Nếu Tình Yêu Nhiều Hơn Một Chút

Chương 5: Q.5 - Chương 5: Anh đã từng yêu cô, đã từng làm tổn thương cô, cô hy vọng mình chỉ nhớ tình yêu của anh




Vì nói chuyện với Vĩ Vĩ quá muộn và nằm ngủ trên ghế sô pha nên Duyệt Tâm không nghe thấy tiếng chuông đồng hồ báo thức trong phòng mình, cô ngủ quên, là người đến công ty muộn nhất.

Viên Nhược Hồng ăn xong bữa sáng, từ trên nhà ăn bước xuống, gặp Duyệt Tâm bèn hỏi cô: “Tối qua em ngủ ngon không?”

Duyệt Tâm chỉ tay lên quầng thâm trên mắt mình, lắc đầu: “Bị tiếng ồn bên ngoài làm thức giấc nên em thức nói chuyện với Vĩ Vĩ.”

Viên Nhược Hồng nhìn cô bằng ánh mắt rất tình cảm không giấu diếm, khẽ nói: “Anh cũng ngủ không ngon.”

Hiểu được ý nghĩa trong câu nói của anh, mặt Duyệt Tâm đỏ hồng lên, cô vội vàng bước qua anh chạy về phía thang máy: “Nói chuyện nữa thì em muộn mất.”

Viên Nhược Hồng đứng đằng sau cô, cười nói: “Em cứ trốn đi xem em có thể trốn được đến lúc nào?”

Mọi người trong phòng làm việc đều đến sớm hơn cô, mọi người đang bàn luận vấn đề gì đó, thấy cô bước vào, bỗng nhiên không ai nói gì nữa.

Duyệt Tâm thấy thái độ kỳ lạ của mọi người liền hỏi: “Mọi người sao thế?”

Hàn Hiên bước đến trước bàn làm việc rồi nói: “Không, không có gì…”

Duyệt Tâm nhìn thấy cậu giấu vật gì đó ở sau lưng, đến khi bước lại gần thì không nhìn thấy gì nữa.

Cô cười hỏi cậu: “Có bí mật gì giấu tôi thế?” Buổi sáng, tâm trạng của cô rất tốt nên nụ cười cũng vô cùng ngọt ngào.

Hàn Hiên lắc đầu, hỏi mọi người: “Chúng ta có bí mật gì giấu Duyệt Tâm không?”

Tất cả mọi người đều đồng loạt lắc đầu, không ai nói gì. Lúc Duyệt Tâm muốn nói gì đó, mọi người đã ai làm công việc của người đó.

Lúc thư ký Vu bước vào, Duyệt Tâm đang chuẩn bị nhỏ thuốc mắt, tối qua nói chuyện với Vĩ Vĩ mệt quá nên không có thời gian nghỉ ngơi, mắt cô rất đau.

Thư ký Vu tuyên bố: “Có một tin mới, sức khỏe của tổng giám đốc Hàn sắp ổn rồi, nghe nói tháng sau có thể đi làm.”

Hàn Hiên mím môi, buồn bã nói: “Như vậy có nghĩa là những ngày vui vẻ của chúng ta sắp kết thúc rồi?”

Duyệt Tâm đang vùi đầu vào làm bảng biểu, nghe thấy tin này cô rất vui. Điều duy nhất khiến cô đắn đo là khi tổng giám đốc Hàn quay về, Viên Nhược Hồng sẽ đi đâu về đâu? Cô hơi cúi đầu trầm tư.

Thư ký Vu nhìn dáng vẻ của cô, nghĩ rằng cô đang bị sốc, vội vàng bước đến bên cô an ủi: “Duyệt Tâm, chúng tôi đã biết chuyện của Cố Nam trên báo…”

Duyệt Tâm ngạc nhiên, cô không hiểu vì sao thư ký Vu lại nhắc đến Cố Nam với cô.

Hàn Hiên cố gắng ra hiệu bằng mắt cho thư ký Vu nhưng thư ký Vu vẫn thao thao bất tuyệt nói: “Chuyện không lường trước được, cô nên nghĩ thoáng ra một chút…Dù sao cũng là người nhà.”

Hàn Hiên không ngồi yên được nữa, kéo thư ký Vu rồi nói: “Anh làm loạn lên gì thế? Mọi người ở đây đang cố gắng giấu tin này!”

