Ngài Vương, Kết Hôn Nhé!

Chương 142: Chương 142: Ngoại truyện vương doãn mạt(3)




“Hạ Thương, em mau chuyển chổ ngồi. Không được làm phiền trò Doãn Mạt”

Thầy chủ nhiệm vào lớp liền thấy Hạ Thương nằm dài xuống bàn nhìn Vương Doãn Mạt không chớp mắt nên lên tiếng nhắc nhở.

“Em có làm gì đâu thầy?”

Hạ Thương nghe tin thầy chủ nhiệm muốn chuyển chổ mình thì nhảy dựng lên.

“Mau ngồi ngay ngắn lại”

Thầy chủ nhiệm cau mày nhìn Hạ Thương.

“Cậu bớt trả treo đi”

Vương Doãn Mạt nghiêng đầu lườm Hạ Thương một cái.

“Vâng vâng”

Hạ Thương ngoan ngoãn gật đầu, anh đưa tay lục lọi balo lấy sách vở ra chuẩn bị cho tiết học.

Cả tiết học hôm đó, Hạ Thương nằm dài ra bàn nghe giảng, trong tập không có lấy một chữ. Viết còn chưa động lên giấy.

“Mạt Mạt, đi ăn thôi”

Nghe tiếng trống báo hết giờ, anh liền vui vẻ bật dậy cười một cái nhìn sang Vương Doãn Mạt rồi kéo cô rời đi.

“Hai người dính nhau như vậy. Định khi nào mới chịu công khai mối quan hệ đây?”

Một vài người bạn trong lớp đi ngang qua thấy Vương Doãn Mạt và Hạ Thương ngồi cạnh nhau trong căn tin thì cất giọng hỏi.

Hạ Thương và Vương Doãn Mạt đồng thời đưa mắt nhìn nhau nhưng không ai nói gì.

Rõ ràng trong mắt cả hai đều có nhau, đối xử với nhau như người yêu nhưng lại chưa ai mở lời thế nên mối quan hệ mập mờ này cứ tiếp tục diễn ra như thế.

Nhìn nhau thật lâu, rốt cuộc Vương Doãn Mạt cũng dời mắt đi trước.

Hạ Thương cũng rơi vào im lặng, anh cụp mắt nhìn xuống đĩa cơm trên bàn như suy nghĩ điều gì đó.

Vì câu hỏi lúc nảy mà không khí giữa Vương Doãn Mạt và Hạ Thương trở nên khá ngột ngạt. Cả buổi ăn, không ai nói với ai câu nào. Phần ai nấy ăn xong liền cùng nhau trở về lớp.

Tối hôm đó, theo thường lệ, Hạ Thương lại đưa Vương Doãn Mạt về.

Cả đường đi, Vương Doãn Mạt cúi đầu nhìn chân mình mà di chuyển.

“Cẩn thận”

Vì cứ cúi đầu đi như vậy nên Vương Doãn Mạt không quan sát được tình hình phía trước, một chiếc xe đạp đang lao tới. Hạ Thương nhanh tay kéo cô qua một bên.

“Xin lỗi nhé”

Hạ Thương gật đầu xin lỗi với bạn học chạy xe đạp một tiếng rồi cho tay vào túi quần nhìn Vương Doãn Mạt.

“Sao không nhìn đường?”

Anh thấp giọng tra hỏi cô.

“Suy nghĩ”

Vương Doãn Mạt nhanh chóng đáp lại.

“Vương Doãn Mạt, cậu có thể đợi mình không?”

Bỗng nhiên Hạ Thương trở nên khác với thường ngày, anh dùng dáng vẻ nghiêm túc nhất để nói chuyện với cô.

Vương Doãn Mạt”???”

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, vẫn chưa hiểu rõ câu hỏi của Hạ Thương đặt ra.

“Vài năm nữa, khi mình thành công rồi. Mình sẽ danh chính ngôn thuận đón cậu về là bà Hạ”

Hạ Thương tuy là Hạ Thiếu của nhà họ Hạ có tiếng ở Hải Thành nhưng anh muốn tự sức mình gầy dựng sự nghiệp, không muốn ăn bám gia đình. Hiện tại vẫn còn đi học, hai bàn tay trắng nên không muốn để Vương Doãn Mạt theo cùng mình chịu khổ.

“Ai muốn làm bà Hạ của cậu chứ?”

Vương Doãn Mạt nhanh chóng phủ nhận lời Hạ Thương nói.

“Mạt Mạt à. Thật ra mình rất sợ, khi chúng ta cứ ở mối quan hệ mập mờ thế này, có một ngày cậu sẽ bị người khác cướp đi mất”

Hạ Thương nhỏ giọng tủi thân.

“Hạ Thương. Mình đợi cậu”

Một lời đảm bảo chắc chắn của Vương Doãn Mạt dành cho Hạ Thương khiến lòng anh yên tâm vô cùng.

“Được, một lời đã định”

Hạ Thương nhếch môi cười thật tươi, anh đưa tay xoa đầu Vương Doãn Mạt.

*Cách*

“Chụp được chưa?”

Một giọng nói vang lên cách đó không xa...

Tối hôm đó trở về, Vương Doãn Mạt cứ trằn trọc mãi trên giường chẳng thể ngủ được. Cô cứ nghĩ mãi về những lời Hạ Thương đã nói lúc nảy.

Quả thực, trong lòng cô đã có một vị trí dành riêng cho Hạ Thương rồi.

Sáng hôm sau, trên diễn đàn trường bàn luận sôi nổi. Mới sáng sớm Vương Doãn Mạt đã bị tiếng ồn trong phòng kí túc xá làm thức giấc.

“Tiểu Mạt. Cậu xem, cậu bị đem lên diễn đàn trường bàn tán rồi”

Kiều Dĩnh đưa máy tính sang cho Vương Doãn Mạt xem tình hình.

Vương Doãn Mạt dụi dụi mắt một cái rồi đưa tay lướt lướt chuột di chuyển xem sơ bộ nội dụng của bài viết.

Cụ thể là một nữ sinh nghành thiết kế đồ hoạ vì gia thế không tốt nên bám víu lấy đại thiếu gia nhà giàu cầu trục lợi cho bản thân. Tiền học phí, tiền ăn, mặc hay đến những thành quả học tập của nữ sinh nhà nghèo đó đều được đại thiếu gia đó chăm lo từ a đến z.

Kèm theo nội dung đó là một tấm hình chụp góc nghiêng của cô và Hạ Thương lúc tối qua. Anh đang đưa tay xoa đầu cô cười nói vui vẻ.

“Ha...vui nhỉ?”

Đọc xong Vương Doãn Mạt liền che miệng cười rồi cảm thán một câu.

“Cậu không biết xấu hổ như vậy. Làm mất mặt chúng tôi quá”

Trịnh Thiên Kim hất mặt lên trời làm ra vẻ khinh bỉ nhìn Vương Doãn Mạt kiêu ngạo nói.

“Chẳng phải là do cậu tung tin ra sao? Tự cậu làm xấu mặt bản thân cậu thôi”

Vương Doãn Mạt trả lại máy tính cho Kiều Dĩnh rồi vắt chéo chân ngồi nhìn về phía Vương Doãn Mạt.

“Cậu...là do cậu nghèo nàn nên mới bám lấy Hạ Thương. Chẳng phải là do cậu có nhan sắc sao? Nếu không thì cậu cũng không được Hạ Thương đặt vào mắt đâu. Làm chuyện xấu hổ như vậy mà còn kiêu ngạo sao?”

Trịnh Thiên Kim bị nói liền chột dạ, cô ta nhảy cẫn lên mắng lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.