Ngã Dục Phong Thiên

Chương 317: Chương 317: Tử Vận tiên thổ. (2)




- Thấy tên nhóc kia chưa, nó chính là Phương Mộc mà hai tháng trước được lão phu kiểm tra ra tư chất Giáp đẳng.

- Tư chất Giáp đẳng cực kỳ hiếm thấy. Lần trước cỏ khô mà ngươi mang đến kia, bọn ta đều đã xem qua, không giống là giở trò. Tư chất kẻ này rất linh khí, cực kỳ thích hợp cho dược thảo sinh trưởng.

- Là một mầm tốt, vả lại lần này hãy xem hắn có thể hái được bao nhiêu dược thảo, nếu cũng giỏi về phân biệt dược thảo thì có thể cân nhắc cho hắn tham dự thử thách thăng chức tiếp theo.

Trong lúc mấy bóng người trong mặt trăng nói chuyện với nhau, thì Mạnh Hạo đã rời khỏi đám người, bước vào trong dược điền, mỗi một bước hắn đều đi rất cẩn thận, không dẫm lên mầm cây, thi thoảng lại cúi nhìn bốn phía.

- Đây là… Linh Toái thảo, đúng là thứ này, không khác những gì sách miêu tả. Nhưng vì sao gốc này phía bên phải lại tươi tốt hơn… Đúng rồi, phía bên phải có Hứa Lưu mộc…

- Đây là Đình Tú diệp, như dáng nữ tử tuyệt đẹp lay động… Nhưng có thể làm thuốc, luyện chế ra đan dược mà Trúc Cơ sơ kỳ có thể dùng.

Mạnh Hạo một mạch đi qua, vừa phân biệt vừa nhớ lại những gì viết trong những cuốn sách kia, nên hắn càng phân biệt dễ dàng hơn, lòng cũng tràn ngập cảm giác vui sướng.

Loại cảm giác này tuy không được như khi đột phá tu vi, nhưng lại là cảm giác tự tin do bản thân nắm giữ được tri thức mà mình vốn không biết gì.

Tu hành chính là tu về tự tin.

Thậm chí Mạnh Hạo còn cảm thấy đối với những dược thảo này, hắn tự có nhận thức, dường như là một loại thiên phú.

Mạnh Hạo càng đi càng xa, mỗi khi thấy dược thảo thích hợp là lập tức hái lấy, đồng thời lấy ngọc giản ra ghi lại miêu tả mà hắn nhớ được về loại thảo dược này.

Dần dần, không ngừng phân biệt ra các loại dược thảo, Mạnh Hạo như cá gặp nước mà quên đi tất cả, trước mắt hắn chỉ có dược thảo trên vùng đất này để hắn phân biệt.

Mà trong khoảng thời gian Mạnh Hạo gia nhập Tử Vận Tông, toàn bộ Nam Vực cũng vì cái tên Mạnh Hạo này mà khiến hàng loạt đại tông gia tộc tìm kiếm, khiến cho càng thêm nhiều tu sĩ biết về hắn.

Tử Vận Tông tất nhiên cũng là một trong những tông môn tham gia trận tìm kiếm này, nhưng lại không ai tìm thấy tung tích Mạnh Hạo, dường như kẻ này bỗng dưng biến mất khỏi cõi đời.

Không ai biết, tên Mạnh Hạo đã dấy lên trận phong ba bão táp bên ngoài kia giờ phút này đang như một cậu nhóc học sinh, nghiêm túc phân biệt mỗi một gốc dược thảo trong tiên thổ của Tử Vận Tông, xác minh những gì mình đã học được.

Thời gian từ từ trôi đi, ở trong tiên thổ này, Mạnh Hạo dần quên mình đã hái được bao nhiêu dược thảo. Nhưng hễ là loại hắn nhận thức, vả lại đạt tới yêu cầu hái là hắn đều để vào túi trữ vật.

Không biết đi được bao xa, Mạnh Hạo từng tới gần nhìn người khổng lồ cao trăm trượng kia, xem bọn họ gieo trồng như nào, di chuyển những dược thảo đó ra sao, lại vun đắp như nào. Cứ thế nhìn rất lâu.

Hắn cũng từng đứng dưới cây cao ngàn trượng có một con mắt kia, nhìn con mắt thật lớn quét khắp bốn phía. Thậm chí hắn còn leo lên một cây độc nhãn, ngắt lấy một gốc cỏ nhỏ màu đỏ rực mọc trên thân cây.

Đi rất xa rồi, nhưng mảnh dược điền này vẫn chưa tới cuối. Thậm chí Mạnh Hạo đoán rằng ở khu vực xa hơn hẳn là có dược thảo với dược hiệu càng kinh người hơn, mà hẳn là sẽ có không ít dược thảo trong truyền thuyết đã tuyệt diệt kia.

Nhưng nơi này quá lớn, Mạnh Hạo nhìn dược thảo vô biên vô tận bốn phía thì Mạnh Hạo dần nhận ra những dược thảo mà hắn biết thậm chí còn chưa tới một phần trăm.