Cuối cùng Duyệt Tâm cũng nhìn thấy tờ báo giấu dưới mông Hàn Hiên, cô vẫn đang bực vì không biết rốt cuộc vật giấu sau lưng cậu là thứ gì.

Trên trang báo hiện lên các chữ như “cháy lớn”, “tử thương”, Duyệt Tâm vội vàng cầm lấy tờ báo, lúc đọc được một nửa, đột nhiên chân cô mềm nhũn, không đứng dậy được nữa.

Đại ý bài báo viết: “Cố Nam và người bạn gái họ Lưu uống rượu ở nhà, có lẽ uống nhiều quá nên hai người đều say. Một người hút thuốc vô tình làm cháy rượu ngấm trên rèm cửa nên sinh hỏa hoạn. Lúc xe cứu hỏa đến, căn phòng đã cháy sạch. Cô gái họ Lưu tử vong trong vụ cháy, chủ nhà là Cố Nam bị bỏng nặng, đang được cấp cứu.”

Duyệt Tâm nhớ lại, tối qua ở siêu thị Cố Nam mua một xe đầy rượu, sau đó anh gọi điện cho cô hỏi cách tháo rèm cửa…

Tất cả mọi chuyện đều liên quan đến nhau khiến cô không thể tin vào tin dữ đột ngột này.

Một lúc lâu sau Duyệt Tâm mới hồi phục sau khi bị sốc.

Đồng nghiệp trong phòng làm việc luôn đứng bên cạnh cô, lúc hỏi cô có muốn uống nước không, lúc lại hỏi cô có cần nghỉ một lát không.

Cô xua tay nói với mọi người: “Cảm on, tôi không sao, thật đấy.” Nói xong, cô gõ bàn phím, tiếp tục làm việc.

Không phải Duyệt Tâm không hoảng hốt, nhưng trong tình trạng này, cô không biết nên phản ứng như thế nào.

Chăm sóc cho Cố Nam? Về phương diện pháp luật họ đã là những người xa lạ, tình cảm của cô đã không còn nữa.

Hỏi thăm tình hình của anh? Cô và Cố Nam đã ly hôn, cô không còn quyền đó nữa.

Mặc dù nói ly hôn coi như đoạn tuyệt ân nghĩa, nhưng Duyệt Tâm không thể hoàn toàn hờ hững với chuyện này.

Trong suy nghĩ của Duyệt Tâm, dù đã ly hôn nhưng cô vẫn luôn hy vọng Cố Nam sẽ hạnh phúc. Mặc dù cô luôn khẳng định cô và anh đã không còn yêu nhau nữa nhưng vẫn hy vọng cuối cùng hai người có thể làm bạn bè.

Duyệt Tâm luôn muốn cắt đứt hoàn toàn quan hệ với Cố Nam chẳng qua vì cô sợ mình sẽ tiếp tục bị tổn thương. Cô cũng từng hy vọng mình và Cố Nam cũng giống như các cặp vợ chồng khác đã ly hôn nhưng vẫn có thể làm bạn bè. Nhưng cô hiểu, Cố Nam không phải là người như thế, cô cũng không. Vì thế, cô không muốn có quá nhiều mối ràng buộc với anh.

Cô nhớ lại quan hệ giữa mình và Cố Nam, những rung động thời còn trẻ, thời gian vui vẻ sau khi kết hôn, những tính cách trẻ con và cố chấp của anh dần dần được bộc lộ, những tổn thương anh gây cho cô…

Trong cuộc hôn nhân thất bại của họ, nếu nói nguyên nhân là sự bị động của cô trong chuyện tình cảm thì tính cách của Cố Nam đã dẫn đến sự đổ vỡ của họ.

Anh đã từng yêu cô, đã từng làm tổn thương cô. Cô hy vọng mình chỉ nhớ tình yêu của anh, quên đi những oán giận để tâm hồn mình có thể được tự do.

Mặc dù muốn biết tình trạng của Cố Nam nhưng Duyệt Tâm chỉ có thể yên lặng ngồi trong phòng làm việc của mình. .

Sau đó, Viên Nhược Hồng đến thăm cô.

