn kể cho Phi Nhân nghe .“ Sao cơ ? Ông ta từ khi nào lại to gan như vậy ? Ra lệnh cho cậu cũng dám sao ? “ khuôn mặt lạnh lùng của Phi Nhân chợt vẽ lên nét cười nhạo , bất ngờ mà thốt lên , ánh mắt hiện rõ sự giễu cợt . Nói Hình Chỉ ra lệnh cho Vương Nguyên Phong , quả thực là giống chuyện cười quá đi .

“ Tôi thì lại nghĩ là ông ta đang cầu xin tôi . “ hắn nói xong rồi nhận lấy tách trà người làm mang tới , uống một ngụm .

Phi Nhân nhìn hắn khó hiểu , như vậy là đang cầu xin sao ? Lí gì lại vậy ? Nhận ra sự khúc mắc , hắn lên tiếng “ Là gián tiếp , nếu trực tiếp cầu xin tôi , ông ta còn mặt mũi ngồi ở vị trí đó ? Chính là ông ta muốn nói rằng ông ta có khả năng làm tốt hơn tôi , muốn tôi dùng lí do tìm người đó để cho ông ta một cơ hội kéo dài thời gian . “ Nói đến đây , có vẻ đã khiến Phi Nhân hiểu , hắn đứng dậy vỗ vào vai Phi Nhân “ Thời gian qua , thật vất vả cho cậu rồi , hạng mục cạnh tranh lần này cũng là công cậu dành về . Tôi được trở về Ngự Phong sớm như vậy cũng nhờ cậu , người anh em , cảm ơn cậu ! “

“ Thiếu gia , đó là bổn phận của tôi , chuyện này cứ để tôi làm , 3 ngày sau sẽ lập tức bắt được kẻ đó … “ Phi Nhân chưa nói hết câu , hắn dùng giọng lạnh băng , cao ngạo nói

“ Giờ thì chưa cần , 6 tháng sau làm cũng chưa muộn , 4 tháng nữa là ngày giỗ của Phi Phi , tôi muốn chuẩn bị quà tặng chị ấy .“ Lời nói kiên định , lạnh lẽo vang lên , hắn tựa đầu xuống thành ghế phía sau , đôi mắt nhắm lại , vẻ mệt mỏi .

“ Cậu có tâm sự sao ? “ Người ngoài nhìn vào , ngoài cái vẻ mệt mỏi đo thì không còn gì khác , nhưng Phi Nhân ở cạnh hắn 21 năm nay , không lí nào không nhìn ra . Từ lúc quen biết Phi Nhân và Phi Phi khi hắn 3 tuổi , cũng là từ nhỏ đến lớn chỉ có hai người họ ở bên hắn , hắn có tâm trạng gì , họ nhìn qua là có thể đoán biết , mặc dù hắn thực giỏi che giấu tâm trạng .“ Tôi chỉ đang nghĩ , liệu có bao nhiêu người con gái có được ánh mắt giống Phi Phi ? “ ánh mắt vẫn nhắm chặt , cất giọng đều đều .“ Thiếu gia , bao nhiêu năm rồi , cậu vẫn cảm thấy áy náy hay sao ? Chuyện này đáng lí không thể trách cậu . “ Phi Nhân nheo mày , ngữ điệu biểu thị rõ sự quan tâm , cũng càng không thể hiểu nổi hắn , Phi Phi đã mất 7 năm rồi hắn vẫn còn hận như vậy . Hắn không yêu Phi Phi , đơn giản chỉ coi Phi Phi như chị gái , nhưng mối thù này … là không trả không xong .

Nhưng trong câu nói của hắn , có lẽ là có ý khác . Phi Nhân biết hắn không hay để ý người khác , lại đột nhiên đi hỏi câu như vậy , nhất định là đã có người có ánh mắt khiến hắn phải để ý tới , Phi Nhân cũng im lặng , nhấc tách trà uống một ngụm , khẽ liếc nhìn hắn đang nằm trên ghế , không nói gì thêm , lặng lẽ ra khỏi phòng khách . Nhất định là hắn đã mệt rồi .

Buổi tối hôm đó , sau khi dùng cơm hắn và Phi Nhân không ai bảo ai , cùng đi vào thư phòng . 2 năm qua , Vương Nguyên Phong ở Bắc Kinh , âm thầm sử lí việc của tập đoàn Vương Phong , hôm nay , khi biết tin hắn trở về , những tài liệu , hồ sơ , … đã sớm được chuyển hết về Ngự Phong .Xem xét một lúc qua tình hình , Phi Nhân nghiêm túc nhìn hắn nói “ Cậu xem , hạng mục này không chỉ có chúng ta và Vương Thị tham gia , còn có cả tập đoàn Kha Vĩ , khả năng Kha Vĩ nắm được hạng mục này rất lớn , chúng ta căn bản không phải là đối thủ .” vừa nói vừa xoay màn hình chiếc laptop lại phía hắn .

Ánh mắt hắn nhìn vào màn hình rồi ngồi thẳng dậy để hai tay khoanh trước ngực vẻ khá thanh thản .

“ Tập đoàn Kha Vĩ là kinh doanh đa ngành , hạng mục lần này đối với họ mà nói có cũng được không có cũng chẳng sao , nhưng với chúng ta , nó vô cùng quan trọng , có điều cạnh tranh với Kha Vĩ cũng không hề đơn giản , xem ra … tôi nên gặp Kha Vĩ Ngôn nói chuyện . “ hắn bỗng hạ giọng , bản tính cao ngạo xưa nay bỗng chốc biến mất khi nhắc tới Kha Vĩ Ngôn , thay vào đó là ngữ khí sùng bái , ngưỡng mộ .

Tại AG , nơi đây hoàn toàn và thực sự là khác xa so với Ngự Phong , Ngự Phong im ắng , nghiêm túc bao nhiêu thì AG lại náo nhiệt bấy nhiêu . Sau hồi chuông vào học , trong khi các lớp khác vẫn còn một chút huyên náo thì lớp 12a1 thì khác , một tiếng động cũng không có , học sinh đều cúi gằm mặt xuống vở , vẻ ngoan ngoãn . Dĩ nhiên đây là giờ của thầy giáo Vương .

Đến khi âm thanh từ giày cao gót phát ra tận trong lớp . “ Chào các bạn , tôi là Lilian , trợ lí của thầy Vương , hôm nay sẽ lên lớp thay thầy ấy . “Câu nói vừa phát ra , nghe rõ cả tiếng thở phào của học sinh , thế là hôm nay thầy Vương kia không có đến trường .

“ Cô ơi , sao thầy Vương cần trợ lí vậy ạ ? “

“ Cô ! Cô phụ trách cái gì giúp thầy Vương vậy ạ ? ““ Thưa cô , thầy Vương bị ốm sao ? “

“ … “Một loạt các câu hỏi đặt ra , nhìn Lilian , cô mặc bộ đồ công sở màu trắng , mái tóc xõa ngang vai , trông hiền như vậy , nhất định sẽ bị bắt nạt mất . Kể ra cũng thật tiện , Vương Nguyên Phong không đi dạy được , thế là có trợ lí lên lớp thay sao ?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.