- Đan đạo vô tận, cũng gian nan như con đường tu hành, đi tới cuối rồi đích thị là hạng đại năng trong thiên địa. Như những dược thảo này, ta vốn tưởng những cuốn sách kia đã ghi được hơn nửa, nhưng nay xem ra mười vạn dược thảo chỉ mới là nhập môn mà thôi.

Mạnh Hạo khẽ than, nhưng ánh mắt đầy chấp nhất. Loại tu hành này tuy không liên quan tới chuyện tăng thêm đạo đài, nhưng lại làm cho Mạnh Hạo càng lúc càng hứng thú.

- Ta vốn là thư sinh, tuy khoa cử không ra gì, nhưng về chuyện đọc sách thì chắc chắn chiếm ưu thế so với đám dược đồng kia.

Mạnh Hạo tự an ủi mình, rồi lại tiếp tục bước đi, gặp cái gì không biết là hắn sẽ quan sát cẩn thận, ghi nhớ thật kỹ chờ ngày sau tra tìm điển tịch.

Cứ như vậy, một tháng nhanh chóng qua đi. Cho đến khi tiếng chuông vang lên khắp tiên thổ báo đã là lúc kết thúc, Mạnh Hạo vẫn chưa thỏa mãn. Hắn thậm chí còn cảm thấy bây giờ hắn mới bắt đầu, nhưng thấy ánh sáng từ trên trời buông xuống, Mạnh Hạo thở dài, chỉ có thể lưu luyến nhìn tấm tiên thổ này, theo ánh sáng rời đi nơi đây.

Khi xuất hiện, mười vạn dược đồng mỗi người đều vẻ mặt khác nhau, xuất hiện trong các sơn cốc. Một tháng này, không chỉ Mạnh Hạo trưởng thành, mà tất cả các dược đồng khác cũng trưởng thành.

Không lâu sau, có người tới thu dược thảo và ngọc giản. Mạnh Hạo không tự tiện phục chế, hắn để ý thân phận ở Tử Vận Tông này, cho nên không muốn vì chuyện nhỏ mà lộ ra chân tướng, nên đã giao hết toàn bộ dược thảo ra, sau đó nhanh chóng trở về sơn cốc nơi mình ở.

Về tới sân mình trong sơn cốc, Mạnh Hạo lập tức lấy những cuốn sách kia ra đọc lại, mỗi lần đến những chỗ mà lúc trước không lưu ý, sắc mặt hắn đều phấn chấn lên, cũng ghi nhớ thật kỹ.

Rồi lại hai tháng trôi qua, Mạnh Hạo tới Tử Vận Tông này đã được non nửa năm. Lúc này các đại tông gia tộc đã lục soát hầu như khắp cả Nam Vực này nhưng chẳng tìm được Mạnh Hạo, nên đã giảm bớt việc tìm kiếm hắn. Đủ mọi loại suy đoán, hoài nghi lan truyền, nhưng cuối cùng cũng chẳng giải quyết được gì.

Chuyện này Mạnh Hạo thường xuyên nghe được từ chỗ Bạch Vân Lai, người này không hổ là Bách Sự Thông, chẳng những ở Tử Vận Tông này mà cả chuyện ngoại giới cũng có biện pháp biết được không ít.

Sáng sớm một ngày này, Mạnh Hạo đi ra lầu các, ngồi trong sân, giơ tay phải lên, một gốc dược thảo đang nhanh chóng sinh trưởng trong lòng bàn tay. Mà dược điền bên cạnh hắn nay có không ít dược hoa nở ra, khiến hương khí ngập tràn. Đúng lúc này, thần sắc hắn khẽ động, ngẩng đầu lên.

Không lâu sau, Bạch Vân Lai men theo dòng suối nhanh chóng đi tới, còn chưa tới gần thì tiếng đã truyền tới.

- Phương sư đệ, có cơ hội tốt, lão ca ta tranh thủ được một cơ hội tốt cho sư đệ ngươi đây!

Mạnh Hạo mỉm cười, vung tay phải lên, dược thảo trong lòng bàn tay lập tức biến mất. Vừa lúc Bạch Vân Lai tới gần, cửa sổ ở trước mặt hắn tự động mở ra.

- Cơ hội gì?

Mạnh Hạo mỉm cười hỏi. Bạch Vân Lai này tuy tu vi tầm thường, chỉ là Ngưng Khí tầng bảy, tám, nhưng lại là người không thể thiếu trong tông môn, mà ngày thường lại qua lại với Mạnh Hạo rất nhiều.

- Có một đệ tử nội môn của Tử Khí nhất mạch mời Lệ Đào, Lệ đan sư đi luyện đan. Lệ đan sư liền để ta tìm hai dược đồng theo làm trợ thủ. Chuyện này ta tất nhiên là muốn đi, còn một danh ngạch thì ta nghĩ ngay tới Phương sư đệ. Mau thu thập một chút rồi cùng ta đi. Đây chính là cơ hội tốt để quan sát luyện đan, bao nhiêu dược đồng đều khát vọng đó. Nhưng Lệ đan sư vốn tính tình cổ quái, đến lúc đó sư đệ đừng nói gì, để ta.

Bạch Vân Lai vội vàng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.