Cô nhìn thấy anh đứng ngoài cửa, dáng vẻ hơi lo lắng, cô cười với anh rồi cúi đầu làm việc.

Buổi trưa, Cố Nám xuất hiện, cô bế con trai đến tìm Duyệt Tâm.

Đứa bé có lẽ đang mọc răng, nước dãi chảy khắp nơi. Duyệt Tâm thất thần nhìn đứa trẻ đáng yêu, chơi với nó, nói với giọng tiếc nuối: “Nếu không có chuyện rủi ro như thế, con của em cũng đã chào đời.”

Cố Nám gật đầu, muốn đưa đứa bé cho cô bế. Nhưng Duyệt Tâm không đón đứa bé, cô sợ mình sẽ bật khóc.

Cố Nám cẩn thận nhìn cô rồi khó khăn lên tiếng: “Là do Cố Nam không có phúc.”

Duyệt Tâm không nói gì nữa, đợi Cố Nám nói ra mục đích cuộc gặp này của cô.

Cố Nám thở dài, lúc ngẩng đầu lên, khóe mắt cô đỏ hoe, “Em cũng biết chuyện rồi chứ? Tối qua, Cố Nam…nhà bị cháy, nó bị bỏng nặng, bây giờ đang nằm hôn mê trong phòng ICU ở bệnh viện…Bác sĩ nói, nếu…nếu hai ngày nó không tỉnh lại thì sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa…”

Cố Nám nói rồi òa khóc, đứa bé ngồi trong lòng sợ hãi cũng khóc theo.

Duyệt Tâm cúi đầu, không biết nói gì để an ủi Cố Nám.

Cố Nám nói: “Duyệt Tâm, xin em đến thăm Cố Nam. Thật ra, từ trước đến giờ, người nó yêu thương nhất là em!”

Duyệt Tâm cười khổ sở, gật đầu rồi lại lắc đầu. Yên lặng một lát cô mới nói: “Đợi đến lúc nào có thời gian, em bây giờ vẫn còn chút việc.”

Cố Nám vẫn muốn nói gì đó nhưng không cất lên được thành lời, chỉ có thể cầm tay Duyệt Tâm xin lỗi.

Viên Nhược Hồng nhìn thấy Cố Nám và Duyệt Tâm từ xa nên không bước lại gần.

Anh biết chuyện của Cố Nam qua lời kể của thư ký Vu. Suốt buổi sáng anh chìm đắm trong niềm vui, cuối cùng Duyệt Tâm cũng đáp lại tình cảm của anh, sức khỏe của chú anh đang dần dần bình phục, đây là những chuyện đáng mừng. Nhưng, lúc thư ký Vu đưa tờ báo ngày hôm đó cho anh rồi chỉ lên tiêu đề bài báo, anh cảm thấy tim mình như đang bị treo lơ lửng.

Anh tìm Duyệt Tâm vì muốn xác nhận xem cô có đau buồn như anh tưởng tượng không.

Sau khi Cố Nám đi rồi, Duyệt Tâm vẫn đứng nguyên chỗ cũ, bất động.

Viên Nhược Hồng nhìn cô, không diễn tả được rốt cuộc tâm trạng của mình như thế nào.

Gió mùa xuân vẫn còn hơi lạnh, Viên Nhược Hồng lo cô bị lạnh, bước lên phía trước đứng cạnh cô.

Duyệt Tâm hai tay ôm mặt, khẽ lau nước mắt, rồi quay sang nói với Viên Nhược Hồng: “Ở đây gió to quá, chúng ta về thôi.”

Cả ngày Duyệt Tâm không nói gì, ngay cả Hàn Hiên kể chuyện cười cố ý trêu cô, cô cũng dường như không nghe thấy.

Lúc hết giờ làm, Viên Nhược Hồng đề nghị đưa cô về nhà, cô từ chối. Cô nói, cô cần một chút thời gian và muốn được yên tĩnh.

Viên Nhược Hồng chỉ có thể mỉm cười, dặn dò cô nhớ đi đường cẩn thận.

Về đến nhà, ánh mắt của Vĩ Vĩ và Duyệt Thanh nhìn cô rất kỳ lạ. Duyệt Tâm hiểu, họ cũng đã biết biến cố xảy ra với Cố Nam. Mặc dù trong thành phố có nhiều người tên là Cố Nam nhưng địa chỉ nhà chỉ có duy nhất và được bài báo ghi rất rõ ràng.

Vĩ Vĩ an ủi cô: “Đã như vậy rồi, hãy cố gắng suy nghĩ tích cực. Cậu nên cảm thấy may mắn vì hai người đã ly hôn, bây giờ anh ấy như vậy, không có gì liên quan đến cậu.”

Duyệt Thanh nói: “Phải đấy, chị, chị đừng buồn nữa.”

Duyệt Tâm gật đầu.

Điều cô không thể tha thứ cho mình là: Tối qua Cố Nam gọi điện hỏi cô làm thế nào để tháo rèm cửa xuống, cô không nên nói với anh bằng giọng như thế.

Có lẽ, trong tiềm thức cô luôn oán hận anh nên mới không có được cảm giác được giải thoát.

Bình thường cô vẫn nhiệt tình giúp đỡ những người lạ gặp khó khăn, huống hồ Cố Nam không phải là người xa lạ. Họ gặp nhau vào quãng thời gian đẹp nhất rồi luôn ở bên nhau suốt bao nhiêu năm, ít nhiều cô cũng nên nhớ đến tình nghĩa những ngày đã xa.

Hai ngày nay, cuộc sống của gia đình Cố Nam hoàn toàn bị đảo lộn.

Anh trai Lưu Bảo đưa họ hàng đến bệnh viện, bao vây bên ngoài phòng bệnh của Cố Nam, nói với gia đình Cố Nam đòi anh phải trả lại tính mệnh cho em gái.

Ông Cố nhất thời không chịu đựng nổi biến cố này, bệnh huyết áp cao tái phát nên cũng phải nằm viện. Bà Cố vốn mạnh mẽ cũng bị suy sụp tinh thần, một ngày dường như già thêm mười tuổi. Nếu không có hai mẹ con Cố Nám đến có lẽ bà sẽ không thể gắng gượng được.

Bà biết chiều hôm xảy ra chuyện con gái đã đi tìm gặp Duyệt Tâm, bà không vui bắt đầu trách mắng Cố Nám ở bệnh viện.

Có những lời nói hơi nặng nề, cô nói với bà: “Mẹ! Không phải là người ta muốn sống hòa thuận sao? Vốn dĩ hai người sống với nhau rất tốt, sự việc xảy ra đến mức độ này chắc cũng phải có lý do. Mẹ, chúng ta đừng yêu cầu khắt khe với người khác, có lúc cũng nên tìm nguyên nhân từ chính mình.”

Bà Cố đang ở trong tâm trạng hoảng hốt không được giải tỏa, chỉ biết khóc ầm ĩ: “Cố Nam, con nói chị gái con đi, vì một con hồ ly tinh mà mắng mẹ…”

So với tiếng còi cấp cứu hôm qua, đêm nay yên tĩnh hơn rất nhiều.

Duyệt Tâm không ngủ được, cô giúp em trai chuẩn bị hành lý.

Chân của Duyệt Thanh khá hơn rất nhiều, không chỉ có cảm giác mà còn có thể tự mình chống gậy bước đi. Đây là một kết quả cậu không dám mong muốn. Về điều này, Duyệt Tâm cảm thấy rất may mắn vì mình có thể ở lại Bắc Kinh, chỉ ở một thành phố lớn như thế này mới có điều kiện y tế để Duyệt Thanh được điều trị một cách tốt nhất.

Chiếc túi của Duyệt Thanh đã hơi rách, Duyệt Tâm nhớ hình như cô có một chiếc túi mới ở trong va li nên lấy chiếc va li ra.

Từ khi chuyển đến nhà Vĩ Vĩ ở cô chưa bao giờ mở chiếc va li này.

Trên cùng là quần áo mà Duyệt Tâm đã chuẩn bị cho đứa bé, đó là chiếc áo len nhỏ cô tự tay đan, chiếc quần nhỏ cô khâu, còn có…còn có chiếc cung Cố Nam làm từ miếng da cắt từ túi của anh.

Cô cầm lên thử, độ đàn hồi rất tốt.

Có lẽ Cố Nam luôn nghĩ đứa bé bị mất là con trai nên mới làm thứ đồ chơi này.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.